Truyện teen - Anh [ Truyện Thần Kỳ ]
iệc không sót một chi tiết.
"Đập nó đi, ly số ba hàng thứ hai, cái ly số ba hàng thứ hai ấy..." Giọng của mẹ anh lại vang lên, nghe càng lúc càng gấp gáp. Nó lại nhìn quanh một lần nữa. Có hàng ly nào ở đây đâu chứ. Mà tại sao lại phải đập cái ly ấy? Bà ta toàn bảo nó làm những việc khó hiểu mà chẳng một lời giải thích. Không tìm ra được đáp án cho yêu cầu bí ẩn ấy, cả người nó bỗng nhấp nhổm không yên. Cứ như đang ngồi trên đống lửa.
Không hiểu vì sao nó cứ có cảm giác nếu không làm xong việc ấy thì hậu quả sẽ rất khủng khiếp. Vừa lúc ấy, người phục vụ mang ra một cái khay, trên đó để rất nhiều những ly rượu vang đỏ. Ý nghĩa câu nói vừa rồi cũng lập tức được sáng tỏ.
Sáu ly rượu xếp thành hai hàng nằm ngay ngắn. Mẹ anh nói ly thứ ba nhưng là từ bên phải hay bên trái đếm qua? Anh phục vụ lần lượt đặt những cái ly xuống trước mặt mọi người. Một hình ảnh bất ngờ hiện lên khi nó cầm một trong những chiếc ly trong tay. Nó thấy anh nằm dưới đất, cả người co giật rất dữ dội. Từ miệng anh, máu tươi chảy ra không lúc nào ngớt. "Đập nó đi, nhanh lên. Không được uống" , mẹ anh hét lên làm màng nhĩ nó như muốn đứt ra.
- Dừng lại! - Nó đánh mạnh tay xuống bàn và đứng bật dậy.
Tuấn vừa định đưa ly rượu lên môi bỗng ngừng lại, ánh mắt đầy ngỡ ngàng. Không để ai kịp nói gì thêm, nó đẩy ghế ra sau và đi đến bên cạnh anhi:
- Đừng uống!
- Sao vậy? - Anh liền đặt cái ly xuống bàn và nắm lấy tay nó - Có gì không ổn ư?
- Hãy tin em, anh không nên uống ly rượu đó - Nhi bật khóc - Em chỉ biết là nó sẽ có hại với anh. Em...
- Được rồi, anh không uống đâu. Em đừng khóc! - Anh lật đật dỗ dành.
- Màn kịch này chấm dứt ở đây được rồi. - Đình Duy đứng bật dậy rồi đi thẳng đến chỗ anh và nó.
Chẳng nói chẳng rằng, anh ta cầm ly rượu của anh lên và uống một hơi hết sạch…
TÌNH NGAY LÝ GIAN
Sau đó chàng bác sĩ liền quay qua trỏ tay vào mặt nó, nói lớn:
- Kế hoạch của cô thất bại rồi. Tất cả những việc này chỉ vì muốn gây sự chú ý mà thôi.
- Cậu im đi! - Anh hất tay Đình Duy ra và đứng chắn trước mặt nó - Mình nhịn đủ rồi đó.
- Gia Tuấn, tại sao đến giờ phút này mà cậu vẫn u mê? Ly rượu đó thật ra chẳng có gì hết. Cô ta chỉ muốn làm cho cậu cảm kích và ngày càng không thể rời xa cô ta mà thôi. Mình đã uống cạn mà có hề hấn gì đâu.
Tự Quân đột ngột xuất hiện giữa hai người họ, mỗi tay nắm chặt lấy vai một người và kéo ra xa. Trông mặt anh ta đầy nghiêm trọng khi đưa mắt nhìn lần lượt anh và Đình Duy:
- Cả hai cậu ngồi xuống hết đi. Chuyện chẳng có gì mà cũng gây nhau được sao?
