Truyện teen - Anh [ Truyện Thần Kỳ ]
cửa vẫn đóng. Đưa tay đẩy nhẹ thì còn khoá. Không có dấu vết nào của việc đập phá hay cạy cửa. Cứ như chẳng hề có việc gì xảy ra. Ai đó đang buốn biến Vân Nhi thành một kẻ loạn trí trong mắt mọi người chăng? Đứng quan sát một lúc lâu, anh đành lắc đầu khó hiểu rồi lặng lẽ trở về phòng.
Lúc bật đèn lên, Tuấn thấy nó đã ngủ say trên ghế với gương mặt ướt đẫm nước mắt. Đang ngủ mà môi nó vẫn mím chặt, đầu lông mày châu cả vào nhau. Hai bàn tay bấu lấy cái gối để trước ngực làm nó nhăn nhúm đến tội nghiệp. Trông bộ dạng sợ hãi ấy của cô bé, anh bỗng thấy động lòng, không nỡ đánh thức nó dậy. Nhẹ nhàng đặt chiếc đèn pin xuống bàn, Tuấn dịu dàng để Nhi nằm lên giường, kéo mền đắp cho nó rồi một mình quay lại chỗ cái ghế.
Là kẻ nào liên tục gây rắc rối cho nó? Anh nhắm mắt, nằm vắt tay lên trán suy nghĩ. Hắn muốn làm Vân Nhi sợ hãi hay khiến mọi người đều tin rằng cô bé bị mắc bệnh hoang tưởng? Giả sử lúc nãy, nó không xuống tìm anh mà cứ thế la toáng lên. Có lẽ hắn sẽ nhanh chóng chuồng đi và để lại cô bé với sự bình yên đáng sợ. Như vậy thì cả thần thánh cũng không biết phải thanh minh thế nào.
Đó phải là người sống trong ngôi nhà này, thông thuộc mọi ngỏ ngách mới lẩn trốn nhanh như vậy. Nhưng hắn và tên vào phòng nó lần trước có phải là một không thì Tuấn chẳng biết được. Duy nhất một điều anh dám chắc, sự bình tĩnh và lá gan lớn của Vân Nhi hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của hắn.
Đang phiền lòng vì những thắc mắc không lời giải đáp, anh thoáng nghe thấy tiếng một đôi chân nhỏ đang khẽ bước đi trên sàn nhà. Nhận ra đó là Nhi, Tuấn quyết định giả vờ nằm im và chờ đợi. Chẳng phải khi nãy đã ngủ rồi sao? Còn thức dậy làm gì thế, cô bé?
Câu trả lời xuất hiện khi nó rón rén ngồi xuống bên cạnh, nhè nhẹ nhấc cánh tay to lớn của anh lên khỏi ghế rồi…nép người nằm xuống. Nắm nhẹ lấy hai ve áo trên cổ Tuấn, Nhi chậm rãi nhích vào gần hơn. Dúi mặt mình vào chiếc áo sơ mi anh chưa kịp cởi, nó cảm thấy dễ chịu bởi mùi hương quen thuộc.Từng hơi thở chậm rãi cùng nhịp tim đều đặn phát ra từ người con trai này khiến nó an tâm. Cô bé không thể ngủ yên trên chiếc giường lớn ấy, thật lòng không thể.
Chưa kịp vui mừng vì đã không làm Tuấn thức giấc, nó bỗng nghe giọng nói trầm trầm sát bên tai:
- Đến ghế cũng muốn giành với anh sao?
Giật mình và xấu hổ, nó muốn ngồi dậy thật nhanh nhưng đã bị anh vòng tay ôm chặt lấy. Nhẹ ấn đầu cô bé vào ngực mình, Tuấn khẽ thì thầm trên mái tóc còn ướt đẫm mồ hôi và nước mắt:
- Ngủ đi. Anh mệt rồi!
