Truyện Teen - Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game
i Châu. Kẹtxỉ không chịu được. Đã xếp tui vô đây mà còn chothằng Nam kia vô là sao?
_Nam, em xuống bàn ba ngồi đi. Còn Linh với Châu thì ngồi bàn nhì.- Ông thầynói
Nhìn thằng Nam mà chỉ muốn củ hành cho nó một trận. Cái mặt láo la, láo lếu.
_T!- tiếng của thầy
_Dạ?!- tui giật bắn
_Lên ngồi chung với Nam, ngồi ở dưới mà học hành gì?
_Nhưng mà…- tui gãi đầu gãi tai
_Lên mau!- ông thầy gắt
Đành phải lên ngồi chung với thằng đó vậy. Gặp toàn thứ gì đâu không.
"Cạch!"- thằng Nam lấy quyển sách Anh văn ra, thảy lên bàn khi thấy tui ngồi xuống, hình như nó muốn dằn mặt tui. Đang hầm hầm nhìn tui thì Linh quay xuống, còn nó thì bỗng dưng nhe răng cười với tui:
_Chào, chắc bạn là T hả?
Còn làm bộ không biết tao?Để tao coi mày giả bộ được tới khi nào nữa. Tui cũng cười xã giao lại một cái:
_Ừ, bạn chắc là Nam hả?- miệng cười mà tay chỉ muốn chưởng cho nó một phát.
_Bất ngờ hông?- Linh ngồiở bàn trên khều khều tui rồi nhe răng cười
_Ừ, bất ngờ thiệt.- tui trả lời, mắt lườm lườm thằng Nam
_Chào Linh, mình nghe nói bạn học giỏi Anh văn lắm phải không?- thằng Nam nhìn Linh, cười, nó xen vào cuộc nói chuyện của hai đứa tui.
_Ừ, mình học cũng tạm, T mới giỏi.- Linh cười
_Vậy à? Vậy phải nhờ T rồi. Ha T?- nó cười tít mắt
_Hừm…ừm…- tui ậm ừ, không, phải nói là gầm gừ trong cổ
họng.
Nhỏ Châu thì chỉ nhỉn tui, cười, rồi lên.
Giờ học bắt đầu, thầy bắt đầu ra đề cho làm thử, toàn đề cho siêu nhân làm!Nào là dịch ra tiếng Anh bốn khổ đầu của bài thơ Lượm:
"Ngày Huế đổ máu
Chú Hà Nội về
Tình cờ chú cháu
Gặp nhau hang Bè
Chú bé loắt choắt
Cái xắc xinh xinh
Cái chân thoăn thoắt
Cái đầu nghênh nghênh
Ca-lô đội lệch
Mồm huýt sáo vang
Như con chim chích
Nhảy trên đường vàng…
-Cháu đi liên lạc
Vui lắm chú à
ở đồn Mang Cá
Thích hơn ở nhà! "
Hơ…ờ…nhìn thấy phê phê, cắn viết, ngó qua ngó lại. Mấy đứa kia cũng không hơn gì mình. Linh với nhỏ Châu thì hí hoáy viết, kế bên tui, thằng Nam kia cũng cắm cúi viết. Không lẽtui dở tới mức này à? Để cả thằng đó qua mặt mình sao? Ngó kỹ lại thì nó đang cầm viết dịch sát nghĩa mấy từ trong khổ thơ…thằng này hấp nặng. Ngồi cắn viết, thấy không ra nên tui mới giơ tay lên ýkiến với thầy:
_Chuyện gì?
_Dạ…cái này làm sao mà dịch được hả thầy?- tui ngập ngừng
_Tại sao không?
_Tại vì…thơ thì phải có vần, mình dịch ra thì mất hết vần thì làm sao thầy?- tui nhăn nhó
Thầy không nói gì, nheo mắt nhìn tui. Thằng Nam ngồi kế bên cười chế giễu.Linh với Châu thì ngoái ra phía sau nhìn tui trân trân.
_T nói đúng đó thầy, thơ tiếng Việt mà dịch ra tiếngAnh sẽ mất hết vần điệu, chưa nói đến là không dịchđược sát nghĩa, như vậy làm cho toàn bộ bài thơ hưhết ạ.- Đúng lúc này thì nhỏ Minh Anh đứng lên đỡ đạn cho tui.
Nhìn nhỏ bằng đôi mắt biếtơn, cảm động, muốn phọt luôn nước mắt ra.
