Truyện Hay - Lọ Lem Bướng Bỉnh
bước dài ngang căn phòng, túm chặt vai và giữ nàng trước mặt gã.
“January, tôi sẽ nói lại một lần nữa và chỉ một lần nữa thôi!”, gã giận dữ lắc nhẹ nàng cảnh cáo, mắt lóe lên đáng sợ, “Tôi không... tôi nhắc lại là không - làm - bất cứ điều gì liên quan tới vụ tấn công Josh cả”.
“Tôi không... Max, anh đang làm đau tôi!”, nàng kêu lên khi gã bóp mạnh vai nàng.
Mắt gã long lanh nguy hiểm. “Lúc này tôi thực sự muốn đánh em”, gã chọc tức nàng. “Nhưng như tôi đã cam đoan, tôi không phải là một người hung bạo”, môi gã hung dữ chộp lấy môi nàng.
Nụ hôn chứa đầy sự giận dữ gã đã cố che dấu và January đón nhận nó với sự dịu dàng mà nàng mong muốn trao cho gã nhưng lại không dám để lộ ra...
Nhưng rồi sự dịu dàng này cũng chiến thắng, Max rên nhè nhẹ trong cổ khi gã đặt tay lên má nàng và nhấm nháp đôi môi nàng.
Lọ lem bướng bỉnh - Chương 27
Cuối cùng gã ngẩng đầu lên, tựa vào trán nàng, nhìn sâu vào mắt nàng và kinh ngạc thầm thì, “Em là người phụ nữ kỳ lạ nhất mà tôi từng gặp”.
January bối rối liếm môi trước. “Thật sao?”
“Ừm”, gã gật đầu, hơi cau mày, rõ ràng là không hài lòng với thực tế này. “Chỉ một khoảnh khắc trước em cho rằng tôi là một kẻ tấn công điên loạn, nhưng sau đó em lại hôn tôi...”
“Max, anh đã không cho tôi cơ hội để nói hết những gì tôi định nói lúc nãy”, giọng khàn khàn, nàng với tay chạm nhẹ phần quai hàm nghiến chặt của gã. “Tôi chỉ định hỏi anh là với hoàn cảnh của anh cùng mối liên quan đến Tập đoàn Marshall, liệu có sáng suốt không nếu anh đi cùng tôi tới thăm Josh? Liệu anh có nên có bất kỳ dính líu gì tới gia đình tôi không?”, nàng nhẹ nhàng giải thích trong khi gã vẫn cáu kỉnh.
“Tôi cho rằng sự cảnh báo của em hơi muộn mất rồi”, gã thừa nhận với chút tự chế giễu. “Và tôi có mục đích khi đến gặp Josh. Có thể anh ta đã kịp nhìn mặt kẻ tấn công. Có thể...”
“Max, tôi tin cảnh sát hoàn toàn có khả năng điều tra về chuyện đó”, January mỉa mai cắt ngang. “Với lại, anh là luật sư chứ không phải cảnh sát”, nàng nhẹ giọng thuyết phục.
Gã lắc đầu. “Có điều gì đó không đúng trong vụ tấn công Josh. Điều gì đó ẩn sau sự thực nạn nhân lần này là một người đàn ông mà không phải là một phụ nữ”, gã nói khi bắt gặp ánh mắt hiểu biết của January.
“Max...”, nàng ngừng bặt khi nghe tiếng gõ cửa phòng.
Tất nhiên đó là một trong hai người chị nàng. Có thế họ băn khoăn tại sao nàng lại mất nhiều thời gian chuẩn bị giường đến thế!
Nàng nhìn Max tiếc nuối khi thoát khỏi vòng tay gã. “Mời vào”, nàng mời cộc lốc, bối rối nhìn người chị cả khi ra mở cửa. “Em chỉ muốn chắc chắn Maxcó mọi thứ anh ta cần cho đêm nay”, nàng nói với May vẻ đùa cợt.
Ánh mắt xanh lục của May thoáng lóe lên sự khiển trách khi liếc qua Max trước khi quay sang January, “Và anh ta đã có đủ rồi chứ?”.
“Tất cả những thứ mà một vị khách không mời có thể mong muốn.” Max lại là người lên tiếng với vẻ chế nhạo.
