Truyện Teen - Cô Cần Tiền, Còn Tôi Cần Cô! OK
biết ai thảm hơn.
Cậu ngạc nhiên :
-Tôi “thảm”?
-Ờ… thì bình thường… ma mơ cũng có thấy anh mặc bộ đồ này bao giờ đâu…???
Cậu cười đểu nhưng đôi mắt lại lạnh lùng nhìn ra cửa sổ:
-Coi vậy cũng tinh mắt nhỉ?
-??? – Cô & cả những người ưa “hóng” chuyện đều không hiểu ý cậu.
Cậu nói:
-Tôi vừa đi gặp “vợ chưa cưới”!
Mấy cô y tá lè lưỡi nhìn nhau, ra là “hoa-đã-có-chủ”.
Họ bấm bụng bảo nhau rồi lẻn ra ngoài hết….
Cô hơi khó chịu khi nghe cậu phát âm từ “vợ chưa cưới” một cách dễ dàng như vậy nên bảo:
-“vợ chưa cưới”, anh nhiều “vợ” thật!
Cậu vẻ không hề quan tâm đến lời cô nói mà chỉ lạnh lùng nhìn cô rồi ném một xấp tiền lên bàn:
-Đây là tiền bồi dưỡng.
Hơ… Cô vốn thích $$$ nhưng cậu làm vậy thì có phải quá quá đáng không?
Định nhục mạ người khác sao?!!
Cô không phải robot đâu nhé!
Cô cầm xấp tiền rồi nuốt cục tức mà nói:
-Anh bị khóa thẻ rồi mà?
-Đừng lo. Tôi vẫn sẽ trả tiền cô đầy đủ. – Cậu khẽ mở miệng, vô thức nói, và vô thức cảm nhận ngay lập tức mùi tanh tưởi của tiền khi cô ném mạnh vào người cậu, đôi mắt vằn tia đỏ….
Rồi đột nhiên, cô hét lên:
-Sao anh cho ít thế hả?
.
.
.
.
Mọi người trong phòng không lường được nên đơ như robot hết pin….
Sau, Cậu phì cười…
Cứ nghĩ sao hôm nay cô ngốc lại có tự trọng ghê, ai ngờ, là chê ít à?!
Cậu quỳ khẽ xuống, mái tóc lơ thơ trước mắt như che đi dòng tâm sự nào đó, khuôn mặt cậu lúc đó đẹp huyền áo, khiến cô mặt đột nhiên đỏ bừng, tim đập lỗi nhịp,….
Đưa nhẹ xấp tiền bên bàn cô, cậu lãnh đạm nói:
-Đây! Hãy làm cho tốt! Tôi mong sẽ không phải thất vọng vì chọn cô.
Cô nhìn cậu, đôi mắt tím khẽ chớp….
Lại chớp….
Cậu nói vẻ có chút ngạc nhiên:
-Cô đang quyến rũ tôi à?
Cô té ghế… ấy nhầm té giường cái rầm….
“ Ta đòi thêm mà hắn không hiểu? Đúng là đồ ma vương keo kiệt!”
Cậu không quan tâm mặt cô đang xị xuống, chỉ khẽ đưa mắt nhìn Triều Mỹ An một chút, ánh mắt ấy…. như quan tâm, như tiếc nuối…..
Đằng sau cánh cửa tựa hồ có một bóng người buồn buồn nhìn vào và lại nhìn cây kem trên tay, một lát quay đi, dáng cô đơn….
Cậu đi được một lúc, cô mới quay mặt lại, lấy một quả táo gặm gặm, miệng c.h.ử.i thề:
-Chết tiệt! Khốn kiếp!
-Anh ấy là ai vậy chị?- Mai Chi ngó mãi rồi
Cô cần tiền, còn tôi cần cô. OK? - Chương 24
mới khẽ hỏi cô.
Cô nhăn nhó:
-Tên điên!
-Không đúng. – Không ngờ hai cô gái còn lại cãi lại, phản bác cô.
Cô bảo:
-… Thế thì là gì?
-Là handsome-boy/ Ice-boy!- Hai cô gái đồng thanh.
Cô ngạc nhiên:
-Handsome-boy? Ice-boy? Ơ… nghĩa là gì?
“RRẦM”
…Cô ngạc nhiên:
-Handsome-boy? Ice-boy? Ơ… nghĩa là gì?
“RRẦM”
Khương Mai Chi & Triều Mỹ An uất quá mà ngất xỉu.
