Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
nhai, hà tất phải làm khó họ.
Đến tiệm cà phê ờ khách sạn đã hẹn với cô Lại, xung quanh được bao kín, tôi bất ngờ vì không nhìn thấy bất kỳ máy ảnh hay ký giả nào, chỉ là một người phụ nữ trung niên ngồi ở vị trí gần cửa sổ đứng dậy vẫy tay gọi tôi.
Bà trang điểm hơi đậm, trang sức trên người rất thời thượng, tuy có chút béo nhưng đã bị phục trang trên người che đi, vẫn rất phong độ, không giống ký giả báo.
“Cô Ninh, chào cô, cảm ơn cô đã đến.” Bà ta vừa nói vừa nhìn tôi từ trên xuống dưới.
Tôi tuy có chút khó hiểu nhưng vẫn bắt tay bà ta.
Hai bên sau khi ổn định chỗ ngồi, bà ta mỉm cười: “Thật sự xin lỗi, diễn trò này gạt cô. Nhưng không làm như vậy chỉ lo cô nhất định không đến.” Nói thì nói vậy nhưng từ lời nói của bà ta tôi có chút áy náy, nói xong bà gọi nhân viên phục vụ dặn dò: “Mang đến cho cô Ninh một ly vani.”
“Cà phê không cần nữa, bà Lại, bà hãy vào thẳng vấn đề đi, phí công sức ra hẹn tôi rốt cuộc vì việc gì vậy? ồ đúng rồi, bà đích thực là họ Lại?”
“Được, quả nhiên rất cá tính! Mạnh mẽ hơn những người giả dối trong giới văn nghệ nhiều. Tôi đúng là họ Lại, lần này tìm cô đúng là có việc. Nói thẳng nhé, trong tay tôi có bộ phim, phía đầu tư muốn mời cô nhận vai chính.” Bà ta nói chắc chắn, giọng vẫn trầm trầm nhưng so với giọng điệu trong điện thoại đã hoàn toàn khác biệt.
“Tôi, vai nữ chính.” Tôi bất ngờ há hổc miệng.
“Phải, chính là cô.”
“Nhưng, tại sao? Tôi chưa từng học diễn xuất, cũng không xinh, càng không dự định làm diễn viên.”
“Ha ha, cô không tự tin vậy sao? Giống như tôi đã nói, cô cá tính, có học thức, dung mạo đoan chính, trong sạch, cô khác với ngôi sao trong giới văn nghệ, sẽ mang lại cảm giác mới cho khán giả.”
“Tôi không muốn diễn.” Tôi lần nữa nhấn mạnh.
“Đây là bộ phim nổi tiếng, chúng tôi đã có một hệ thống quay đầy đủ, có thể bảo đảm cô sẽ nổi tiếng, thậm chí còn nổi tiếng hơn cả ngài Trần. Còn việc không muốn diễn thì cô xem qua hợp đồng rồi hãy quyết định nhé!” Bà ta rút ra một bộ hồ sơ, đẩy về phía trước mặt tôi.
Tôi lật ra xem, nội dung đại khái là diễn bộ phim này có thể nhận được thù lao là ba triệu tệ, hơn nữa là vai chính nữ duy nhất trong phim, hợp tác cùng hai diễn viên nam nổi tiếng trong nước, sau đó họ còn lên kế hoạch cho vài bộ phim để tôi nhận vai chính, muộn nhất là năm sau sẽ sáng tác cho tôi một đĩa hát, đồng thời có thể quảng cáo cho ít nhất hai thương hiệu quốc tế. Đương nhiên điều kiện đầu tiên là phải ký hợp đồng với công ty “Diệu Huy”.
Tôi gấp hồ sơ đó lại, đẩy về phía trước mặt bà Lại: “Tôi muốn biết quý công ty làm như vậy sẽ được lợi gì?”
Bà Lại cười: “Cô Ninh quả nhiên thông minh lanh lợi, tôi rất thích được quen với người thông minh như cô. Không giấu cô, công ty mới “Diệu Huy” và bộ phim lần này đều là do vị họ Tạ người Hồng Kông viết về cô. ông ấy muốn đầu tư để đánh bóng tên tuổi cô!”