- Tự Quân, việc này cậu không hiểu hết đâu. - Đình Duy ngoan cố tiến về phía nó - Gia Tuấn hoàn toàn đã bị cô gái này làm cho mê muội mất rồi. Nếu cậu ấy cứ một mực cho rằng điều cô ta nói là sự thật thì sao không bảo cô ấy tự giải thích xem vì sao không được uống ly rượu đó. Nếu cô ta có thể đưa ra một lý do thuyết phục tất cả mọi người ở đây thì mình hứa sẽ không bao giờ nhắc lại việc này nữa.
Tất cả mọi người nhất loạt quay sang nó. Dường như họ cũng cho rằng điều Đình Duy nói là hợp lí. Nó chợt cảm thấy cả người lạnh toát. Tại sao lại như thế? Tại sao mẹ anh lại muốn nó ngăn anh uống ly rượu ấy trong khi chẳng có thuốc độc hay thứ gì nguy hiểm trong đó? Lẽ nào điều bà ta muốn chỉ là biến nó trở thành một kẻ tâm thần trước mặt người khác? Họ sẽ nghĩ gì nếu nó nói rằng có một người phụ nữ đã bảo mình làm nhưvậy? Nó biết làm gì trước những ánh mắt soi mói kia đây.
- Em thấy chuyện này cũng đơn giản thôi mà - Tuyết Dung khoanh tay nhìn nó - Cô cứ trả lời câu hỏi của anh ấy là xong. Chúng ta lại có thể tiếp tục bữa ăn một cách vui vẻ.
- Không thể như thế được - Nó vừa lắc đầu vừa lẩm bẩm - Chắc chắn đã có gì đó lầm lẫn...
- Đúng vậy. - Đình Duy gật gù - Lầm lẫn duy nhất ở đây là ly rượu của Gia Tuấn hoàn toàn không bị làm sao hết. Chính vì thế mà kế hoạch của cô hỏng bét.
- Cậu còn nói một câu xúc phạm cô ấy như thế thì... - Anh vùng khỏi tay Tự Quân, chỉ vào mặt Đình Duy nói lớn.
- Gia Tuấn, đừng nóng - Tự Quân vội ôm lấy vai anh - Còn cậu, nói năng cho cẩn thận đấy.
- Mình nói không hề sai. Chẳng lẽ mọi người không nhận thấy từ nãy đến giờ cô ta không nói được câu nào hay sao?
- Tại sao lại như thế? - Nó vẫn tiếp tục lẩm bẩm một mình - Rõ ràng chính là nó. Cái ly số ba hàng thứ hai...Có gì không đúng chăng?...
Một tia sáng chợt loé lên và mọi chuyện bỗng trở nên sáng tỏ. Nó giật mình nhìn anh và nói lớn:
- Em hiểu ra rồi. Nếu tính từ bên trái qua thì đó là ly của anh nhưng nó sẽ biến thành cái ly của Đình Duy nếu chúng ta đếm từ bên phải. Bởi vậy nên khi nãy em lầm.
- Lại chuyện gì nữa đây? - Đình Duy lắc đầu ngao ngán - Cô vẫn chưa chịu bỏ cuộc à?
- Không, anh phải nghe tôi nói. - Nó từ tốn đi lại gần - Ly rượu của anh mới là thứ không thể uống. Đừng vì nóng giận nhất thời mà tự làm hại bản thân.
- Cô bệnh nặng quá rồi. Ngay bây giờ đây, tôi sẽ uống hết ly rượu này trước mặt tất cả mọi người. Để xem còn ai nói gì được nữa không.
Dứt lời, anh ta liền hùng hổ đi đến chỗ cái ly. Thấy vậy, nó lật đật đuổi theo, níu áo Đình Duy lại và nói một cách tha thiết:
- Anh không thể uống nó. Hãy tin tôi.
- Cô tránh ra! - Anh ta nóng nảy hất tay nó ngã xuống sàn.
Gia Đức bỗng đứng bật dậy. Tự Quân sững sờ không nói được tiếng nào trước cử chỉ thô lỗ đó. Còn anh thì vội vàng chạy đến bên cạnh nó:
- Em không sao chứ?
