Truyện Teen - Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game
n mình con trâu đen mà đè. Tui đi tới, xắn tay áo lên, canh thật kĩ cái mũi của nó rồi đấm thật mạnh, hết sức luôn."Phập!!!" Tiếng phập này làm tui thấy rung mình…không lẽ…"Tong…tong", máu nhỏ giọtxuống đất. Tui rút tay lại, kiểm tra….cái tay tét hết một đường…Hừm hừm…nén đau, như vầy mất hết thể diện.
_Mày khá lắm, trả lời đi, tạisao mày đánh tao?- tui dõng dạc, hai tay chắp ra sau lưng.
_Ú ớ…ứ ứ…ớ..ớ…ú- con trâu đen giãy chết, chắc gãy răng hay gì rồi.
_Cứng đầu à? Anh em….tuột quần nó ra…- tui lườm con trâu
Vậy là cái quần tay đi học của con trâu đen phấp phới bay trong gió…Tui bước một vòng, tới bụi bứtbứt mấy cái lá.
_Giờ nói không? Không là tao trét thằng em mày đó, mắt mèo đó nha con.- tui dídí mấy cái lá lên cái quần tà lỏn của nó.
_Ú ú…ứ ứ…ớ..
_Á à, còn ngoan cố?- nói rồi tui thẳn tay chà mấy cái lá lên quần nó luôn. Con trâu gào lên thống thiết. "Ứ ứ…ẳng!!!"
_Nói không? Không nói là tao trét nữa.- mặt tui hầm hầm
_Nói, nói mà, đừng trét nữa, nói mà!- nó rối rít
_Nói mau! Tại sao mày đánh tao?
_Thằng kia nó kêu tao, nó nói đánh mày thì nó xóa nợ cho tao...
_Thằng nào? Tên gì?- tui trừng mắt
_Thằng....Nam...thằng Bảo Nam lớp kế bên lớp mày đó...
_Đó giờ tao chưa nghe tên thằng đó, mày láo à?
_Nó mới chuyển về.- con trâu đen nói
_Hừm...tại sao nó muốn màyđánh tao?
_Cái đó tao không biết, nó không nói.
_Được rồi, thả nó ra đi tụi bây.- tui nói
Hội chiến hữu đứng dậy, buông tay chân nó ra.
_Ui da, ngứa quá! Ngứa quá!- con trâu ôm cái đũngquần gãi lấy gãi để. Tui với hội chiến hữu bỏ đi. Thằng Tín khều khều tui:
_Sao mày chơi ác vậy? Trét mắt mèo vô đó nó ngứa chết rồi sao?
_Chết gì? Coi nè.- nói rồi tui cầm nắm cỏ giơ lên cho thằng Tín
_Hả?- nó trố mắt
_Đòn tâm lý thôi.- tui vứt nắm cỏ đi.
_Ây da, lão đại ghê quá.
Không nói gì, tui với tụi nó chạy lên lớp, đúng lúc hết giờ chơi luôn. Lên tới đầu cầu thang, tui sững sờ. Linh đang đứng đó nói chuyện với thằng nào đó, trên tay thằng đó cầm hộp quà hình trái tim. Rồi bất chợt thằng ranh đó nói:
_Linh, làm bạn gái mình nha!
Chap 63
Chưng hửng nhìn thằng ranh kia tặng quà cho Linh.Mặt tui nóng bừng. Hội chiến hữu thì trân mắt nhìnLinh rồi nhìn tui.
_T…-Thằng Tín nhìn tui ái ngại
Tui không nói, cố gắng trấn tĩnh lại bản thân, cố gắng hết sức để không xông thẳng vào đấm thằngkia trước mặt Linh.
_ Xử nó luôn, sợ gì.- Năm nổ hung hổ xắn tay áo
_Thôi đi.- Bóng biển nói
_Hả?- Năm nổ trố mắt ra
_Bình tĩnh, đứng đây coi nó làm sao đã.- Bóng biển tiếp lời
_Ừ, nó nói đúng đó, nóng quá hư hết việc.- thằng Tín đồng tình
_Ừm…- tui ậm ừ rồi nép vômột góc. Nhìn ra chỗ Linh với thằng kia.
Đứng đó với đám chiến hữu, lòng nóng như lửa đốt, hai tai ù ù.
_Linh đồng ý nha?- thằng ranh đưa Linh hộp quà
_Ơ…- Linh ngạc nhiên nhìn nó
_Đồng ý nha Linh…- nó tiếp tục nhìn Linh, hai con mắt như mở to ra hết cỡ để chứng minh cho cái"tình yêu" của nó.
