Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
ốt. Chợt thấy buồn buồn phía tay, quay sang thấy hai con mèo đang rúc vào người mình ngủ. Ngồi hẳn dậy ngó nghiêng thì thấy nhỏ Vi đang nằm dưới sàn với ba con mèo còn lại. Nhỏ mất dậy, mình đau thế mà chẳng đắp gì cho mình, còn lấy chăn mình trải xuống nền nhà rồi nằm ôm mèo ngủ. Tính đứng dậy mới nhớ ra cái chân bị *** cắn đau quá. Ai đã băng bó cẩn thận giúp mình. Không đứng dậy được, đành ngồi dựa vào tường ngắm nhỏ Vi.
Nhỏ nằm khum người, trong lòng ôm trọn ba con mèo con. Nhìn dễ thương kinh khủng. Lúc này nhìn nhỏ hiền lành cực kì. Nhỏ Vi không xinh nhưng ưa nhìn, da trắng nữa – nhưng không trắng bằng mình. Nhìn mặt nhỏ lúc ngủ chỉ muốn xuống cắn cho phát. Chỉước một ngày nhỏ ngủ khoảng 20 tiếng, 4 tiếng dậy ăn uống rồi lại đi ngủ thì bầu trời này bình yên biết bao.
Mới ước tí thôi mà nhỏ đã tỉnh dậy. Nhìn thấy mình ngồi đó, nhỏ đứng dậy dụi mắt, trèo lên giường nghía mình. Mình chợt nhớ ra, vội cầm vai nhỏ lắc lắc.
- Nhật ký của tui đâu?
Nhỏ Vi nhăn mũi lườm mình
- Có cuốn Nhật ký đòi hoài, ở đầu giường kia!
Mình lết ra đầu giường cầm cuốn sổ rồi nhét dưới chiếu. Mình ngủ phải đến mấy tiếng rồi, liệu nhỏ Viđọc chưa nhỉ? Thấy thái độ nhỏ cũng không khác gì lúc trước mấy. Yên tâm!
- Tui đọc hết rồi, khỏi giấu!
Khóc thét! Con quỷ dạ soa, đã nói là đừng xâm phạm vào đời tư người ta còn cố. Sao lại có con nhỏ đáng ghét và quá quắt vậy trời. Đang tính chửi um lên thì nhỏ đã biến xuống nhà.
Lết xuống bếp, nhỏ đang chuẩn bịnấu cơm. Ức quá, nhưng chẳng thèm chấp con gái. Thôi đọc rồi thì kệ mẹ nhỏ. Nhỏ muốn làm gì thì làm, troll mình nữa thì mình chịu, cho troll chán thì thôi. Nhìn nhỏ vừa huýt sáo vừa nấu cơm ghét thế không biết.
- Thích ăn gì tui nấu
- Khỏi, ăn đồ nhỏ nấu tui ngộđộc chết mất
- Thế tối nay không ăn nữa nhá
- Mà nhỏ kia, về nhà nhỏ mà nấu, cớ sao nấu nhà tui?
- Thích thế! Được không?
Thích cái phích. Chỉ muốn vả cho phát. Lết vào nhà vệ sinh, nhòm cái mặt vẫn thấy hơi sưng,lại bực.Ra chỗ nhỏ Vi, mình đứng chắn bếp nhìn thẳng vô cái bản mặt đáng ghét của nhỏ.
- Tính sao đi, tui bị *** nhà đằng ấy cắn què chân, đằng ấy đền đi chứ!
- Đền gì? Tôi đá cho què nốt chân kia bây giờ.
Nhỏ này vô lý quá trời. Muốn mìnhức đến chết luôn thì phải. Mình giật cái nồi cơm, nhỏ lại giật lại, giơ lên tính phang mình thì mình lùi ra đằng sau. Nhỏ nạt:
- Đằng ấy liệu hồn nha, không tui mách mẹ đằng ấy nhặt mèo ở bãi rác về nuôi.
Trời ơi, nhắc đến lũ mèo mới nhớ đến bao nhiêu rắc rối. Tối về mẹ nhà mình thấy mèo thì sao? Lại còn cái chân *** cắn của mình thế này. Mình vội nhắc nhỏ Vi
- Nè, đừng bảo mẹ tui bị *** cắn nha
- Không bảo lấy đâu ra tiền? Con Ki không bị dại nhưng vẫn phải đi tiêm. Mà sao lại không chomẹ biết
- Tui có tiền, tui khắc tự đi. Mẹ tui hay sát muối vào vết thương lắm. Cho mẹ biết không được ích gì đâu.