_Em nghĩ là do T không muốn làm nên mới vậy đó thầy.- thằng Nam đứng lên, đá xoáy tui
_Em nghĩ T đúng đó thầy, thơ mình mà dịch ra tiếng Anh thì mất hết chất thơ.- Linh nói đỡ cho tui.
_Em cũng thấy là mình làm như vầy không được…- một thằng ở góc lớp đứng dậy phát biểu.
Ông thầy nhìn hết một lượtrồi nói:
_Khá lắm, thật ra tôi cũng đã dịch thử bài này ra tiếng Anh, không có cách nào khớp cả. Không vần, không điệu, bài thơ mất hết ý nghĩa. Tất cả ngồi xuống đi.
Thầy cười nhẹ rồi nói:
_Là học sinh giỏi Anh văn, chắc các em cũng đã nắm rõ phần cơ bản của ngữ pháp như lòng bàn tay rồi.Các em đã có được một yếu tố. Cách học của tôi đơn giản lắm. Học từ vựng rồi áp dụng vào ngữ phápvà hội thoại. Nếu các em làm được tất cả những điều này thì tôi tin chắc một thời gian sau các em sẽ có thể sử dụng thành thạo tiếng Anh. Về việc nhanh hay chậm thì tùy vào sự cố gắng của các em.
Nói xong, ổng cho bài làm tiếp. Học được khoảng tiếng đồng hồ thì thầy chonghỉ mười lăm phút. Cả lớpbắt đầu ồn ào. Oáp, làm gì bây giờ?
_Có ai đi mua đồ ăn với tuikhông? Hay là định đi với đứa khác?- Linh đứng đó, em nhìn tui nói bóng gió rồinhoẻn miệng cười.
Nhìn điệu bộ của Linh, đứng bắt chéo một chân, hai tay chắp ra sau, tui phìcười.
_Để mình đi với Linh!
Chưa kịp trả lời thì thằng Nam nhảy vào. Hết thằng anh của nó rồi giờ tới nó. Thèm hành lắm à?
_Ơ…- Linh ngỡ ngàng
_Ê- tui khều vai nó
_Cái gì?- nó quay lại
_Xin lỗi, mình đi với Linh rồi.- tui cười khẩy với nó trước mặt Linh.
_Có gì lát nữa mình mời bạn chai nước ngọt.- tui kéo tay Linh đi rồi sẵn đó quăng lại cho nó một câu với điệu cười khiêu khích.
Đi với Linh ra ngoài. Linh nheo mắt tỏ vẻ khó hiểu nhìn về phía lớp học.
_Em muốn mua cái gì?- tui hỏi Linh
_O’star. Hì.
_Ờ…- tui trả lời
_Làm gì mà mặt mày buồn xo vậy?- Linh hỏi
_Không có gì.
_Thiệt hông? Có gì muốn giấu diếm à?- Linh nhìn tuibằng đôi mắt đen láy, đầy vè nghi ngờ.
_Không có gì mà.
_....- Linh không nói gì, em chỉ lặng im, trân trân nhìn tui.
_Gì nữa đây cô nương?- tui nhìn thẳng vào mắt Linh.
_Hông có gì, thấy anh là lạ.- Linh bĩu môi
_Ầy, lạ cái gì mà lạ? Ngốc.-tui búng vào mũi em
_Ui da…đau mà…- Linh nhănnhó
_Hì hì…- tui cười rồi nhẹ lặng lẽ nắm lấy tay Linh, bàn tay của em ấm thật.
Tới tiệm tạp hóa gần trường, Linh với tui đi vàomua mấy thứ. Thật ra là Linh mua chứ không phải tui mua. Tui chỉ là người trả tiền thôi. Đứng trong tiệm, ngó nghiêng một lượt.Linh lấy mấy bịch O’star rồi đưa cho tui:
_Tính tiền nè…đầu to.- Em cười tít mắt
_Ừ…ừ…không uống nước à? Coca nha?
_Thôi, uống nước ngọt…mập..- Linh phụng phịu
_Hơ…mới nghe nha, uống Coca mà bị mập nè.
_Kệ người ta, hứ.- Linh dỗitui
_ Hè vậy thì uống Coca zero, không bị mập.- tui làm mặt cười giỗ ngọt em.
_Cũng được.- Linh vẫn làmbộ mặt giận dỗi với đôi mắtmèo con.
Cúi xuống lấy hai chai Coca, thấy có mấy hủ Mentos bạc hà kế bên, tiệntay, tui lấy luôn. Tính tiền xong, hai đứa trở về. Nói về cái sự ga-lăng thì tui không thiếu, nhưng bây giờ tui thấy mình như thằng osin cao cấp vậy. Linh mua gì thì phải xá
_Nam, em xuống bàn ba ngồi đi. Còn Linh với Châu thì ngồi bàn nhì.- Ông thầynói
Nhìn thằng Nam mà chỉ muốn củ hành cho nó một trận. Cái mặt láo la, láo lếu.
