Truyện Teen - Cô Cần Tiền, Còn Tôi Cần Cô! OK
sau…..
Trở lại với dáng vẻ không thể men-lỳ hơn, Trần Minh lạnh mặt nói:
-Thy!!! Em cứ chờ đấy! Anh không tha cho em đâu! Hừ!
-Ấy chết! Anh đẹp trai lai láng thế này, sao thù dai zữ zậy?? – Cô nịnh nọt rồi buông chốt cậu cuối cùng.
Đột nhiên, máy cô có tn: “ Đến nhà tôi. Ngay. Không được muộn.”
Xí! Cô xì một tiếng rõ dài rồi nói:
-Em đến nhà Lucifer nhé! Bye hai anh!
Cô thay quần áo, rồi chạy vội đi, để lại hai chàng trai ngơ ngẩn.
Trần Minh nói:
-Chúng ta hình như cùng là kẻ thất tình!
-Chỉ anh. Không có tôi.
-Vậy hở??- Trần Minh cười đểu.
Prince tức quá, mới lôi chuyện ban nãy:
-Hơ…. Tôi thấy anh mặc váy hợp ghê nha! He he!
…………….
Nhấn chuông ba bốn lần mà chả thấy con gì (?!) ra mở cửa, cô tức khí bấm liên hồi, rộn cả khu, vừa khi ấy mới có cô gái ra mở cửa.
Xinh đẹp.
Kiêu ngạo.
Và mới đây cô biết còn là chua ngoa.
-Cô là ai hả? Bấm chuông lộn nhà hả??
Cô giơ bàn tay ra trước mặt cô gái ấy ý bảo “Stop”, rồi nói:
-Thứ Nhất tôi là ai, hớ, phải báo cáo với cô à? Thứ hai, tui hổng có bấm chuông lộn!
Đột nhiên, cô gái nhớ ra gì đó, nói:
-Nhã Tử Đông Thy!
Vừa lúc ấy, cô cũng đột nhiên nhớ ra: “À, là con bé này. Minh Tây Tây.”
-Cô đến đây làm gì?- Annie hống hách nói.
-Miễn bàn. Tránh.- Cô ngắn gọn ra mệnh lệnh, rồi đẩy mạnh cô ta sang một bên.
Lucifer ra, nhìn thấy nhưng không nói gì mà đứng nhìn cô bước vào.
Cậu nhìn cô một lượt rôi gật nhẹ đầu nói:
-Không tồi.
-Thanh kiu!
-Bày đặt. – Cậu quay lại, nói- Vào “kính viếng” bà mẹ tôi đi!
Cô nhún nhẹ một cái: -OK!
Bước vào, thấy Diệp Tấn Du đang nho nhã uống hồng trà , cô nổi hứng nhẹ nhàng bước tới:
-Hù.. Hù!!!
Diệp Tấn Du giật mình, …
“phụt”
Nguyên miếng trà vừa uống bay thẳng vào mặt Annie ngồi đối diện.
Cô bụm miệng cười, giả vờ thanh nhã:
-Bác … à không.. sao mẹ bất cẩn vậy ạ?
Diệp Tấn Du lập tức nói:
-Bất cẩn? Câu đó dành cho tôi hay cô vậy? Cún nhà ai ra hù tôi để tôi lỡ phun trà?
-Trời ơi!! Mẹ gọi con là cún hở? – Cô reo lên nhưng trong lòng thì tức xì khói- Cún là danh từ yo thg đó mẹ! Mẹ dạo này dễ thương ghê ha!!
Diệp Tấn Du lạnh lùng nghe cô phỉnh nịnh.
Nói thế chứ trên đời này ai chẳng muốn nghe ngọt ngào chứ??!!
Cô thừa thế, không để cho Annie kịp xen vào câu nào:
-Vậy con lên phòng với Lu… à… Hoàng Duy chút nhé!
Nói rồi cô chạy biến lên phòng……
…………..
“Cộc.. Cộc”
-Vào!
Nhìn thấy cô, Lucifer có vẻ rất ngạc nhiên:
-Từ bao giờ cô học cách lịch sự thế?
-Tôi á? Tôi luôn luôn lịch sư, nhưng tùy đối tương mà tỏ vẻ lịch sự chứ! Hơ.
Cậu nhìn lại cô.
Hôm nay, trông cô rất nhẹ nhàng nhưng cũng đầy quyến rũ.
Áo sơ mi trắng hơi mỏng, thoảng làn da trắng muốt, váy hồng làm tăng tính dịu dàng ….