EM LÀ TIÊN NỮ
Khi mặt trời bắt đầu rọi vào phòng những tia nắng đầu tiên cũng là lúc Tuấn thức giấc.Giật mình vì thấy căn phòng trống trơn, anh bỗng nghe có tiếng gõ cửa. Nó xuất hiện với nụ cười tươi trên môi làm anh tròn xoe cả hai mắt:
- Anh thấy tim mình sắp chết đứng vì em rồi đó.
- Biết thế nào anh cũng nói vậy mà. - Nó cười - Em mới rời khỏi phòng cách đây mấy chục phút thôi. Sợ anh thức dậy không thấy em đâu sẽ lo lắng nên phải ba chân bốn cẳng chạy xuống đây.
- Mới sáng ra mà em đi đâu? Bộ hết sợ rồi hả?
- Em về phòng. - Nó nhún vai - Chứ để người ta biết em ở trong phòng anh suốt đêm qua thì ngại lắm. Anh không thấy vậy sao?
Nói tới đây, Tuấnbỗng nhận ra mặt nó hơi ửng đỏ. Không muốn làm cô bé thêm ngại, anh liền hỏi bằng giọng nghiêm túc:
- Nhưng làm sao em vào phòng được? Tối qua lên anh thấy cửa còn khoá mà.
Nó cầm chiếc chìa khóa đung đưa trước mặt anh rồi mỉm cười:
- Phòng em thì em phải có chìa khoá chứ.
- À - Anh gãi đầu - Tự nhiên lại quên mất.... Mà khoan, một cái phòng như vậy thì có mấy chiếc chìa khoá nhỉ?
- Em không biết, còn tuỳ vào chủ nhà nữa. Mà sao anh lại hỏi?
- Không có gì - Anh lắc đầu - Tự nhiên thấy thắc mắc thế thôi.
- Vậy...em chờ anh ở dưới nhà nhé!
- Ừ, lát nữa gặp lại.
Anh đóng cửa lại còn nó thì đi thẳng xuống lầu. Nhờ trò chuyện với mấy cô đầu bếp nó mới biết người phục vụ mang rượu tối qua đã bỏ trốn ngay sau khi nó bất tỉnh. Hình như anh ta mới vào làm ở đây không lâu. Mọi người cho rằng đó cũng là một trong những thủ đoạn của những kẻ tham dự cuộc thi lần này (mà thật ra tới giờ nó vẫn chưa biết chính xác cuộc thi đó là gì)
Nhi cứ băn khoăn không biết sự thật liệu có đơn giản như vậy không? Tại sao họ luôn biết chính xác anh ở đâu? Tại sao họ luôn tấn công đúng vào những lúc anh chỉ có một mình hoặc không mảy may đề phòng? Họ là ai mà có thể xâm nhập vào ngay gia đình họ hàng của anh? Đó hẳn phải là một người rất gần gũi và am hiểu tường tận cuộc sống lẫn thói quen sinh hoạt của anh. Nói như vậy nghĩa là anh đang bị phản bội mà không hề hay biết? Còn ly rượu tối qua nữa. Đó chỉ là một sự nhầm lẫn hay có người nào đó thật sự muốn Đình Duy phải chết? Nếu quả thật nhắm vào anh ta thì sao mẹ anh phải báo tin cho nó?
- Cô khoẻ lại rồi ư? - Tự Quân bất ngờ xuất hiện ở cầu thang với ánh mắt sững sờ.
Còn nó thì cũng ngạc nhiên không kém:
- Anh còn ở đây sao?
- Tối qua lộn xộn quá nên tôi ở lại xem có giúp được gì không – Anh chàng vừa nói vừa xăm xăm đi tới đỡ nó – Cô chưa khỏe sao lại xuống đây?
Bất ngờ vì hành động quan tâm này, nó đứng ngây như tượng và giương mắt nhìn Quân. Và dường như chẳng hề quan tâm đến thái độ ngỡ ngàng đó của cô bé, Tự Quân tiếp tục kéo nhẹ nó về phía cái ghế gần nhất:
- Nào, ngồi xuống đi!
