Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
ng giúp thì cònai giúp nữa. Mở cổng nhà nhỏ ra,chú Tùng vừa nằm vật ở đường vừa lảm nhảm thứ gì không ngherõ. Lôi chú lên sân mà mệt thở không kịp.
- Chú Tùng, vào nhà ngủ đi. Con không mang chú vào nhà được đâu. Chiều nay con mới bị *** nhà chú cắn rách chân xong.
Ông này coi bộ vẫn tỉnh tỉnh, nghe mình gọi cũng dậy lảo đảo vào nhà. Khổ. Đàn ông trai tráng, chả hiểu dính vào rượu là gì rồi khổ mình khổ cả vợ con.
Đóng cổng vào nhà, mẹ mình tự nhiên hằm hằm đến, cầm cái ví đập vào vai mình mấy phát. Chẳng hiểu mẹ sinh giờ chém giết hay sao, mà ngày nào về đếnnhà cũng thấy mẹ kiếm cớ đánh mình một trận. Hay là mẹ phát hiện ra lũ mèo ?
- Mày đem bộ tóc giả với thỏi son của mẹ đi đâu rồi ?
Thôi tiêu đời mình, hic. Biết nói với mẹ thế nào bây giờ ? Thỏi son mình bẻ ra pha nước làm máu giả để dọa ma nhỏ Vi, tóc giả hôm qua sau khi bị nhỏ tát xong mình vứt bên nhà nhỏ luôn.Sáng dậy đi tìm thì không thấy nữa. Nhìn tướng mẹ mình biết mình sẽ bị đánh tuốt xác mà. Hu hu. Biết làm thế nào giờ.
- Bác Ngọc ơi ! Tóc của bác đây !
Ôi, cứu tinh của đời tôi ! Hóa ra nhỏ Vi cất đi cho mình. Đỡ hơn rồi. Có thỏi son thì mai sẽ đi mua đền cho mẹ.
- Hôm qua anh Hoàng giả ma nhát bố cháu để cứu cháu nên...
- Không sao đâu con, đưa đây cho bác. Thằng Hoàng nhà này chỉ giỏi phá thôi. Con không phải bênh nó.
Đang nhẹ nhàng tình cảm, mẹ quay ngoắt sang bên mình
- Mày liệu hồn mai mang trả mẹ thỏi son không thì đừng trách.
Lạ thật. Có thỏi son mà mẹ đòi hoài. Mẹ thiếu gì son chứ có phảichỉ có nó đâu. Quay ra nhỏ Vi. Tự nhiên tâm trạng khó tả. Chẳng biết phải nói gì với nhỏ. Lúc nãy nhìn thương nhỏ thật đấy, giờ lạithấy bình thường, chẳng muốn quan tâm. Dù gì nhỏ trong nhà mình cũng là an toàn rồi. Cũng không có gì để nói với nhau. Mình lách nhỏ đi lên phòng. Ủa, nhỏ đi theo. Không vào ngủ với mẹ mình đi còn theo mình chi ? Lên ngủ với mình hả ?
- Muốn thăm mèo không ?
Ừ, quên xừ mất lũ mèo. Nhỏ dẫn mình lên tầng thượng, hai đứa chui vào góc nhà kho. Nhỏ để thùng mèo trong góc ấy, bên cạnh có đĩa thức ăn khô, nước uống và chậu sỉ cho lũ mèo đi ị. Bọn mèo cuộn vào nhau ngủ ngon lành. Nhỏ Vi chọc chọc lũ mèo còn rồi cười khúc khích. Mình cảm giác như cái góc nhà kho đầy bụi bặm này là nơi ấm áp và bình yên nhất trên đời.
Xuống phòng, nhỏ Vi leo lên giường ngồi bó gối. Nhỏ này tínhkhông đi ngủ à ? Để mình nghỉ ngơi mai còn đi học chứ.
- Lại đây tui thay băng cho.
- Khỏi, đây tự thay được
- Lại đây ngay không, tui tát cho phát giờ
Thì lại, đời thủa gì chỉ biết vả với tát. Nhỏ cắt lớp băng cũ, tra thuốc rồi băng mới cho mình. Nhỏ vừa làm vừa thổi phù phù. Nhìn ngộ ngộ
- Xong chưa? Xuống ngủ vớimẹ đi. Muộn rồi
- Tui không ngủ vớibác đâu
- Cái gì? Thế ngủ với ai? Với tui chắc
Nhỏ cười, lúc nào cũng cười.
- Tui bảo bác là tui trèo về nhà ngủ rồi. Đóng chắc cửa là bốkhông vào được đâu.
- Thôi, đừng có dại, hôm naytui không có tóc giả với áo khoácmà dọa chú nữa đâu.
- Mà tui cũng không muốn ngủ.
