Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
mình sợ mẹ gắt ầm lên, đuổi bố đi như mọi lần thì nhục mặt mình lắm. Ai ngờ mẹ lẳng lặng lấy thêm bát đũa đặt xuống bàn. Bố cũng lẳng lặng ngồi xuống. Mính cũng ngồixuống theo. Nhà hôm nay có tới bốn người ăn, đông mà chẳng thấy vui. Ai cũng ôm trong lòng một nỗi niềm riêng. Mình không dám nhìn bố mẹ, thỉnh thoảng liếc liếc nhỏ Vi. Thấy nhỏ tự nhiênnhư trẻ con, mẹ mình gắp cho gì thì ăn nấy.
- Bạn con tên gì vậy Hoàng?
- Dạ Vi bố ạ!
- Lê Hoàng Vi ấy hả?
- Vâng ạ! … Ê! Bố không được nghĩ linh tinh con đâu nha. Không phải như bố nghĩ đâu!
Bố cười. Mình thì đỏ bừng mặt. Nhỏ Vi hơi ngạc nhiên rồi lại cắmcúi ăn. Mà cô Thi đâu không nấu cơm cho con mà lại để con gái đi ăn rình nhà hàng xóm vậy?
Xong xuôi, nhỏ Vi giúp mẹ mình rửa bát. Bố với mẹ mình chẳng thèm nói với nhau câu nào, bên nào cũng coi bên ấy như người vô hình. Lúc bố chào cả nhà đi về,mình vội chạy theo đến cửa, gắng gạt hết ngại ngùng tủi hổ mới dám thốt với bố một câu:
- Bố hay về chơi với nhà mình nha!
Bố cười! Bố lúc nào cũng cười. Đứng nhìn theo xe bố đi ra đường lớn mà thấy trống trải như ông bán kem đi qua mà thẳng nhỏ hết tiền mua.
Vào nhà, thấy mẹ đã thay đồ chuẩn bị ra ngoài. Mình lúi húi đi lục tủ lạnh tìm táo ăn. Mà mẹ ra ngoài thì nhỏ Vi ở đâu?
- Mẹ! Mẹ đi với nhỏ Vi à?
- Không, mày ở nhà trông em chocô Thi. Cô Thi gửi Vi bên nhà mình mấy ngày. Sợ chú Tùng về bất ngờ mà con bé ở nhàmột mình thì không ổn.
- Cái gì ?????????????
Khóc thét ! Không đội trời chung với con nhỏ trời đánh này đâu. Lại còn ở nhờ mấy ngày nữa. Saokhông về nhà đóng chặt cửa cổng cửa chính vào ? Sang ở nhàmình làm chi ?
Mẹ chẳng thèm đoái hoài đến cảm xúc của mình gì cả. Thế này gọi là không tôn trọng ý kiến contrẻ, cố ý xâm phạm đời tư cá nhân. Mà nhỏ đâu rồi ? Đâu rồi ?
- Nhỏ Vi đâu rồi mẹ ?
- Trên phòng mày. Mẹ vừa nhờ nó lên dọn cái ổ lợn cho mày đấy
- Cái gì ???
Không đợi khóa cổng, mình phi như bay lên phòng. Không đời nào cho một đứa con gái vào dọn vương quốc nhỏ lắm điều bí ẩn tủn mủn của mình được. Mở cửa ra đã thấy nhỏ lúi húi cầm chổi khua gầm giường.
- Không !!!!!!!!!!!!!!
Nhỏ đã kịp lôi ra một đống tất với quần sịp cả tuần vừa rồi nhétdưới góc giường, mình định sáng nay bỏ vô máy giặt. Nhỏ còn cầm lên rồi nhăn mũi nữa. Nhục thấu trời thấu đất.
- Nhỏ kia ! Đi ra ngay ! Ai cho phép vô phòng tui ?
- Đằng ấy cút ra thì có, biến đi cho tui làm việc ?
Mình biết ngay là trước mặt mình, nhỏ sẽ trở về nguyên dạngbản chất thật của nhỏ mà.
- Việc gì ? Ai khiến ?
- Dọn phòng cho đằng ấy, mẹ đằng ấy khiến.
- Nhưng tui không cần, đi ra ! – Vừa nói mình vừa vào giật chổi, cố đẩy nhỏ ra ngoài
- Nín ! Liệu hồn thì đi ra ngoài, không thì đừng trách tui nha. - Nhỏ tiện tay cầm chổi vạng cho mình mấy nhát đau điếng. Rồi cúixuống nhặt đống sịp vứt thẳng vào mặt mình. – Ôm đống của nợbốc mùi này lên máy giặt giúp tui, tui sắp ngộ độc khí chết tươi rồi đây.