_T!- tiếng của thầy
_Dạ?!- tui giật bắn
_Lên ngồi chung với Nam, ngồi ở dưới mà học hành gì?
_Nhưng mà…- tui gãi đầu gãi tai
_Lên mau!- ông thầy gắt
Đành phải lên ngồi chung với thằng đó vậy. Gặp toàn thứ gì đâu không.
"Cạch!"- thằng Nam lấy quyển sách Anh văn ra, thảy lên bàn khi thấy tui ngồi xuống, hình như nó muốn dằn mặt tui. Đang hầm hầm nhìn tui thì Linh quay xuống, còn nó thì bỗng dưng nhe răng cười với tui:
_Chào, chắc bạn là T hả?
Còn làm bộ không biết tao?Để tao coi mày giả bộ được tới khi nào nữa. Tui cũng cười xã giao lại một cái:
_Ừ, bạn chắc là Nam hả?- miệng cười mà tay chỉ muốn chưởng cho nó một phát.
_Bất ngờ hông?- Linh ngồiở bàn trên khều khều tui rồi nhe răng cười
_Ừ, bất ngờ thiệt.- tui trả lời, mắt lườm lườm thằng Nam
_Chào Linh, mình nghe nói bạn học giỏi Anh văn lắm phải không?- thằng Nam nhìn Linh, cười, nó xen vào cuộc nói chuyện của hai đứa tui.
_Ừ, mình học cũng tạm, T mới giỏi.- Linh cười
_Vậy à? Vậy phải nhờ T rồi. Ha T?- nó cười tít mắt
_Hừm…ừm…- tui ậm ừ, không, phải nói là gầm gừ trong cổ
họng.
Nhỏ Châu thì chỉ nhỉn tui, cười, rồi lên.
Giờ học bắt đầu, thầy bắt đầu ra đề cho làm thử, toàn đề cho siêu nhân làm!Nào là dịch ra tiếng Anh bốn khổ đầu của bài thơ Lượm:
"Ngày Huế đổ máu
Chú Hà Nội về
Tình cờ chú cháu
Gặp nhau hang Bè
Chú bé loắt choắt
Cái xắc xinh xinh
Cái chân thoăn thoắt
Cái đầu nghênh nghênh
Ca-lô đội lệch
Mồm huýt sáo vang
Như con chim chích
Nhảy trên đường vàng…
-Cháu đi liên lạc
Vui lắm chú à
ở đồn Mang Cá
Thích hơn ở nhà! "
Hơ…ờ…nhìn thấy phê phê, cắn viết, ngó qua ngó lại. Mấy đứa kia cũng không hơn gì mình. Linh với nhỏ Châu thì hí hoáy viết, kế bên tui, thằng Nam kia cũng cắm cúi viết. Không lẽtui dở tới mức này à? Để cả thằng đó qua mặt mình sao? Ngó kỹ lại thì nó đang cầm viết dịch sát nghĩa mấy từ trong khổ thơ…thằng này hấp nặng. Ngồi cắn viết, thấy không ra nên tui mới giơ tay lên ýkiến với thầy:
_Chuyện gì?
_Dạ…cái này làm sao mà dịch được hả thầy?- tui ngập ngừng
_Tại sao không?
_Tại vì…thơ thì phải có vần, mình dịch ra thì mất hết vần thì làm sao thầy?- tui nhăn nhó
Thầy không nói gì, nheo mắt nhìn tui. Thằng Nam ngồi kế bên cười chế giễu.Linh với Châu thì ngoái ra phía sau nhìn tui trân trân.
_T nói đúng đó thầy, thơ tiếng Việt mà dịch ra tiếngAnh sẽ mất hết vần điệu, chưa nói đến là không dịchđược sát nghĩa, như vậy làm cho toàn bộ bài thơ hưhết ạ.- Đúng lúc này thì nhỏ Minh Anh đứng lên đỡ đạn cho tui.
Nhìn nhỏ bằng đôi mắt biếtơn, cảm động, muốn phọt luôn nước mắt ra.
_Em nghĩ là do T không muốn làm nên mới vậy đó thầy.- thằng Nam đứng lên, đá xoáy tui
_Em nghĩ T đúng đó thầy, thơ mình mà dịch ra tiếng Anh thì mất hết chất thơ.- Linh nói đỡ cho tui.