- Không ngủ thì làm gì?
- Thì thức, đằng ấy thức nói chuyện với tui đi
- Không, muốn thức thì cút về đi, tui ngủ mai còn đi học.
- Không đánh răng, thay sịp à?
- Mặc kệ tui, tui có hôn hay… nói chung là mặc kệ tui.
Nhỏ ngồi im, ngồi chếch sang cho mình nằm. Nhỏ này kì cục, ngồi ở phòng con trai không biếtngượng à. Mà hơn nữa, không biết sợ à? Mình quay mặt vào tường, mặc kệ nhỏ. Thấy im im một lúc, không biết sau lưng mình nhỏ đang làm gì nữa.
- Khi bố Hoàng bỏ đi, Hoàng buồn lắm à?
Mình ngồi phắt dậy.
- Này nhỏ kia. Tui không muốn tính sổ vụ nhỏ đọc Nhạt kýcủa tui nha. Đừng có hỏi lằng nhằng. Tui cáu!
- Tui mới đọc một đoạn thôi,rồi Hoàng bị *** cắn là tui trả Hoàng luôn mà
Mặc kệ nhỏ, không quan tâm. Muốn lảm nhảm gì thì lảm nhảm. Mình nằm một lúc, giả vờ ngủ say, ngáy khò khò. Được một hồi,nhỏ rướn người vào xem mình ngủ chưa. Thừa biết. Mình nằm im xem nhỏ làm gì.
- Mẹ tui cũng sắp bỏ tui mà đi rồi…
Nhỏ nói cái gì vậy trời?
- Mẹ tui đã có người mới. BốTùng thì chẳng phải bố tui. Tui cũng chẳng biết bố tui là ai nữa…Sẽ chẳng còn ai bên tui nữa Hoàng ạ…
Nhỏ nín thinh. Mình nghe thấy tiếng nhỏ khóc. Mình biết nhỏ sẽ lại gục mặt vô gối. Mình nằm cứng đơ mà không biết làm gì. Hay là ngồi dậy ôm nhỏ? Thôi, nhỏ này dễ bị kích động, cứ im rethế
này còn không sao. Đụng vàonhỏ là ăn tát như chơi. Nhưng mình muốn nói gì đó với nhỏ quá. Sao nhỏ lại tội quá trời. Giờ mới nhớ mẹ mình hay nhắc mìnhvề gia đình hàng xóm. Cô Thi thì đi công tác suốt ngày, chẳng thèm lo con gái ăn ở học hành thế nào. Ông Tùng thì lần nào về là đánh đập nhỏ lần đấy. Sắp tới thì mỗi người một ngả, nhỏ đứng giữa, chới với chẳng biết đivề đâu.
Mình nhắm mắt lại cố ngủ. Thôi thì đêm nay cho nhỏ ở đây vậy. Ítra vẫn có mình nằm bên cạnh, dùmình có ngủ say như một con lợn. Nhưng chắc cũng giúp nhỏ bớt cô đơn hơn. Sao có cái cảm xúc gì đó len lỏi trong mình, từngphút một nó lại nhích lên một ít. Tự nhiên mình muốn đưa nhỏ đến một nơi thật xa, chỉ có mình và nhỏ cùng với lũ mèo. Cả ngày chúng mình đánh nhau loạn xạ, đánh nhau chán rồi quay ra chăm mèo. Chăm mèo chán rồi lạilăn ra giường, có khóc lóc kể khổlúc thì lại lăn ra ngủ. Nghe hơi điên những mình cảm thấy như thế là hạnh phúc.
Thôi ngủ đi nhỏ. Ngày mai sẽ tươi sáng hơn. Ít ra là nhỏ còn cótui, và lũ mèo.
C15.
Sáng tỉnh dậy, chẳng thấy nhỏ Vi đâu. Lật chăn chạy lên sân thượng, chui vào nhà kho thì thấy lũ mèo đã được cho ăn và đang cào cấu đùa nghịch nhau. Chắc nhỏ về nhà tắm táp chuẩn bị đi học. Ngáp ngắn ngáp dài xuống bếp, mẹ mình đã đi từ baogiờ, dán mảnh giấy nhớ lên tủ lạnh dặn dò mẹ đi công tác mấy ngày, ở nhà trông coi nhà và nhỏVi cẩn thận. Gì mà coi nhỏ Vi chứ? Nhỏ lớn tồng ngồng từng đấy rồi, có phải đứa bé con phải bón cơm ngồi bô đâu.
