Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
nh cảm giữa chúng tôi lần này âm thầm, nơi hẹn hò ở ngoài trường là nơi cách trường rất xa. Ở trường muốn gặp chỉ có vào sáng sớm hoặc tối tôi đến chỗ anh hoặc ở thư viện, phòng tư liệu, mỗi người cầm một quyển sách, nhìn từ xa.
Hai người giữ cùng một bí mật, hẹn hò cũng rất ngọt ngào, vì thế mà tôi hiểu nguyên nhân Hàn Văn Hinh và Khang Minh Huân không công khai tình yêu.
Sau khi phân thầy hướng dẫn, theo truyền thống của Trường Đại học w, theo thường lệ có một bữa tiệc chào thầy, tức tất cả các thầy hướng dẫn và học viên cùng ăn
Cơm Vũ Văn Hạo trong vai trò giáo viên chủ nhiệm cũng không thể không tham gia. Trên bàn ăn lớn, tôi ngồi bên giáo sư hướng dẫn Lưu Tỉnh Ngôn, cách anh rất xa, Hàn Văn Minh và Khang Minh Huân người bên trái, người bên bên phải thầy hướng dẫn là Giáo sư Thành.
Theo thông lệ, là học trò chúc rượu các thầy hướng dẫn, mà các thầy hướng dẫn cũng ra sức để các trò say, dường như chỉ có trên bàn rượu thì quan hệ thầy trò mới gắn bó hơn, giao lưu thân thiện hơn. Thảo nào mọi người nói cồn là chất bôi trơn quan hệ giao tiếp.
Học trò của Giáo sư Lưu chỉ có tôi và một nam sinh dị ứng với cồn. Nhìn thấy Hàn Văn Hinh và Khang Minh Huân luân phiên tấn công Giáo sư Thành, uống vui vẻ, tôi cũng liên tục nâng cốc, lấy trứng chọi đá, hy vọng Giáo sư Lưu cũng có thể vui vẻ uống. Hai ly rượu vang xuống bụng, mặt tôi nóng bừng, đầu cũng loạng choạng, Giáo sư Lưu vẫn thản nhiên, còn cười nói: “Ninh Khả của chúng ta nhỏ nhắn, không ngờ lại uống giỏi thế, là nữ hào kiệt! Nào, thầy trò mình nâng ly!”
Lúc này Vũ Văn Hạo ngồi đối diện lên tiếng: “Giáo sư Lưu, năm đó em cũng được nghe bài giảng của thầy, cũng coi như là học trò của thầy rồi, thầy trò mình cạn ly?”
Giáo sư Lưu đang cao hứng, lại không có đối thủ, Vũ Văn Hạo tự động tìm đến, lẽ nào có thể bỏ qua? Hai nâng cốc.
Hàn Văn Hinh hơi kéo tôi, thấp giọng hỏi: “Ninh Khả, cậu và thầy Vũ làm hòa chưa? Anh ấy dường như vẫn rất quan tâm tới cậu, công khai bảo vệ cậu”
Tôi nói: “vẫn chưa. Anh ấy dù sao cũng là chủ nhiệm lớp mình, bảo vệ học trò là việc hợp tình hợp lý.”
Hàn Văn Hinh cũng không hỏi nữa.
Bữa tiệc chào thầy hướng dẫn, các thầy uống rất vui, các học viên mặt đỏ tía tai. Khi anh rời đi bước chân cũng loạng choạng.
Tôi không yên tâm, về ký túc rửa mặt, thay quần áo rồi đến chỗ anh.
Đẩy cửa phòng anh, quả nhiên ngửi thấy mùi rượu ngập phòng, anh đang nằm vắt vẻo trên giường, nghe thấy động liền ngồi dậy.
Mặt anh đỏ ửng, mắt đã híp lại thành hai khe, nhìn thấy tôi, hỏi không rõ tiếng: “Ninh Khả, sao muộn vậy em… em… sao lại đến? Anh không… sao, thật đấy!”
Tôi lại lo lắng, đau lòng: “Say đến mức này còn nói không sao, chúng ta không phải đã nói không để tiết lộ sao? Tại sao công khai đỡ rượu cho em?”
Anh xoa tóc tôi nói: “Uống say thật khó chịu, em… không biết đâu, con gái các em chịu không nổi, anh thì khác, từ thạc sỹ đến tiến sỹ, uống với thầy hướng dẫn vô số lần, có thể so với em.” Chưa nói xong, anh lại bịt miệng xông vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo.