- Tiền trộm của mẹ chứ gì!
Nhỏ lè lưỡi trêu ngươi mình, phát ghét.
- Thế thì tối nay chở tui tớ trường nha
- Làm gì?
- Tui phải diễn văn nghệ.
Quỷ sứ! Nhỏ thì văn nghệ văn gừng gì chứ? Múa võ chắc? Mà đi một mình đi còn lôi thằng què như mình theo làm gì không biết.
Nhỏ này lôi mình vào đủ thứ rắc rối, gỡ mãi không hết, càng ngày càng rối thêm. Mình sợ nhất là chỗ đông người. Nhỏ đưa mình đến trường, có quen ai đâu mà nói chuyện. Lại thêm đi cùng nhỏ, nhỡ đâu thằng nào thích nhỏ ghen rồi tụ lại oánh mình như chơi. Sợ nhất mấy trò đánh ghen. Kinh bỏ xừ. Mình đã nhỏ con sẵn, lại gầy như nghiện, chỉ cần du một phát là gục.
Bữa tối mình cứ lầm lì ăn, trong khi nhỏ với mẹ nói đủ thứ truyện. Đàn bà có khác. Không biết cô Thi đi công tác ở đâu mà bỏ của nợ này ở nhà mình. Giờ chỉ ước mẹ sai mình việc gì đó để ăn xong được ở nhà không phải đưa nhỏ Vi đi diễn. Đang tính cách chuồn thì mẹ hạ lệnh:
- Thằng kia ăn nhanh lên còn đưa em tới trường!
Thôi xong, đời mình xuống dốc không phanh rồi. Phụng phịu đi thay quần áo rồi tập tễnh xuống nhà. Ngồi hiên đợi nhỏ Vi mà thấyuất ức thần chưởng. Mình như ô sin cao cấp. Sáng sang nhà mình ăn cơm rồi bắt mình đi giặt sịp với tất, bắt đi mua nước rửa nhà rồi về bắt lau bếp luôn. Giờ lại phải đưa nhỏ đến trường diễn văn nghệ. Thật không gì rắc rối bằng.
- Làm cái quái gì lâu thế? Có đi không thì bảo tui còn biết.
- Im mồm đi, tui đi giấu mèo. Để mẹ biết thì chết à?
Lũn cũn bước theo nhỏ, nhỏ về nhà dắt xe đạp ra ngõ.
- Hả? Đi xe đạp hả?
- Tui đâu có biết đi xe máy. Lên đi tui đèo
- Thôi, ba đánh không đau bằng ngồi sau con gái
- Lên đi, què chân còn sĩ diện.
Ngồi sau xe nhỏ, nhỏ vừa đèo mình vừa hát, hát cái bài tiếng anh khỉ gió gì. Mình dốt nên chẳng nghe được câu nào. Thỉnh thoảng nhỏ lại nhắc
- Đừng có ôm tui đó nha
- Ai thèm! Tập trung đi đi. Bàyđặt!
Nhỏ lại cười. Tiếng cười như chuông gió. Vang vang khắp đoạnđường.
Đến trường, lo chỗ ngồi cho mìnhxong là nhỏ tót đi luôn. Thôi biến đi cho rảnh cũng được. Mình lôi điện thoại ra chơi game giết thời gian. Đang chơi có thằng đập bộpvai mình rú lên
- Hoàng! Mày tới làm gì đó?
Ngoảnh ra mới thấy thằng Hưng lớp
mình. Thằng lẻo mép hay hóng hớt, phát ngán khi thấy nó.
- Đi chơi, không được hả? Mày thì sao?
- Ghê nha, tao đưa gấu đi diễn văn nghệ. Mày đưa em Nhíp đi đúng không? Tao vừa nhìn thấynhỏ xong.
Mình ừ hữ cho qua chuyện. Nói chuyện với thằng này chỉ tổ mỏi mồm với đau tai. Muốn về nhà quá đi. Đám đông ồn ào đông đúcthấy mệt.
