Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
?”
“Về? Về Trường Đại học W ạ? Khoảng cuối tháng 4, đến lúc đó về tham gia lễ bảo vệ luận văn và lễ tốt nghiệp.’’ “Vậy thật tốt, chúng ta có thể gặp mặt! Em không biết anh…” Anh muốn nói nhưng lại dừng lại, chỉ nói nửa chừng.
“Còn anh, anh có khỏe không?” Tôi lấy dũng khí hỏi anh, “Nghe nói anh sắp làm bố.”
“À!” Tôi có thể cảm nhận được sự kích động của anh phút chốc biến mất không dấu vết, giọng anh thấp hơn, “phải, anh sắp làm bố. Được rồi anh phải lên lớp, sinh viên đang đợi anh! Tạm biệt, Ninh Khả.”
Không đợi tôi nói nữa, anh đã ngắt điện thoại. Nghe thấy tiếng tút dài trong điện thoại, tôi hối hận và tự trách mình, nếu không phải là tôi một mực đòi lao vào xã hội, nếu tôi chịu nghe lời anh ở lại trường, thời khắc này chúng tôi nhất định sẽ không phải lo nghĩ, sống ân ái bên nhau.
Đáng tiếc trên thế giới này không có liều thuốc hối hận, giờ đây tất cả đã muộn.
Anh sắp làm bố.
Cả tối tôi ngồi trước máy tính, không có lòng dạ làm việc, cũng không muốn ăn, chỉ đợi George online. Tôi thực sự hy vọng cậu ta ở đây, bên tôi, dù là hai người tranh cãi, ồn ào cũng tốt, tôi đã mất đi Văn Hạo, tôi không thể lại mất đi cậu ấy, tôi cần động lực và tinh thần, sự ủng hộ và khích lệ để tôi tiếp tục.
Điều khiến tôi thất vọng là George không lên mạng, tôi không dám gọi điện, nói trực tiếp tôi sợ mình sẽ khóc, như vậy nhất định sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của cậu ta.
Tôi cứ ngồi như vậy đến đêm khuya.
Càng muốn quên đi sự việc ngày hôm nay để chuyên tâm viết kịch bản thì tinh thần càng không thể tập trung. Trong đầu lúc thì “đừng giả bộ thuần khiết”, lúc thì “phải, anh sắp làm bố”. Vừa là nguy cơ sa chân xuống bùn lầy trong tương lai, vừa là bị vứt bỏ, quá khứ mãi mãi không thể quay lại, tôi thực sự cảm nhận được cảm giác tiến thoái lưỡng nan.
Nhìn thời gian đã gần 12h đêm, trong lòng nghĩ dù sao hôm nay chẳng làm nổi việc gì thà rằng đi ngủ sớm. Tôi cảm thấy đầu óc mình như tê liệt, tất cả đợi ngày mai tính tiếp. Xuống tầng chuẩn bị thu dọn cơm mà Ngô Thẩm đã chuẩn bị, ngày mai nếu bà thấy cơm canh như thế này nhất định sẽ không vui.
Đang ở trên cầu thang đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa từ phòng khách, sau đó đèn thủy tinh đượcbật lên, cả căn phòng bừng sáng, tôi chưa kịp nghĩ nhiều đã thấy George vào cửa, thay giày.
Tôi không tin, từ cầu thang chạy xuống, chạy đến trước mặt cậu ấy: “Cậu sao lại về? Muộn thế này!”
Cậu ta không trả lời, hỏi lại tôi: “Xảy ra chuyện gì rồi.”
“Việc gì?” Tôi kinh ngạc, lẽ nào cậu ta là thần tiên?
“Chiều mình gọi điện, Ngô Thẩm nói cậu nhận điện< thoại rồi ra ngoài. Sau đó, bà ấy lại gọi cho mình nói sau khi cậu về sắc mặt không tốt, không nói gì, cơm không ăn, cứ giam mình trong phòng sách. Ngô Thẩm không dám hỏi cậu, chỉ còn cách nói với mình, cô ấy không yên tâm nói sáng mai sẽ đến xem sao… rốt cuộc có chuyện gì?” trên mặt George lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Thấy sự xuất hiện của cậu ấy, tôi lấy lại tinh thần: “Cậu đừng lo! Nói với mình trước sao cậu lại về muộn thế này? Ngày mai không cần quay phải không?”