Tôi ở bên cạnh anh lo lắng vỗ lưng anh. Anh nôn được một lúc, lại lắc lư về giường nằm xuống. Tôi vội bưng nước để anh súc miệng, lại dùng khăn nóng lau sạch mặt anh, sau đó gọt táo cho anh: “Em biết anh giờ không muốn ăn gì, trong người khó chịu, nhưng bố em nói, uống say sau khi nôn ăn chút hoa quả sẽ dễ chịu hơn nhiều. Nào, nghe lời em ăn hai miếng.”
Anh nghe theo ăn hai miếng, lắc đầu tỏ ý không ăn nữa, sau đó nghiêng đầu, ngủ tiếp. Tôi gắng sức mới cởi được giày và áo khoác cho anh, giúp anh đắp chăn.
Dần dần, sắc mặt anh tốt lên, thở cũng đều đều. Tôi lại đi dọn dẹp nhà vệ sinh và dọn dẹp phòng. Làm xong mới nhìn thấy đồng hồ trên bàn đã chỉ gần 12 giờ đêm, ký túc đóng cửa từ lâu, về cũng không vào được.
Bữa tối tôi cũng uống không ít, lúc này chỉ muốn ngủ một giấc thật say, mí mắt đã dính chặt như keo, không cho mình nghĩ nhiều, cơ thể cũng cứ vậy đổ xuống bên cạnh anh.
Tôi mơ thấy mình đang bơi trong một khối nước băng, m.ku cũng đóng băng, chịu không nổi hắt xì hơi liên tục, cuối cùng tôi tỉnh dậy, thức dậy nhìn mới phát hiện hóa ra minh đã ngủ thiếp đi.
Nửa đêm rồi, nhiệt độ xuống rất thấp, anh ở bên cạnh ngủ rất ngon, giống như một đứa trẻ.
Không lâu sau, sâu ngủ lại kéo đến lộng hành, tôi lại đổ xuống giường,
Lần này tôi mơ mình bơi đến một vùng biển ấm áp, trên dưới toàn thân là đại dương ấm áp, rất dễ chịu, không đúng, là… hơi nóng, nóng dần đến nỗi tôi toát mồ hôi, không thở nổi.
Lần nữa tôi tỉnh giấc, phát hiện anh đã tỉnh, đang nghiêng đầu nhìn tôi, tôi phát hiện áo ngoài của mình đã bị cởi, đang nằm cùng trong chăn với anh, hoảng sợ tôi vội tung chăn ra, lại bị anh chặn lại: “Sao, Ninh Khả của chúng ta xấu hổ sao? Đợi đã đừng động đậy, thời tiết ban đêm lạnh, cẩn thận khỏi cảm.”
Tôi chỉ còn cách nằm đó, không dám động đậy, cơ thể dần dần cứng như cục gỗ, chiếc giường đơn đối với hai người quả thật rất chật, tôi tùy tiện động sẽ chạm vào anh.
Anh an ủi tôi để tôi bớt căng thẳng: “Ninh Khả, em yên tâm, anh quyết không miễn cưỡng em làm việc em không muốn làm, có thê ôm em như bây giờ anh đã rất hạnh phúc rồi! Tin anh nào. Ngoan, ngủ đi!”
Tôi gật đầu.
Anh tắt đèn, ánh trăng sáng ngoài cửa hắt vào phòng, lạnh. Anh ôm tôi vào lòng, hơi ấm từ anh thổi vào tai tôi, ngứa ngứa, còn có mùi hương của anh, ấm áp đầy sức mạnh, khiến trái tim tôi loạn nhịp
Vào đêm tối của một ngày bình thường, một người đàn ông cao to cầm một bông hoa hồng trắng đi trên đường…
Chương 2: Nếu cuộc đời giống như lần đầu gặp mặt
Thật không ngờ
Tuy tôi có đôi mắt xanh,
Lại có cái dạ dày Trung Quốc
1
Thời gian trôi đi từng ngày, hoa anh đào trong Trường Đại học rất đẹp, chúng tôi chứng kiến cây xanh um tùm, hoa đua nhau nở, trên thảm cỏ cũng mang màu sắc xanh non mơn mởn. Hít thật sâu hơi thở của mùa xuân, bạn sẽ cảm thấy cả lồng ngực tràn ngập mùi hương. Nam sinh, nữ sinh cũng dần dần cởi bỏ những chiếc áo dầy dặn, thay bằng những chiếc áo len mỏng nhẹ trong gió buổi sớm, ngồi đọ
Hai người giữ cùng một bí mật, hẹn hò cũng rất ngọt ngào, vì thế mà tôi hiểu nguyên nhân Hàn Văn Hinh và Khang Minh Huân không công khai tình yêu.