Cậu nuốt nước bọt, rồi quay đi.
Cô ngồi phịch xuống giường cậu, rồi nhảy lên nhảy xuống:
-Ui chà! Thích thật!
Cậu thoảng đỏ mặt trong 1 s:
-Cô chẳng có ý tứ gì cả!
-Sao?
-Ngồi giường đàn ông cô biết nghĩa là gì k hả?
-Không. – Cô thản nhiên nói.
Đột nhiên, cô thấy cậu nhìn mình rất ranh mãnh.
Và chậm rãi , cậu tiến đến gần giường, hai tay chống hai bên, ghim cô lại trong vòng tay cậu.
Mùi đàn ông nam tính tỏa ra từ cậu khiến cô bất giác đỏ mặt.
Cả ánh nhìn như xuyên thấu, và đôi môi mỉm cười rất “chất” nữa.
Đúng là ngta nói chẳng sai, ma quỷ rất dễ dàng mỵ hoặc con ng.
Cô nuốt nước bọt, quay mặt đi, lắp bắp:
-Anh… anh làm gì vậy?
Không có tiếng trả lời khiến cô quay đầu lại và sửng sốt thấy khuôn mặt cậu gần dần.
Cô ngả người ra phía sau, cậu càng tiến đên….
Cho đến khi cô nằm một cách khó khăn lên giường thì đã không còn lối thoát….
Khuôn mặt điển trai và ma mị của cậu làm đầu óc cô choáng váng…..
Như một phản xạ tự nhiên, cô nhắm mắt đón chờ một cái gì đó mà cô cũng không rõ………
Cô cần tiền, còn tôi cần cô. OK? - Chương 26
Khuôn mặt điển trai và ma mị của cậu làm đầu óc cô choáng váng…..
Như một phản xạ tự nhiên, cô nhắm mắt đón chờ một cái gì đó mà cô cũng không rõ………
Hơi thở cậu phả vào mặt cô khiến cô có chút hoảng hốt, hơi thở dồn dập ………
Tim cô đập mạnh …….
Bầu không khí đang hết sức “lãng mạn” thì……..
“RẦM”
Cửa phòng bị đập mạnh một cách vô cùng thô bạo, khiến 2 ng đang “làm việc xấu” ở trong phòng giật mình……
Là Diệp Tấn Du và Annie bước vào, trố mắt ra nhìn….
Hắc hắc…Cũng không thể trách họ, tư thế mờ ám của hai người trong phòng thật đáng ngờ…..
Diệp Tấn Du bình thường vốn lạnh lùng nhưng nhìn cảnh này cũng đâm lắp bắp:
-Con… Con… Hai đứa……… đang làm gì thế hả?
Nhìn thấy bà Diệp “khủng hoảng tinh thần”, có vẻ cậu rất thỏa mãn.
Cậu tỉnh bơ đáp:
-Chúng tôi đang định hôn nhau.
Nói xong, cậu cúi xuống một chút, đặt lên môi cô một nụ hôn phớt.
“Ầm… Ầm”- Cái này gọi là sét đánh ngang tai.
Chỉ còn biết nói một từ thôi: Trơ trẽn.
Cô sững sờ nhìn cậu rồi thì thầm:
-Đồ biến thái!
Diệp Tấn Du thì chết đứng, mặt trắng bệch:
-Sao con trai ta lại trơ trẽn như thế?
Bà nói xong, bỏ ra khỏi phòng.
Annie thì không có lấy một chút ngạc nhiên rồi cô ta bước lại gần cậu, môi cười rất kịch, vờ như không hề quan tâm đến “tư thế không đàng hoàng” chút nào của cậu.
Cô ta nhón chân lên và đặt môi cô ta lên môi cậu……..
Sau đó, vòng tay quanh cổ cậu siết chặt, và hôn cậu ngấu nghiến…….
Đôi mắt cô ta nhìn cô đắc thắng……
Nhìn thấy cảnh này, không hiểu sao, mắt cô cay cay, hình như có cái gì đó đắng chát tràn vào môi cô….
Cậu không phản ứng nhưng đôi mắt vô hồn nhìn về phía trước, đến khi cô ta bỏ cậu ra thì lập tức……
“Chát”
Một cáitát bay vào mặt Annie không hề thương tiếc.
Máu rỉ ra từ khóe miệng Annie.