Cả hai tự hỏi, sao lại có người “mù” tiếng Anh đến mức đó? Rốt cuộc là lớp 11 hay lớp 1 chứ???
Cô nhăn mặt:
-Nè, hai người làm gì mà ngẩn ra thế?
- Không có gì.- Hai cô nàng vội vàng trả lời, nói có để cho lãnh đòn à.
Lát sau, đột nhiên, cánh cửa phòng y tế mở ra….
Trần Minh.
Mai Chi và Mỹ An một lần nữa được “mở rộng tầm mắt”.
Hai cô dụi dụi mắt.
Nếu nói Lucifer là vẻ đẹp lạnh lùng cao ngạo khó với tới…. thì anh chàng mới tới này là ngôi sao đỏ lửa gần gũi và ấm áp……
Cô thì chả thèm nhìn mặt Minh mà chỉ hau háu nhìn túi hoa quả anh cầm trên tay, cô gần như vồ lấy, rồi vội vàng mở ra…
Trần Minh chỉ biết cười trừ một cách kín đáo.
Bỗng nhiên, cô giận dỗi:
-Ế… Ế… sao không có món nho nhỉ?
-Không có à? – Trần Minh hỏi lại.
-Hứ! Sao không mua nốt? Không phải tiếc tiền đó chứ.
“Chính cậu/chị mới tiếc ấy! “ ___ Suy nghĩ của 2 người nào đó.
Trần Minh phân bua trông tội nghiệp:
-Anh nhớ là anh đã mua rồi mà!
Hai cô nàng còn lại thấy thương cảm ( ý! thương cảm hay “cảm” sắc thì chưa biết ^_^) nên vội “đánh trống lảng” giúp Minh:
-Cậu toàn quen được handsome boy nhỉ?
- Sao chị quen anh chàng đẹp trai thế này mà không nói với em một tiếng?
Cô lắc đầu, không biết từ đầu buổi đến giờ hai cô gái này bị gì, liền hỏi:
-Hai người có sao k? Có cần cho xe chở tới 3TK k?
Trần Minh nghe vậy ngặt nghẽo cười còn 2 cô gái thì chả hiểu mô tê thế nào nên mặt cứ nghệch ra trông đến thương….
Thấy vậy Minh mới cắt nghĩa:
-Là thế này, 3TK= TTTK= Trung Tâm Thần Kinh.
Nghe xong lời giải thích trên cả chí lý của Trần Minh, hai cô gái bấy giờ mới hiểu ra, liền xông vào trận mạc dù biết chết là k thể tránh khỏi. ( Dũng cảm quá! ^_^ ).
-Sao chị nói thế với em??? Chị thật đáng ghét mà!
Cô phớt lờ, mặt tỉnh bơ.
Hihi! IQ cô thấp thì thấp thật nhưng nói về bày trò thì cô thuộc dạng “đểu” lắm nhá!
-Cậu nói thế là sao? Híc híc! – Triều Mỹ An dùng chiêu bài “mỹ nữ rơi lệ” tra tấn tinh thần cô khiến cô muốn bỏ chạy ghê.
Khi nhìn lại khuôn mặt đẫm nước của Triều Mỹ An, cô giật mình, hình như khóc thật,…. Chuyện của Prince…. Híc! Không biết thì thôi, biết thì lại cảm thấy có lỗi, người rơi vào tình trạng é.o le như Mỹ An đúng là hy hữu.
Tưởng sao, tình địch lại chính là em gái….
Biết cư xử sao cho phải?
Ngẫm lại mới thấy cô gái này cũng phải chịu đựng như cô!
Thiện tai! Thiện tai!
“Thôi được!
Lần này đành ra tay “cứu độ chúng sinh” vậy!” – Cô nghĩ thầm rồi tiếp tục “chăm chăm” vào ăn uống.
Hé hé! Nghĩ chi nhìu cho mệt, ăn uống trước đã!!
Đời người đc mấy phải hưởng thụ đi chớ! Ha ha!
Khương Mai Chi nhìn cô, nói một câu triết lý- ko biết lôi đâu ra:
-Ăn để sống chứ không phải sống để ăn đâu nhé chị!
Cô cứng đầu đáp:
-Nói thì hay lắm đấy! Chị hỏi em nhé, nếu ăn cái gì mà sống được là được thì giữa thịt nướng và thịt sống, em chọn cái nào?
