Truyện Teen - Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game
tui nói
_Ừ, vậy thôi, lo đi học đi.- má dặn
_Dạ, con biết rồi.
Cúp máy, hễ lúc nào đi xa thì má lại gọi về nhắc nhở,đôi lúc thấy phiền nhưng lại thấy mình may mắn hơn người khác. Nấu cơm, lấy thịt trong tủ lạnh ra ngâm rồi làm sườn chuangọt. Ăn với uống hả hê, cũng sắp tới giờ đi học. Chuẩn bị tập sách, định xách xe ra chuẩn bị đi.
_T!
_Hửm?!- tui giật mình quay ra
_Đi học kìa.
Là Linh, em cười tít mắt nhìn tui.
_Ừ, anh chuẩn bị đi nè.- nhìn thấy Linh, tui vui lắm. Cười toe toét
_Dẹp xe đi, đi chung với em.- Linh nói
_Ừ.
Đoạn, tui dẫn xe vô trong nhà. Rồi khóa cửa, xong, đi chung với Linh luôn. Đi xe đạp điện, gió thổi mát rượi. Mùi hương tỏa ra từ người Linh, thơm quá. Tui nhẹ nhàng đặt tay lên hông em rồi từ từ ôm chặt.
_Giải được câu đố của người ta chưa mà ôm người vậy?- Linh phụng phịu
_Đương nhiên là giải đươc rồi.- tui cười, tựa đầu lên tấm lưng nhỏ bé của em.
_Vậy anh nói đi.- Linh cười
_Là trái Mãng Cầu Tây chứgì.- tui cười
_Có tra Google không đó?-giọng Linh đầy nghi vấn
_Hê hê. Không có mà.- tui nhăn nhở
_Vậy thì giải thích tại sao lại là trái Mãng Cầu Tây đi.
_À…ừm…- tui bối rối, suy nghĩ
_Sao? Được không?- Linh hỏi
_Được sao không, nghe nè, e hèm…Mãng Cầu Tây còn gọi là Mãng Cầu Xiêm….
_Tiếp đi…
_Ừm…Mãng ở đây có nghĩalà mãn nguyện, còn cầu ở đây là mong muốn, còn chồng Tây chính là cái chữTây..Tây đó…- tui bắt đầu xạo sự
_Cũng được, có ý nhưng mà không rõ ràng gì hết.- Linh nói
_È, em y như cô Ngữ văn vậy.- tui nhăn nhó
_Em là vậy đó, coi như tạmtha cho anh một lần.- Linh bật cười thành tiếng
_He he, cảm ơn sếp, được tha bổng rồi…he he…-tui cười cầu tài
_Chưa, đừng có mừng, em vẫn còn một câu nữa cho anh nè.
_Ặc, sao nay em thích chơi giải đố quá vậy?-
_Kệ em, nghe nè.
_Dạ, nói đi sếp.
_Thứ gì ban đầu lạnh, sau đó nóng rồi nóng dữ dội hơn?
_Ặc đố gì khó vậy, sao anh giải được?- tui nhăn nhó
_Thì anh cứ suy nghĩ đi.
_Cho anh gợi ý đi mà.- tui thành khẩn
_Ừm cũng được…anh là người làm nóng thứ đó.- Linh trầm ngâm
_Ơ..anh à?- tui bất ngờ
_Ừ, không anh thì ai.- Linh cười
_Hừm…cái bếp ga nhà anh à?- tui trả lời
_Sai.
_Cái lò vi song?
_Sai luôn, đầu to mà ngốc quá.
_Vậy em nói đi. Cái thứ đó là cái gì?- tui hỏi
_Hông nói.- Linh lè lưỡi
Đến nhà cô Ngữ văn, dắt xe vô. Chưa tới giờ học, mấy thằng chiến hữu nhìn tui với Linh, trố mắt ngạc nhiên:
_Ế, lão đại, vậy là sao? Làm lành rồi à?
_He he, sao là sao? Tao không để mất Linh đâu…khà khà- tui cười đắcthắng
_Vậy còn thằng ranh hồi sáng?
_Nó bị quê, he he. Linh không đồng ý.
_T! Người anh bị sao vậy?- hình như Linh đã thấy mấy vết trầy lúc sáng.
_À, không có gì, anh bị té xe thôi.- tui cười nhăn hở,không muốn Linh lo lắng nên ói dối vậy.
_Có sao không? Chạy xe sao không cẩn thận gì hết vậy?- Linh nhăn mặt.
Tui không biết nói gì hơn là cười trừ. Mấy thằng chiến hữu thì:
_Ái da, lão đại bị phu nhân quạt kìa, té thôi tụi bây.- thằng Tín cười rồi nó với hội chiến hữu ù té chạy đi chỗ khác.