Nhỏ hát thứ năm. Mình chỉ hóng mỗi tiết mục của nhỏ thôi, còn lại chẳng quan tâm ai hết. Nhỏ mặc váy ren đen, nhìn khác bình thường thế, tóc lại tết lệch sang một lên và chải vài lọn tóc nhỏ xoăn xoăn hai bên tai. Nhỏ mà thếnày, đi với nhỏ cũng tự hào ghê. Có gấu xinh xắn, được dịp vênh mặt.
Nhỏ hát bài tiế
Nhỏ nằm khum người, trong lòng ôm trọn ba con mèo con. Nhìn dễ thương kinh khủng. Lúc này nhìn nhỏ hiền lành cực kì. Nhỏ Vi không xinh nhưng ưa nhìn, da trắng nữa – nhưng không trắng bằng mình. Nhìn mặt nhỏ lúc ngủ chỉ muốn xuống cắn cho phát. Chỉước một ngày nhỏ ngủ khoảng 20 tiếng, 4 tiếng dậy ăn uống rồi lại đi ngủ thì bầu trời này bình yên biết bao.
Mới ước tí thôi mà nhỏ đã tỉnh dậy. Nhìn thấy mình ngồi đó, nhỏ đứng dậy dụi mắt, trèo lên giường nghía mình. Mình chợt nhớ ra, vội cầm vai nhỏ lắc lắc.
- Nhật ký của tui đâu?
Nhỏ Vi nhăn mũi lườm mình
- Có cuốn Nhật ký đòi hoài, ở đầu giường kia!
Mình lết ra đầu giường cầm cuốn sổ rồi nhét dưới chiếu. Mình ngủ phải đến mấy tiếng rồi, liệu nhỏ Viđọc chưa nhỉ? Thấy thái độ nhỏ cũng không khác gì lúc trước mấy. Yên tâm!
- Tui đọc hết rồi, khỏi giấu!
Khóc thét! Con quỷ dạ soa, đã nói là đừng xâm phạm vào đời tư người ta còn cố. Sao lại có con nhỏ đáng ghét và quá quắt vậy trời. Đang tính chửi um lên thì nhỏ đã biến xuống nhà.
Lết xuống bếp, nhỏ đang chuẩn bịnấu cơm. Ức quá, nhưng chẳng thèm chấp con gái. Thôi đọc rồi thì kệ mẹ nhỏ. Nhỏ muốn làm gì thì làm, troll mình nữa thì mình chịu, cho troll chán thì thôi. Nhìn nhỏ vừa huýt sáo vừa nấu cơm ghét thế không biết.
- Thích ăn gì tui nấu
- Khỏi, ăn đồ nhỏ nấu tui ngộđộc chết mất
- Thế tối nay không ăn nữa nhá
- Mà nhỏ kia, về nhà nhỏ mà nấu, cớ sao nấu nhà tui?
- Thích thế! Được không?
Thích cái phích. Chỉ muốn vả cho phát. Lết vào nhà vệ sinh, nhòm cái mặt vẫn thấy hơi sưng,lại bực.Ra chỗ nhỏ Vi, mình đứng chắn bếp nhìn thẳng vô cái bản mặt đáng ghét của nhỏ.
- Tính sao đi, tui bị *** nhà đằng ấy cắn què chân, đằng ấy đền đi chứ!
- Đền gì? Tôi đá cho què nốt chân kia bây giờ.
Nhỏ này vô lý quá trời. Muốn mìnhức đến chết luôn thì phải. Mình giật cái nồi cơm, nhỏ lại giật lại, giơ lên tính phang mình thì mình lùi ra đằng sau. Nhỏ nạt:
- Đằng ấy liệu hồn nha, không tui mách mẹ đằng ấy nhặt mèo ở bãi rác về nuôi.
Trời ơi, nhắc đến lũ mèo mới nhớ đến bao nhiêu rắc rối. Tối về mẹ nhà mình thấy mèo thì sao? Lại còn cái chân *** cắn của mình thế này. Mình vội nhắc nhỏ Vi
- Nè, đừng bảo mẹ tui bị *** cắn nha
- Không bảo lấy đâu ra tiền? Con Ki không bị dại nhưng vẫn phải đi tiêm. Mà sao lại không chomẹ biết
- Tui có tiền, tui khắc tự đi. Mẹ tui hay sát muối vào vết thương lắm. Cho mẹ biết không được ích gì đâu.
- Tiền trộm của mẹ chứ gì!
Nhỏ lè lưỡi trêu ngươi mình, phát ghét.