_Em cũng thấy là mình làm như vầy không được…- một thằng ở góc lớp đứng dậy phát biểu.
Ông thầy nhìn hết một lượtrồi nói:
_Khá lắm, thật ra tôi cũng đã dịch thử bài này ra tiếng Anh, không có cách nào khớp cả. Không vần, không điệu, bài thơ mất hết ý nghĩa. Tất cả ngồi xuống đi.
Thầy cười nhẹ rồi nói:
_Là học sinh giỏi Anh văn, chắc các em cũng đã nắm rõ phần cơ bản của ngữ pháp như lòng bàn tay rồi.Các em đã có được một yếu tố. Cách học của tôi đơn giản lắm. Học từ vựng rồi áp dụng vào ngữ phápvà hội thoại. Nếu các em làm được tất cả những điều này thì tôi tin chắc một thời gian sau các em sẽ có thể sử dụng thành thạo tiếng Anh. Về việc nhanh hay chậm thì tùy vào sự cố gắng của các em.
Nói xong, ổng cho bài làm tiếp. Học được khoảng tiếng đồng hồ thì thầy chonghỉ mười lăm phút. Cả lớpbắt đầu ồn ào. Oáp, làm gì bây giờ?
_Có ai đi mua đồ ăn với tuikhông? Hay là định đi với đứa khác?- Linh đứng đó, em nhìn tui nói bóng gió rồinhoẻn miệng cười.
Nhìn điệu bộ của Linh, đứng bắt chéo một chân, hai tay chắp ra sau, tui phìcười.
_Để mình đi với Linh!
Chưa kịp trả lời thì thằng Nam nhảy vào. Hết thằng anh của nó rồi giờ tới nó. Thèm hành lắm à?
_Ơ…- Linh ngỡ ngàng
_Ê- tui khều vai nó
_Cái gì?- nó quay lại
_Xin lỗi, mình đi với Linh rồi.- tui cười khẩy với nó trước mặt Linh.
_Có gì lát nữa mình mời bạn chai nước ngọt.- tui kéo tay Linh đi rồi sẵn đó quăng lại cho nó một câu với điệu cười khiêu khích.
Đi với Linh ra ngoài. Linh nheo mắt tỏ vẻ khó hiểu nhìn về phía lớp học.
_Em muốn mua cái gì?- tui hỏi Linh
_O’star. Hì.
_Ờ…- tui trả lời
_Làm gì mà mặt mày buồn xo vậy?- Linh hỏi
_Không có gì.
_Thiệt hông? Có gì muốn giấu diếm à?- Linh nhìn tuibằng đôi mắt đen láy, đầy vè nghi ngờ.
_Không có gì mà.
_....- Linh không nói gì, em chỉ lặng im, trân trân nhìn tui.
_Gì nữa đây cô nương?- tui nhìn thẳng vào mắt Linh.
_Hông có gì, thấy anh là lạ.- Linh bĩu môi
_Ầy, lạ cái gì mà lạ? Ngốc.-tui búng vào mũi em
_Ui da…đau mà…- Linh nhănnhó
_Hì hì…- tui cười rồi nhẹ lặng lẽ nắm lấy tay Linh, bàn tay của em ấm thật.
Tới tiệm tạp hóa gần trường, Linh với tui đi vàomua mấy thứ. Thật ra là Linh mua chứ không phải tui mua. Tui chỉ là người trả tiền thôi. Đứng trong tiệm, ngó nghiêng một lượt.Linh lấy mấy bịch O’star rồi đưa cho tui:
_Tính tiền nè…đầu to.- Em cười tít mắt
_Ừ…ừ…không uống nước à? Coca nha?
_Thôi, uống nước ngọt…mập..- Linh phụng phịu
_Hơ…mới nghe nha, uống Coca mà bị mập nè.
_Kệ người ta, hứ.- Linh dỗitui
_ Hè vậy thì uống Coca zero, không bị mập.- tui làm mặt cười giỗ ngọt em.
_Cũng được.- Linh vẫn làmbộ mặt giận dỗi với đôi mắtmèo con.
Cúi xuống lấy hai chai Coca, thấy có mấy hủ Mentos bạc hà kế bên, tiệntay, tui lấy luôn. Tính tiền xong, hai đứa trở về. Nói về cái sự ga-lăng thì tui không thiếu, nhưng bây giờ tui thấy mình như thằng osin cao cấp vậy. Linh mua gì thì phải xá
»Tag: Trang 58 - Truyện Teen - Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 