Tuy đáp án này không nằm ngoài dự đoán nhưng tôi vẫn cảm thấy một luồng máu nóng trào lên. Tôi đứng dậy:
“Xin lỗi đã uổng công, mấy người nhìn nhầm người rồi.” Nói xong chuẩn bị rời khỏi đó ngay lập tức.
Bà Lại nói bằng giọng không vội cũng không chậm: “Sao, còn phải nâng giá? Đừng ra vẻ thuần khiết, đừng nói cô là một lòng một dạ với chàng trai lai đó!” Nói xong bà ta vất tờ báo trên tay, không cần xem cũng biết nhất định là bài viết lên quan đến “chuyện Tết Dương lịch”.
Tôi quay người rời khỏi quán cà phê.
Vừa về đến nhà, tin nhắn của bà Lại lập tức xuất hiện: “Xin lỗi, vừa đã mạo phạm. Nếu tôi dùng thân phận cá nhân để nói với cô, tuồi trẻ của một người con gái có bao nhiêu năm? Chớp mắt thời gian đã trôi qua, có thể kiếm đủ tiền cho nửa đời người còn lại không phải lo nghĩ, có ai không muốn? Ngài Tạ vì thấy cô có tài hoa, có tính cách mới có thành ý. Trong giới nghệ thuật không thiếu mỹ nữ, cơ hội như thế này không phải ai cũng có. Hãy suy nghĩ kỹ và sớm cho tôi câu trả lời!”
Đã từng nghe nói giới giải trí quá nhiều những chuyện như thế này, nhưng cho rằng mình chỉ đứng sau màn ảnh, là người ngoài cuộc. Hơn nữa những người đã từng cộng tác đều thân thiện khiến tôi vẫn hoài nghi đó chỉ là lời sằng bậy của báo chí và đoán mò ác ý của người ngoài cuộc. Giờ đây lại chứng kiến chân tướng bỉ ổi nhất, cộng với những lời nói của người đàn bà đó khiến tôi cảm thấy nhục nhã, nản lòng.
Muốn gọi điện để tâm sự với ai đó, nghĩ đi nghĩ lại, George có thể làm trò, không thể chia sẻ. Hàn Vũ Băng đang hạnh phúc, lại mới mang bầu, tuyệt đối không được. Hàn Văn Hinh càng không được, mỗi phút của cô ấy đều cần dành dụm để chăm sóc con… còn Văn Hạo?
Ý nghĩ này nảy sinh thì không thể tan biến. Phải tôi muốn gọi cho anh, tôi từ lâu đã muốn gọi cho anh, tất cả chỉ là lý do, lý do để tôi yên lòng.
Ấn số điện thoại vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, hồi lâu vang lên giọng nói của anh.
Giọng nói đó khiến tôi luống cuống, không kịp phàn ứng, lại vội vàng tắt máy, vì đột nhiên nhớ đến vợ anh đã mang bầu, tôi không nên làm phiền anh. Nhưng lúc này điện thoại của tôi đã vang lên, là Văn Hạo.
Tôi ngập ngừng hồi lâu, nghe máy.
“Alo, là Ninh Khả phải không? Vừa là em gọi cho anh đúng không?” Giọng anh rất thấp, ngữ điệu rất chậm, tôi biết anh đang khống chế sự kích động của mình, vì tôi cũng vậy.
“Phải, xin lỗi, vừa em ấn nhầm.” Tôi cố gắng để che đậy.
“Anh vừa ở trên lớp, thấy có cuộc gọi đến lại không nghe thấy tiếng, sợ là em có chuyện…”
“Cảm ơn anh, em không sao. Không làm phiền anh lên lớp nữa.” Tôi không dám nói nhiều, sợ mình sẽ thốt ra những lời nghi vấn và những phiền não.”
“Đợi đã, đừng ngắt máy!” Anh vội vàng nói, “đừng ngắt máy Ninh Khả, đừng ngắt, nghe anh nói, em có khỏe không, gần đây tốt không?”
“Vẫn tốt, hơi bận, bận kịch bản, bận luận văn. Đúng rồi, nghe Giáo sư Lưu nói luận văn của em đã đưa đến chỗ anh đúng không?” Tôi hận mình, giờ phút này đây đầu óc luống cuống.