Truyện Tình Cảm Học Đường - Nhỏ đáng ghét ... Em đã cướp trái tim anh rồiPast 1
Truyện Tình Cảm Học Đường - Nhỏ đáng ghét ... Em đã cướp trái tim anh rồi Past Cuối
Trở lại với dáng vẻ không thể men-lỳ hơn, Trần Minh lạnh mặt nói:
-Thy!!! Em cứ chờ đấy! Anh không tha cho em đâu! Hừ!
-Ấy chết! Anh đẹp trai lai láng thế này, sao thù dai zữ zậy?? – Cô nịnh nọt rồi buông chốt cậu cuối cùng.
Đột nhiên, máy cô có tn: “ Đến nhà tôi. Ngay. Không được muộn.”
Xí! Cô xì một tiếng rõ dài rồi nói:
-Em đến nhà Lucifer nhé! Bye hai anh!
Cô thay quần áo, rồi chạy vội đi, để lại hai chàng trai ngơ ngẩn.
Trần Minh nói:
-Chúng ta hình như cùng là kẻ thất tình!
-Chỉ anh. Không có tôi.
-Vậy hở??- Trần Minh cười đểu.
Prince tức quá, mới lôi chuyện ban nãy:
-Hơ…. Tôi thấy anh mặc váy hợp ghê nha! He he!
…………….
Nhấn chuông ba bốn lần mà chả thấy con gì (?!) ra mở cửa, cô tức khí bấm liên hồi, rộn cả khu, vừa khi ấy mới có cô gái ra mở cửa.
Xinh đẹp.
Kiêu ngạo.
Và mới đây cô biết còn là chua ngoa.
-Cô là ai hả? Bấm chuông lộn nhà hả??
Cô giơ bàn tay ra trước mặt cô gái ấy ý bảo “Stop”, rồi nói:
-Thứ Nhất tôi là ai, hớ, phải báo cáo với cô à? Thứ hai, tui hổng có bấm chuông lộn!
Đột nhiên, cô gái nhớ ra gì đó, nói:
-Nhã Tử Đông Thy!
Vừa lúc ấy, cô cũng đột nhiên nhớ ra: “À, là con bé này. Minh Tây Tây.”
-Cô đến đây làm gì?- Annie hống hách nói.
-Miễn bàn. Tránh.- Cô ngắn gọn ra mệnh lệnh, rồi đẩy mạnh cô ta sang một bên.
Lucifer ra, nhìn thấy nhưng không nói gì mà đứng nhìn cô bước vào.
Cậu nhìn cô một lượt rôi gật nhẹ đầu nói:
-Không tồi.
-Thanh kiu!
-Bày đặt. – Cậu quay lại, nói- Vào “kính viếng” bà mẹ tôi đi!
Cô nhún nhẹ một cái: -OK!
Bước vào, thấy Diệp Tấn Du đang nho nhã uống hồng trà , cô nổi hứng nhẹ nhàng bước tới:
-Hù.. Hù!!!
Diệp Tấn Du giật mình, …
“phụt”
Nguyên miếng trà vừa uống bay thẳng vào mặt Annie ngồi đối diện.
Cô bụm miệng cười, giả vờ thanh nhã:
-Bác … à không.. sao mẹ bất cẩn vậy ạ?
Diệp Tấn Du lập tức nói:
-Bất cẩn? Câu đó dành cho tôi hay cô vậy? Cún nhà ai ra hù tôi để tôi lỡ phun trà?
-Trời ơi!! Mẹ gọi con là cún hở? – Cô reo lên nhưng trong lòng thì tức xì khói- Cún là danh từ yo thg đó mẹ! Mẹ dạo này dễ thương ghê ha!!
Diệp Tấn Du lạnh lùng nghe cô phỉnh nịnh.
Nói thế chứ trên đời này ai chẳng muốn nghe ngọt ngào chứ??!!
Cô thừa thế, không để cho Annie kịp xen vào câu nào:
-Vậy con lên phòng với Lu… à… Hoàng Duy chút nhé!
Nói rồi cô chạy biến lên phòng……
…………..
“Cộc.. Cộc”
-Vào!
Nhìn thấy cô, Lucifer có vẻ rất ngạc nhiên:
-Từ bao giờ cô học cách lịch sự thế?
-Tôi á? Tôi luôn luôn lịch sư, nhưng tùy đối tương mà tỏ vẻ lịch sự chứ! Hơ.
Cậu nhìn lại cô.
Hôm nay, trông cô rất nhẹ nhàng nhưng cũng đầy quyến rũ.
Áo sơ mi trắng hơi mỏng, thoảng làn da trắng muốt, váy hồng làm tăng tính dịu dàng ….