Sau khi phân thầy hướng dẫn, theo truyền thống của Trường Đại học w, theo thường lệ có một bữa tiệc chào thầy, tức tất cả các thầy hướng dẫn và học viên cùng ăn
Cơm Vũ Văn Hạo trong vai trò giáo viên chủ nhiệm cũng không thể không tham gia. Trên bàn ăn lớn, tôi ngồi bên giáo sư hướng dẫn Lưu Tỉnh Ngôn, cách anh rất xa, Hàn Văn Minh và Khang Minh Huân người bên trái, người bên bên phải thầy hướng dẫn là Giáo sư Thành.
Theo thông lệ, là học trò chúc rượu các thầy hướng dẫn, mà các thầy hướng dẫn cũng ra sức để các trò say, dường như chỉ có trên bàn rượu thì quan hệ thầy trò mới gắn bó hơn, giao lưu thân thiện hơn. Thảo nào mọi người nói cồn là chất bôi trơn quan hệ giao tiếp.
Học trò của Giáo sư Lưu chỉ có tôi và một nam sinh dị ứng với cồn. Nhìn thấy Hàn Văn Hinh và Khang Minh Huân luân phiên tấn công Giáo sư Thành, uống vui vẻ, tôi cũng liên tục nâng cốc, lấy trứng chọi đá, hy vọng Giáo sư Lưu cũng có thể vui vẻ uống. Hai ly rượu vang xuống bụng, mặt tôi nóng bừng, đầu cũng loạng choạng, Giáo sư Lưu vẫn thản nhiên, còn cười nói: “Ninh Khả của chúng ta nhỏ nhắn, không ngờ lại uống giỏi thế, là nữ hào kiệt! Nào, thầy trò mình nâng ly!”
Lúc này Vũ Văn Hạo ngồi đối diện lên tiếng: “Giáo sư Lưu, năm đó em cũng được nghe bài giảng của thầy, cũng coi như là học trò của thầy rồi, thầy trò mình cạn ly?”
Giáo sư Lưu đang cao hứng, lại không có đối thủ, Vũ Văn Hạo tự động tìm đến, lẽ nào có thể bỏ qua? Hai nâng cốc.
Hàn Văn Hinh hơi kéo tôi, thấp giọng hỏi: “Ninh Khả, cậu và thầy Vũ làm hòa chưa? Anh ấy dường như vẫn rất quan tâm tới cậu, công khai bảo vệ cậu”
Tôi nói: “vẫn chưa. Anh ấy dù sao cũng là chủ nhiệm lớp mình, bảo vệ học trò là việc hợp tình hợp lý.”
Hàn Văn Hinh cũng không hỏi nữa.
Bữa tiệc chào thầy hướng dẫn, các thầy uống rất vui, các học viên mặt đỏ tía tai. Khi anh rời đi bước chân cũng loạng choạng.
Tôi không yên tâm, về ký túc rửa mặt, thay quần áo rồi đến chỗ anh.
Đẩy cửa phòng anh, quả nhiên ngửi thấy mùi rượu ngập phòng, anh đang nằm vắt vẻo trên giường, nghe thấy động liền ngồi dậy.
Mặt anh đỏ ửng, mắt đã híp lại thành hai khe, nhìn thấy tôi, hỏi không rõ tiếng: “Ninh Khả, sao muộn vậy em… em… sao lại đến? Anh không… sao, thật đấy!”
Tôi lại lo lắng, đau lòng: “Say đến mức này còn nói không sao, chúng ta không phải đã nói không để tiết lộ sao? Tại sao công khai đỡ rượu cho em?”
Anh xoa tóc tôi nói: “Uống say thật khó chịu, em… không biết đâu, con gái các em chịu không nổi, anh thì khác, từ thạc sỹ đến tiến sỹ, uống với thầy hướng dẫn vô số lần, có thể so với em.” Chưa nói xong, anh lại bịt miệng xông vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo.