“Phải, anh xem rồi, em viết rất tốt, kiến thức cơ sở chắc chắn vẫn chưa bị mất đi. Ninh Khả, khi nào em về
Đến tiệm cà phê ờ khách sạn đã hẹn với cô Lại, xung quanh được bao kín, tôi bất ngờ vì không nhìn thấy bất kỳ máy ảnh hay ký giả nào, chỉ là một người phụ nữ trung niên ngồi ở vị trí gần cửa sổ đứng dậy vẫy tay gọi tôi.
Bà trang điểm hơi đậm, trang sức trên người rất thời thượng, tuy có chút béo nhưng đã bị phục trang trên người che đi, vẫn rất phong độ, không giống ký giả báo.
“Cô Ninh, chào cô, cảm ơn cô đã đến.” Bà ta vừa nói vừa nhìn tôi từ trên xuống dưới.
Tôi tuy có chút khó hiểu nhưng vẫn bắt tay bà ta.
Hai bên sau khi ổn định chỗ ngồi, bà ta mỉm cười: “Thật sự xin lỗi, diễn trò này gạt cô. Nhưng không làm như vậy chỉ lo cô nhất định không đến.” Nói thì nói vậy nhưng từ lời nói của bà ta tôi có chút áy náy, nói xong bà gọi nhân viên phục vụ dặn dò: “Mang đến cho cô Ninh một ly vani.”
“Cà phê không cần nữa, bà Lại, bà hãy vào thẳng vấn đề đi, phí công sức ra hẹn tôi rốt cuộc vì việc gì vậy? ồ đúng rồi, bà đích thực là họ Lại?”
“Được, quả nhiên rất cá tính! Mạnh mẽ hơn những người giả dối trong giới văn nghệ nhiều. Tôi đúng là họ Lại, lần này tìm cô đúng là có việc. Nói thẳng nhé, trong tay tôi có bộ phim, phía đầu tư muốn mời cô nhận vai chính.” Bà ta nói chắc chắn, giọng vẫn trầm trầm nhưng so với giọng điệu trong điện thoại đã hoàn toàn khác biệt.
“Tôi, vai nữ chính.” Tôi bất ngờ há hổc miệng.
“Phải, chính là cô.”
“Nhưng, tại sao? Tôi chưa từng học diễn xuất, cũng không xinh, càng không dự định làm diễn viên.”
“Ha ha, cô không tự tin vậy sao? Giống như tôi đã nói, cô cá tính, có học thức, dung mạo đoan chính, trong sạch, cô khác với ngôi sao trong giới văn nghệ, sẽ mang lại cảm giác mới cho khán giả.”
“Tôi không muốn diễn.” Tôi lần nữa nhấn mạnh.
“Đây là bộ phim nổi tiếng, chúng tôi đã có một hệ thống quay đầy đủ, có thể bảo đảm cô sẽ nổi tiếng, thậm chí còn nổi tiếng hơn cả ngài Trần. Còn việc không muốn diễn thì cô xem qua hợp đồng rồi hãy quyết định nhé!” Bà ta rút ra một bộ hồ sơ, đẩy về phía trước mặt tôi.
Tôi lật ra xem, nội dung đại khái là diễn bộ phim này có thể nhận được thù lao là ba triệu tệ, hơn nữa là vai chính nữ duy nhất trong phim, hợp tác cùng hai diễn viên nam nổi tiếng trong nước, sau đó họ còn lên kế hoạch cho vài bộ phim để tôi nhận vai chính, muộn nhất là năm sau sẽ sáng tác cho tôi một đĩa hát, đồng thời có thể quảng cáo cho ít nhất hai thương hiệu quốc tế. Đương nhiên điều kiện đầu tiên là phải ký hợp đồng với công ty “Diệu Huy”.
Tôi gấp hồ sơ đó lại, đẩy về phía trước mặt bà Lại: “Tôi muốn biết quý công ty làm như vậy sẽ được lợi gì?”
Bà Lại cười: “Cô Ninh quả nhiên thông minh lanh lợi, tôi rất thích được quen với người thông minh như cô. Không giấu cô, công ty mới “Diệu Huy” và bộ phim lần này đều là do vị họ Tạ người Hồng Kông viết về cô. ông ấy muốn đầu tư để đánh bóng tên tuổi cô!”
Tuy đáp án này không nằm ngoài dự đoán nhưng tôi vẫn cảm thấy một luồng máu nóng trào lên. Tôi đứng dậy:
“Xin lỗi đã uổng công, mấy người nhìn nhầm người rồi.” Nói xong chuẩn bị rời khỏi đó ngay lập tức.