Linh thì nhìn tui, nhăn nhó.
_Ăn cơm chiều chưa?- tui kiếm cớ đánh trống lảng
_Chưa, anh ăn chưa?- Linhhỏi
_Hì…chưa ăn.- lại nói xạo
_Tí nữa lại nhà anh ăn đi, he he.
_Ừ, cũng được, mà coi cái tay của anh kìa, trầy nguyên một đường lớn luôn.
Nghe Linh nói, tui giật mình, nhìn xuống, em tháo cái băng trên tay tui ra, máơi! Rát quá!!! Trời ơi, ngườita đã băng lại rồi mà còn gỡ ra là sai vậy chị hai?! Đau điếng, cắn răng, không nói lời nào.
_Đó thấy chưa, có sao đâu, có đau tí nào đau.- nén đau cười nhăn hở
Rồi Linh giúp tui băng lại. Phù. Rát vãi xoài. Tới giờ, lên lớp học. Hic, ngồi chép mấy cái dàn bài tập làm văn thấy mồ. Mỏi tay kinh dị. Lớp tui học ghép với một vài đứa lớp khác, nhưng hòa đồng lắm. Nói cười luyên thuyên. Lớp kia có một thằng lùn, học mà nó cứ ngồi đó mở miệng cười, không hiểu nó cười cái gì. Buồn buồn móc cho nó một câu:
_Theo Đông y thì cười chính là liều thuốc giúp tăng chiều cao hiệu quả nhất.
Nghe xong, cả lớp cười rần rần, kể cả cô giáo. Chỉ có mình thằng lùn là không, mặt mũi nó tối sầm lại. Chắc là do quê độ quá. Tui nhìn nó, ôm bụng cười ngặt ngoẻo. Học xong, đi về. Cả đám í ới rủ nhau đi ăn, tui là thằng bị lôi kéo nhiều nhất nhưng vì đã cókế hoạch với "Sếp" nên…he he…
Đi với Linh về nhà, không biết hôm nay sao lạnh quá,nhưng mà nhờ đó mà vết thương của tui bớt đau phần nào.
_Ủa sao anh không về nhà?- Linh hỏi khi thấy tui rẽ sang đường khác
_Trời lạnh nên…anh muốn ăn kem.- tui cười
_Qủi, chọc em…- Linh đánh thùm thụp vào lưng tui
_Thiệt mà, đi ăn kem, xongrồi kiếm gì đó ăn luôn. Anhchưa nấu cơm.- tui cười
_Mẹ anh đâu?
_À, má hả? Má đi Sài Gòn rồi, chưa về.
_Ừ.
Chở Linh chạy vòng vèo một hồi thì ra tới công viên. Ra hàng kem lúc trước hai đứa ăn ở công viên.
_Trời lạnh ghê ha anh…
_Lạnh gì? Có em ở đây thì lạnh gì?- tui cười
Linh không nói gì, chỉ cười.Mua kem xong, hai đứa quay lại chiếc ghế đá cũ. Ngồi xuống, cảm giác cứ như lần đầu hai đứa đi chơi chung với nhau.
_Nhìn gì mà nhìn ghê vậy?
_Nhìn tương lai của anh.- tui nói
_Tương lai gì? Nó ra làm sao?- Linh thắc mắc
_Em là tương lai của anh.- tui nhoẻn miệng cười.
Linh không nói gì, chỉ lấy tay che miệng rồi cười. Nhìn yêu lắm.
_Vậy nếu sau này anh không còn yêu em nữa thì sao?
_Thì coi như anh đã đánh mất tương lai.
_Anh sẽ tìm được một tương lai khác mà.
_Chắc vậy, nhưng anh là một người ích kỷ, anh chỉ muốn những điều tốt nhấtcho bản thân mình thôi.
_Ơ…
_Và em là tương lai tốt nhất dành cho thằng ích kỷ này, vì vây nó không bao giờ để mất em đâu.
Tựa lưng vào ghế đá, tui nhìn Linh, mỉm cười. Linh cũng cười.
_Nghe nhạc không?- Linh hỏi
_Nghe gì?
_Nghe thử bài này đi.
Rồi Linh lấy cái Ipod ra, bật lên, Linh một cái tai nghe, tui một cái tai nghe. Tiếng nhạc du dương cất lên, nhẹ nhàng, êm đềm, thanh thoát.
"Don’t wake up, won’t wake up…"
_T, anh biết gì không?
_Gì?