Không chịu được nữa rồi…khí dồn lên não, khói bay xì xì. Tui tháo kính ra định ăn thua đủ với nó thì thì mấy thằng chiến hữu túm đầu tui kéo ngược lại:
_Ê ê ê, đi đâu vậy?!
_Tao ăn thua đủ với nó! Buông ra!- giận quá mất khôn, không còn kiểm soátđược bản thân mình nữa.
_Từ từ…để coi Linh nói saođã…- cả đám đè đầu tui xuống
_Buông tao ra!
_Mày im đi! Nếu như Linh mà chấp nhận thì coi như nó không xứng đáng với tình cảm của mày dành cho nó. Lúc đó có bỏ nó mày cũng không hối hận.- Bóngbiển vừa gắng sức giữ tui lại vừa giải thích.
Cố vùng vẫy để thoát ra nhưng không được, tui đành phải nhìn. Nhìn cái cảnh mà người mình yêu thường có thể sẽ nhận lời làm bạn gái của người khác. Hồi hộp, sợ, sợ lắm. Nếu Linh đồng ý thì mình phải làm sao đây?
Cuối cùng cái giây phút đó cũng đến, Linh nhận lấy hộp quà rồi nói gì đó, tui không nghe được, chỉ thấy thằng kia cười. Linh đã nhận lời rồi sao?
3.1275
Bình chọn: Hay - Kém
Đánh giá
sao
52/100 - 104 phiếu
"Bốp!", tui nghe thấy rất rõ, dường như có tiếng vật gì mới vừa rời xuống rồi vỡ tan ra. Tiếng vỡ của thủy tinh hay tiếng vỡcủa tim mình? Cảm giác nhưđang rơi xuống vực thẳm, tất cả những gì mà mình yêu quí nhất đã cướp đi rồi sao? Chỉ trong một tíc tắc thôi sao? Không thể nào! Không tin! Tui không tin! Linh không bao giờ làm như vậy, không bao giờ. Tui run run đưa hai tay lênvuốt mặt mình, tự trấn an bằng ý nghĩ đây chỉ là sựhiểu lầm nào đó, hoặc chỉ là giấc mơ thôi. Nhưng tui đã nghe rõ ràng những gì mà thằng kia nói với Linh, không thể phủ nhận được sự thật, không thể phủ nhận…
Nóng nảy, bước tới, định ăn thua đủ với nó. Ậu mợ nó, mày dám đâm sau lưng chiến sĩ à? Tao giết!
Rảo bước tới chỗ của Linh,định nói rõ với thằng kia thì…
_Xin lỗi, mình không quen bạn.- tiếng của Linh nói với thằng kia.
Nghe được câu này không biết tui sướng tới chừng nào đâu, như bay lên tận mây xanh. Thằng ranh kia đứng như trời trồng, nhậnlại hộp quà của nó. Há há há….ngu thì chết chứ bệnh tật gì. Tui đứng đó, miệng ngoác rộng ra vì vui sướng. Thằng hâm kia quay cái mặt ra, đần thối.
_Nhưng…nhưng mà…Linh- nó lắp bắp
Linh không nói gì thêm, em bước thẳng vào lớp. Hị…hị…không nỗi nhục nào bằng nỗi nhục này. Tui đi ngang qua cười đểu nó phát:
_Hê hê, bạn tên gì?
_Tao tên gì thì liên quan gì tới mà?- nó hất hàm.
Tui không nói gì, chỉ mỉm cười rồi bước vô lớp. Ừ, cuối cùng cũng xác định được, mình không thể nào để mất Linh, người con gáinhư em bây giờ muốn kiếmkhông phải là chuyện dễ. Cho dù có giận thì Linh vẫnnghĩ tới mình những lúc mình bị thương hay buồn bã. Xác định rồi, cưới vợ phải cưới liền tay, để lâu ngày thằng khác nó hốt. Quyết tâm! Bước tới chỗ Linh, ngồi xuống nói chuyện một cách tự nhiên nhất có thể.
