Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
em trai con!”
Tôi ở bên toát mồ hôi: “Mẹ con từ khi nào biến thành mẹ của George? Mẹ của người ta ở Mỹ mà?”
Nhưng Geogre một câu gọi mẹ, lại một câu bố, khiến cho hai người đều quen miệng. Ngoài bức họa cậu còn mang quà mua mấy hôm trước tặng cho cả nhà. Tặng cho bố giấy viết thư pháp vì ông rất thích viết bút lông. Tặng cho mẹ áo lông vũ màu đỏ dài, George luôn mồm nói bà hợp với màu đỏ, mặc vào sẽ để lộ nước da rất trắng, trẻ trung xinh đẹp, khiến bà cười mãi. Mua cho Ninh Nguyện một chiếc MP4, để em học tiếng Anh, khi rảnh có thể nghe nhạc, xem phim. Không ngờ còn có quà cho tôi, George nói là bí mật mua ở Bắc Kinh, một chiếc vòng tay Cartier, sau đó lại giơ tay mình lên, “nhìn này, là vòng đôi tình nhân!” Tôi vội từ chối nói như vậy không được, hơn nữa nó quá dắt, không ngờ ba mẹ không những không giúp còn đồng tình nói: “Đeo đi, rất đẹp!”.
Tôi cắn răng nói với George: “Năng lực lĩnh ngộ văn hóa Trung Quốc của cậu thật không bình thường, đã thành công trên lộ tuyến nhạc mẫu rồi!”
George đáp lại với bộ dạng ngạc nhiên: “Hóa ra đây gọi là lộ tuyến nhạc mẫu? Mình còn cho rằng đánh tận gốc cơ!”
Đêm Giao thừa thật vui, cả nhà tràn ngập tiếng cười.
Chỉ là dù lúc nào hay ở đâu tận sâu trong tôi vẫn có một nỗi buồn, không biết anh và mẹ đón Tết ở đâu, không biết Liễu My có còn bên anh không…
Mùng 4 Tết tôi và George phải lên đường về Vũ Hán, cả nhà đều quên tôi mới là người thân của họ, trên đường ra ga chỉ bịn rịn chia tay George, dặn dò cậu có thời gian nhất định phải đến chơi, không đoái hoài đến tôi. Cho đến khi sắp lên tàu mẹ như chọt phát hiện ra tôi: “ồ, Khả Khả, ở xa cần chăm sóc thật tốt cho George, cậu ấy thích ăn đô Trung Quốc, mẹ thấy con cũng nên học nấu nướng rồi!”
Bố và Ninh Nguyện ở bên cạnh gật đầu phụ thêm, tôi giận dỗi mà không dám nói.
Sau khi tàu khởi động, tôi đấm George một cái, tức giận nói: “Mình thật không dễ mới có cơ hội về nhà một chuyến, muốn ở nhà hưởng thụ tình cảm ấm áp, kết quả đều bị cậu cướp mất!”
“Thực ra mình rất quý họ, không phải vì lấy lòng cậu. Cậu biết mình là con một, quan hệ giữa ba mẹ không tốt, cảm giác ấm áp như những ngày qua mình chưa từng cảm nhận được, mình thật ngưỡng mộ cậu, Ninh Khả. Có thể lớn lên trong gia đình như vậy, thảo nào cậu thật tốt!”
Nghe xong tôi lại mềm lòng, liền thổi nhẹ chỗ vừa đấm: “Chà, cậu nói thật đáng thương, chẳng còn cách nào, mình sẽ chia sẻ một nửa ba mẹ với cậu!”
“Được, chia một nửa cậu cho mình nữa!”
Sau khi về Vũ Hán, chúng tôi đến khách sạn làm thủ tục nhận phòng trước, sau đó đi thăm Hàn Văn Hinh và Tiểu Mang Mang.
Hàn Văn Hinh nghiễm nhiên giống như nữ hoàng ngồi trên mặt trăng.
