Truyện Teen - Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game
ỏi trò ngụy biện..- Linh nguýt dài
_Anh biết rồi, lỗi của anh mà…- tui nhăn mặt, ra vẻ biết hối lỗi
_Lỗi thì phạt đó.- Linh nói
_Ừ, chịu luôn…
_Ừ, vậy đó, nhớ nha
_Phạt cái gì?- tui hỏi
_Thì cứ chờ đi rồi biết.- Linh bĩu môi, tui là tui cứ chết đứ đừ, xinh không thể tả
_Hờ hờ…đang chờ đây, cholệnh luôn đi cô nương.
_Lệnh hả? Về chỗ ngay, sắp vô tiết rồi.
_Ớ…
_Ớ cái gì hử?
_Không…không gì, lính lác sao dám cãi sếp…
Nói đoạn tui tót xuống bàncủa mình, Linh ở bàn trên nhìn tui cười rồi lắc đầu. Nhỏ Châu tỏ vẻ khó chịu ra mặt, kệ tía nó, đang vuihí..hí.
Vui quá, không có gì làm, lại chòi thụt ra ghẹo thằng Lân. Đánh vô vai nó cái"Chát!", vẫn bất động. Hơ,hôm nay nó bị sao vậy. Không lẽ chưa đủ đô. Nghĩvậy, tui rụt tay lại, vận nộicông rồi "Kamehameha!!!", chưởng một cái "Rầm!" vô lưng nó. Không phản ứng.
Mấy thằng chiến hữu thấyvậy cũng làm mặt nhân đạo hỏi thăm thằng Lân, vỗ vai rất ư là thắm thiết,Ra là cậu chàng đã bị chị ytá từ chối tình cảm.
_Thấy chưa, lão đại nói đúng, mặt mày có chó nó yêu.- Năm nổ thâm sâu
_Bắn máy bay không có kết cục tốt đâu.- thằng Tín chêm vô
_Ôiiiii đờn bàààààà….là những niềm đauuuuu….là làm cho…tờ rym đổ máuuuuuuu…..- thằng Bóngbiển cất giọng líu lo.
Đang nói chuyện thì thằng Thịnh chạy vô:
_Lão đại, kiếm được thông tin của thằng kia rồi.
_Sao?
_Nó học lớp kế bên, tên Phú. Anh em sinh đôi với thằng Nam, thằng chơi màyđó.
_Cái gì? Thiệt không? – tuibất ngờ
_Thiệt, tao có mấy đứa bạn học bên đó, mới chạy qua hỏi xong.
_Ừm….- tui ậm ừ
_Giờ sao?
_Để tao coi, nếu bây giờ bum nó, Linh biết thì bị giận nữa, mệt lắm.
_Vậy tính sao? Nói đi.- thằng Thịnh khó chịu
_Thôi thì…phóng hạ đồ đao, lậ địa thành phật vậy…he…he- tui cười
_Mặt mày mà phât cái nỗi gỉ.- nó đánh tui một cái rồiquay đi
Ôi, vui quá. Thôi thì…ngủ phát, tiết sau cũng là giáo dục công dân thôi. Vừa úp mặt xuống bàn thì có đứa nó khều khều.
_Giề? Đứa nào vậy?- tui ngóc đầu lên
_Em ra ngoài đứng cho tui.
_Hơ….- tui bất động nhìn bà cô
_Đi ra ngay, không nói năng gì hết.- cô giáo quát
Chết, sao gì kì vậy trời, tựdưng bị cho ra ngoài đứnglà sao?
Tui ngơ ngáo, rồi lủi thủi đi ra ngoài. Bà cô quái ác. Linh nhìn tui lắc đầu, còn nhỏ Châu thì ra vẻ lo lắng. Đứng bên ngoài, ngó vô lớp thì…
_Quay mặt ra kia, dựa lưngvô tường, khoanh tay lại cho tui!
Hoảng hồn, tui quay phắt ra ngoài. Thôi kệ, lát mượntập chép bài thôi, có gì đâu.
_Ê, thằng kia.- một thằng cao, không to, trắng, nhưng mà bắt đầu có hôi rồi
_Gì?- tui trả lời
_Mày là T phải không?
_Ờ.
_Mày biết mày đã làm gì không?
_Tao à? Tao mới ngủ gật trong lớp, bị đuổi ra đây.-trả lời mà không thèm nhìn vào mặt nó
Bỗng dưng nó lao tới, túm lấy cổ áo tui, dựng lên.
_Mày tránh xa Linh ra, Linhlà của anh tao.
_À à, ra mày là thằng Nam đó à?
_Không cần biết, mày mà không tránh xa Linh ra thì có chuyện
đó.
