Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
ng họp của công ty, qua cửa kính có thể bắt gặp một người phụ nữ rất có khí chất, đứng nhâm nhi cà phê ử chỗ cửa sổ chạm đất, ánh sáng mặt trời ngày đông ngoài cửa sổ ánh lên khuôn mặt bà, tôi chắc chắn người đó là Âu Dương Tô Phi, bà cũng như lời văn của bà, bà đã không còn trẻ, nhưng năm tháng không để lại vết tích trên con người bà, chỉ tăng thêm nét nho nhã và bình thản, tôi hoàn toàn bị cftinh phục trước người phụ nữ vừa xinh đẹp vừa trí tuệ đó.
Bộ phim lần này có sự tham gia của hai nhà kiên kịch nổi tiếng Ngô Tử Hoa và Âu Dương Tô Phi đã là một sự đảm bảo chắc chắn, đạo diễn Trương vì muốn đề bạt lớp kế tiếp nên mới cho tôi cơ hội tham gia, điều này tôi hiểu rất rõ. Nên lần đầu tiên có cơ hội tham gia thảo luận kịch bản với biên kịch và đạo diễn cực kỳ long trọng như thế này, tôi thực sự cảm kích, tay cầm bút vẫn hơi run run.
Đạo diễn, diễn giải, những người còn lại suy ngẫm, Âu Dương Tô Phi không còn hướng nội và ngượng ngùng như lúc mới gặp, là người đầu tiên phát biểu suy nghĩ và ý tưởng của mình, ngôn ngữ bằng miệng cũng tinh tế và linh động như ngòi bút của bà, một bức họa với những chi tiết sống dần dần hiện lên trong đầu tôi, tôi dùng bút ghi lại, sợ là sẽ quên, tư duy của bà sống động đến vậy, diễn đạt trôi chảy, đạo diễn và Ngô Tử Hoa hết lời khen ngợi, cũng liên tục đưa ra tranh luận. Tôi tuy không nói chen vào, nhưng cũng dần dần nhập cuộc, trong đầu luôn có những sáng kiến xuất hiện, phải liên tục ghi lại.
Thời gian cứ trôi đi cùng với những sáng kiến của mọi người, cho đến khi mọi người đều kêu khát, bụng lên tiếng mới phát hiện ngoài cửa sổ đã tối như om. Đã hơn 8h tối, tin nhắn của George không biết gửi đến từ khi nào, “khi nào kết thúc? Mình đến đón cậu.”
Đạo diễn đề nghị cùng ăn cơm, khi ăn tiếp tục bàn luận, tôi liền tranh thủ trả lời George: “Giờ phải đi ăn cùng đạo diễn, ăn xong mình tự về, đừng lo.”
Trên bàn cơm, uống một chút rượu khiến tôi bay bay, cũng có thể là không khí sôi nổi và hòa hợp khi ăn cơm khiến tôi có dũng khí nói lên suy nghĩ của mình, trước mặt mọi người tôi nói ra tâm đắc của mình sau khi đọc xong tài liệu và những suy nghĩ bột phát tại hội nghị. Tôi vừa nói vừa quan sát biểu cảm của mọi người. Tôi biết họ đã thừa nhận tôi.
Ăn cơm xong đi ra, hai người đàn ông muốn đưa tôi về nhà nhưng tôi thấy họ vẻ mệt mỏi, bước chân nặng nề, cộng với thời tiết lạnh, tôi không muốn để người khác phải vất vả thêm, liền kiên quyết bắt xe về nhà.
Trên xe, tôi nhìn thành phố Bắc Kinh đang chìm sâu trong giấc ngủ, đèn trên đường đã bật sáng, xe qua lại rất ít, thỉnh thoảng có một hai chiếc lướt qua, càng ngày càng ít. Tôi lấy lại tinh thần hưng phấn từ hôm đó, cảm giác mệt mỏi đột nhiên ào đến, mí mắt đã không thể mở ra.
“Cô ơi, cô ơi, tỉnh đi đến nơi rồi.”Cho đến khi tài xế gọi tôi, tôi mới tỉnh dậy, ngẩng đầu nhìn đã đến cửa khu đô thị rồi. Tôi liền trả tiền xuống xe.
