Truyện Hay - Lọ Lem Bướng Bỉnh
gã bước về phía xe ô tô. Anh ta là kẻ kiêu căng. Đáng ghét. Kẻ đã làm trái tim nàng tan vỡ hoàn toàn vào buổi tối Chủ nhật đó. Nhưng những lời gã vừa nói... Có thể nào? Liệu có phải gã tới đây là vì...?
“Anh có muốn vào nhà và uống một ly cà phê không?”, đột ngột nàng nghe thấy giọng của mình vang lên.
Max chậm chạp quay lại nhìn nàng, nét mặt kinh ngạc. “Trong hoàn cảnh này thì phải nói là em hết sức tốt bụng”, cuối cùng gã chậm rãi lên tiếng.
Nàng nhún vai, cố tỏ ra tự nhiên, “Anh không biết sao? Tôi là người tốt bụng mà!”.
Trong khi đó, nàng thực sự không hiểu tại sao mình lại mời gã vào nhà uống cà phê. Chắc chắn không phải vì nàng muốn tốn thời gian trò chuyện với gã; nàng luôn luôn rơi vào tình trạng tồi tệ sau mỗi lần chạm trán với gã, dù bằng lời nói hay bất cứ hình thức nào!
Vậy sao nàng lại mời gã? Có thể là do những điều Max vừa nói, rằng gã tới đây vì lo lắng nàng hoặc các chị nàng là nạn nhân của vụ tấn công tối qua. Và nếu như thế...
“Lời đề nghị chỉ còn hiệu lực trong vòng mười giây nữa, Max”, nàng trêu chọc gã. “Chân tôi đã tê cứng vì đứng lâu rồi đó!”, nàng ủ rũ nhìn xuống bàn chân mình.
Max cũng nhìn theo và cau mày vỡ lẽ. “Em đã không đùa về vụ chân trần nhỉ?”, gã lẩm bẩm khi đi theo nàng vào trong bếp, đóng cửa lại - ngăn hơi lạnh cắt da - phía sau gã.
January liếc nhìn gã khi đặt ấm nưóc lên bếp ga hiệu Aga[1"> và khàn khàn lên tiếng, “Tôi chưa bao giờ nói dối, Max”.
[1"> Aga là một kiểu tủ bếp có bếp ga trên mặt và ngăn tủ để đồ phía dưới.
Và thầm ước điều nàng nói là sự thật. Cho dù suy đoán của nàng về lý do gã tới đây là đúng hay sai, nàng cũng không muốn nghĩ nhiều về cuộc trò chuyện hôm trước. Hay bất cứ thứ gì khác!
“Nếu anh muốn biết, lý do tôi đi chân trần là vì anh gõ cửa đúng lúc tôi đang định tới phòng ngủ để lấy đôi tất khô. Lúc đó tôi vừa từ nhà kho về thì bị trượt chân ngã vào đống tuyết và thế là tuyết chui đầy vào trong ủng”, nàng đột nhiên giải thích.
Max rướn cặp lông mày rậm đen, nhận xét vẻ chế giễu, “Chắc em thường xuyên gặp tai nạn kiểu như vậy nhỉ? Đầu tiên là đâm xuống rãnh và giờ là một đống tuyết”.
“Hừm”, nàng nhăn mặt, tự giễu cợt bản thân, “Có vẻ gần đây tôi không chỉ đâm vào những vật vô tri thì phải”.
Max sững sờ.
Tất cả những gì gã ý thức được là miệng mình đang mím chặt, “January...”.
“Ngồi đi, Max”, nàng chỉ vào mấy chiếc ghế quanh bàn ăn. “Cà phê sắp xong rồi.” Và quay sang ấm nước, cố tìm việc gì đó khiến nàng bận rộn thêm vài phút nữa, mặc dù nàng biết rõ Max đang ngồi quan sát từng cử động của mình.
Tại sao anh ta lại tới đây hôm nay? Nàng hoài nghi,liệu có đúng là vì anh ta lo sợ nàng là nạn nhân mới nhất của Kẻ tấn công ban đêm không? Có điều, nếu đó là sự thực cũng không có nghĩa anh ta thực sự lo lắng...