Đoạn, nó đẩy tui vào váchtường rồi đi thẳng. Không hơi đâu đôi co với hạng này.
_Hí…hí…hí…- mấy con kia đi qua đi lại nhìn tui rồi cười.
Xì, người lịch sử không chấp.
"Tùng…! Tùng…!"- trống ravề.
"Chúng em chào cô ạạạạạạạ!!!"- nhựa dài ra
_Rồi, các em ra về.
Cả sân trường ùa ra như ong vỡ tổ. Xách cặp xuống, đi từ từ ra cổng với….Linh.
_Đang làm gì vậy?- tui hỏi Linh
_Thì đi về chứ đi đâu, vậycũng hỏi.
_Ờ, hè, vậy muốn phạt anh cái gì? Nói đi. Chiều anh còn phải đi học nữa.
_Chưa biết…- Linh nói
_Hơ…
_Anh giải được câu này đi rồi hãy nói chuyện với em.
_Ừ…em nói đi.- tui hơi run
_ Qủa phụ cầu nguyện:" Chồng ơi
Cho em lấy được Tây làng thế anh"
_Hơ…cái gì vậy?
_Anh giải được đi rồi em không giận nữa, blêu.- Linh lè lưỡi
_Hơ….nhưng cái này về cáigì mới được???- tui ngơ ngáo
_Đây là loại trái mà em thích ăn, phải tự giải đó, cấm hỏi người khác, cấm tra Google luôn, nghe chưa?- Linh nói
_Ơ ờ…sếp ra lệnh mà…- tuigãi đầu gãi tai
_Thôi, em về.
_Không cần anh chở à?
_Không, chị giúp việc đón em rồi. Pi pi.- Linh cười, rồi chạy đi
Sao mà đẹp quá không biếtvậy….làm tui thơ thẩn…ráng về nhà mà giải đố…không Linh lại không thèm nói chuyện.
Nói rồi tui, đi lấy xe, cứ cười một mình như thằng tự kỉ. Đạp xe về, vừa đạpvừa ngáp, chắc tại buồn ngủ quá, có con gì bay vô miệng cái phọt.
_Khặc…khặc…khụ…khụ…ặc…- bất ngờ quá, tui chỉ còn biết lấy tay chặn cổ, tởm quá, con gì trong miệng mình không biết mà hình như lớn lắm.
Đang cố gắng phun nó thì"Rầm!" Hai thằng chạy wave từ đâu chạy lên đạp xe tui rồi chạy vụt đi.
_Ui da!!!- té nhào xuống đất.
Người với xe đạp ngã chỏng kềnh. Lồm cồm bò dậy, hai thằng kia đã chạy xa rồi, không nhìn thấy được mặt nó. Khu này vắng nữa. Kiểm tra lại thì rách hai cái đầu gối, trầy cùi chỏ trái, máu chảy tèm lem, dập môi. May mà phần mặt không bị gì nhiều. Khạc nhổ một hồi thì cái con súc sinh kia văng từ trong miệng tui ra…con bọ dừa…khiếp. Mà bọn nó là ai? Sao lại chơi tui, không lẽ là hai thằng Phú, Nam?
Thân tàn ma dại, lết thết. Đạp xe về nhà. Đau thì không đau nhưng mà rát. Về nhà, may quá, không có ai hết. Tót thằng lên lầurửa, tắm luôn. Xong xuôi, băng mấy vết trầy lại, rát bà cố. Hôm nay thứ tư, lại xách đít đi học thêm Ngữ văn nữa, thiệt là khổ qua đi. Chiều nay học chung Linh, hờ hờ, vui quớ. Lon ton chạy ra nhà sau lấy cơm ăn. Vừa ăn vừa suy nghĩ câu đố của Linh, thiệttình, đố làm gì không biết nữa. Kệ, tra google. Chẹp…chẹp…trái gì nhở? Á à…ra rồi, ra rồi. Ra rồi.
Khà khà….yên tâm, tui leo lên võng nằm phè cánh nhạn, quên luôn cả chuyệnmình bị chơi khi nãy. Lòng thấy vui vui. Ngủ ngây ngất tới chiều.
_Oáp!!! Hơơơơơ…..!!!!- vừa ngáp vừa vương vai, đã quá. Ước gì lúc nào cũng được như vầy thì tốt biết mấy. Chạy lên phòng thay quần áo, nấu cơm ăn rồi chuẩn bị đi học. Điện thoại réo.
_Alô.
_Má đang ở Sài gòn, tới giờ đi học rồi đó, ăn cơm nước gì chưa?
_Con chuẩn bị nấu nè.
_Ừ, muốn ăn gì thêm không? Má mua về cho.