Đang mắt nhắm mắt mở lê bước chân vào, muốn về nhà ngủ một giấc, đột nhiên trước mắt vụt sáng khiến tôi toát mồ hôi.
Cảm giác buồn ngủ trong phút chốc tan biến không dấu vết. Trước mắt là những ống kính chớp sáng liên tục, tôi ý thức được đã bị quay! Chiếc xe bên đường hướng máy quay về phía tôi.
Nhất thời tôi không biết sức mạnh từ đâu đến, tôi đi thẳng đến chiếc xe đó. Tôi không biết mình có nên làm không, chỉ là trong lòng có giọng nói vang lên: “Không phải cúi đầu phục tùng, không thể thấp đầu bỏ chạy, mình không phải là lũ chuột qua phố!”
Tôi càng đến gần, ký giả đó nhìn thấy tôi từ trong ống kính, anh ta cầm máy ảnh không phải tiếp tục chụp cũng không phải lẩn trốn, khuôn mặt bối rối, rụt rè nhìn tôi đang tức giận “xin lỗi, xin lỗi!”
Đến gần tôi mới nhìn rõ đó là một chàng trai rất trẻ, thậm chí còn nhỏ hơn tôi vài tuổi, cũng không dám ngẩng mặt nhìn tôi, khuôn mặt non nớt rụt rè, sắc mặt khó coi.
Nhìn thấy bộ dạng đáng thương của anh ta, tức giận trong tôi tan biến phần nào, đang muốn quay người đi đột nhiên phát hiện trong buồng lái còn có một người, chùm một chiếc áo to lên người, tựa đầu vào lưng ghế ngủ rất ngon, trước mặt là vài chai sô đa đã cạn và vài chai nước chưa uống. Tôi nghĩ thầm ngôi sao xinh đẹp tỏa sáng dưới ánh đèn, ghét bỏ những kẻ săn lùng đời tư của mình, thực ra nếu có thể, tôi nghĩ không ai muốn trong trời đông lạnh giá đứng trực ở đầu phố chỉ để chụp trộm vài tấm ảnh. Mọi người đều chỉ vì cuộc sống mà thôi.
Thế là tôi đứng trước xe, khẽ hỏi ký giả đó: “Ở đây bao lâu rồi? Sao biết tôi sẽ về vào lúc này?”
Anh ta cúi đầu: “Chúng tôi cũng không biết. Chỉ là gặp may. Đã ở đây ba ngày rồi, tôi và lão Ngô thay nhau.” nói xong anh ta chỉ người trong xe.
Tôi bất ngờ: “Ở đây ba ngày? George không phải đã từng ra ngoài sao? Mấy người không chụp được anh ấy à?”
“Chụp rồi, sếp nói từ từ, không cho đăng, tránh rút dây động rừng.”
“Rút dây động rừng?” Tôi cười, “trời ơi, các người coi chúng tôi là gì? Là dã thú bị bao vây sao?”
Anh ta lại cúi đầu, hai tay cầm máy ảnh, không nói.
Tôi nhớ đến việc mình vừa bị chụp liền an ủi: “Hôm nay các anh có thành tích rồi, chụp được cảnh tôi về muộn, có thể viết thành kẻ chơi bời thâu đêm rồi.” Nói xong tôi quay người đi.
Lúc này nghe thấy giọng nói khe khẽ sau lưng tôi: “Xin lỗi!”
Lúc đó tôi đã quyết định tha thứ cho họ, dù trên báo ngày mai sẽ viết gì.
Vừa vào cửa George nhổm dậy từ sofa, xông đến oán trách: “Sao về muộn vậy, điện thoại lại tắt máy? Mình đến công ty đón cậu mà chẳng có một bóng người.” Thấy tôi không nói, cậu đột nhiên hụt hẫng, cũng im lặng, sau đó mới nịnh tôi, “cậu mệt không? Chiều Ngô Thẩm hầm canh củ sen, mình vẫn chưa ăn, mình cùng ăn nhé!”
Tôi cảm động: “Canh vẫn còn nhiều chứ? Phiền cậu hâm nóng lại cho vào trong bình giữ ấm, mình lên tẩy trang rồi xuống, mặt thế này thật khó chịu.”