Bực quá ! Chẳng nhẽ lại nhét đống này vào mũi nhỏ cho nhỏ tử trận luôn chứ. Hậm hực đi lên gác, vừa bấm xong máy giặt thì nhỏ lại gọi váng bên dưới. Mình biết là nếu nhỏ ở nhà mình, bầu trời bình yên của mình sẽ trở nên xám xịt cho coi.
- Gì nữa ? Đừng bắt tui dọn nhà cùng. Tui chúa ghét việc nhà
- Không thèm ! Chạy ra ngõ mua giúp chai lau nhà
- Lau nước không đi còn bày đặt!
- Có đi mua ngay không ? Hay muốn tui lột hết đống quần đùi rồng trong tủ ra vứt ?
Mình chạy tót đi ngay. Cả gia sản có mấy cái quần đùi, nhỏ mà hủy nữa mai lấy gì mặc. Ức nhỏ sôi máu. Biết thế qua không cứu chobị đánh tàn tật luôn, đỡ quậy mình.
Cầm chai lau nhà, lững thững đi về. Mấy ngày nữa mình sống kiểugì ? Lúc nào cũng có nhỏ nhòm ngó. Nhỏ lại hợp mẹ mình, thế nào cũng săm soi rồi mách lẻo đủ thứ cho xem.
Qua bãi rác, mình giật mình khi đá phải thùng các tông to để bênvệ đường. Thùng này nhìn còn mới tinh, lúc đi chưa nhìn thấy giờ về đã nằm chình ình ở đây. Chắc ai mới vứt. Nghe thoáng thấy có tiếng í ẹ, lại xạo bên trong. Hoảng quá ! Chẳng lẽ ai đem thùng gián ra đây vứt ? Mà bắt gián sao nhốt vô thùng to đùng vậy ?
Nghe ngóng một lát thấy không giống tiếng gián lắm, rõ là trong đó có gì rồi. Mình tò mò không đứng lên về được. Lúi húi mở hộp ra xem trong đó có gì.
Trời ơi. Một đàn mèo con. Ai bỏ mà ác vậy trời ? Một, hai, ba, bốn, năm. Con nào con nấy cũng xinh hết. Con lông trắng con lông hơi pha vàng. Mũi màu hồng nữa. Mình là con trai nhìn còn yêu, saoai nỡ bỏ thế này? Giờ làm sao giờ? Mẹ mình chúa ghét *** mèo, mình mang về thế nào mẹ cũng đuổi mình ra ngoài dựng lều dưới gốc cây xà cừ ôm mèo mà sống qua ngày.
Ngu quá Hoàng ơi, tự nhiên tò mò mở hộp ra làm chi rồi rước áy náy dằn vặt vào thân thế này? Đóng nắp hộp lại, đứng lên định về thì nghe tiếng quát:
- Thằng kia. Mày vừa bỏ cái gì ở đấy?
Ông tổ trưởng phường bên, hic, gặp phải ông này là lường trước được đen đủi rồi. Ông đến chỗ thùng mèo, mở ra xem rồi ngướcnhìn mình chăm chú.
- Dạ, có thùng mèo ai đó vứt đó bác. Không phải của cháu đâu!
- Mày đừng tưởng bác không nhìn thấy. Mang về nhà ngay. Sống bất nhân thế? Mèo này đembỏ ra đây, nó nhảy ra ngoài xe chẹn chết hết thì sao?
- Nhưng không phải của cháu bác ơi!
- Lôi thôi. Mang về hay lên công an phường?
Mình lút cút chạy lại ôm thùng mèo mang về. Dự là tối nay mẹ sẽtreo ngược mình lên trần nhà rồixé xác mình từng mảnh mà xem.
- Ê! Quên chai nước rửa nhà này cu!
Đó, chỉ tại đi mua chai nước rửa nhà cho nhỏ Vi mà mình rước vạ vào người. Nhỏ này như phù thủy, đụng đến cái là đen. Nghĩ đến viễn cảnh tương lai gần ngaytrước mắt mà mình chỉ muốn đập đầu vô mấy gốc cây bên đường chết luôn.
Lại còn mấy con mèo nhỏ trong thùng. Kêu gì hoài vậy? huhuhu
Từ ngày em đến
Đời anh thêm sến
Anh như con hến
Bị nướng bằng nến
hic hic
:'(
C12.