_Dạ gì cũng đươc má.-
_Anh biết rồi, lỗi của anh mà…- tui nhăn mặt, ra vẻ biết hối lỗi
_Lỗi thì phạt đó.- Linh nói
_Ừ, chịu luôn…
_Ừ, vậy đó, nhớ nha
_Phạt cái gì?- tui hỏi
_Thì cứ chờ đi rồi biết.- Linh bĩu môi, tui là tui cứ chết đứ đừ, xinh không thể tả
_Hờ hờ…đang chờ đây, cholệnh luôn đi cô nương.
_Lệnh hả? Về chỗ ngay, sắp vô tiết rồi.
_Ớ…
_Ớ cái gì hử?
_Không…không gì, lính lác sao dám cãi sếp…
Nói đoạn tui tót xuống bàncủa mình, Linh ở bàn trên nhìn tui cười rồi lắc đầu. Nhỏ Châu tỏ vẻ khó chịu ra mặt, kệ tía nó, đang vuihí..hí.
Vui quá, không có gì làm, lại chòi thụt ra ghẹo thằng Lân. Đánh vô vai nó cái"Chát!", vẫn bất động. Hơ,hôm nay nó bị sao vậy. Không lẽ chưa đủ đô. Nghĩvậy, tui rụt tay lại, vận nộicông rồi "Kamehameha!!!", chưởng một cái "Rầm!" vô lưng nó. Không phản ứng.
Mấy thằng chiến hữu thấyvậy cũng làm mặt nhân đạo hỏi thăm thằng Lân, vỗ vai rất ư là thắm thiết,Ra là cậu chàng đã bị chị ytá từ chối tình cảm.
_Thấy chưa, lão đại nói đúng, mặt mày có chó nó yêu.- Năm nổ thâm sâu
_Bắn máy bay không có kết cục tốt đâu.- thằng Tín chêm vô
_Ôiiiii đờn bàààààà….là những niềm đauuuuu….là làm cho…tờ rym đổ máuuuuuuu…..- thằng Bóngbiển cất giọng líu lo.
Đang nói chuyện thì thằng Thịnh chạy vô:
_Lão đại, kiếm được thông tin của thằng kia rồi.
_Sao?
_Nó học lớp kế bên, tên Phú. Anh em sinh đôi với thằng Nam, thằng chơi màyđó.
_Cái gì? Thiệt không? – tuibất ngờ
_Thiệt, tao có mấy đứa bạn học bên đó, mới chạy qua hỏi xong.
_Ừm….- tui ậm ừ
_Giờ sao?
_Để tao coi, nếu bây giờ bum nó, Linh biết thì bị giận nữa, mệt lắm.
_Vậy tính sao? Nói đi.- thằng Thịnh khó chịu
_Thôi thì…phóng hạ đồ đao, lậ địa thành phật vậy…he…he- tui cười
_Mặt mày mà phât cái nỗi gỉ.- nó đánh tui một cái rồiquay đi
Ôi, vui quá. Thôi thì…ngủ phát, tiết sau cũng là giáo dục công dân thôi. Vừa úp mặt xuống bàn thì có đứa nó khều khều.
_Giề? Đứa nào vậy?- tui ngóc đầu lên
_Em ra ngoài đứng cho tui.
_Hơ….- tui bất động nhìn bà cô
_Đi ra ngay, không nói năng gì hết.- cô giáo quát
Chết, sao gì kì vậy trời, tựdưng bị cho ra ngoài đứnglà sao?
Tui ngơ ngáo, rồi lủi thủi đi ra ngoài. Bà cô quái ác. Linh nhìn tui lắc đầu, còn nhỏ Châu thì ra vẻ lo lắng. Đứng bên ngoài, ngó vô lớp thì…
_Quay mặt ra kia, dựa lưngvô tường, khoanh tay lại cho tui!
Hoảng hồn, tui quay phắt ra ngoài. Thôi kệ, lát mượntập chép bài thôi, có gì đâu.
_Ê, thằng kia.- một thằng cao, không to, trắng, nhưng mà bắt đầu có hôi rồi
_Gì?- tui trả lời
_Mày là T phải không?
_Ờ.
_Mày biết mày đã làm gì không?
_Tao à? Tao mới ngủ gật trong lớp, bị đuổi ra đây.-trả lời mà không thèm nhìn vào mặt nó
Bỗng dưng nó lao tới, túm lấy cổ áo tui, dựng lên.
_Mày tránh xa Linh ra, Linhlà của anh tao.
_À à, ra mày là thằng Nam đó à?
_Không cần biết, mày mà không tránh xa Linh ra thì có chuyện
đó.
Đoạn, nó đẩy tui vào váchtường rồi đi thẳng. Không hơi đâu đôi co với hạng này.