Nhìn thấy George và tôicầm bình giữ ấm đến trước xe công vụ của họ, hai người trong xe kinh ngạc không nói ra lời, không nhận cũng không hẳn. Tôi liền nói: “Cầm lấy đi, tranh thủ còn nóng, mai trả bình cho tôi
Bộ phim lần này có sự tham gia của hai nhà kiên kịch nổi tiếng Ngô Tử Hoa và Âu Dương Tô Phi đã là một sự đảm bảo chắc chắn, đạo diễn Trương vì muốn đề bạt lớp kế tiếp nên mới cho tôi cơ hội tham gia, điều này tôi hiểu rất rõ. Nên lần đầu tiên có cơ hội tham gia thảo luận kịch bản với biên kịch và đạo diễn cực kỳ long trọng như thế này, tôi thực sự cảm kích, tay cầm bút vẫn hơi run run.
Đạo diễn, diễn giải, những người còn lại suy ngẫm, Âu Dương Tô Phi không còn hướng nội và ngượng ngùng như lúc mới gặp, là người đầu tiên phát biểu suy nghĩ và ý tưởng của mình, ngôn ngữ bằng miệng cũng tinh tế và linh động như ngòi bút của bà, một bức họa với những chi tiết sống dần dần hiện lên trong đầu tôi, tôi dùng bút ghi lại, sợ là sẽ quên, tư duy của bà sống động đến vậy, diễn đạt trôi chảy, đạo diễn và Ngô Tử Hoa hết lời khen ngợi, cũng liên tục đưa ra tranh luận. Tôi tuy không nói chen vào, nhưng cũng dần dần nhập cuộc, trong đầu luôn có những sáng kiến xuất hiện, phải liên tục ghi lại.
Thời gian cứ trôi đi cùng với những sáng kiến của mọi người, cho đến khi mọi người đều kêu khát, bụng lên tiếng mới phát hiện ngoài cửa sổ đã tối như om. Đã hơn 8h tối, tin nhắn của George không biết gửi đến từ khi nào, “khi nào kết thúc? Mình đến đón cậu.”
Đạo diễn đề nghị cùng ăn cơm, khi ăn tiếp tục bàn luận, tôi liền tranh thủ trả lời George: “Giờ phải đi ăn cùng đạo diễn, ăn xong mình tự về, đừng lo.”
Trên bàn cơm, uống một chút rượu khiến tôi bay bay, cũng có thể là không khí sôi nổi và hòa hợp khi ăn cơm khiến tôi có dũng khí nói lên suy nghĩ của mình, trước mặt mọi người tôi nói ra tâm đắc của mình sau khi đọc xong tài liệu và những suy nghĩ bột phát tại hội nghị. Tôi vừa nói vừa quan sát biểu cảm của mọi người. Tôi biết họ đã thừa nhận tôi.
Ăn cơm xong đi ra, hai người đàn ông muốn đưa tôi về nhà nhưng tôi thấy họ vẻ mệt mỏi, bước chân nặng nề, cộng với thời tiết lạnh, tôi không muốn để người khác phải vất vả thêm, liền kiên quyết bắt xe về nhà.
Trên xe, tôi nhìn thành phố Bắc Kinh đang chìm sâu trong giấc ngủ, đèn trên đường đã bật sáng, xe qua lại rất ít, thỉnh thoảng có một hai chiếc lướt qua, càng ngày càng ít. Tôi lấy lại tinh thần hưng phấn từ hôm đó, cảm giác mệt mỏi đột nhiên ào đến, mí mắt đã không thể mở ra.
“Cô ơi, cô ơi, tỉnh đi đến nơi rồi.”Cho đến khi tài xế gọi tôi, tôi mới tỉnh dậy, ngẩng đầu nhìn đã đến cửa khu đô thị rồi. Tôi liền trả tiền xuống xe.
Đang mắt nhắm mắt mở lê bước chân vào, muốn về nhà ngủ một giấc, đột nhiên trước mắt vụt sáng khiến tôi toát mồ hôi.
Cảm giác buồn ngủ trong phút chốc tan biến không dấu vết. Trước mắt là những ống kính chớp sáng liên tục, tôi ý thức được đã bị quay! Chiếc xe bên đường hướng máy quay về phía tôi.