“May có nói cho em biết cô ấy tới gặp tôi tối Chủ nhật vừa rồi không?”
“Có, chị ấy đã nói với tôi”, January nhẹ nhàng xác nhận, rót hai cốc cà phê và đẩy một cốc về phía Max, rồi ngồi xuống đối diện gã. “Anh tự cho đường nhé”, nàng chỉ cái bát đặt giữa bàn. “Từ khi mẹ tôi qua đời, May trở thành người lo liệu mọi việc trong nhà.” Sự bình thản trong giọng nói của nàng hoàn toàn trái ngược với thực tế là nàng đã nổi điên lên với May khi cô vừa trở về nhà vào buổi tối hôm đó và thú nhận đã gặp Max.
Max mỉm cười, “Cô ấy đã làm rất tốt việc cảnh cáo tôi tránh xa khỏi em!”.
“Rõ ràng sự cảnh báo này là hơi muộn phải không?”, nàng cúi đầu, nhìn xuống cốc cà phê nóng hổi.
May đã bảo vệ March và January suốt thời gian dài mà cả hai còn nhớ được từ khi còn bé tí. Nhưng đến khi lớn hơn thì họ thường cảm thấy khó chịu vì sự bảo vệ quá đáng này. January đã hết sức giận dữ vì sự can thiệp của May vào mối quan hệ của nàng và Max tới nỗi hai chị em chỉ vừa mới bắt đầu nói chuyện trở lại.
Dù vậy, xét một cách công bằng thì Max cũng không nói cho chị nàng biết chuyện đã xảy ra giữa họ hai tiếng trước khi May tới khách sạn.
“Mẹ em mất khi nào?” Max xúc động hỏi.
January ngước lên, “Năm tôi lên ba, tức là đã hai mươi hai năm rồi”, nàng cau mày đau đớn.
Max đăm chiêu. Như thế hẳn là...”, gã lắc lắc đầu, bất ngờ lên tiếng. “Khi tôi lên năm thì mẹ tôi bỏ đi.”
Và dường như ngay lập tức gã thấy hối tiếc về lời thú nhận này, January có thể nhận thấy sự kinh ngạc hiện lên trong mắt gã, rõ ràng tới nỗi gã không kịp che giấu, nét mặt gã trở nên cảnh giác. Điều này khiến January băn khoăn liệu gã đã từng tiết lộ chuyện này trước đây chưa? Hiển nhiên Max không phải loại người dễ dàng kể lể về cuộc sống riêng tư với người khác. Lọ lem bướng bỉnh - Chương 21
“Sao em không đi lấy gì đó và đi vào chân nhỉ?”, gã nhắc nhở với sự bực dọc vô cớ.
“À, đúng vậy”, nàng nhẹ nhàng công nhận, đứng lên nói với gã trước khi rời đi, “Tôi sẽ không đi lâu đâu”.
Nhưng sẽ đủ lâu cho gã có cơ hội khôi phục sự tự vệ; điều cuối cùng nàng cần đó là tỏ ra thông cảm với Max Golding - hay tệ hơn là cảm thấy thương hại gã!
Dù sao gã cũng không chấp nhận loại tình cảm này. Hơn nữa, gã đã chào đón nàng bằng tình yêu của mình.
Đây là điều mà bây giờ nàng đã nhận ra, bất chấp những lời cay nghiệt gã đã nói tối Chủ nhật đó, nàng gần như chắc chắn.
Có vẻ May đã cảnh báo sai về con người gã!
Gã đang làm quái gì ở đây vậy? Max nóng nảy tự hỏi khi January đi khỏi bếp. Gã đã biết nàng không phải là người bị tấn công tối qua ngay khi nàng mở cửa, vậy sao gã không xin lỗi và bỏ đi luôn?
Bởi vì gã không thể! Bởi vì gã đã cực kỳ hoang mang khi nghe bản tin thời sự sáng nay về nạn nhân vụ tấn công mới nhất đang phải điều trị trong viện! Bởi vì khi nhìn thấy January đứng trên bậc cửa, hoàn toàn khỏe mạnh và lành lặn, gã đã không thể cử động và rời mắt khỏi nàng!