-Thịt nướng
Cậu ngạc nhiên :
-Tôi “thảm”?
-Ờ… thì bình thường… ma mơ cũng có thấy anh mặc bộ đồ này bao giờ đâu…???
Cậu cười đểu nhưng đôi mắt lại lạnh lùng nhìn ra cửa sổ:
-Coi vậy cũng tinh mắt nhỉ?
-??? – Cô & cả những người ưa “hóng” chuyện đều không hiểu ý cậu.
Cậu nói:
-Tôi vừa đi gặp “vợ chưa cưới”!
Mấy cô y tá lè lưỡi nhìn nhau, ra là “hoa-đã-có-chủ”.
Họ bấm bụng bảo nhau rồi lẻn ra ngoài hết….
Cô hơi khó chịu khi nghe cậu phát âm từ “vợ chưa cưới” một cách dễ dàng như vậy nên bảo:
-“vợ chưa cưới”, anh nhiều “vợ” thật!
Cậu vẻ không hề quan tâm đến lời cô nói mà chỉ lạnh lùng nhìn cô rồi ném một xấp tiền lên bàn:
-Đây là tiền bồi dưỡng.
Hơ… Cô vốn thích $$$ nhưng cậu làm vậy thì có phải quá quá đáng không?
Định nhục mạ người khác sao?!!
Cô không phải robot đâu nhé!
Cô cầm xấp tiền rồi nuốt cục tức mà nói:
-Anh bị khóa thẻ rồi mà?
-Đừng lo. Tôi vẫn sẽ trả tiền cô đầy đủ. – Cậu khẽ mở miệng, vô thức nói, và vô thức cảm nhận ngay lập tức mùi tanh tưởi của tiền khi cô ném mạnh vào người cậu, đôi mắt vằn tia đỏ….
Rồi đột nhiên, cô hét lên:
-Sao anh cho ít thế hả?
.
.
.
.
Mọi người trong phòng không lường được nên đơ như robot hết pin….
Sau, Cậu phì cười…
Cứ nghĩ sao hôm nay cô ngốc lại có tự trọng ghê, ai ngờ, là chê ít à?!
Cậu quỳ khẽ xuống, mái tóc lơ thơ trước mắt như che đi dòng tâm sự nào đó, khuôn mặt cậu lúc đó đẹp huyền áo, khiến cô mặt đột nhiên đỏ bừng, tim đập lỗi nhịp,….
Đưa nhẹ xấp tiền bên bàn cô, cậu lãnh đạm nói:
-Đây! Hãy làm cho tốt! Tôi mong sẽ không phải thất vọng vì chọn cô.
Cô nhìn cậu, đôi mắt tím khẽ chớp….
Lại chớp….
Cậu nói vẻ có chút ngạc nhiên:
-Cô đang quyến rũ tôi à?
Cô té ghế… ấy nhầm té giường cái rầm….
“ Ta đòi thêm mà hắn không hiểu? Đúng là đồ ma vương keo kiệt!”
Cậu không quan tâm mặt cô đang xị xuống, chỉ khẽ đưa mắt nhìn Triều Mỹ An một chút, ánh mắt ấy…. như quan tâm, như tiếc nuối…..
Đằng sau cánh cửa tựa hồ có một bóng người buồn buồn nhìn vào và lại nhìn cây kem trên tay, một lát quay đi, dáng cô đơn….
Cậu đi được một lúc, cô mới quay mặt lại, lấy một quả táo gặm gặm, miệng c.h.ử.i thề:
-Chết tiệt! Khốn kiếp!
-Anh ấy là ai vậy chị?- Mai Chi ngó mãi rồi
Cô cần tiền, còn tôi cần cô. OK? - Chương 24
mới khẽ hỏi cô.
Cô nhăn nhó:
-Tên điên!
-Không đúng. – Không ngờ hai cô gái còn lại cãi lại, phản bác cô.
Cô bảo:
-… Thế thì là gì?
-Là handsome-boy/ Ice-boy!- Hai cô gái đồng thanh.
Cô ngạc nhiên:
-Handsome-boy? Ice-boy? Ơ… nghĩa là gì?
“RRẦM”
…Cô ngạc nhiên:
-Handsome-boy? Ice-boy? Ơ… nghĩa là gì?
“RRẦM”
Khương Mai Chi & Triều Mỹ An uất quá mà ngất xỉu.
Cả hai tự hỏi, sao lại có người “mù” tiếng Anh đến mức đó? Rốt cuộc là lớp 11 hay lớp 1 chứ???