Ông bà nội ngoại có bốn người thì ba người đã về, chỉ còn lại bà ngoại của Mang Mang. Nghe nói bà đặt phòng một tháng ở khách sạn, dù như thế nào nhất định phải ở lại chăm sóc con gái bảo bối và cháu ngoại. Mẹ Hàn Văn Hinh nhiệt tình kéo chúng tôi vào, sau đó nhanh nhẹn bưng trà và đĩa đồ ăn vặt cho bọn tôi. Tôi nhìn toàn bộ căn phòng gọn gàng, sạch sẽ, sáng sủa mà ấm áp, tăng thêm không khí gia đình hơn nhiều so với thế giới hai người trước kia.
Tôi vào phòng thăm Văn Hinh và Mang Mang, để lại George và Minh Huân ở phòng khách.
Mang Mang ngủ rất ngon. Trên người quấn chặt, chỉ để lộ ra khuôn mặt nhỏ xinh non nớt. Tôi ôm nhẹ bé vào lòng đung đưa, nói với Văn Hinh: “Thật giống cậu, sau này nhất định thành mỹ nữ làm điên đảo con trai rồi!”
“Nói bừa, trẻ sơ sinh đều giống nhau mà.” Văn Hinh nói xong đưa tay đỡ con, không muốn xa con đến một phút, “nói với cậu, mình nghĩ nghỉ ngơi một tháng xong bắt đầu phải viết luận văn ròi, nếu không không thể tốt nghiệp, sau đó còn phải tìm việc, chỉ dựa vào Minh Huân nuôi mình và bé sẽ rất vất vả! Nhưng mình ra ngoài làm phải có người chăm sóc bé mới được.” Văn Hinh ỉu xìu nói “Để mẹ cậu ở lại giúp đỡ, các cậu chuyển đến phòng rộng hơn, cả nhà sống cùng có phải tốt kông?”
“Mình cũng nghĩ vậy nhưng cậu biết tính khí Minh Huân vừa cố chấp lại vừa mạnh mẽ, để anh sống cùng bố mẹ mình, anh sợ dựa dẫm vào người già. Mình mang bầu anh kiên quyết tự chăm sóc mình. Cậu thử nói xem anh ấy có chịu để mẹ mình đến giúp không? “
Nhìn Hàn Văn Hinh ỉu xìu, tôi vội nói: ‘‘Cậu đừng buồn, vì con cậu phải giữ tâm trạng vui vẻ! Yên tâm mình sẽ nói chuyện với Minh Huân, anh ấy không phải người không hiểu chuyện.”
Hôm đó tôi và George ngồi đó 3h mới xin phép về, Minh Huân kiên quyết đòi tiễn chúng tôi.
“Vậy được, thuận buồn xuôi gió! Còn cậu, George phải đối xử tối với Ninh Khả, cô ấy có trái tim bằng thủy tinh!” Minh Huân nói xong, liền cười quay người đi.
George hoài nghi hỏi tôi: “Thủy tinh gì kính gì, là ý gì? Cậu và cậu ta nói cái gì thế?”
“Ha ha, câu này từ điển cố “Hồng Lâu Mộng”, mình đừng ở đây hóng gió nữa, thật lạnh, đi nào, về khách sạn mình giải thích cho cậu!”
‘Ngày hôm sau, sáng sớm mùng 5 tháng 1, taxi thật hiếm. Chúng tôi chỉ còn cách đẩy vali đến cổng trường bắt xe. Xe vừa chưa thấy chiếc nào, tôi lại thầm nhủ có thể gặp Văn Hạo ở đây không? Nếu gặp thật mình nên nói gì? Là chúc mừng năm mới hay “xin chào?”
Một phút đứng ờ cổng trường khiến lòng tôi như lưa đốt, tôi lại hy vọng có thể gặp anh, cũng sợ gặp anh.