- Cảm ơn – Nhi chỉ nói được nhiêu đó.
Nó hoàn toàn không nghĩ tới việc sẽ gặp lại Tự Quân nhanh như vậy. Nó cũng chưa chuẩn bị để đón nhận
Lúc bật đèn lên, Tuấn thấy nó đã ngủ say trên ghế với gương mặt ướt đẫm nước mắt. Đang ngủ mà môi nó vẫn mím chặt, đầu lông mày châu cả vào nhau. Hai bàn tay bấu lấy cái gối để trước ngực làm nó nhăn nhúm đến tội nghiệp. Trông bộ dạng sợ hãi ấy của cô bé, anh bỗng thấy động lòng, không nỡ đánh thức nó dậy. Nhẹ nhàng đặt chiếc đèn pin xuống bàn, Tuấn dịu dàng để Nhi nằm lên giường, kéo mền đắp cho nó rồi một mình quay lại chỗ cái ghế.
Là kẻ nào liên tục gây rắc rối cho nó? Anh nhắm mắt, nằm vắt tay lên trán suy nghĩ. Hắn muốn làm Vân Nhi sợ hãi hay khiến mọi người đều tin rằng cô bé bị mắc bệnh hoang tưởng? Giả sử lúc nãy, nó không xuống tìm anh mà cứ thế la toáng lên. Có lẽ hắn sẽ nhanh chóng chuồng đi và để lại cô bé với sự bình yên đáng sợ. Như vậy thì cả thần thánh cũng không biết phải thanh minh thế nào.
Đó phải là người sống trong ngôi nhà này, thông thuộc mọi ngỏ ngách mới lẩn trốn nhanh như vậy. Nhưng hắn và tên vào phòng nó lần trước có phải là một không thì Tuấn chẳng biết được. Duy nhất một điều anh dám chắc, sự bình tĩnh và lá gan lớn của Vân Nhi hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của hắn.
Đang phiền lòng vì những thắc mắc không lời giải đáp, anh thoáng nghe thấy tiếng một đôi chân nhỏ đang khẽ bước đi trên sàn nhà. Nhận ra đó là Nhi, Tuấn quyết định giả vờ nằm im và chờ đợi. Chẳng phải khi nãy đã ngủ rồi sao? Còn thức dậy làm gì thế, cô bé?
Câu trả lời xuất hiện khi nó rón rén ngồi xuống bên cạnh, nhè nhẹ nhấc cánh tay to lớn của anh lên khỏi ghế rồi…nép người nằm xuống. Nắm nhẹ lấy hai ve áo trên cổ Tuấn, Nhi chậm rãi nhích vào gần hơn. Dúi mặt mình vào chiếc áo sơ mi anh chưa kịp cởi, nó cảm thấy dễ chịu bởi mùi hương quen thuộc.Từng hơi thở chậm rãi cùng nhịp tim đều đặn phát ra từ người con trai này khiến nó an tâm. Cô bé không thể ngủ yên trên chiếc giường lớn ấy, thật lòng không thể.
Chưa kịp vui mừng vì đã không làm Tuấn thức giấc, nó bỗng nghe giọng nói trầm trầm sát bên tai:
- Đến ghế cũng muốn giành với anh sao?
Giật mình và xấu hổ, nó muốn ngồi dậy thật nhanh nhưng đã bị anh vòng tay ôm chặt lấy. Nhẹ ấn đầu cô bé vào ngực mình, Tuấn khẽ thì thầm trên mái tóc còn ướt đẫm mồ hôi và nước mắt:
- Ngủ đi. Anh mệt rồi!
EM LÀ TIÊN NỮ
Khi mặt trời bắt đầu rọi vào phòng những tia nắng đầu tiên cũng là lúc Tuấn thức giấc.Giật mình vì thấy căn phòng trống trơn, anh bỗng nghe có tiếng gõ cửa. Nó xuất hiện với nụ cười tươi trên môi làm anh tròn xoe cả hai mắt:
- Anh thấy tim mình sắp chết đứng vì em rồi đó.