Cậu nuốt nước bọt, rồi quay đi.
Cô ngồi phịch xuống giường cậu, rồi nhảy lên nhảy xuống:
-Ui chà! Thích thật!
Cậu thoảng đỏ mặt trong 1 s:
-Cô chẳng có ý tứ gì cả!
-Sao?
-Ngồi giường đàn ông cô biết nghĩa là gì k hả?
-Không. – Cô thản nhiên nói.
Đột nhiên, cô thấy cậu nhìn mình rất ranh mãnh.
Và chậm rãi , cậu tiến đến gần giường, hai tay chống hai bên, ghim cô lại trong vòng tay cậu.
Mùi đàn ông nam tính tỏa ra từ cậu khiến cô bất giác đỏ mặt.
Cả ánh nhìn như xuyên thấu, và đôi môi mỉm cười rất “chất” nữa.
Đúng là ngta nói chẳng sai, ma quỷ rất dễ dàng mỵ hoặc con ng.
Cô nuốt nước bọt, quay mặt đi, lắp bắp:
-Anh… anh làm gì vậy?
Không có tiếng trả lời khiến cô quay đầu lại và sửng sốt thấy khuôn mặt cậu gần dần.
Cô ngả người ra phía sau, cậu càng tiến đên….
Cho đến khi cô nằm một cách khó khăn lên giường thì đã không còn lối thoát….
Khuôn mặt điển trai và ma mị của cậu làm đầu óc cô choáng váng…..
Như một phản xạ tự nhiên, cô nhắm mắt đón chờ một cái gì đó mà cô cũng không rõ………
Cô cần tiền, còn tôi cần cô. OK? - Chương 26
Khuôn mặt điển trai và ma mị của cậu làm đầu óc cô choáng váng…..
Như một phản xạ tự nhiên, cô nhắm mắt đón chờ một cái gì đó mà cô cũng không rõ………
Hơi thở cậu phả vào mặt cô khiến cô có chút hoảng hốt, hơi thở dồn dập ………
Tim cô đập mạnh …….
Bầu không khí đang hết sức “lãng mạn” thì……..
“RẦM”
Cửa phòng bị đập mạnh một cách vô cùng thô bạo, khiến 2 ng đang “làm việc xấu” ở trong phòng giật mình……
Là Diệp Tấn Du và Annie bước vào, trố mắt ra nhìn….
Hắc hắc…Cũng không thể trách họ, tư thế mờ ám của hai người trong phòng thật đáng ngờ…..
Diệp Tấn Du bình thường vốn lạnh lùng nhưng nhìn cảnh này cũng đâm lắp bắp:
-Con… Con… Hai đứa……… đang làm gì thế hả?
Nhìn thấy bà Diệp “khủng hoảng tinh thần”, có vẻ cậu rất thỏa mãn.
Cậu tỉnh bơ đáp:
-Chúng tôi đang định hôn nhau.
Nói xong, cậu cúi xuống một chút, đặt lên môi cô một nụ hôn phớt.
“Ầm… Ầm”- Cái này gọi là sét đánh ngang tai.
Chỉ còn biết nói một từ thôi: Trơ trẽn.
Cô sững sờ nhìn cậu rồi thì thầm:
-Đồ biến thái!
Diệp Tấn Du thì chết đứng, mặt trắng bệch:
-Sao con trai ta lại trơ trẽn như thế?
Bà nói xong, bỏ ra khỏi phòng.
Annie thì không có lấy một chút ngạc nhiên rồi cô ta bước lại gần cậu, môi cười rất kịch, vờ như không hề quan tâm đến “tư thế không đàng hoàng” chút nào của cậu.
Cô ta nhón chân lên và đặt môi cô ta lên môi cậu……..
Sau đó, vòng tay quanh cổ cậu siết chặt, và hôn cậu ngấu nghiến…….
Đôi mắt cô ta nhìn cô đắc thắng……
Nhìn thấy cảnh này, không hiểu sao, mắt cô cay cay, hình như có cái gì đó đắng chát tràn vào môi cô….
Cậu không phản ứng nhưng đôi mắt vô hồn nhìn về phía trước, đến khi cô ta bỏ cậu ra thì lập tức……
“Chát”
Một cáitát bay vào mặt Annie không hề thương tiếc.
Máu rỉ ra từ khóe miệng Annie.
»Tag: Trang 29 - Truyện Teen - Cô Cần Tiền, Còn Tôi Cần Cô! OK,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 