“Sợ cậu có chuyện nên xin nghỉ phép một ngày, tối mai mới quay lại Hồng Kông.” Nói xong cậu ta làm ảo thuật, lấy ra một hộp giấy hình vuông từ sau lưng.
“Cheese cake? Mua từ tiệm mình thích nhất!” Tôi kinh ngạc. Từ sau khi thưởng thức bánh này ở Hồng Kông, tôi vẫn luôn nhớ mùi vị của nó, đây là thứ dễ tạo cảm giác hạnh phúc cho người ăn nhất.
Tôi nhìn chiếc hộp màu hồng và George, đột nhiên chạy đến ôm lấy cậu ấy, dúi đầu vào ngực cậu, hai cánh tay ôm thật chặt cậu ấy. Chiếc áo len mềm mại ấm áp đó áp lên mặt rất dễ chịu, trên người cậu ấy tỏa ra mùi nước hoa và mùi da dễ chịu, cho tôi cảm giác yên tâm. George không nói, cúi đầu dúi mặt vào tóc tôi, lại nhẹ nhàng xoa vai tôi, tôi có thể cảm nhận được sự an ủi từ tấm lòng chân thành của cậu, không hề chứa đựng chút tạp chất, đó chính là sự thuần khiết và tươi đẹp mà tôi muốn có, tôi biết chắc dù mình đang ở trong một thế giới hỗn tạp nhưng người ôm tôi là trong sạch, là luôn đáng tin.
Sáng sớm trong nhà chúng tôi vẫn sáng đèn. Hai người cũng ăn cơm, chia sẻ miếng bánh Cheese cake, còn mở một bình rượu vang.
Sau bữa cơm cố gắng tóm lược chuyện của ngày hôm nay, để tránh làm cậu ấy tức giận tôi giấu đi những lời khiêu khích của bà Lại. Nhưng cậu vẫn tức giận: “Cái gì, cậu để người ta sỉ nhục cậu như vậy sao?”
”Không, việc này khiến mình hiểu một sự thực – giới giải trí không đơn giản như mình tưởng tượng – mình bắt đầu nghi ngờ mình có thể chấp nhận và thích nghi với môi trường này không?”
“Nhưng cậu đã nói cậu yêu điện ảnh!”
“Mình yêu, nên có lẽ nên đứng từ xa để thưởng thức. Quá gần sẽ mất đi tình cảm tốt đẹp.”
George không tán thành chỉ lắc đầu: “Vậy chưa phải là yêu. Tình yêu thực sự…” Nói đến đây cậu ta dừng lại.
“Tình yêu thực sự là yêu không điều kiện? Tuy thấy khuyết điểm, thiếu xót, thậm chí là xấu xa?” Tôi chất vấn.
“Phải!” Cậu ta kiên định, sau đó nói nhỏ một câu, “giống như mình đối với cậu.”
Tôi giả bộ tức giận: “Nói như vậy mình có rất nhiều khuyết điểm, thiếu xót, xấu xa?”
George lúc này mới ý thức được mình lỡ miệng: “Đương nhiên không phải! Khuyết điểm chỉ có một là cậu không yêu mình.”
Cách nhau chiếc bàn, tôi nắm lấy tay cậu, nhẹ nhàng nói: “Cậu nói sai rồi, mình không có khuyết điểm này.”
Ánh mắt George lóe sáng. Cậu đứng dậy, vòng qua bàn đến bên tôi, cúi người xuống hôn lên trán tôi, sau đó là mũi, má.
Tôi chỉ cảm giác hơi ấm của cậu ta phả vào tai tôi, khiến toàn thân tôi không còn sức lực, không nói ra lời. Sau đó cậu ta bắt đầu hôn tôi. Nụ hôn của cậu mang mùi vị ngọt ngào của Cheese cake, lại mang mùi hương bạc hà, đó là mùi nước xúc miệng. Nụ hôn ấy ngọt ngào, kéo dài, ấm áp như vòng tay ôm tôi, không hề mang tính xâm phạm, tôi cảm giác như đang nằm trên thảm cỏ xanh đón ánh mặt trời.
Nụ hôn đó không lâu lắm, cậu ta buông tôi ra đứng thẳng dậy nói: “Rất muộn rồi, cậu mệt chưa?”