Nhất thời tôi không biết sức mạnh từ đâu đến, tôi đi thẳng đến chiếc xe đó. Tôi không biết mình có nên làm không, chỉ là trong lòng có giọng nói vang lên: “Không phải cúi đầu phục tùng, không thể thấp đầu bỏ chạy, mình không phải là lũ chuột qua phố!”
Tôi càng đến gần, ký giả đó nhìn thấy tôi từ trong ống kính, anh ta cầm máy ảnh không phải tiếp tục chụp cũng không phải lẩn trốn, khuôn mặt bối rối, rụt rè nhìn tôi đang tức giận “xin lỗi, xin lỗi!”
Đến gần tôi mới nhìn rõ đó là một chàng trai rất trẻ, thậm chí còn nhỏ hơn tôi vài tuổi, cũng không dám ngẩng mặt nhìn tôi, khuôn mặt non nớt rụt rè, sắc mặt khó coi.
Nhìn thấy bộ dạng đáng thương của anh ta, tức giận trong tôi tan biến phần nào, đang muốn quay người đi đột nhiên phát hiện trong buồng lái còn có một người, chùm một chiếc áo to lên người, tựa đầu vào lưng ghế ngủ rất ngon, trước mặt là vài chai sô đa đã cạn và vài chai nước chưa uống. Tôi nghĩ thầm ngôi sao xinh đẹp tỏa sáng dưới ánh đèn, ghét bỏ những kẻ săn lùng đời tư của mình, thực ra nếu có thể, tôi nghĩ không ai muốn trong trời đông lạnh giá đứng trực ở đầu phố chỉ để chụp trộm vài tấm ảnh. Mọi người đều chỉ vì cuộc sống mà thôi.
Thế là tôi đứng trước xe, khẽ hỏi ký giả đó: “Ở đây bao lâu rồi? Sao biết tôi sẽ về vào lúc này?”
Anh ta cúi đầu: “Chúng tôi cũng không biết. Chỉ là gặp may. Đã ở đây ba ngày rồi, tôi và lão Ngô thay nhau.” nói xong anh ta chỉ người trong xe.
Tôi bất ngờ: “Ở đây ba ngày? George không phải đã từng ra ngoài sao? Mấy người không chụp được anh ấy à?”
“Chụp rồi, sếp nói từ từ, không cho đăng, tránh rút dây động rừng.”
“Rút dây động rừng?” Tôi cười, “trời ơi, các người coi chúng tôi là gì? Là dã thú bị bao vây sao?”
Anh ta lại cúi đầu, hai tay cầm máy ảnh, không nói.
Tôi nhớ đến việc mình vừa bị chụp liền an ủi: “Hôm nay các anh có thành tích rồi, chụp được cảnh tôi về muộn, có thể viết thành kẻ chơi bời thâu đêm rồi.” Nói xong tôi quay người đi.
Lúc này nghe thấy giọng nói khe khẽ sau lưng tôi: “Xin lỗi!”
Lúc đó tôi đã quyết định tha thứ cho họ, dù trên báo ngày mai sẽ viết gì.
Vừa vào cửa George nhổm dậy từ sofa, xông đến oán trách: “Sao về muộn vậy, điện thoại lại tắt máy? Mình đến công ty đón cậu mà chẳng có một bóng người.” Thấy tôi không nói, cậu đột nhiên hụt hẫng, cũng im lặng, sau đó mới nịnh tôi, “cậu mệt không? Chiều Ngô Thẩm hầm canh củ sen, mình vẫn chưa ăn, mình cùng ăn nhé!”
Tôi cảm động: “Canh vẫn còn nhiều chứ? Phiền cậu hâm nóng lại cho vào trong bình giữ ấm, mình lên tẩy trang rồi xuống, mặt thế này thật khó chịu.”
Nhìn thấy George và tôicầm bình giữ ấm đến trước xe công vụ của họ, hai người trong xe kinh ngạc không nói ra lời, không nhận cũng không hẳn. Tôi liền nói: “Cầm lấy đi, tranh thủ còn nóng, mai trả bình cho tôi
»Tag: Full
" title="Trang 56 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
">Trang 56 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác



Mr.Ngố 