May nhìn gã thản nhiên, “Nếu muốn anh có thể tìm vài bộ đồ ngủ sạch sẽ ở ngăn trên cùng tủ quần áo”.
“Tôi thường ngủ trần, nhưng dù sao cũng cảm ơn cô”, Max vẫn giữ giọng điệu châm chọc.
May mỉm cười, “Có thể anh sẽ thấy ở trang trại lạnh hơn nơi anh thường ở đó”.
“Không đến nỗi nào”, gã quay lại, rướn mày lên thách thức.
“May, em nghĩ chúng ta nên để Max được nghỉ ngơi”, January quả quyết cắt ngang, cho rằng cuộc đấu khẩu này đã kéo dài quá đủ rồi.
“Chúng tôi thường thức dậy lúc sáu giờ sáng”, May nhấn mạnh với Max.
Gã gật đầu, vẻ hớn hở nhảy múa trong đôi mắt màu xanh da trời. “Tôi sẽ rất sung sướng nếu có một tách trà nóng phục vụ tại giường khi mới thức giấc!”
May khịt mũi, “Dùó là khách mời đi nữa thì nếu chúng tôi không có sự xa xỉ đó thì anh cũng đừng hòng!”.
Gã nhún vai, “Tôi sẽ rất hân hạnh được phục vụ trà tại giường cho các cô”.
May nheo mắt, “Tôi cá là anh có thể”.
“Anh ta đang khiêu khích chị đó, May”, January lại cắt ngang lần nữa, lắc đầu vẻ trách cứ Max dù nàng đang tủm tỉm cười. “Nhưng nếu anh bị thôi thúc mạnh mẽ bởi mong muốn chuẩn bị trà buổi sớm thì tất cả chúng tôi đều không dùng đường nhé!”, nàng nói thêm khi kéo chị gái đi ra cửa. “Chị chính là người đã mời anh ta tới đây mà”, nàng nhắc nhở May ngay khi cả hai vừa ra khỏi căn phòng và đóng cửa lại.
“Đúng là chị đã làm thế”, May gắt gỏng. “Nhưng chị cũng đã giải thích cho em tại sao rồi. Tất nhiên chị không nghĩ rằng anh ta lại dám tán tỉnh cô em bé bỏng của chị ngay sau lưng chị!”, cô hết sức phẫn nộ.
“Cô em bé bỏng của chị đã hai mươi lăm tuổi rồi”, January lạnh lùng nhắc cô. “Và em thừa khả năng tự chăm sóc bản thân.”
May lắc đầu. “Không phải trong mối quan hệ với Max Golding, chị vừa mới nhận ra”, cô chậm rãi nói, “January, có thật là em nghiêm túc...?”.
“May, chúng ta có thể dừng ở đây được không?”, nàng kiên quyết cắt ngang, nụ cười vui vẻ lúc nãy đã hoàn toàn biến mất. “Tối nay em không có tâm trạng để tiếp tục đề tài về Max một phút nào nữa”, nàng nặng nhọc nói thêm.
May nhìn nàng thăm dò một lúc lâu trước khi chậm chạp gật đầu. “Được”, cô khàn khàn đồng ý. “Nhưng mà... thôi đừng bận tâm.” Cô lắc đầu, mỉm cười. “Sáng mai mọi thứ sẽ khác”, cô tươi tỉnh nói thêm.
January rất hài lòng khi chị gái nàng nói là mọi chuyện sẽ khác chứ không phải là sẽ tốt đẹp hơn. Vì không hiểu sao nàng tin rằng nó sẽ không tốt hơn. Sáng mai có thể nàng vẫn còn yêu Max. Và như vậy c nghĩa là không ổn. Cho tất cả bọn họ.
Trái với ý nghĩ gã sẽ không thể ngủ được vì ở quá gần January mà không thể chạm vào nàng, Max phát hiện gã đã ngủ gần như tám tiếng đổng hồ khi liếc nhìn đồng hồ đeo tay và nhận ra đã gần bảy giờ sáng.
Đã quá muộn để mang cho January - hay bất kỳ ai - một tách trà nóng tận giường rồi!