- Thế thì tối nay chở tui tớ trường nha
- Làm gì?
- Tui phải diễn văn nghệ.
Quỷ sứ! Nhỏ thì văn nghệ văn gừng gì chứ? Múa võ chắc? Mà đi một mình đi còn lôi thằng què như mình theo làm gì không biết.
Nhỏ này lôi mình vào đủ thứ rắc rối, gỡ mãi không hết, càng ngày càng rối thêm. Mình sợ nhất là chỗ đông người. Nhỏ đưa mình đến trường, có quen ai đâu mà nói chuyện. Lại thêm đi cùng nhỏ, nhỡ đâu thằng nào thích nhỏ ghen rồi tụ lại oánh mình như chơi. Sợ nhất mấy trò đánh ghen. Kinh bỏ xừ. Mình đã nhỏ con sẵn, lại gầy như nghiện, chỉ cần du một phát là gục.
Bữa tối mình cứ lầm lì ăn, trong khi nhỏ với mẹ nói đủ thứ truyện. Đàn bà có khác. Không biết cô Thi đi công tác ở đâu mà bỏ của nợ này ở nhà mình. Giờ chỉ ước mẹ sai mình việc gì đó để ăn xong được ở nhà không phải đưa nhỏ Vi đi diễn. Đang tính cách chuồn thì mẹ hạ lệnh:
- Thằng kia ăn nhanh lên còn đưa em tới trường!
Thôi xong, đời mình xuống dốc không phanh rồi. Phụng phịu đi thay quần áo rồi tập tễnh xuống nhà. Ngồi hiên đợi nhỏ Vi mà thấyuất ức thần chưởng. Mình như ô sin cao cấp. Sáng sang nhà mình ăn cơm rồi bắt mình đi giặt sịp với tất, bắt đi mua nước rửa nhà rồi về bắt lau bếp luôn. Giờ lại phải đưa nhỏ đến trường diễn văn nghệ. Thật không gì rắc rối bằng.
- Làm cái quái gì lâu thế? Có đi không thì bảo tui còn biết.
- Im mồm đi, tui đi giấu mèo. Để mẹ biết thì chết à?
Lũn cũn bước theo nhỏ, nhỏ về nhà dắt xe đạp ra ngõ.
- Hả? Đi xe đạp hả?
- Tui đâu có biết đi xe máy. Lên đi tui đèo
- Thôi, ba đánh không đau bằng ngồi sau con gái
- Lên đi, què chân còn sĩ diện.
Ngồi sau xe nhỏ, nhỏ vừa đèo mình vừa hát, hát cái bài tiếng anh khỉ gió gì. Mình dốt nên chẳng nghe được câu nào. Thỉnh thoảng nhỏ lại nhắc
- Đừng có ôm tui đó nha
- Ai thèm! Tập trung đi đi. Bàyđặt!
Nhỏ lại cười. Tiếng cười như chuông gió. Vang vang khắp đoạnđường.
Đến trường, lo chỗ ngồi cho mìnhxong là nhỏ tót đi luôn. Thôi biến đi cho rảnh cũng được. Mình lôi điện thoại ra chơi game giết thời gian. Đang chơi có thằng đập bộpvai mình rú lên
- Hoàng! Mày tới làm gì đó?
Ngoảnh ra mới thấy thằng Hưng lớp
mình. Thằng lẻo mép hay hóng hớt, phát ngán khi thấy nó.
- Đi chơi, không được hả? Mày thì sao?
- Ghê nha, tao đưa gấu đi diễn văn nghệ. Mày đưa em Nhíp đi đúng không? Tao vừa nhìn thấynhỏ xong.
Mình ừ hữ cho qua chuyện. Nói chuyện với thằng này chỉ tổ mỏi mồm với đau tai. Muốn về nhà quá đi. Đám đông ồn ào đông đúcthấy mệt.
Nhỏ hát thứ năm. Mình chỉ hóng mỗi tiết mục của nhỏ thôi, còn lại chẳng quan tâm ai hết. Nhỏ mặc váy ren đen, nhìn khác bình thường thế, tóc lại tết lệch sang một lên và chải vài lọn tóc nhỏ xoăn xoăn hai bên tai. Nhỏ mà thếnày, đi với nhỏ cũng tự hào ghê. Có gấu xinh xắn, được dịp vênh mặt.
Nhỏ hát bài tiế
»Tag: Trang 11 - Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 