Vừa may, taxi đã đến. George thuần thục cho hành ly vào cốp xe, sau đó mở cửa xe để tôi lên trước. Đúng lúc xe khởi động, tôi ôm hy vọng cuối cùng ngoái đầu nhìn lại.
(Truyện hay cập nhật tại PhuThoBay.Pro)
Chương 9. Nụ hôn của anh ngọt ngào như Cheese cake
Chiếc áo len mềm mại ấm áp của anh,
Áp lên mặt rất dễ chịu
Trên người anh tỏa mùi vị của da và nước hoa,
Khiến tôi có cảm giác thật an tâm!
1.
9h sáng tôi và George chuẩn giờ đặt chân xuống sân hay Bắc Kinh.
George nói giờ vẫn là Tết, ký giả có lẽ vẫn chưa đi làm, mình đi qua đường ra bình thường là được. Nhưng cậu ta đãã đánh giá sai lòng yêu nghề của ký giả. Từ xa tôi đã nhìn thấy những ống kính chen nhau, đang tranh nhau tiến đến. Tôi muốn lùi lại nhưng đã không kịp, lúc này George kéo tay tôi, khẽ nói: “Đừng sợ.
Tôi ở bên toát mồ hôi: “Mẹ con từ khi nào biến thành mẹ của George? Mẹ của người ta ở Mỹ mà?”
Nhưng Geogre một câu gọi mẹ, lại một câu bố, khiến cho hai người đều quen miệng. Ngoài bức họa cậu còn mang quà mua mấy hôm trước tặng cho cả nhà. Tặng cho bố giấy viết thư pháp vì ông rất thích viết bút lông. Tặng cho mẹ áo lông vũ màu đỏ dài, George luôn mồm nói bà hợp với màu đỏ, mặc vào sẽ để lộ nước da rất trắng, trẻ trung xinh đẹp, khiến bà cười mãi. Mua cho Ninh Nguyện một chiếc MP4, để em học tiếng Anh, khi rảnh có thể nghe nhạc, xem phim. Không ngờ còn có quà cho tôi, George nói là bí mật mua ở Bắc Kinh, một chiếc vòng tay Cartier, sau đó lại giơ tay mình lên, “nhìn này, là vòng đôi tình nhân!” Tôi vội từ chối nói như vậy không được, hơn nữa nó quá dắt, không ngờ ba mẹ không những không giúp còn đồng tình nói: “Đeo đi, rất đẹp!”.
Tôi cắn răng nói với George: “Năng lực lĩnh ngộ văn hóa Trung Quốc của cậu thật không bình thường, đã thành công trên lộ tuyến nhạc mẫu rồi!”
George đáp lại với bộ dạng ngạc nhiên: “Hóa ra đây gọi là lộ tuyến nhạc mẫu? Mình còn cho rằng đánh tận gốc cơ!”
Đêm Giao thừa thật vui, cả nhà tràn ngập tiếng cười.
Chỉ là dù lúc nào hay ở đâu tận sâu trong tôi vẫn có một nỗi buồn, không biết anh và mẹ đón Tết ở đâu, không biết Liễu My có còn bên anh không…
Mùng 4 Tết tôi và George phải lên đường về Vũ Hán, cả nhà đều quên tôi mới là người thân của họ, trên đường ra ga chỉ bịn rịn chia tay George, dặn dò cậu có thời gian nhất định phải đến chơi, không đoái hoài đến tôi. Cho đến khi sắp lên tàu mẹ như chọt phát hiện ra tôi: “ồ, Khả Khả, ở xa cần chăm sóc thật tốt cho George, cậu ấy thích ăn đô Trung Quốc, mẹ thấy con cũng nên học nấu nướng rồi!”
Bố và Ninh Nguyện ở bên cạnh gật đầu phụ thêm, tôi giận dỗi mà không dám nói.
Sau khi tàu khởi động, tôi đấm George một cái, tức giận nói: “Mình thật không dễ mới có cơ hội về nhà một chuyến, muốn ở nhà hưởng thụ tình cảm ấm áp, kết quả đều bị cậu cướp mất!”