Tôi gật đầu sau đó kéo tay cậ
“Về? Về Trường Đại học W ạ? Khoảng cuối tháng 4, đến lúc đó về tham gia lễ bảo vệ luận văn và lễ tốt nghiệp.’’ “Vậy thật tốt, chúng ta có thể gặp mặt! Em không biết anh…” Anh muốn nói nhưng lại dừng lại, chỉ nói nửa chừng.
“Còn anh, anh có khỏe không?” Tôi lấy dũng khí hỏi anh, “Nghe nói anh sắp làm bố.”
“À!” Tôi có thể cảm nhận được sự kích động của anh phút chốc biến mất không dấu vết, giọng anh thấp hơn, “phải, anh sắp làm bố. Được rồi anh phải lên lớp, sinh viên đang đợi anh! Tạm biệt, Ninh Khả.”
Không đợi tôi nói nữa, anh đã ngắt điện thoại. Nghe thấy tiếng tút dài trong điện thoại, tôi hối hận và tự trách mình, nếu không phải là tôi một mực đòi lao vào xã hội, nếu tôi chịu nghe lời anh ở lại trường, thời khắc này chúng tôi nhất định sẽ không phải lo nghĩ, sống ân ái bên nhau.
Đáng tiếc trên thế giới này không có liều thuốc hối hận, giờ đây tất cả đã muộn.
Anh sắp làm bố.
Cả tối tôi ngồi trước máy tính, không có lòng dạ làm việc, cũng không muốn ăn, chỉ đợi George online. Tôi thực sự hy vọng cậu ta ở đây, bên tôi, dù là hai người tranh cãi, ồn ào cũng tốt, tôi đã mất đi Văn Hạo, tôi không thể lại mất đi cậu ấy, tôi cần động lực và tinh thần, sự ủng hộ và khích lệ để tôi tiếp tục.
Điều khiến tôi thất vọng là George không lên mạng, tôi không dám gọi điện, nói trực tiếp tôi sợ mình sẽ khóc, như vậy nhất định sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của cậu ta.
Tôi cứ ngồi như vậy đến đêm khuya.
Càng muốn quên đi sự việc ngày hôm nay để chuyên tâm viết kịch bản thì tinh thần càng không thể tập trung. Trong đầu lúc thì “đừng giả bộ thuần khiết”, lúc thì “phải, anh sắp làm bố”. Vừa là nguy cơ sa chân xuống bùn lầy trong tương lai, vừa là bị vứt bỏ, quá khứ mãi mãi không thể quay lại, tôi thực sự cảm nhận được cảm giác tiến thoái lưỡng nan.
Nhìn thời gian đã gần 12h đêm, trong lòng nghĩ dù sao hôm nay chẳng làm nổi việc gì thà rằng đi ngủ sớm. Tôi cảm thấy đầu óc mình như tê liệt, tất cả đợi ngày mai tính tiếp. Xuống tầng chuẩn bị thu dọn cơm mà Ngô Thẩm đã chuẩn bị, ngày mai nếu bà thấy cơm canh như thế này nhất định sẽ không vui.
Đang ở trên cầu thang đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa từ phòng khách, sau đó đèn thủy tinh đượcbật lên, cả căn phòng bừng sáng, tôi chưa kịp nghĩ nhiều đã thấy George vào cửa, thay giày.
Tôi không tin, từ cầu thang chạy xuống, chạy đến trước mặt cậu ấy: “Cậu sao lại về? Muộn thế này!”
Cậu ta không trả lời, hỏi lại tôi: “Xảy ra chuyện gì rồi.”
“Việc gì?” Tôi kinh ngạc, lẽ nào cậu ta là thần tiên?
“Chiều mình gọi điện, Ngô Thẩm nói cậu nhận điện< thoại rồi ra ngoài. Sau đó, bà ấy lại gọi cho mình nói sau khi cậu về sắc mặt không tốt, không nói gì, cơm không ăn, cứ giam mình trong phòng sách. Ngô Thẩm không dám hỏi cậu, chỉ còn cách nói với mình, cô ấy không yên tâm nói sáng mai sẽ đến xem sao… rốt cuộc có chuyện gì?” trên mặt George lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Thấy sự xuất hiện của cậu ấy, tôi lấy lại tinh thần: “Cậu đừng lo! Nói với mình trước sao cậu lại về muộn thế này? Ngày mai không cần quay phải không?”
