Truyện Teen - Cô Cần Tiền, Còn Tôi Cần Cô! OK
!
-Đấy!- Cô vỗ tay đồng thời cho miếng táo vào miệng, ngồm ngoàm nói- Thịt nướng hay thịt sống, em ăn cái nào mà chả sống được nhưng em vẫn chọn cái ngon hơn đó thôi. Còn cãi?
Mai Chi : @_@ +_+
Triều Mỹ An kết thúc câu chuyện món ăn bằng một câu đùa:
-Ăn thức ăn thì không nói nhưng ăn đc cả “mỹ nam” như Đông Thy, thì mới là quý hiếm!
-Ừ há! Ha ha!
Cô nghệch mặt:
-“Mỹ nam” là món gì vậy? Ăn ngon k?
“Rầm”
-“Mỹ nam”? Món ăn? Ha ha!!!- Những người còn lại trong phòng cười nổ trời nổ đất. Ngay cả “thục nữ” Triều Mỹ An cũng phải bò ra đất mà cười.
Lần này, Trần Minh lại phải tiếp tục sắm vai thầy giáo bất đắc dĩ:
-Mỹ nữ nghĩa là gì?
-Con gái đẹp!
-Thế mỹ nam?
-Món ăn!- Cô reo lên.
Ặc! Bệnh viện! Bệnh viên !
Trần Minh đơ như bò-đeo-nơ hổi lâu mới nín cười nói:
-Mỹ nam là con trai đẹp ấy!
-Không đúng!- Cô cãi.
-Sao?
- Vì bọn chúng chỉ vào anh. Mà anh thì có gì đẹp đâu!
Lần này thì, haicô nàng sầm sập tiến lại, vùi dập không “thương hoa tiếc ngọc” gì cả luôn!
Ngoài cửa lại có một bóng người….
“Cuộc sống là một chuỗi đối thoại bất tận, nhưng quan trọng đó là những lời đối thoại thế nào?
Có những mẩu đối thoại khiến ngta vui, có những mẩu lại khiến ngta buồn, có những đoạn khiến ngta vô cảm xúc…..
Tôi không thể làm em ấy hạnh phúc và dường như tất cả trong mắt em đều màu hồng nhưng chỉ riêng khi tôi xuất hiện, lại biến cuộc đời em bớt đi một chút hoàn hảo vốn có…
Tôi thật ác độc!
Tôi không thể bên em, nhưng tôi ham muốn ở cạnh em…..
Tôi yêu em từ khi gặp em trong vòng tay mẹ…… Em đem lại cho tôi cảm giác ấm áp khó tin…….
Tôi nhận ra… mình là Một kẻ biến chất
Một kẻ tha hóa
Và là Một thằng anh trai tồi…… “
Trần Minh bất đắc dĩ ngồi nghe cô nói bậy, anh tự nghĩ sao lại dẫn xác đến đây cho cô hành hạ???
Triều Mỹ An cầm đt lên, xem xem một chút rồi nói:
-Hoàng Duy, anh ấy hẹn cậu đến nhà anh ấy lần 2 kìa!
Cô chau mày:
-Lại đến hả?
-Ừh. – Triều Mỹ An gật đầu cái rụp.
-Mấy giờ? Địa chỉ?
- Ừhm, 7h tối nay. Địa chỉ thì…… cậu k nhớ à?
-Rảnh quá mà nhớ.- Cô lắc đầu rồi nói tiếp- Không thấy ngta đang bệnh nặng thế này mà nỡ lòng nào…..
Khương Mai
Chi xấn xít hỏi:
-Này, thế ice-boy là BF của chị à??? Ái chà, thế mà không nói cho em một tiếng nhá!
Cô ngán ngẩm hỏi:
-Từ bao giờ em chuốc thêm tính mê trai thế hả?
-Hứ! Chớ chị k nhở?
-Không thèm.
Cô nói rồi tự nghĩ: “Tại sao lúc nãy ở đây hắn k nói với mình mà đợi nt cho Triều Mỹ An???? Hắn thật khó hiểu!”
Cô dậy khỏi giường, tuy hơi có chút xíu choáng váng nhưng cô nghĩ là vẫn ổn.
Cô nói:
-Mỹ An, cậu cũng về học đi. Mình về nhà nghỉ!
-Ừh. Về cẩn thận.
Triều Mỹ An gật đầu rồi “lưu luyến” bước đi.