<
"Đập nó đi, ly số ba hàng thứ hai, cái ly số ba hàng thứ hai ấy..." Giọng của mẹ anh lại vang lên, nghe càng lúc càng gấp gáp. Nó lại nhìn quanh một lần nữa. Có hàng ly nào ở đây đâu chứ. Mà tại sao lại phải đập cái ly ấy? Bà ta toàn bảo nó làm những việc khó hiểu mà chẳng một lời giải thích. Không tìm ra được đáp án cho yêu cầu bí ẩn ấy, cả người nó bỗng nhấp nhổm không yên. Cứ như đang ngồi trên đống lửa.
Không hiểu vì sao nó cứ có cảm giác nếu không làm xong việc ấy thì hậu quả sẽ rất khủng khiếp. Vừa lúc ấy, người phục vụ mang ra một cái khay, trên đó để rất nhiều những ly rượu vang đỏ. Ý nghĩa câu nói vừa rồi cũng lập tức được sáng tỏ.
Sáu ly rượu xếp thành hai hàng nằm ngay ngắn. Mẹ anh nói ly thứ ba nhưng là từ bên phải hay bên trái đếm qua? Anh phục vụ lần lượt đặt những cái ly xuống trước mặt mọi người. Một hình ảnh bất ngờ hiện lên khi nó cầm một trong những chiếc ly trong tay. Nó thấy anh nằm dưới đất, cả người co giật rất dữ dội. Từ miệng anh, máu tươi chảy ra không lúc nào ngớt. "Đập nó đi, nhanh lên. Không được uống" , mẹ anh hét lên làm màng nhĩ nó như muốn đứt ra.
- Dừng lại! - Nó đánh mạnh tay xuống bàn và đứng bật dậy.
Tuấn vừa định đưa ly rượu lên môi bỗng ngừng lại, ánh mắt đầy ngỡ ngàng. Không để ai kịp nói gì thêm, nó đẩy ghế ra sau và đi đến bên cạnh anhi:
- Đừng uống!
- Sao vậy? - Anh liền đặt cái ly xuống bàn và nắm lấy tay nó - Có gì không ổn ư?
- Hãy tin em, anh không nên uống ly rượu đó - Nhi bật khóc - Em chỉ biết là nó sẽ có hại với anh. Em...
- Được rồi, anh không uống đâu. Em đừng khóc! - Anh lật đật dỗ dành.
- Màn kịch này chấm dứt ở đây được rồi. - Đình Duy đứng bật dậy rồi đi thẳng đến chỗ anh và nó.
Chẳng nói chẳng rằng, anh ta cầm ly rượu của anh lên và uống một hơi hết sạch…
TÌNH NGAY LÝ GIAN
Sau đó chàng bác sĩ liền quay qua trỏ tay vào mặt nó, nói lớn:
- Kế hoạch của cô thất bại rồi. Tất cả những việc này chỉ vì muốn gây sự chú ý mà thôi.
- Cậu im đi! - Anh hất tay Đình Duy ra và đứng chắn trước mặt nó - Mình nhịn đủ rồi đó.
- Gia Tuấn, tại sao đến giờ phút này mà cậu vẫn u mê? Ly rượu đó thật ra chẳng có gì hết. Cô ta chỉ muốn làm cho cậu cảm kích và ngày càng không thể rời xa cô ta mà thôi. Mình đã uống cạn mà có hề hấn gì đâu.
Tự Quân đột ngột xuất hiện giữa hai người họ, mỗi tay nắm chặt lấy vai một người và kéo ra xa. Trông mặt anh ta đầy nghiêm trọng khi đưa mắt nhìn lần lượt anh và Đình Duy:
- Cả hai cậu ngồi xuống hết đi. Chuyện chẳng có gì mà cũng gây nhau được sao?