_Em mong sao hai đứa mìnhđến với nhau lâu thật
_Ừ, vậy thôi, lo đi học đi.- má dặn
_Dạ, con biết rồi.
Cúp máy, hễ lúc nào đi xa thì má lại gọi về nhắc nhở,đôi lúc thấy phiền nhưng lại thấy mình may mắn hơn người khác. Nấu cơm, lấy thịt trong tủ lạnh ra ngâm rồi làm sườn chuangọt. Ăn với uống hả hê, cũng sắp tới giờ đi học. Chuẩn bị tập sách, định xách xe ra chuẩn bị đi.
_T!
_Hửm?!- tui giật mình quay ra
_Đi học kìa.
Là Linh, em cười tít mắt nhìn tui.
_Ừ, anh chuẩn bị đi nè.- nhìn thấy Linh, tui vui lắm. Cười toe toét
_Dẹp xe đi, đi chung với em.- Linh nói
_Ừ.
Đoạn, tui dẫn xe vô trong nhà. Rồi khóa cửa, xong, đi chung với Linh luôn. Đi xe đạp điện, gió thổi mát rượi. Mùi hương tỏa ra từ người Linh, thơm quá. Tui nhẹ nhàng đặt tay lên hông em rồi từ từ ôm chặt.
_Giải được câu đố của người ta chưa mà ôm người vậy?- Linh phụng phịu
_Đương nhiên là giải đươc rồi.- tui cười, tựa đầu lên tấm lưng nhỏ bé của em.
_Vậy anh nói đi.- Linh cười
_Là trái Mãng Cầu Tây chứgì.- tui cười
_Có tra Google không đó?-giọng Linh đầy nghi vấn
_Hê hê. Không có mà.- tui nhăn nhở
_Vậy thì giải thích tại sao lại là trái Mãng Cầu Tây đi.
_À…ừm…- tui bối rối, suy nghĩ
_Sao? Được không?- Linh hỏi
_Được sao không, nghe nè, e hèm…Mãng Cầu Tây còn gọi là Mãng Cầu Xiêm….
_Tiếp đi…
_Ừm…Mãng ở đây có nghĩalà mãn nguyện, còn cầu ở đây là mong muốn, còn chồng Tây chính là cái chữTây..Tây đó…- tui bắt đầu xạo sự
_Cũng được, có ý nhưng mà không rõ ràng gì hết.- Linh nói
_È, em y như cô Ngữ văn vậy.- tui nhăn nhó
_Em là vậy đó, coi như tạmtha cho anh một lần.- Linh bật cười thành tiếng
_He he, cảm ơn sếp, được tha bổng rồi…he he…-tui cười cầu tài
_Chưa, đừng có mừng, em vẫn còn một câu nữa cho anh nè.
_Ặc, sao nay em thích chơi giải đố quá vậy?-
_Kệ em, nghe nè.
_Dạ, nói đi sếp.
_Thứ gì ban đầu lạnh, sau đó nóng rồi nóng dữ dội hơn?
_Ặc đố gì khó vậy, sao anh giải được?- tui nhăn nhó
_Thì anh cứ suy nghĩ đi.
_Cho anh gợi ý đi mà.- tui thành khẩn
_Ừm cũng được…anh là người làm nóng thứ đó.- Linh trầm ngâm
_Ơ..anh à?- tui bất ngờ
_Ừ, không anh thì ai.- Linh cười
_Hừm…cái bếp ga nhà anh à?- tui trả lời
_Sai.
_Cái lò vi song?
_Sai luôn, đầu to mà ngốc quá.
_Vậy em nói đi. Cái thứ đó là cái gì?- tui hỏi
_Hông nói.- Linh lè lưỡi
Đến nhà cô Ngữ văn, dắt xe vô. Chưa tới giờ học, mấy thằng chiến hữu nhìn tui với Linh, trố mắt ngạc nhiên:
_Ế, lão đại, vậy là sao? Làm lành rồi à?
_He he, sao là sao? Tao không để mất Linh đâu…khà khà- tui cười đắcthắng
_Vậy còn thằng ranh hồi sáng?
_Nó bị quê, he he. Linh không đồng ý.
_T! Người anh bị sao vậy?- hình như Linh đã thấy mấy vết trầy lúc sáng.
_À, không có gì, anh bị té xe thôi.- tui cười nhăn hở,không muốn Linh lo lắng nên ói dối vậy.
_Có sao không? Chạy xe sao không cẩn thận gì hết vậy?- Linh nhăn mặt.
Tui không biết nói gì hơn là cười trừ. Mấy thằng chiến hữu thì:
_Ái da, lão đại bị phu nhân quạt kìa, té thôi tụi bây.- thằng Tín cười rồi nó với hội chiến hữu ù té chạy đi chỗ khác.