_Hí…hí…hí…- mấy con kia đi qua đi lại nhìn tui rồi cười.
Xì, người lịch sử không chấp.
"Tùng…! Tùng…!"- trống ravề.
"Chúng em chào cô ạạạạạạạ!!!"- nhựa dài ra
_Rồi, các em ra về.
Cả sân trường ùa ra như ong vỡ tổ. Xách cặp xuống, đi từ từ ra cổng với….Linh.
_Đang làm gì vậy?- tui hỏi Linh
_Thì đi về chứ đi đâu, vậycũng hỏi.
_Ờ, hè, vậy muốn phạt anh cái gì? Nói đi. Chiều anh còn phải đi học nữa.
_Chưa biết…- Linh nói
_Hơ…
_Anh giải được câu này đi rồi hãy nói chuyện với em.
_Ừ…em nói đi.- tui hơi run
_ Qủa phụ cầu nguyện:" Chồng ơi
Cho em lấy được Tây làng thế anh"
_Hơ…cái gì vậy?
_Anh giải được đi rồi em không giận nữa, blêu.- Linh lè lưỡi
_Hơ….nhưng cái này về cáigì mới được???- tui ngơ ngáo
_Đây là loại trái mà em thích ăn, phải tự giải đó, cấm hỏi người khác, cấm tra Google luôn, nghe chưa?- Linh nói
_Ơ ờ…sếp ra lệnh mà…- tuigãi đầu gãi tai
_Thôi, em về.
_Không cần anh chở à?
_Không, chị giúp việc đón em rồi. Pi pi.- Linh cười, rồi chạy đi
Sao mà đẹp quá không biếtvậy….làm tui thơ thẩn…ráng về nhà mà giải đố…không Linh lại không thèm nói chuyện.
Nói rồi tui, đi lấy xe, cứ cười một mình như thằng tự kỉ. Đạp xe về, vừa đạpvừa ngáp, chắc tại buồn ngủ quá, có con gì bay vô miệng cái phọt.
_Khặc…khặc…khụ…khụ…ặc…- bất ngờ quá, tui chỉ còn biết lấy tay chặn cổ, tởm quá, con gì trong miệng mình không biết mà hình như lớn lắm.
Đang cố gắng phun nó thì"Rầm!" Hai thằng chạy wave từ đâu chạy lên đạp xe tui rồi chạy vụt đi.
_Ui da!!!- té nhào xuống đất.
Người với xe đạp ngã chỏng kềnh. Lồm cồm bò dậy, hai thằng kia đã chạy xa rồi, không nhìn thấy được mặt nó. Khu này vắng nữa. Kiểm tra lại thì rách hai cái đầu gối, trầy cùi chỏ trái, máu chảy tèm lem, dập môi. May mà phần mặt không bị gì nhiều. Khạc nhổ một hồi thì cái con súc sinh kia văng từ trong miệng tui ra…con bọ dừa…khiếp. Mà bọn nó là ai? Sao lại chơi tui, không lẽ là hai thằng Phú, Nam?
Thân tàn ma dại, lết thết. Đạp xe về nhà. Đau thì không đau nhưng mà rát. Về nhà, may quá, không có ai hết. Tót thằng lên lầurửa, tắm luôn. Xong xuôi, băng mấy vết trầy lại, rát bà cố. Hôm nay thứ tư, lại xách đít đi học thêm Ngữ văn nữa, thiệt là khổ qua đi. Chiều nay học chung Linh, hờ hờ, vui quớ. Lon ton chạy ra nhà sau lấy cơm ăn. Vừa ăn vừa suy nghĩ câu đố của Linh, thiệttình, đố làm gì không biết nữa. Kệ, tra google. Chẹp…chẹp…trái gì nhở? Á à…ra rồi, ra rồi. Ra rồi.
Khà khà….yên tâm, tui leo lên võng nằm phè cánh nhạn, quên luôn cả chuyệnmình bị chơi khi nãy. Lòng thấy vui vui. Ngủ ngây ngất tới chiều.
_Oáp!!! Hơơơơơ…..!!!!- vừa ngáp vừa vương vai, đã quá. Ước gì lúc nào cũng được như vầy thì tốt biết mấy. Chạy lên phòng thay quần áo, nấu cơm ăn rồi chuẩn bị đi học. Điện thoại réo.
_Alô.
_Má đang ở Sài gòn, tới giờ đi học rồi đó, ăn cơm nước gì chưa?
_Con chuẩn bị nấu nè.
_Ừ, muốn ăn gì thêm không? Má mua về cho.
_Dạ gì cũng đươc má.-
»Tag: Trang 54 - Truyện Teen - Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 