- Biết thế nào anh cũng nói vậy mà. - Nó cười - Em mới rời khỏi phòng cách đây mấy chục phút thôi. Sợ anh thức dậy không thấy em đâu sẽ lo lắng nên phải ba chân bốn cẳng chạy xuống đây.
- Mới sáng ra mà em đi đâu? Bộ hết sợ rồi hả?
- Em về phòng. - Nó nhún vai - Chứ để người ta biết em ở trong phòng anh suốt đêm qua thì ngại lắm. Anh không thấy vậy sao?
Nói tới đây, Tuấnbỗng nhận ra mặt nó hơi ửng đỏ. Không muốn làm cô bé thêm ngại, anh liền hỏi bằng giọng nghiêm túc:
- Nhưng làm sao em vào phòng được? Tối qua lên anh thấy cửa còn khoá mà.
Nó cầm chiếc chìa khóa đung đưa trước mặt anh rồi mỉm cười:
- Phòng em thì em phải có chìa khoá chứ.
- À - Anh gãi đầu - Tự nhiên lại quên mất.... Mà khoan, một cái phòng như vậy thì có mấy chiếc chìa khoá nhỉ?
- Em không biết, còn tuỳ vào chủ nhà nữa. Mà sao anh lại hỏi?
- Không có gì - Anh lắc đầu - Tự nhiên thấy thắc mắc thế thôi.
- Vậy...em chờ anh ở dưới nhà nhé!
- Ừ, lát nữa gặp lại.
Anh đóng cửa lại còn nó thì đi thẳng xuống lầu. Nhờ trò chuyện với mấy cô đầu bếp nó mới biết người phục vụ mang rượu tối qua đã bỏ trốn ngay sau khi nó bất tỉnh. Hình như anh ta mới vào làm ở đây không lâu. Mọi người cho rằng đó cũng là một trong những thủ đoạn của những kẻ tham dự cuộc thi lần này (mà thật ra tới giờ nó vẫn chưa biết chính xác cuộc thi đó là gì)
Nhi cứ băn khoăn không biết sự thật liệu có đơn giản như vậy không? Tại sao họ luôn biết chính xác anh ở đâu? Tại sao họ luôn tấn công đúng vào những lúc anh chỉ có một mình hoặc không mảy may đề phòng? Họ là ai mà có thể xâm nhập vào ngay gia đình họ hàng của anh? Đó hẳn phải là một người rất gần gũi và am hiểu tường tận cuộc sống lẫn thói quen sinh hoạt của anh. Nói như vậy nghĩa là anh đang bị phản bội mà không hề hay biết? Còn ly rượu tối qua nữa. Đó chỉ là một sự nhầm lẫn hay có người nào đó thật sự muốn Đình Duy phải chết? Nếu quả thật nhắm vào anh ta thì sao mẹ anh phải báo tin cho nó?
- Cô khoẻ lại rồi ư? - Tự Quân bất ngờ xuất hiện ở cầu thang với ánh mắt sững sờ.
Còn nó thì cũng ngạc nhiên không kém:
- Anh còn ở đây sao?
- Tối qua lộn xộn quá nên tôi ở lại xem có giúp được gì không – Anh chàng vừa nói vừa xăm xăm đi tới đỡ nó – Cô chưa khỏe sao lại xuống đây?
Bất ngờ vì hành động quan tâm này, nó đứng ngây như tượng và giương mắt nhìn Quân. Và dường như chẳng hề quan tâm đến thái độ ngỡ ngàng đó của cô bé, Tự Quân tiếp tục kéo nhẹ nó về phía cái ghế gần nhất:
- Nào, ngồi xuống đi!
- Cảm ơn – Nhi chỉ nói được nhiêu đó.
Nó hoàn toàn không nghĩ tới việc sẽ gặp lại Tự Quân nhanh như vậy. Nó cũng chưa chuẩn bị để đón nhận
»Tag: Trang 56 - Truyện teen - Anh [ Truyện Thần Kỳ ],Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 