Ăn sáng rồi lên phòng, nhận được tin nhắn của nhỏ từ sáng sớm. Nhỏ dặn mình chờ trước cổng đèo nhỏ đi học. Rắc rối quáđi. Tự đi được sao cứ bám mình hoài vậy? Thay quần áo rồi xuống cổng đợi. Lần đầu tiên trong đời đứng đợi
- Chú Tùng, vào nhà ngủ đi. Con không mang chú vào nhà được đâu. Chiều nay con mới bị *** nhà chú cắn rách chân xong.
Ông này coi bộ vẫn tỉnh tỉnh, nghe mình gọi cũng dậy lảo đảo vào nhà. Khổ. Đàn ông trai tráng, chả hiểu dính vào rượu là gì rồi khổ mình khổ cả vợ con.
Đóng cổng vào nhà, mẹ mình tự nhiên hằm hằm đến, cầm cái ví đập vào vai mình mấy phát. Chẳng hiểu mẹ sinh giờ chém giết hay sao, mà ngày nào về đếnnhà cũng thấy mẹ kiếm cớ đánh mình một trận. Hay là mẹ phát hiện ra lũ mèo ?
- Mày đem bộ tóc giả với thỏi son của mẹ đi đâu rồi ?
Thôi tiêu đời mình, hic. Biết nói với mẹ thế nào bây giờ ? Thỏi son mình bẻ ra pha nước làm máu giả để dọa ma nhỏ Vi, tóc giả hôm qua sau khi bị nhỏ tát xong mình vứt bên nhà nhỏ luôn.Sáng dậy đi tìm thì không thấy nữa. Nhìn tướng mẹ mình biết mình sẽ bị đánh tuốt xác mà. Hu hu. Biết làm thế nào giờ.
- Bác Ngọc ơi ! Tóc của bác đây !
Ôi, cứu tinh của đời tôi ! Hóa ra nhỏ Vi cất đi cho mình. Đỡ hơn rồi. Có thỏi son thì mai sẽ đi mua đền cho mẹ.
- Hôm qua anh Hoàng giả ma nhát bố cháu để cứu cháu nên...
- Không sao đâu con, đưa đây cho bác. Thằng Hoàng nhà này chỉ giỏi phá thôi. Con không phải bênh nó.
Đang nhẹ nhàng tình cảm, mẹ quay ngoắt sang bên mình
- Mày liệu hồn mai mang trả mẹ thỏi son không thì đừng trách.
Lạ thật. Có thỏi son mà mẹ đòi hoài. Mẹ thiếu gì son chứ có phảichỉ có nó đâu. Quay ra nhỏ Vi. Tự nhiên tâm trạng khó tả. Chẳng biết phải nói gì với nhỏ. Lúc nãy nhìn thương nhỏ thật đấy, giờ lạithấy bình thường, chẳng muốn quan tâm. Dù gì nhỏ trong nhà mình cũng là an toàn rồi. Cũng không có gì để nói với nhau. Mình lách nhỏ đi lên phòng. Ủa, nhỏ đi theo. Không vào ngủ với mẹ mình đi còn theo mình chi ? Lên ngủ với mình hả ?
- Muốn thăm mèo không ?
Ừ, quên xừ mất lũ mèo. Nhỏ dẫn mình lên tầng thượng, hai đứa chui vào góc nhà kho. Nhỏ để thùng mèo trong góc ấy, bên cạnh có đĩa thức ăn khô, nước uống và chậu sỉ cho lũ mèo đi ị. Bọn mèo cuộn vào nhau ngủ ngon lành. Nhỏ Vi chọc chọc lũ mèo còn rồi cười khúc khích. Mình cảm giác như cái góc nhà kho đầy bụi bặm này là nơi ấm áp và bình yên nhất trên đời.
Xuống phòng, nhỏ Vi leo lên giường ngồi bó gối. Nhỏ này tínhkhông đi ngủ à ? Để mình nghỉ ngơi mai còn đi học chứ.
- Lại đây tui thay băng cho.
- Khỏi, đây tự thay được
- Lại đây ngay không, tui tát cho phát giờ
Thì lại, đời thủa gì chỉ biết vả với tát. Nhỏ cắt lớp băng cũ, tra thuốc rồi băng mới cho mình. Nhỏ vừa làm vừa thổi phù phù. Nhìn ngộ ngộ
- Xong chưa? Xuống ngủ vớimẹ đi. Muộn rồi
- Tui không ngủ vớibác đâu
- Cái gì? Thế ngủ với ai? Với tui chắc
Nhỏ cười, lúc nào cũng cười.
- Tui bảo bác là tui trèo về nhà ngủ rồi. Đóng chắc cửa là bốkhông vào được đâu.
- Thôi, đừng có dại, hôm naytui không có tóc giả với áo khoácmà dọa chú nữa đâu.
- Mà tui cũng không muốn ngủ.
- Không ngủ thì làm gì?
- Thì thức, đằng ấy thức nói chuyện với tui đi
- Không, muốn thức thì cút về đi, tui ngủ mai còn đi học.