- Tự Quân, việc này cậu không hiểu hết đâu. - Đình Duy ngoan cố tiến về phía nó - Gia Tuấn hoàn toàn đã bị cô gái này làm cho mê muội mất rồi. Nếu cậu ấy cứ một mực cho rằng điều cô ta nói là sự thật thì sao không bảo cô ấy tự giải thích xem vì sao không được uống ly rượu đó. Nếu cô ta có thể đưa ra một lý do thuyết phục tất cả mọi người ở đây thì mình hứa sẽ không bao giờ nhắc lại việc này nữa.
Tất cả mọi người nhất loạt quay sang nó. Dường như họ cũng cho rằng điều Đình Duy nói là hợp lí. Nó chợt cảm thấy cả người lạnh toát. Tại sao lại như thế? Tại sao mẹ anh lại muốn nó ngăn anh uống ly rượu ấy trong khi chẳng có thuốc độc hay thứ gì nguy hiểm trong đó? Lẽ nào điều bà ta muốn chỉ là biến nó trở thành một kẻ tâm thần trước mặt người khác? Họ sẽ nghĩ gì nếu nó nói rằng có một người phụ nữ đã bảo mình làm nhưvậy? Nó biết làm gì trước những ánh mắt soi mói kia đây.
- Em thấy chuyện này cũng đơn giản thôi mà - Tuyết Dung khoanh tay nhìn nó - Cô cứ trả lời câu hỏi của anh ấy là xong. Chúng ta lại có thể tiếp tục bữa ăn một cách vui vẻ.
- Không thể như thế được - Nó vừa lắc đầu vừa lẩm bẩm - Chắc chắn đã có gì đó lầm lẫn...
- Đúng vậy. - Đình Duy gật gù - Lầm lẫn duy nhất ở đây là ly rượu của Gia Tuấn hoàn toàn không bị làm sao hết. Chính vì thế mà kế hoạch của cô hỏng bét.
- Cậu còn nói một câu xúc phạm cô ấy như thế thì... - Anh vùng khỏi tay Tự Quân, chỉ vào mặt Đình Duy nói lớn.
- Gia Tuấn, đừng nóng - Tự Quân vội ôm lấy vai anh - Còn cậu, nói năng cho cẩn thận đấy.
- Mình nói không hề sai. Chẳng lẽ mọi người không nhận thấy từ nãy đến giờ cô ta không nói được câu nào hay sao?
- Tại sao lại như thế? - Nó vẫn tiếp tục lẩm bẩm một mình - Rõ ràng chính là nó. Cái ly số ba hàng thứ hai...Có gì không đúng chăng?...
Một tia sáng chợt loé lên và mọi chuyện bỗng trở nên sáng tỏ. Nó giật mình nhìn anh và nói lớn:
- Em hiểu ra rồi. Nếu tính từ bên trái qua thì đó là ly của anh nhưng nó sẽ biến thành cái ly của Đình Duy nếu chúng ta đếm từ bên phải. Bởi vậy nên khi nãy em lầm.
- Lại chuyện gì nữa đây? - Đình Duy lắc đầu ngao ngán - Cô vẫn chưa chịu bỏ cuộc à?
- Không, anh phải nghe tôi nói. - Nó từ tốn đi lại gần - Ly rượu của anh mới là thứ không thể uống. Đừng vì nóng giận nhất thời mà tự làm hại bản thân.
- Cô bệnh nặng quá rồi. Ngay bây giờ đây, tôi sẽ uống hết ly rượu này trước mặt tất cả mọi người. Để xem còn ai nói gì được nữa không.
Dứt lời, anh ta liền hùng hổ đi đến chỗ cái ly. Thấy vậy, nó lật đật đuổi theo, níu áo Đình Duy lại và nói một cách tha thiết:
- Anh không thể uống nó. Hãy tin tôi.
- Cô tránh ra! - Anh ta nóng nảy hất tay nó ngã xuống sàn.
Gia Đức bỗng đứng bật dậy. Tự Quân sững sờ không nói được tiếng nào trước cử chỉ thô lỗ đó. Còn anh thì vội vàng chạy đến bên cạnh nó:
- Em không sao chứ?
<
»Tag: Trang 52 - Truyện teen - Anh [ Truyện Thần Kỳ ],Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác



Mr.Ngố 