Vừa mở cửa là thấy ngay nhỏ đang lúi húi lau dọn bếp. Lại còn bày đặt lôi tạp dề mẹ mình ra mặcvô nhìn ngứa cả mắt.
- Ê, bảo có có một chai mà sao vác cả thùng nước lau nhà về vậy?
- Nước lau
- Bạn con tên gì vậy Hoàng?
- Dạ Vi bố ạ!
- Lê Hoàng Vi ấy hả?
- Vâng ạ! … Ê! Bố không được nghĩ linh tinh con đâu nha. Không phải như bố nghĩ đâu!
Bố cười. Mình thì đỏ bừng mặt. Nhỏ Vi hơi ngạc nhiên rồi lại cắmcúi ăn. Mà cô Thi đâu không nấu cơm cho con mà lại để con gái đi ăn rình nhà hàng xóm vậy?
Xong xuôi, nhỏ Vi giúp mẹ mình rửa bát. Bố với mẹ mình chẳng thèm nói với nhau câu nào, bên nào cũng coi bên ấy như người vô hình. Lúc bố chào cả nhà đi về,mình vội chạy theo đến cửa, gắng gạt hết ngại ngùng tủi hổ mới dám thốt với bố một câu:
- Bố hay về chơi với nhà mình nha!
Bố cười! Bố lúc nào cũng cười. Đứng nhìn theo xe bố đi ra đường lớn mà thấy trống trải như ông bán kem đi qua mà thẳng nhỏ hết tiền mua.
Vào nhà, thấy mẹ đã thay đồ chuẩn bị ra ngoài. Mình lúi húi đi lục tủ lạnh tìm táo ăn. Mà mẹ ra ngoài thì nhỏ Vi ở đâu?
- Mẹ! Mẹ đi với nhỏ Vi à?
- Không, mày ở nhà trông em chocô Thi. Cô Thi gửi Vi bên nhà mình mấy ngày. Sợ chú Tùng về bất ngờ mà con bé ở nhàmột mình thì không ổn.
- Cái gì ?????????????
Khóc thét ! Không đội trời chung với con nhỏ trời đánh này đâu. Lại còn ở nhờ mấy ngày nữa. Saokhông về nhà đóng chặt cửa cổng cửa chính vào ? Sang ở nhàmình làm chi ?
Mẹ chẳng thèm đoái hoài đến cảm xúc của mình gì cả. Thế này gọi là không tôn trọng ý kiến contrẻ, cố ý xâm phạm đời tư cá nhân. Mà nhỏ đâu rồi ? Đâu rồi ?
- Nhỏ Vi đâu rồi mẹ ?
- Trên phòng mày. Mẹ vừa nhờ nó lên dọn cái ổ lợn cho mày đấy
- Cái gì ???
Không đợi khóa cổng, mình phi như bay lên phòng. Không đời nào cho một đứa con gái vào dọn vương quốc nhỏ lắm điều bí ẩn tủn mủn của mình được. Mở cửa ra đã thấy nhỏ lúi húi cầm chổi khua gầm giường.
- Không !!!!!!!!!!!!!!
Nhỏ đã kịp lôi ra một đống tất với quần sịp cả tuần vừa rồi nhétdưới góc giường, mình định sáng nay bỏ vô máy giặt. Nhỏ còn cầm lên rồi nhăn mũi nữa. Nhục thấu trời thấu đất.
- Nhỏ kia ! Đi ra ngay ! Ai cho phép vô phòng tui ?
- Đằng ấy cút ra thì có, biến đi cho tui làm việc ?
Mình biết ngay là trước mặt mình, nhỏ sẽ trở về nguyên dạngbản chất thật của nhỏ mà.
- Việc gì ? Ai khiến ?
- Dọn phòng cho đằng ấy, mẹ đằng ấy khiến.
- Nhưng tui không cần, đi ra ! – Vừa nói mình vừa vào giật chổi, cố đẩy nhỏ ra ngoài
- Nín ! Liệu hồn thì đi ra ngoài, không thì đừng trách tui nha. - Nhỏ tiện tay cầm chổi vạng cho mình mấy nhát đau điếng. Rồi cúixuống nhặt đống sịp vứt thẳng vào mặt mình. – Ôm đống của nợbốc mùi này lên máy giặt giúp tui, tui sắp ngộ độc khí chết tươi rồi đây.