Cô nhăn mặt:
-Nè, hai người làm gì mà ngẩn ra thế?
- Không có gì.- Hai cô nàng vội vàng trả lời, nói có để cho lãnh đòn à.
Lát sau, đột nhiên, cánh cửa phòng y tế mở ra….
Trần Minh.
Mai Chi và Mỹ An một lần nữa được “mở rộng tầm mắt”.
Hai cô dụi dụi mắt.
Nếu nói Lucifer là vẻ đẹp lạnh lùng cao ngạo khó với tới…. thì anh chàng mới tới này là ngôi sao đỏ lửa gần gũi và ấm áp……
Cô thì chả thèm nhìn mặt Minh mà chỉ hau háu nhìn túi hoa quả anh cầm trên tay, cô gần như vồ lấy, rồi vội vàng mở ra…
Trần Minh chỉ biết cười trừ một cách kín đáo.
Bỗng nhiên, cô giận dỗi:
-Ế… Ế… sao không có món nho nhỉ?
-Không có à? – Trần Minh hỏi lại.
-Hứ! Sao không mua nốt? Không phải tiếc tiền đó chứ.
“Chính cậu/chị mới tiếc ấy! “ ___ Suy nghĩ của 2 người nào đó.
Trần Minh phân bua trông tội nghiệp:
-Anh nhớ là anh đã mua rồi mà!
Hai cô nàng còn lại thấy thương cảm ( ý! thương cảm hay “cảm” sắc thì chưa biết ^_^) nên vội “đánh trống lảng” giúp Minh:
-Cậu toàn quen được handsome boy nhỉ?
- Sao chị quen anh chàng đẹp trai thế này mà không nói với em một tiếng?
Cô lắc đầu, không biết từ đầu buổi đến giờ hai cô gái này bị gì, liền hỏi:
-Hai người có sao k? Có cần cho xe chở tới 3TK k?
Trần Minh nghe vậy ngặt nghẽo cười còn 2 cô gái thì chả hiểu mô tê thế nào nên mặt cứ nghệch ra trông đến thương….
Thấy vậy Minh mới cắt nghĩa:
-Là thế này, 3TK= TTTK= Trung Tâm Thần Kinh.
Nghe xong lời giải thích trên cả chí lý của Trần Minh, hai cô gái bấy giờ mới hiểu ra, liền xông vào trận mạc dù biết chết là k thể tránh khỏi. ( Dũng cảm quá! ^_^ ).
-Sao chị nói thế với em??? Chị thật đáng ghét mà!
Cô phớt lờ, mặt tỉnh bơ.
Hihi! IQ cô thấp thì thấp thật nhưng nói về bày trò thì cô thuộc dạng “đểu” lắm nhá!
-Cậu nói thế là sao? Híc híc! – Triều Mỹ An dùng chiêu bài “mỹ nữ rơi lệ” tra tấn tinh thần cô khiến cô muốn bỏ chạy ghê.
Khi nhìn lại khuôn mặt đẫm nước của Triều Mỹ An, cô giật mình, hình như khóc thật,…. Chuyện của Prince…. Híc! Không biết thì thôi, biết thì lại cảm thấy có lỗi, người rơi vào tình trạng é.o le như Mỹ An đúng là hy hữu.
Tưởng sao, tình địch lại chính là em gái….
Biết cư xử sao cho phải?
Ngẫm lại mới thấy cô gái này cũng phải chịu đựng như cô!
Thiện tai! Thiện tai!
“Thôi được!
Lần này đành ra tay “cứu độ chúng sinh” vậy!” – Cô nghĩ thầm rồi tiếp tục “chăm chăm” vào ăn uống.
Hé hé! Nghĩ chi nhìu cho mệt, ăn uống trước đã!!
Đời người đc mấy phải hưởng thụ đi chớ! Ha ha!
Khương Mai Chi nhìn cô, nói một câu triết lý- ko biết lôi đâu ra:
-Ăn để sống chứ không phải sống để ăn đâu nhé chị!
Cô cứng đầu đáp:
-Nói thì hay lắm đấy! Chị hỏi em nhé, nếu ăn cái gì mà sống được là được thì giữa thịt nướng và thịt sống, em chọn cái nào?
-Thịt nướng
»Tag: Trang 27 - Truyện Teen - Cô Cần Tiền, Còn Tôi Cần Cô! OK,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 