Dù vậy, điều quái quỷ gì xui khiến gã nói với nàng về mẹ mình thì gã hoàn toàn không hiểu
“Anh có muốn vào nhà và uống một ly cà phê không?”, đột ngột nàng nghe thấy giọng của mình vang lên.
Max chậm chạp quay lại nhìn nàng, nét mặt kinh ngạc. “Trong hoàn cảnh này thì phải nói là em hết sức tốt bụng”, cuối cùng gã chậm rãi lên tiếng.
Nàng nhún vai, cố tỏ ra tự nhiên, “Anh không biết sao? Tôi là người tốt bụng mà!”.
Trong khi đó, nàng thực sự không hiểu tại sao mình lại mời gã vào nhà uống cà phê. Chắc chắn không phải vì nàng muốn tốn thời gian trò chuyện với gã; nàng luôn luôn rơi vào tình trạng tồi tệ sau mỗi lần chạm trán với gã, dù bằng lời nói hay bất cứ hình thức nào!
Vậy sao nàng lại mời gã? Có thể là do những điều Max vừa nói, rằng gã tới đây vì lo lắng nàng hoặc các chị nàng là nạn nhân của vụ tấn công tối qua. Và nếu như thế...
“Lời đề nghị chỉ còn hiệu lực trong vòng mười giây nữa, Max”, nàng trêu chọc gã. “Chân tôi đã tê cứng vì đứng lâu rồi đó!”, nàng ủ rũ nhìn xuống bàn chân mình.
Max cũng nhìn theo và cau mày vỡ lẽ. “Em đã không đùa về vụ chân trần nhỉ?”, gã lẩm bẩm khi đi theo nàng vào trong bếp, đóng cửa lại - ngăn hơi lạnh cắt da - phía sau gã.
January liếc nhìn gã khi đặt ấm nưóc lên bếp ga hiệu Aga[1"> và khàn khàn lên tiếng, “Tôi chưa bao giờ nói dối, Max”.
[1"> Aga là một kiểu tủ bếp có bếp ga trên mặt và ngăn tủ để đồ phía dưới.
Và thầm ước điều nàng nói là sự thật. Cho dù suy đoán của nàng về lý do gã tới đây là đúng hay sai, nàng cũng không muốn nghĩ nhiều về cuộc trò chuyện hôm trước. Hay bất cứ thứ gì khác!
“Nếu anh muốn biết, lý do tôi đi chân trần là vì anh gõ cửa đúng lúc tôi đang định tới phòng ngủ để lấy đôi tất khô. Lúc đó tôi vừa từ nhà kho về thì bị trượt chân ngã vào đống tuyết và thế là tuyết chui đầy vào trong ủng”, nàng đột nhiên giải thích.
Max rướn cặp lông mày rậm đen, nhận xét vẻ chế giễu, “Chắc em thường xuyên gặp tai nạn kiểu như vậy nhỉ? Đầu tiên là đâm xuống rãnh và giờ là một đống tuyết”.
“Hừm”, nàng nhăn mặt, tự giễu cợt bản thân, “Có vẻ gần đây tôi không chỉ đâm vào những vật vô tri thì phải”.
Max sững sờ.
Tất cả những gì gã ý thức được là miệng mình đang mím chặt, “January...”.
“Ngồi đi, Max”, nàng chỉ vào mấy chiếc ghế quanh bàn ăn. “Cà phê sắp xong rồi.” Và quay sang ấm nước, cố tìm việc gì đó khiến nàng bận rộn thêm vài phút nữa, mặc dù nàng biết rõ Max đang ngồi quan sát từng cử động của mình.
Tại sao anh ta lại tới đây hôm nay? Nàng hoài nghi,liệu có đúng là vì anh ta lo sợ nàng là nạn nhân mới nhất của Kẻ tấn công ban đêm không? Có điều, nếu đó là sự thực cũng không có nghĩa anh ta thực sự lo lắng...
“May có nói cho em biết cô ấy tới gặp tôi tối Chủ nhật vừa rồi không?”