Gã mỉm cười tưởng tượng ra vẻ mặt cáu kỉnh của May nếu gã mang trà tới giường ngủ
“January, tôi sẽ nói lại một lần nữa và chỉ một lần nữa thôi!”, gã giận dữ lắc nhẹ nàng cảnh cáo, mắt lóe lên đáng sợ, “Tôi không... tôi nhắc lại là không - làm - bất cứ điều gì liên quan tới vụ tấn công Josh cả”.
“Tôi không... Max, anh đang làm đau tôi!”, nàng kêu lên khi gã bóp mạnh vai nàng.
Mắt gã long lanh nguy hiểm. “Lúc này tôi thực sự muốn đánh em”, gã chọc tức nàng. “Nhưng như tôi đã cam đoan, tôi không phải là một người hung bạo”, môi gã hung dữ chộp lấy môi nàng.
Nụ hôn chứa đầy sự giận dữ gã đã cố che dấu và January đón nhận nó với sự dịu dàng mà nàng mong muốn trao cho gã nhưng lại không dám để lộ ra...
Nhưng rồi sự dịu dàng này cũng chiến thắng, Max rên nhè nhẹ trong cổ khi gã đặt tay lên má nàng và nhấm nháp đôi môi nàng.
Lọ lem bướng bỉnh - Chương 27
Cuối cùng gã ngẩng đầu lên, tựa vào trán nàng, nhìn sâu vào mắt nàng và kinh ngạc thầm thì, “Em là người phụ nữ kỳ lạ nhất mà tôi từng gặp”.
January bối rối liếm môi trước. “Thật sao?”
“Ừm”, gã gật đầu, hơi cau mày, rõ ràng là không hài lòng với thực tế này. “Chỉ một khoảnh khắc trước em cho rằng tôi là một kẻ tấn công điên loạn, nhưng sau đó em lại hôn tôi...”
“Max, anh đã không cho tôi cơ hội để nói hết những gì tôi định nói lúc nãy”, giọng khàn khàn, nàng với tay chạm nhẹ phần quai hàm nghiến chặt của gã. “Tôi chỉ định hỏi anh là với hoàn cảnh của anh cùng mối liên quan đến Tập đoàn Marshall, liệu có sáng suốt không nếu anh đi cùng tôi tới thăm Josh? Liệu anh có nên có bất kỳ dính líu gì tới gia đình tôi không?”, nàng nhẹ nhàng giải thích trong khi gã vẫn cáu kỉnh.
“Tôi cho rằng sự cảnh báo của em hơi muộn mất rồi”, gã thừa nhận với chút tự chế giễu. “Và tôi có mục đích khi đến gặp Josh. Có thể anh ta đã kịp nhìn mặt kẻ tấn công. Có thể...”
“Max, tôi tin cảnh sát hoàn toàn có khả năng điều tra về chuyện đó”, January mỉa mai cắt ngang. “Với lại, anh là luật sư chứ không phải cảnh sát”, nàng nhẹ giọng thuyết phục.
Gã lắc đầu. “Có điều gì đó không đúng trong vụ tấn công Josh. Điều gì đó ẩn sau sự thực nạn nhân lần này là một người đàn ông mà không phải là một phụ nữ”, gã nói khi bắt gặp ánh mắt hiểu biết của January.
“Max...”, nàng ngừng bặt khi nghe tiếng gõ cửa phòng.
Tất nhiên đó là một trong hai người chị nàng. Có thế họ băn khoăn tại sao nàng lại mất nhiều thời gian chuẩn bị giường đến thế!
Nàng nhìn Max tiếc nuối khi thoát khỏi vòng tay gã. “Mời vào”, nàng mời cộc lốc, bối rối nhìn người chị cả khi ra mở cửa. “Em chỉ muốn chắc chắn Maxcó mọi thứ anh ta cần cho đêm nay”, nàng nói với May vẻ đùa cợt.
Ánh mắt xanh lục của May thoáng lóe lên sự khiển trách khi liếc qua Max trước khi quay sang January, “Và anh ta đã có đủ rồi chứ?”.
“Tất cả những thứ mà một vị khách không mời có thể mong muốn.” Max lại là người lên tiếng với vẻ chế nhạo.
May nhìn gã thản nhiên, “Nếu muốn anh có thể tìm vài bộ đồ ngủ sạch sẽ ở ngăn trên cùng tủ quần áo”.