“Sợ cậu có chuyện nên xin nghỉ phép một ngày, tối mai mới quay lại Hồng Kông.” Nói xong cậu ta làm ảo thuật, lấy ra một hộp giấy hình vuông từ sau lưng.
“Cheese cake? Mua từ tiệm mình thích nhất!” Tôi kinh ngạc. Từ sau khi thưởng thức bánh này ở Hồng Kông, tôi vẫn luôn nhớ mùi vị của nó, đây là thứ dễ tạo cảm giác hạnh phúc cho người ăn nhất.
Tôi nhìn chiếc hộp màu hồng và George, đột nhiên chạy đến ôm lấy cậu ấy, dúi đầu vào ngực cậu, hai cánh tay ôm thật chặt cậu ấy. Chiếc áo len mềm mại ấm áp đó áp lên mặt rất dễ chịu, trên người cậu ấy tỏa ra mùi nước hoa và mùi da dễ chịu, cho tôi cảm giác yên tâm. George không nói, cúi đầu dúi mặt vào tóc tôi, lại nhẹ nhàng xoa vai tôi, tôi có thể cảm nhận được sự an ủi từ tấm lòng chân thành của cậu, không hề chứa đựng chút tạp chất, đó chính là sự thuần khiết và tươi đẹp mà tôi muốn có, tôi biết chắc dù mình đang ở trong một thế giới hỗn tạp nhưng người ôm tôi là trong sạch, là luôn đáng tin.
Sáng sớm trong nhà chúng tôi vẫn sáng đèn. Hai người cũng ăn cơm, chia sẻ miếng bánh Cheese cake, còn mở một bình rượu vang.
Sau bữa cơm cố gắng tóm lược chuyện của ngày hôm nay, để tránh làm cậu ấy tức giận tôi giấu đi những lời khiêu khích của bà Lại. Nhưng cậu vẫn tức giận: “Cái gì, cậu để người ta sỉ nhục cậu như vậy sao?”
”Không, việc này khiến mình hiểu một sự thực – giới giải trí không đơn giản như mình tưởng tượng – mình bắt đầu nghi ngờ mình có thể chấp nhận và thích nghi với môi trường này không?”
“Nhưng cậu đã nói cậu yêu điện ảnh!”
“Mình yêu, nên có lẽ nên đứng từ xa để thưởng thức. Quá gần sẽ mất đi tình cảm tốt đẹp.”
George không tán thành chỉ lắc đầu: “Vậy chưa phải là yêu. Tình yêu thực sự…” Nói đến đây cậu ta dừng lại.
“Tình yêu thực sự là yêu không điều kiện? Tuy thấy khuyết điểm, thiếu xót, thậm chí là xấu xa?” Tôi chất vấn.
“Phải!” Cậu ta kiên định, sau đó nói nhỏ một câu, “giống như mình đối với cậu.”
Tôi giả bộ tức giận: “Nói như vậy mình có rất nhiều khuyết điểm, thiếu xót, xấu xa?”
George lúc này mới ý thức được mình lỡ miệng: “Đương nhiên không phải! Khuyết điểm chỉ có một là cậu không yêu mình.”
Cách nhau chiếc bàn, tôi nắm lấy tay cậu, nhẹ nhàng nói: “Cậu nói sai rồi, mình không có khuyết điểm này.”
Ánh mắt George lóe sáng. Cậu đứng dậy, vòng qua bàn đến bên tôi, cúi người xuống hôn lên trán tôi, sau đó là mũi, má.
Tôi chỉ cảm giác hơi ấm của cậu ta phả vào tai tôi, khiến toàn thân tôi không còn sức lực, không nói ra lời. Sau đó cậu ta bắt đầu hôn tôi. Nụ hôn của cậu mang mùi vị ngọt ngào của Cheese cake, lại mang mùi hương bạc hà, đó là mùi nước xúc miệng. Nụ hôn ấy ngọt ngào, kéo dài, ấm áp như vòng tay ôm tôi, không hề mang tính xâm phạm, tôi cảm giác như đang nằm trên thảm cỏ xanh đón ánh mặt trời.
Nụ hôn đó không lâu lắm, cậu ta buông tôi ra đứng thẳng dậy nói: “Rất muộn rồi, cậu mệt chưa?”
Tôi gật đầu sau đó kéo tay cậ
»Tag: Full
" title="Trang 60 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
">Trang 60 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 