“Có, chị ấy đã nói với tôi”, January nhẹ nhàng xác nhận, rót hai cốc cà phê và đẩy một cốc về phía Max, rồi ngồi xuống đối diện gã. “Anh tự cho đường nhé”, nàng chỉ cái bát đặt giữa bàn. “Từ khi mẹ tôi qua đời, May trở thành người lo liệu mọi việc trong nhà.” Sự bình thản trong giọng nói của nàng hoàn toàn trái ngược với thực tế là nàng đã nổi điên lên với May khi cô vừa trở về nhà vào buổi tối hôm đó và thú nhận đã gặp Max.
Max mỉm cười, “Cô ấy đã làm rất tốt việc cảnh cáo tôi tránh xa khỏi em!”.
“Rõ ràng sự cảnh báo này là hơi muộn phải không?”, nàng cúi đầu, nhìn xuống cốc cà phê nóng hổi.
May đã bảo vệ March và January suốt thời gian dài mà cả hai còn nhớ được từ khi còn bé tí. Nhưng đến khi lớn hơn thì họ thường cảm thấy khó chịu vì sự bảo vệ quá đáng này. January đã hết sức giận dữ vì sự can thiệp của May vào mối quan hệ của nàng và Max tới nỗi hai chị em chỉ vừa mới bắt đầu nói chuyện trở lại.
Dù vậy, xét một cách công bằng thì Max cũng không nói cho chị nàng biết chuyện đã xảy ra giữa họ hai tiếng trước khi May tới khách sạn.
“Mẹ em mất khi nào?” Max xúc động hỏi.
January ngước lên, “Năm tôi lên ba, tức là đã hai mươi hai năm rồi”, nàng cau mày đau đớn.
Max đăm chiêu. Như thế hẳn là...”, gã lắc lắc đầu, bất ngờ lên tiếng. “Khi tôi lên năm thì mẹ tôi bỏ đi.”
Và dường như ngay lập tức gã thấy hối tiếc về lời thú nhận này, January có thể nhận thấy sự kinh ngạc hiện lên trong mắt gã, rõ ràng tới nỗi gã không kịp che giấu, nét mặt gã trở nên cảnh giác. Điều này khiến January băn khoăn liệu gã đã từng tiết lộ chuyện này trước đây chưa? Hiển nhiên Max không phải loại người dễ dàng kể lể về cuộc sống riêng tư với người khác. Lọ lem bướng bỉnh - Chương 21
“Sao em không đi lấy gì đó và đi vào chân nhỉ?”, gã nhắc nhở với sự bực dọc vô cớ.
“À, đúng vậy”, nàng nhẹ nhàng công nhận, đứng lên nói với gã trước khi rời đi, “Tôi sẽ không đi lâu đâu”.
Nhưng sẽ đủ lâu cho gã có cơ hội khôi phục sự tự vệ; điều cuối cùng nàng cần đó là tỏ ra thông cảm với Max Golding - hay tệ hơn là cảm thấy thương hại gã!
Dù sao gã cũng không chấp nhận loại tình cảm này. Hơn nữa, gã đã chào đón nàng bằng tình yêu của mình.
Đây là điều mà bây giờ nàng đã nhận ra, bất chấp những lời cay nghiệt gã đã nói tối Chủ nhật đó, nàng gần như chắc chắn.
Có vẻ May đã cảnh báo sai về con người gã!
Gã đang làm quái gì ở đây vậy? Max nóng nảy tự hỏi khi January đi khỏi bếp. Gã đã biết nàng không phải là người bị tấn công tối qua ngay khi nàng mở cửa, vậy sao gã không xin lỗi và bỏ đi luôn?
Bởi vì gã không thể! Bởi vì gã đã cực kỳ hoang mang khi nghe bản tin thời sự sáng nay về nạn nhân vụ tấn công mới nhất đang phải điều trị trong viện! Bởi vì khi nhìn thấy January đứng trên bậc cửa, hoàn toàn khỏe mạnh và lành lặn, gã đã không thể cử động và rời mắt khỏi nàng!
Dù vậy, điều quái quỷ gì xui khiến gã nói với nàng về mẹ mình thì gã hoàn toàn không hiểu
»Tag: Trang 23 - Truyện Hay - Lọ Lem Bướng Bỉnh,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 