Trần Minh từ nãy đến giờ im như pho tượng.
Cô có người khác rồi.
Anh đã hết cơ hội.
Cô nhẫn tâm hay anh quá ngốc nghếch?
Anh cười chính mình rồi nói với Mai Chi:
-Em cũng về đi. Anh đưa Thy về cho.
-OK. – Khương Mai Chi giơ dấu ngón tay lên rồi cũng mất hút.
Hai anh em đi trên hành lang gần như vắng tanh.
Mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng biệt nhưng khắc chăng cũng chỉ là nói về xúc cảm của bản thân…….
…………
Nhà.
Cô cần tiền, còn tôi cần cô. OK? - Chương 25
Anh đưa cô vào phòng, định quay ng đi thì cô vội nắm tay kéo lại…
Bàn tay cô hơi lành lạnh nhưng quen thuộc khiến anh bất giác thở dài.
-TRẦN ! MINH!- Cô gào ầm lên vẻ bất mãn tiềm tàng. ^_^
- Ơ… Hả? Cái gì?- Trần Minh ngớ người ra hồi lâu.
-Em bảo này!
-Gì? – Nhìn cái mặt “cún con” của cô, anh không khỏi rùng mình đó nha.
-Tối nay, em cần đến nhà Lucifer. Anh chọn bộ quần áo nào đơn giản dễ dùng chút nhé! Em lười chọn quá!- Cô nhíu nhíu mày nói.
Trần Minh vì bị “dụ dỗ” nên đồng ý chọn giúp cô.
Và đây là tình cảnh tội nghiệp, đáng thương của Trần Minh.
Trần Minh lấy ra một bộ váy màu hồng phấn rất chi là đẹp, nhưng hoa văn khá cầu kỳ….
Cô khoát tay:
-Em không mặc đâu! Anh thử mặc đi rồi biết!
=> Cất lại vào tủ.
……..
Một chiếc váy màu xanh họa tiết đơn giản bắt mắt cùng đôi giày búp bê….
-Xời! Anh tưởng em nữ tính đến mức ấy?
Trần Minh vẫn bình tĩnh cất nó vào tủ.
………..
< Bộ thứ 51>
-Em không thích loại này, anh biết rõ mà!- Cô chán nản nói.
Lần này thì anh giận dữ thật!
Anh nói:
-Chỉ còn bộ cuối cùng thôi đấy! Em không mặc thì mặc kệ em đấy!
……..
Lần này là một cái áo sơ-mi màu trắng cách điệu ở thắt lưng, váy rộng vành màu hồng phớt.
Cô hí hửng:
-Anh mặc thử em coi rồi tính nha???
Trần Minh sửng sốt, nói k ra lời.
Ai đời lại bảo anh chàng men-lỳ – nam tính đầy mình như anh mặc váy chứ? Đúng là chỉ có cô nghĩ ra!!
Đương nhiên là anh lắc đầu, dứt khoát:
-Không.
Cô trưng bộ mặt “cún con”, mắt chớp chớp, miệng đớp đớp, hòng “dụ dỗ” anh lần 2. Hớ hớ, lần này việc trọng đại nên anh không để mắc bẫy.
Cô liền dùng chiêu cuối. Giận.
Quay mặt vào tường, cô bặm môi, hứ, đáng ghét mà!
Trần Minh sau một hồi day dứt & bứt rứt ( ^_^) cuối cùng đi đến kết luận: Chịu thua.
Anh khó khăn và đau khổ đi vào phòng tắm thay bộ váy màu xanh biển mà cô lôi ra từ “tủ kính”.
Chời ơi!
Nhìn anh thật đáng yêu mà!
Cô đỏ rựng mặt vì cố nín cười. Ai bảo cô đã hứa với anh là không cười chứ?!
Nhìn cô “khổ sở”, anh càng tức mình, híc híc.
Đột nhiên, cửa phòng cô được mở mạnh, Prince bước vào.
Vừa nhìn thấy bản mặt “mỹ nam mặc váy”, Prince đã bò ra sàn đấm thùm thụp xuống sàn:
-Ha ha ha ha ha ha!! Ha ha ha..a… a!!
Cô nhìn thấy Prince cười thì không nhịn nổi nhưng để ý Trần Minh đang nhìn nên chỉ dám úp mặt xuống gối cười ha hả. Điệu bộ ấy thật chọc tức ngta mà!!!