- Không đánh răng, thay sịp à?
- Mặc kệ tui, tui có hôn hay… nói chung là mặc kệ tui.
Nhỏ ngồi im, ngồi chếch sang cho mình nằm. Nhỏ này kì cục, ngồi ở phòng con trai không biếtngượng à. Mà hơn nữa, không biết sợ à? Mình quay mặt vào tường, mặc kệ nhỏ. Thấy im im một lúc, không biết sau lưng mình nhỏ đang làm gì nữa.
- Khi bố Hoàng bỏ đi, Hoàng buồn lắm à?
Mình ngồi phắt dậy.
- Này nhỏ kia. Tui không muốn tính sổ vụ nhỏ đọc Nhạt kýcủa tui nha. Đừng có hỏi lằng nhằng. Tui cáu!
- Tui mới đọc một đoạn thôi,rồi Hoàng bị *** cắn là tui trả Hoàng luôn mà
Mặc kệ nhỏ, không quan tâm. Muốn lảm nhảm gì thì lảm nhảm. Mình nằm một lúc, giả vờ ngủ say, ngáy khò khò. Được một hồi,nhỏ rướn người vào xem mình ngủ chưa. Thừa biết. Mình nằm im xem nhỏ làm gì.
- Mẹ tui cũng sắp bỏ tui mà đi rồi…
Nhỏ nói cái gì vậy trời?
- Mẹ tui đã có người mới. BốTùng thì chẳng phải bố tui. Tui cũng chẳng biết bố tui là ai nữa…Sẽ chẳng còn ai bên tui nữa Hoàng ạ…
Nhỏ nín thinh. Mình nghe thấy tiếng nhỏ khóc. Mình biết nhỏ sẽ lại gục mặt vô gối. Mình nằm cứng đơ mà không biết làm gì. Hay là ngồi dậy ôm nhỏ? Thôi, nhỏ này dễ bị kích động, cứ im rethế
này còn không sao. Đụng vàonhỏ là ăn tát như chơi. Nhưng mình muốn nói gì đó với nhỏ quá. Sao nhỏ lại tội quá trời. Giờ mới nhớ mẹ mình hay nhắc mìnhvề gia đình hàng xóm. Cô Thi thì đi công tác suốt ngày, chẳng thèm lo con gái ăn ở học hành thế nào. Ông Tùng thì lần nào về là đánh đập nhỏ lần đấy. Sắp tới thì mỗi người một ngả, nhỏ đứng giữa, chới với chẳng biết đivề đâu.
Mình nhắm mắt lại cố ngủ. Thôi thì đêm nay cho nhỏ ở đây vậy. Ítra vẫn có mình nằm bên cạnh, dùmình có ngủ say như một con lợn. Nhưng chắc cũng giúp nhỏ bớt cô đơn hơn. Sao có cái cảm xúc gì đó len lỏi trong mình, từngphút một nó lại nhích lên một ít. Tự nhiên mình muốn đưa nhỏ đến một nơi thật xa, chỉ có mình và nhỏ cùng với lũ mèo. Cả ngày chúng mình đánh nhau loạn xạ, đánh nhau chán rồi quay ra chăm mèo. Chăm mèo chán rồi lạilăn ra giường, có khóc lóc kể khổlúc thì lại lăn ra ngủ. Nghe hơi điên những mình cảm thấy như thế là hạnh phúc.
Thôi ngủ đi nhỏ. Ngày mai sẽ tươi sáng hơn. Ít ra là nhỏ còn cótui, và lũ mèo.
C15.
Sáng tỉnh dậy, chẳng thấy nhỏ Vi đâu. Lật chăn chạy lên sân thượng, chui vào nhà kho thì thấy lũ mèo đã được cho ăn và đang cào cấu đùa nghịch nhau. Chắc nhỏ về nhà tắm táp chuẩn bị đi học. Ngáp ngắn ngáp dài xuống bếp, mẹ mình đã đi từ baogiờ, dán mảnh giấy nhớ lên tủ lạnh dặn dò mẹ đi công tác mấy ngày, ở nhà trông coi nhà và nhỏVi cẩn thận. Gì mà coi nhỏ Vi chứ? Nhỏ lớn tồng ngồng từng đấy rồi, có phải đứa bé con phải bón cơm ngồi bô đâu.
Ăn sáng rồi lên phòng, nhận được tin nhắn của nhỏ từ sáng sớm. Nhỏ dặn mình chờ trước cổng đèo nhỏ đi học. Rắc rối quáđi. Tự đi được sao cứ bám mình hoài vậy? Thay quần áo rồi xuống cổng đợi. Lần đầu tiên trong đời đứng đợi
»Tag: Trang 13 - Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 