Bực quá ! Chẳng nhẽ lại nhét đống này vào mũi nhỏ cho nhỏ tử trận luôn chứ. Hậm hực đi lên gác, vừa bấm xong máy giặt thì nhỏ lại gọi váng bên dưới. Mình biết là nếu nhỏ ở nhà mình, bầu trời bình yên của mình sẽ trở nên xám xịt cho coi.
- Gì nữa ? Đừng bắt tui dọn nhà cùng. Tui chúa ghét việc nhà
- Không thèm ! Chạy ra ngõ mua giúp chai lau nhà
- Lau nước không đi còn bày đặt!
- Có đi mua ngay không ? Hay muốn tui lột hết đống quần đùi rồng trong tủ ra vứt ?
Mình chạy tót đi ngay. Cả gia sản có mấy cái quần đùi, nhỏ mà hủy nữa mai lấy gì mặc. Ức nhỏ sôi máu. Biết thế qua không cứu chobị đánh tàn tật luôn, đỡ quậy mình.
Cầm chai lau nhà, lững thững đi về. Mấy ngày nữa mình sống kiểugì ? Lúc nào cũng có nhỏ nhòm ngó. Nhỏ lại hợp mẹ mình, thế nào cũng săm soi rồi mách lẻo đủ thứ cho xem.
Qua bãi rác, mình giật mình khi đá phải thùng các tông to để bênvệ đường. Thùng này nhìn còn mới tinh, lúc đi chưa nhìn thấy giờ về đã nằm chình ình ở đây. Chắc ai mới vứt. Nghe thoáng thấy có tiếng í ẹ, lại xạo bên trong. Hoảng quá ! Chẳng lẽ ai đem thùng gián ra đây vứt ? Mà bắt gián sao nhốt vô thùng to đùng vậy ?
Nghe ngóng một lát thấy không giống tiếng gián lắm, rõ là trong đó có gì rồi. Mình tò mò không đứng lên về được. Lúi húi mở hộp ra xem trong đó có gì.
Trời ơi. Một đàn mèo con. Ai bỏ mà ác vậy trời ? Một, hai, ba, bốn, năm. Con nào con nấy cũng xinh hết. Con lông trắng con lông hơi pha vàng. Mũi màu hồng nữa. Mình là con trai nhìn còn yêu, saoai nỡ bỏ thế này? Giờ làm sao giờ? Mẹ mình chúa ghét *** mèo, mình mang về thế nào mẹ cũng đuổi mình ra ngoài dựng lều dưới gốc cây xà cừ ôm mèo mà sống qua ngày.
Ngu quá Hoàng ơi, tự nhiên tò mò mở hộp ra làm chi rồi rước áy náy dằn vặt vào thân thế này? Đóng nắp hộp lại, đứng lên định về thì nghe tiếng quát:
- Thằng kia. Mày vừa bỏ cái gì ở đấy?
Ông tổ trưởng phường bên, hic, gặp phải ông này là lường trước được đen đủi rồi. Ông đến chỗ thùng mèo, mở ra xem rồi ngướcnhìn mình chăm chú.
- Dạ, có thùng mèo ai đó vứt đó bác. Không phải của cháu đâu!
- Mày đừng tưởng bác không nhìn thấy. Mang về nhà ngay. Sống bất nhân thế? Mèo này đembỏ ra đây, nó nhảy ra ngoài xe chẹn chết hết thì sao?
- Nhưng không phải của cháu bác ơi!
- Lôi thôi. Mang về hay lên công an phường?
Mình lút cút chạy lại ôm thùng mèo mang về. Dự là tối nay mẹ sẽtreo ngược mình lên trần nhà rồixé xác mình từng mảnh mà xem.
- Ê! Quên chai nước rửa nhà này cu!
Đó, chỉ tại đi mua chai nước rửa nhà cho nhỏ Vi mà mình rước vạ vào người. Nhỏ này như phù thủy, đụng đến cái là đen. Nghĩ đến viễn cảnh tương lai gần ngaytrước mắt mà mình chỉ muốn đập đầu vô mấy gốc cây bên đường chết luôn.
Lại còn mấy con mèo nhỏ trong thùng. Kêu gì hoài vậy? huhuhu
Từ ngày em đến
Đời anh thêm sến
Anh như con hến
Bị nướng bằng nến
hic hic
:'(
C12.
Vừa mở cửa là thấy ngay nhỏ đang lúi húi lau dọn bếp. Lại còn bày đặt lôi tạp dề mẹ mình ra mặcvô nhìn ngứa cả mắt.
- Ê, bảo có có một chai mà sao vác cả thùng nước lau nhà về vậy?
- Nước lau
»Tag: Trang 9 - Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 