……………
Lát
-Đấy!- Cô vỗ tay đồng thời cho miếng táo vào miệng, ngồm ngoàm nói- Thịt nướng hay thịt sống, em ăn cái nào mà chả sống được nhưng em vẫn chọn cái ngon hơn đó thôi. Còn cãi?
Mai Chi : @_@ +_+
Triều Mỹ An kết thúc câu chuyện món ăn bằng một câu đùa:
-Ăn thức ăn thì không nói nhưng ăn đc cả “mỹ nam” như Đông Thy, thì mới là quý hiếm!
-Ừ há! Ha ha!
Cô nghệch mặt:
-“Mỹ nam” là món gì vậy? Ăn ngon k?
“Rầm”
-“Mỹ nam”? Món ăn? Ha ha!!!- Những người còn lại trong phòng cười nổ trời nổ đất. Ngay cả “thục nữ” Triều Mỹ An cũng phải bò ra đất mà cười.
Lần này, Trần Minh lại phải tiếp tục sắm vai thầy giáo bất đắc dĩ:
-Mỹ nữ nghĩa là gì?
-Con gái đẹp!
-Thế mỹ nam?
-Món ăn!- Cô reo lên.
Ặc! Bệnh viện! Bệnh viên !
Trần Minh đơ như bò-đeo-nơ hổi lâu mới nín cười nói:
-Mỹ nam là con trai đẹp ấy!
-Không đúng!- Cô cãi.
-Sao?
- Vì bọn chúng chỉ vào anh. Mà anh thì có gì đẹp đâu!
Lần này thì, haicô nàng sầm sập tiến lại, vùi dập không “thương hoa tiếc ngọc” gì cả luôn!
Ngoài cửa lại có một bóng người….
“Cuộc sống là một chuỗi đối thoại bất tận, nhưng quan trọng đó là những lời đối thoại thế nào?
Có những mẩu đối thoại khiến ngta vui, có những mẩu lại khiến ngta buồn, có những đoạn khiến ngta vô cảm xúc…..
Tôi không thể làm em ấy hạnh phúc và dường như tất cả trong mắt em đều màu hồng nhưng chỉ riêng khi tôi xuất hiện, lại biến cuộc đời em bớt đi một chút hoàn hảo vốn có…
Tôi thật ác độc!
Tôi không thể bên em, nhưng tôi ham muốn ở cạnh em…..
Tôi yêu em từ khi gặp em trong vòng tay mẹ…… Em đem lại cho tôi cảm giác ấm áp khó tin…….
Tôi nhận ra… mình là Một kẻ biến chất
Một kẻ tha hóa
Và là Một thằng anh trai tồi…… “
Trần Minh bất đắc dĩ ngồi nghe cô nói bậy, anh tự nghĩ sao lại dẫn xác đến đây cho cô hành hạ???
Triều Mỹ An cầm đt lên, xem xem một chút rồi nói:
-Hoàng Duy, anh ấy hẹn cậu đến nhà anh ấy lần 2 kìa!
Cô chau mày:
-Lại đến hả?
-Ừh. – Triều Mỹ An gật đầu cái rụp.
-Mấy giờ? Địa chỉ?
- Ừhm, 7h tối nay. Địa chỉ thì…… cậu k nhớ à?
-Rảnh quá mà nhớ.- Cô lắc đầu rồi nói tiếp- Không thấy ngta đang bệnh nặng thế này mà nỡ lòng nào…..
Khương Mai
Chi xấn xít hỏi:
-Này, thế ice-boy là BF của chị à??? Ái chà, thế mà không nói cho em một tiếng nhá!
Cô ngán ngẩm hỏi:
-Từ bao giờ em chuốc thêm tính mê trai thế hả?
-Hứ! Chớ chị k nhở?
-Không thèm.
Cô nói rồi tự nghĩ: “Tại sao lúc nãy ở đây hắn k nói với mình mà đợi nt cho Triều Mỹ An???? Hắn thật khó hiểu!”
Cô dậy khỏi giường, tuy hơi có chút xíu choáng váng nhưng cô nghĩ là vẫn ổn.
Cô nói:
-Mỹ An, cậu cũng về học đi. Mình về nhà nghỉ!
-Ừh. Về cẩn thận.
Triều Mỹ An gật đầu rồi “lưu luyến” bước đi.
Trần Minh từ nãy đến giờ im như pho tượng.
Cô có người khác rồi.
Anh đã hết cơ hội.