“Tôi thường ngủ trần, nhưng dù sao cũng cảm ơn cô”, Max vẫn giữ giọng điệu châm chọc.
May mỉm cười, “Có thể anh sẽ thấy ở trang trại lạnh hơn nơi anh thường ở đó”.
“Không đến nỗi nào”, gã quay lại, rướn mày lên thách thức.
“May, em nghĩ chúng ta nên để Max được nghỉ ngơi”, January quả quyết cắt ngang, cho rằng cuộc đấu khẩu này đã kéo dài quá đủ rồi.
“Chúng tôi thường thức dậy lúc sáu giờ sáng”, May nhấn mạnh với Max.
Gã gật đầu, vẻ hớn hở nhảy múa trong đôi mắt màu xanh da trời. “Tôi sẽ rất sung sướng nếu có một tách trà nóng phục vụ tại giường khi mới thức giấc!”
May khịt mũi, “Dùó là khách mời đi nữa thì nếu chúng tôi không có sự xa xỉ đó thì anh cũng đừng hòng!”.
Gã nhún vai, “Tôi sẽ rất hân hạnh được phục vụ trà tại giường cho các cô”.
May nheo mắt, “Tôi cá là anh có thể”.
“Anh ta đang khiêu khích chị đó, May”, January lại cắt ngang lần nữa, lắc đầu vẻ trách cứ Max dù nàng đang tủm tỉm cười. “Nhưng nếu anh bị thôi thúc mạnh mẽ bởi mong muốn chuẩn bị trà buổi sớm thì tất cả chúng tôi đều không dùng đường nhé!”, nàng nói thêm khi kéo chị gái đi ra cửa. “Chị chính là người đã mời anh ta tới đây mà”, nàng nhắc nhở May ngay khi cả hai vừa ra khỏi căn phòng và đóng cửa lại.
“Đúng là chị đã làm thế”, May gắt gỏng. “Nhưng chị cũng đã giải thích cho em tại sao rồi. Tất nhiên chị không nghĩ rằng anh ta lại dám tán tỉnh cô em bé bỏng của chị ngay sau lưng chị!”, cô hết sức phẫn nộ.
“Cô em bé bỏng của chị đã hai mươi lăm tuổi rồi”, January lạnh lùng nhắc cô. “Và em thừa khả năng tự chăm sóc bản thân.”
May lắc đầu. “Không phải trong mối quan hệ với Max Golding, chị vừa mới nhận ra”, cô chậm rãi nói, “January, có thật là em nghiêm túc...?”.
“May, chúng ta có thể dừng ở đây được không?”, nàng kiên quyết cắt ngang, nụ cười vui vẻ lúc nãy đã hoàn toàn biến mất. “Tối nay em không có tâm trạng để tiếp tục đề tài về Max một phút nào nữa”, nàng nặng nhọc nói thêm.
May nhìn nàng thăm dò một lúc lâu trước khi chậm chạp gật đầu. “Được”, cô khàn khàn đồng ý. “Nhưng mà... thôi đừng bận tâm.” Cô lắc đầu, mỉm cười. “Sáng mai mọi thứ sẽ khác”, cô tươi tỉnh nói thêm.
January rất hài lòng khi chị gái nàng nói là mọi chuyện sẽ khác chứ không phải là sẽ tốt đẹp hơn. Vì không hiểu sao nàng tin rằng nó sẽ không tốt hơn. Sáng mai có thể nàng vẫn còn yêu Max. Và như vậy c nghĩa là không ổn. Cho tất cả bọn họ.
Trái với ý nghĩ gã sẽ không thể ngủ được vì ở quá gần January mà không thể chạm vào nàng, Max phát hiện gã đã ngủ gần như tám tiếng đổng hồ khi liếc nhìn đồng hồ đeo tay và nhận ra đã gần bảy giờ sáng.
Đã quá muộn để mang cho January - hay bất kỳ ai - một tách trà nóng tận giường rồi!
Gã mỉm cười tưởng tượng ra vẻ mặt cáu kỉnh của May nếu gã mang trà tới giường ngủ
»Tag: Trang 30 - Truyện Hay - Lọ Lem Bướng Bỉnh,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 