_Linh…ừm…chuyện hôm đó…thật ra…- tui lắp bắp
_Anh không có lỗi, Tín nói cho em nghe rồi, nhưng màchuyện hồi nãy thì…- Linh nhìn tui bằng ánh mắt sắc lẻm
_Hơ…cái đó là tại con trâu đen kia.- tui thanh minh
_Con trâu gì?- Linh nheo mắt
_À à..cái thằng bự con hồi nãy đó mà…-tui xun xoe
_Hứ..chỉ gi
_Mày khá lắm, trả lời đi, tạisao mày đánh tao?- tui dõng dạc, hai tay chắp ra sau lưng.
_Ú ớ…ứ ứ…ớ..ớ…ú- con trâu đen giãy chết, chắc gãy răng hay gì rồi.
_Cứng đầu à? Anh em….tuột quần nó ra…- tui lườm con trâu
Vậy là cái quần tay đi học của con trâu đen phấp phới bay trong gió…Tui bước một vòng, tới bụi bứtbứt mấy cái lá.
_Giờ nói không? Không là tao trét thằng em mày đó, mắt mèo đó nha con.- tui dídí mấy cái lá lên cái quần tà lỏn của nó.
_Ú ú…ứ ứ…ớ..
_Á à, còn ngoan cố?- nói rồi tui thẳn tay chà mấy cái lá lên quần nó luôn. Con trâu gào lên thống thiết. "Ứ ứ…ẳng!!!"
_Nói không? Không nói là tao trét nữa.- mặt tui hầm hầm
_Nói, nói mà, đừng trét nữa, nói mà!- nó rối rít
_Nói mau! Tại sao mày đánh tao?
_Thằng kia nó kêu tao, nó nói đánh mày thì nó xóa nợ cho tao...
_Thằng nào? Tên gì?- tui trừng mắt
_Thằng....Nam...thằng Bảo Nam lớp kế bên lớp mày đó...
_Đó giờ tao chưa nghe tên thằng đó, mày láo à?
_Nó mới chuyển về.- con trâu đen nói
_Hừm...tại sao nó muốn màyđánh tao?
_Cái đó tao không biết, nó không nói.
_Được rồi, thả nó ra đi tụi bây.- tui nói
Hội chiến hữu đứng dậy, buông tay chân nó ra.
_Ui da, ngứa quá! Ngứa quá!- con trâu ôm cái đũngquần gãi lấy gãi để. Tui với hội chiến hữu bỏ đi. Thằng Tín khều khều tui:
_Sao mày chơi ác vậy? Trét mắt mèo vô đó nó ngứa chết rồi sao?
_Chết gì? Coi nè.- nói rồi tui cầm nắm cỏ giơ lên cho thằng Tín
_Hả?- nó trố mắt
_Đòn tâm lý thôi.- tui vứt nắm cỏ đi.
_Ây da, lão đại ghê quá.
Không nói gì, tui với tụi nó chạy lên lớp, đúng lúc hết giờ chơi luôn. Lên tới đầu cầu thang, tui sững sờ. Linh đang đứng đó nói chuyện với thằng nào đó, trên tay thằng đó cầm hộp quà hình trái tim. Rồi bất chợt thằng ranh đó nói:
_Linh, làm bạn gái mình nha!
Chap 63
Chưng hửng nhìn thằng ranh kia tặng quà cho Linh.Mặt tui nóng bừng. Hội chiến hữu thì trân mắt nhìnLinh rồi nhìn tui.
_T…-Thằng Tín nhìn tui ái ngại
Tui không nói, cố gắng trấn tĩnh lại bản thân, cố gắng hết sức để không xông thẳng vào đấm thằngkia trước mặt Linh.
_ Xử nó luôn, sợ gì.- Năm nổ hung hổ xắn tay áo
_Thôi đi.- Bóng biển nói
_Hả?- Năm nổ trố mắt ra
_Bình tĩnh, đứng đây coi nó làm sao đã.- Bóng biển tiếp lời
_Ừ, nó nói đúng đó, nóng quá hư hết việc.- thằng Tín đồng tình
_Ừm…- tui ậm ừ rồi nép vômột góc. Nhìn ra chỗ Linh với thằng kia.
Đứng đó với đám chiến hữu, lòng nóng như lửa đốt, hai tai ù ù.
_Linh đồng ý nha?- thằng ranh đưa Linh hộp quà
_Ơ…- Linh ngạc nhiên nhìn nó
_Đồng ý nha Linh…- nó tiếp tục nhìn Linh, hai con mắt như mở to ra hết cỡ để chứng minh cho cái"tình yêu" của nó.
Không chịu được nữa rồi…khí dồn lên não, khói bay xì xì. Tui tháo kính ra định ăn thua đủ với nó thì thì mấy thằng chiến hữu túm đầu tui kéo ngược lại:
_Ê ê ê, đi đâu vậy?!