Cô nhẫn tâm hay anh quá ngốc nghếch?
Anh cười chính mình rồi nói với Mai Chi:
-Em cũng về đi. Anh đưa Thy về cho.
-OK. – Khương Mai Chi giơ dấu ngón tay lên rồi cũng mất hút.
Hai anh em đi trên hành lang gần như vắng tanh.
Mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng biệt nhưng khắc chăng cũng chỉ là nói về xúc cảm của bản thân…….
…………
Nhà.
Cô cần tiền, còn tôi cần cô. OK? - Chương 25
Anh đưa cô vào phòng, định quay ng đi thì cô vội nắm tay kéo lại…
Bàn tay cô hơi lành lạnh nhưng quen thuộc khiến anh bất giác thở dài.
-TRẦN ! MINH!- Cô gào ầm lên vẻ bất mãn tiềm tàng. ^_^
- Ơ… Hả? Cái gì?- Trần Minh ngớ người ra hồi lâu.
-Em bảo này!
-Gì? – Nhìn cái mặt “cún con” của cô, anh không khỏi rùng mình đó nha.
-Tối nay, em cần đến nhà Lucifer. Anh chọn bộ quần áo nào đơn giản dễ dùng chút nhé! Em lười chọn quá!- Cô nhíu nhíu mày nói.
Trần Minh vì bị “dụ dỗ” nên đồng ý chọn giúp cô.
Và đây là tình cảnh tội nghiệp, đáng thương của Trần Minh.
Trần Minh lấy ra một bộ váy màu hồng phấn rất chi là đẹp, nhưng hoa văn khá cầu kỳ….
Cô khoát tay:
-Em không mặc đâu! Anh thử mặc đi rồi biết!
=> Cất lại vào tủ.
……..
Một chiếc váy màu xanh họa tiết đơn giản bắt mắt cùng đôi giày búp bê….
-Xời! Anh tưởng em nữ tính đến mức ấy?
Trần Minh vẫn bình tĩnh cất nó vào tủ.
………..
< Bộ thứ 51>
-Em không thích loại này, anh biết rõ mà!- Cô chán nản nói.
Lần này thì anh giận dữ thật!
Anh nói:
-Chỉ còn bộ cuối cùng thôi đấy! Em không mặc thì mặc kệ em đấy!
……..
Lần này là một cái áo sơ-mi màu trắng cách điệu ở thắt lưng, váy rộng vành màu hồng phớt.
Cô hí hửng:
-Anh mặc thử em coi rồi tính nha???
Trần Minh sửng sốt, nói k ra lời.
Ai đời lại bảo anh chàng men-lỳ – nam tính đầy mình như anh mặc váy chứ? Đúng là chỉ có cô nghĩ ra!!
Đương nhiên là anh lắc đầu, dứt khoát:
-Không.
Cô trưng bộ mặt “cún con”, mắt chớp chớp, miệng đớp đớp, hòng “dụ dỗ” anh lần 2. Hớ hớ, lần này việc trọng đại nên anh không để mắc bẫy.
Cô liền dùng chiêu cuối. Giận.
Quay mặt vào tường, cô bặm môi, hứ, đáng ghét mà!
Trần Minh sau một hồi day dứt & bứt rứt ( ^_^) cuối cùng đi đến kết luận: Chịu thua.
Anh khó khăn và đau khổ đi vào phòng tắm thay bộ váy màu xanh biển mà cô lôi ra từ “tủ kính”.
Chời ơi!
Nhìn anh thật đáng yêu mà!
Cô đỏ rựng mặt vì cố nín cười. Ai bảo cô đã hứa với anh là không cười chứ?!
Nhìn cô “khổ sở”, anh càng tức mình, híc híc.
Đột nhiên, cửa phòng cô được mở mạnh, Prince bước vào.
Vừa nhìn thấy bản mặt “mỹ nam mặc váy”, Prince đã bò ra sàn đấm thùm thụp xuống sàn:
-Ha ha ha ha ha ha!! Ha ha ha..a… a!!
Cô nhìn thấy Prince cười thì không nhịn nổi nhưng để ý Trần Minh đang nhìn nên chỉ dám úp mặt xuống gối cười ha hả. Điệu bộ ấy thật chọc tức ngta mà!!!
……………
Lát
»Tag: Trang 28 - Truyện Teen - Cô Cần Tiền, Còn Tôi Cần Cô! OK,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 