Bà Lại nói bằng giọng không vội cũng không chậm: “Sao, còn phải nâng giá? Đừng ra vẻ thuần khiết, đừng nói cô là một lòng một dạ với chàng trai lai đó!” Nói xong bà ta vất tờ báo trên tay, không cần xem cũng biết nhất định là bài viết lên quan đến “chuyện Tết Dương lịch”.
Tôi quay người rời khỏi quán cà phê.
Vừa về đến nhà, tin nhắn của bà Lại lập tức xuất hiện: “Xin lỗi, vừa đã mạo phạm. Nếu tôi dùng thân phận cá nhân để nói với cô, tuồi trẻ của một người con gái có bao nhiêu năm? Chớp mắt thời gian đã trôi qua, có thể kiếm đủ tiền cho nửa đời người còn lại không phải lo nghĩ, có ai không muốn? Ngài Tạ vì thấy cô có tài hoa, có tính cách mới có thành ý. Trong giới nghệ thuật không thiếu mỹ nữ, cơ hội như thế này không phải ai cũng có. Hãy suy nghĩ kỹ và sớm cho tôi câu trả lời!”
Đã từng nghe nói giới giải trí quá nhiều những chuyện như thế này, nhưng cho rằng mình chỉ đứng sau màn ảnh, là người ngoài cuộc. Hơn nữa những người đã từng cộng tác đều thân thiện khiến tôi vẫn hoài nghi đó chỉ là lời sằng bậy của báo chí và đoán mò ác ý của người ngoài cuộc. Giờ đây lại chứng kiến chân tướng bỉ ổi nhất, cộng với những lời nói của người đàn bà đó khiến tôi cảm thấy nhục nhã, nản lòng.
Muốn gọi điện để tâm sự với ai đó, nghĩ đi nghĩ lại, George có thể làm trò, không thể chia sẻ. Hàn Vũ Băng đang hạnh phúc, lại mới mang bầu, tuyệt đối không được. Hàn Văn Hinh càng không được, mỗi phút của cô ấy đều cần dành dụm để chăm sóc con… còn Văn Hạo?
Ý nghĩ này nảy sinh thì không thể tan biến. Phải tôi muốn gọi cho anh, tôi từ lâu đã muốn gọi cho anh, tất cả chỉ là lý do, lý do để tôi yên lòng.
Ấn số điện thoại vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, hồi lâu vang lên giọng nói của anh.
Giọng nói đó khiến tôi luống cuống, không kịp phàn ứng, lại vội vàng tắt máy, vì đột nhiên nhớ đến vợ anh đã mang bầu, tôi không nên làm phiền anh. Nhưng lúc này điện thoại của tôi đã vang lên, là Văn Hạo.
Tôi ngập ngừng hồi lâu, nghe máy.
“Alo, là Ninh Khả phải không? Vừa là em gọi cho anh đúng không?” Giọng anh rất thấp, ngữ điệu rất chậm, tôi biết anh đang khống chế sự kích động của mình, vì tôi cũng vậy.
“Phải, xin lỗi, vừa em ấn nhầm.” Tôi cố gắng để che đậy.
“Anh vừa ở trên lớp, thấy có cuộc gọi đến lại không nghe thấy tiếng, sợ là em có chuyện…”
“Cảm ơn anh, em không sao. Không làm phiền anh lên lớp nữa.” Tôi không dám nói nhiều, sợ mình sẽ thốt ra những lời nghi vấn và những phiền não.”
“Đợi đã, đừng ngắt máy!” Anh vội vàng nói, “đừng ngắt máy Ninh Khả, đừng ngắt, nghe anh nói, em có khỏe không, gần đây tốt không?”
“Vẫn tốt, hơi bận, bận kịch bản, bận luận văn. Đúng rồi, nghe Giáo sư Lưu nói luận văn của em đã đưa đến chỗ anh đúng không?” Tôi hận mình, giờ phút này đây đầu óc luống cuống.
“Phải, anh xem rồi, em viết rất tốt, kiến thức cơ sở chắc chắn vẫn chưa bị mất đi. Ninh Khả, khi nào em về
»Tag: Full
" title="Trang 59 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
">Trang 59 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác



Mr.Ngố 