_Tao ăn thua đủ với nó! Buông ra!- giận quá mất khôn, không còn kiểm soátđược bản thân mình nữa.
_Từ từ…để coi Linh nói saođã…- cả đám đè đầu tui xuống
_Buông tao ra!
_Mày im đi! Nếu như Linh mà chấp nhận thì coi như nó không xứng đáng với tình cảm của mày dành cho nó. Lúc đó có bỏ nó mày cũng không hối hận.- Bóngbiển vừa gắng sức giữ tui lại vừa giải thích.
Cố vùng vẫy để thoát ra nhưng không được, tui đành phải nhìn. Nhìn cái cảnh mà người mình yêu thường có thể sẽ nhận lời làm bạn gái của người khác. Hồi hộp, sợ, sợ lắm. Nếu Linh đồng ý thì mình phải làm sao đây?
Cuối cùng cái giây phút đó cũng đến, Linh nhận lấy hộp quà rồi nói gì đó, tui không nghe được, chỉ thấy thằng kia cười. Linh đã nhận lời rồi sao?
3.1275
Bình chọn: Hay - Kém
Đánh giá
sao
52/100 - 104 phiếu
"Bốp!", tui nghe thấy rất rõ, dường như có tiếng vật gì mới vừa rời xuống rồi vỡ tan ra. Tiếng vỡ của thủy tinh hay tiếng vỡcủa tim mình? Cảm giác nhưđang rơi xuống vực thẳm, tất cả những gì mà mình yêu quí nhất đã cướp đi rồi sao? Chỉ trong một tíc tắc thôi sao? Không thể nào! Không tin! Tui không tin! Linh không bao giờ làm như vậy, không bao giờ. Tui run run đưa hai tay lênvuốt mặt mình, tự trấn an bằng ý nghĩ đây chỉ là sựhiểu lầm nào đó, hoặc chỉ là giấc mơ thôi. Nhưng tui đã nghe rõ ràng những gì mà thằng kia nói với Linh, không thể phủ nhận được sự thật, không thể phủ nhận…
Nóng nảy, bước tới, định ăn thua đủ với nó. Ậu mợ nó, mày dám đâm sau lưng chiến sĩ à? Tao giết!
Rảo bước tới chỗ của Linh,định nói rõ với thằng kia thì…
_Xin lỗi, mình không quen bạn.- tiếng của Linh nói với thằng kia.
Nghe được câu này không biết tui sướng tới chừng nào đâu, như bay lên tận mây xanh. Thằng ranh kia đứng như trời trồng, nhậnlại hộp quà của nó. Há há há….ngu thì chết chứ bệnh tật gì. Tui đứng đó, miệng ngoác rộng ra vì vui sướng. Thằng hâm kia quay cái mặt ra, đần thối.
_Nhưng…nhưng mà…Linh- nó lắp bắp
Linh không nói gì thêm, em bước thẳng vào lớp. Hị…hị…không nỗi nhục nào bằng nỗi nhục này. Tui đi ngang qua cười đểu nó phát:
_Hê hê, bạn tên gì?
_Tao tên gì thì liên quan gì tới mà?- nó hất hàm.
Tui không nói gì, chỉ mỉm cười rồi bước vô lớp. Ừ, cuối cùng cũng xác định được, mình không thể nào để mất Linh, người con gáinhư em bây giờ muốn kiếmkhông phải là chuyện dễ. Cho dù có giận thì Linh vẫnnghĩ tới mình những lúc mình bị thương hay buồn bã. Xác định rồi, cưới vợ phải cưới liền tay, để lâu ngày thằng khác nó hốt. Quyết tâm! Bước tới chỗ Linh, ngồi xuống nói chuyện một cách tự nhiên nhất có thể.
_Linh…ừm…chuyện hôm đó…thật ra…- tui lắp bắp
_Anh không có lỗi, Tín nói cho em nghe rồi, nhưng màchuyện hồi nãy thì…- Linh nhìn tui bằng ánh mắt sắc lẻm
_Hơ…cái đó là tại con trâu đen kia.- tui thanh minh
_Con trâu gì?- Linh nheo mắt
_À à..cái thằng bự con hồi nãy đó mà…-tui xun xoe
_Hứ..chỉ gi
»Tag: Trang 53 - Truyện Teen - Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác



Mr.Ngố 