Linh thì nhìn tui, nhăn nhó.
_Ăn cơm chiều chưa?- tui kiếm cớ đánh trống lảng
_Chưa, anh ăn chưa?- Linhhỏi
_Hì…chưa ăn.- lại nói xạo
_Tí nữa lại nhà anh ăn đi, he he.
_Ừ, cũng được, mà coi cái tay của anh kìa, trầy nguyên một đường lớn luôn.
Nghe Linh nói, tui giật mình, nhìn xuống, em tháo cái băng trên tay tui ra, máơi! Rát quá!!! Trời ơi, ngườita đã băng lại rồi mà còn gỡ ra là sai vậy chị hai?! Đau điếng, cắn răng, không nói lời nào.
_Đó thấy chưa, có sao đâu, có đau tí nào đau.- nén đau cười nhăn hở
Rồi Linh giúp tui băng lại. Phù. Rát vãi xoài. Tới giờ, lên lớp học. Hic, ngồi chép mấy cái dàn bài tập làm văn thấy mồ. Mỏi tay kinh dị. Lớp tui học ghép với một vài đứa lớp khác, nhưng hòa đồng lắm. Nói cười luyên thuyên. Lớp kia có một thằng lùn, học mà nó cứ ngồi đó mở miệng cười, không hiểu nó cười cái gì. Buồn buồn móc cho nó một câu:
_Theo Đông y thì cười chính là liều thuốc giúp tăng chiều cao hiệu quả nhất.
Nghe xong, cả lớp cười rần rần, kể cả cô giáo. Chỉ có mình thằng lùn là không, mặt mũi nó tối sầm lại. Chắc là do quê độ quá. Tui nhìn nó, ôm bụng cười ngặt ngoẻo. Học xong, đi về. Cả đám í ới rủ nhau đi ăn, tui là thằng bị lôi kéo nhiều nhất nhưng vì đã cókế hoạch với "Sếp" nên…he he…
Đi với Linh về nhà, không biết hôm nay sao lạnh quá,nhưng mà nhờ đó mà vết thương của tui bớt đau phần nào.
_Ủa sao anh không về nhà?- Linh hỏi khi thấy tui rẽ sang đường khác
_Trời lạnh nên…anh muốn ăn kem.- tui cười
_Qủi, chọc em…- Linh đánh thùm thụp vào lưng tui
_Thiệt mà, đi ăn kem, xongrồi kiếm gì đó ăn luôn. Anhchưa nấu cơm.- tui cười
_Mẹ anh đâu?
_À, má hả? Má đi Sài Gòn rồi, chưa về.
_Ừ.
Chở Linh chạy vòng vèo một hồi thì ra tới công viên. Ra hàng kem lúc trước hai đứa ăn ở công viên.
_Trời lạnh ghê ha anh…
_Lạnh gì? Có em ở đây thì lạnh gì?- tui cười
Linh không nói gì, chỉ cười.Mua kem xong, hai đứa quay lại chiếc ghế đá cũ. Ngồi xuống, cảm giác cứ như lần đầu hai đứa đi chơi chung với nhau.
_Nhìn gì mà nhìn ghê vậy?
_Nhìn tương lai của anh.- tui nói
_Tương lai gì? Nó ra làm sao?- Linh thắc mắc
_Em là tương lai của anh.- tui nhoẻn miệng cười.
Linh không nói gì, chỉ lấy tay che miệng rồi cười. Nhìn yêu lắm.
_Vậy nếu sau này anh không còn yêu em nữa thì sao?
_Thì coi như anh đã đánh mất tương lai.
_Anh sẽ tìm được một tương lai khác mà.
_Chắc vậy, nhưng anh là một người ích kỷ, anh chỉ muốn những điều tốt nhấtcho bản thân mình thôi.
_Ơ…
_Và em là tương lai tốt nhất dành cho thằng ích kỷ này, vì vây nó không bao giờ để mất em đâu.
Tựa lưng vào ghế đá, tui nhìn Linh, mỉm cười. Linh cũng cười.
_Nghe nhạc không?- Linh hỏi
_Nghe gì?
_Nghe thử bài này đi.
Rồi Linh lấy cái Ipod ra, bật lên, Linh một cái tai nghe, tui một cái tai nghe. Tiếng nhạc du dương cất lên, nhẹ nhàng, êm đềm, thanh thoát.
"Don’t wake up, won’t wake up…"
_T, anh biết gì không?
_Gì?
_Em mong sao hai đứa mìnhđến với nhau lâu thật
»Tag: Trang 55 - Truyện Teen - Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 