Tôi ở bên cạnh anh lo lắng vỗ lưng anh. Anh nôn được một lúc, lại lắc lư về giường nằm xuống. Tôi vội bưng nước để anh súc miệng, lại dùng khăn nóng lau sạch mặt anh, sau đó gọt táo cho anh: “Em biết anh giờ không muốn ăn gì, trong người khó chịu, nhưng bố em nói, uống say sau khi nôn ăn chút hoa quả sẽ dễ chịu hơn nhiều. Nào, nghe lời em ăn hai miếng.”
Anh nghe theo ăn hai miếng, lắc đầu tỏ ý không ăn nữa, sau đó nghiêng đầu, ngủ tiếp. Tôi gắng sức mới cởi được giày và áo khoác cho anh, giúp anh đắp chăn.
Dần dần, sắc mặt anh tốt lên, thở cũng đều đều. Tôi lại đi dọn dẹp nhà vệ sinh và dọn dẹp phòng. Làm xong mới nhìn thấy đồng hồ trên bàn đã chỉ gần 12 giờ đêm, ký túc đóng cửa từ lâu, về cũng không vào được.
Bữa tối tôi cũng uống không ít, lúc này chỉ muốn ngủ một giấc thật say, mí mắt đã dính chặt như keo, không cho mình nghĩ nhiều, cơ thể cũng cứ vậy đổ xuống bên cạnh anh.
Tôi mơ thấy mình đang bơi trong một khối nước băng, m.ku cũng đóng băng, chịu không nổi hắt xì hơi liên tục, cuối cùng tôi tỉnh dậy, thức dậy nhìn mới phát hiện hóa ra minh đã ngủ thiếp đi.
Nửa đêm rồi, nhiệt độ xuống rất thấp, anh ở bên cạnh ngủ rất ngon, giống như một đứa trẻ.
Không lâu sau, sâu ngủ lại kéo đến lộng hành, tôi lại đổ xuống giường,
Lần này tôi mơ mình bơi đến một vùng biển ấm áp, trên dưới toàn thân là đại dương ấm áp, rất dễ chịu, không đúng, là… hơi nóng, nóng dần đến nỗi tôi toát mồ hôi, không thở nổi.
Lần nữa tôi tỉnh giấc, phát hiện anh đã tỉnh, đang nghiêng đầu nhìn tôi, tôi phát hiện áo ngoài của mình đã bị cởi, đang nằm cùng trong chăn với anh, hoảng sợ tôi vội tung chăn ra, lại bị anh chặn lại: “Sao, Ninh Khả của chúng ta xấu hổ sao? Đợi đã đừng động đậy, thời tiết ban đêm lạnh, cẩn thận khỏi cảm.”
Tôi chỉ còn cách nằm đó, không dám động đậy, cơ thể dần dần cứng như cục gỗ, chiếc giường đơn đối với hai người quả thật rất chật, tôi tùy tiện động sẽ chạm vào anh.
Anh an ủi tôi để tôi bớt căng thẳng: “Ninh Khả, em yên tâm, anh quyết không miễn cưỡng em làm việc em không muốn làm, có thê ôm em như bây giờ anh đã rất hạnh phúc rồi! Tin anh nào. Ngoan, ngủ đi!”
Tôi gật đầu.
Anh tắt đèn, ánh trăng sáng ngoài cửa hắt vào phòng, lạnh. Anh ôm tôi vào lòng, hơi ấm từ anh thổi vào tai tôi, ngứa ngứa, còn có mùi hương của anh, ấm áp đầy sức mạnh, khiến trái tim tôi loạn nhịp
Vào đêm tối của một ngày bình thường, một người đàn ông cao to cầm một bông hoa hồng trắng đi trên đường…
Chương 2: Nếu cuộc đời giống như lần đầu gặp mặt
Thật không ngờ
Tuy tôi có đôi mắt xanh,
Lại có cái dạ dày Trung Quốc
1
Thời gian trôi đi từng ngày, hoa anh đào trong Trường Đại học rất đẹp, chúng tôi chứng kiến cây xanh um tùm, hoa đua nhau nở, trên thảm cỏ cũng mang màu sắc xanh non mơn mởn. Hít thật sâu hơi thở của mùa xuân, bạn sẽ cảm thấy cả lồng ngực tràn ngập mùi hương. Nam sinh, nữ sinh cũng dần dần cởi bỏ những chiếc áo dầy dặn, thay bằng những chiếc áo len mỏng nhẹ trong gió buổi sớm, ngồi đọ
»Tag: Full
" title="Trang 8 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
">Trang 8 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 