“Thực ra mình rất quý họ, không phải vì lấy lòng cậu. Cậu biết mình là con một, quan hệ giữa ba mẹ không tốt, cảm giác ấm áp như những ngày qua mình chưa từng cảm nhận được, mình thật ngưỡng mộ cậu, Ninh Khả. Có thể lớn lên trong gia đình như vậy, thảo nào cậu thật tốt!”
Nghe xong tôi lại mềm lòng, liền thổi nhẹ chỗ vừa đấm: “Chà, cậu nói thật đáng thương, chẳng còn cách nào, mình sẽ chia sẻ một nửa ba mẹ với cậu!”
“Được, chia một nửa cậu cho mình nữa!”
Sau khi về Vũ Hán, chúng tôi đến khách sạn làm thủ tục nhận phòng trước, sau đó đi thăm Hàn Văn Hinh và Tiểu Mang Mang.
Hàn Văn Hinh nghiễm nhiên giống như nữ hoàng ngồi trên mặt trăng.
Ông bà nội ngoại có bốn người thì ba người đã về, chỉ còn lại bà ngoại của Mang Mang. Nghe nói bà đặt phòng một tháng ở khách sạn, dù như thế nào nhất định phải ở lại chăm sóc con gái bảo bối và cháu ngoại. Mẹ Hàn Văn Hinh nhiệt tình kéo chúng tôi vào, sau đó nhanh nhẹn bưng trà và đĩa đồ ăn vặt cho bọn tôi. Tôi nhìn toàn bộ căn phòng gọn gàng, sạch sẽ, sáng sủa mà ấm áp, tăng thêm không khí gia đình hơn nhiều so với thế giới hai người trước kia.
Tôi vào phòng thăm Văn Hinh và Mang Mang, để lại George và Minh Huân ở phòng khách.
Mang Mang ngủ rất ngon. Trên người quấn chặt, chỉ để lộ ra khuôn mặt nhỏ xinh non nớt. Tôi ôm nhẹ bé vào lòng đung đưa, nói với Văn Hinh: “Thật giống cậu, sau này nhất định thành mỹ nữ làm điên đảo con trai rồi!”
“Nói bừa, trẻ sơ sinh đều giống nhau mà.” Văn Hinh nói xong đưa tay đỡ con, không muốn xa con đến một phút, “nói với cậu, mình nghĩ nghỉ ngơi một tháng xong bắt đầu phải viết luận văn ròi, nếu không không thể tốt nghiệp, sau đó còn phải tìm việc, chỉ dựa vào Minh Huân nuôi mình và bé sẽ rất vất vả! Nhưng mình ra ngoài làm phải có người chăm sóc bé mới được.” Văn Hinh ỉu xìu nói “Để mẹ cậu ở lại giúp đỡ, các cậu chuyển đến phòng rộng hơn, cả nhà sống cùng có phải tốt kông?”
“Mình cũng nghĩ vậy nhưng cậu biết tính khí Minh Huân vừa cố chấp lại vừa mạnh mẽ, để anh sống cùng bố mẹ mình, anh sợ dựa dẫm vào người già. Mình mang bầu anh kiên quyết tự chăm sóc mình. Cậu thử nói xem anh ấy có chịu để mẹ mình đến giúp không? “
Nhìn Hàn Văn Hinh ỉu xìu, tôi vội nói: ‘‘Cậu đừng buồn, vì con cậu phải giữ tâm trạng vui vẻ! Yên tâm mình sẽ nói chuyện với Minh Huân, anh ấy không phải người không hiểu chuyện.”
Hôm đó tôi và George ngồi đó 3h mới xin phép về, Minh Huân kiên quyết đòi tiễn chúng tôi.
“Vậy được, thuận buồn xuôi gió! Còn cậu, George phải đối xử tối với Ninh Khả, cô ấy có trái tim bằng thủy tinh!” Minh Huân nói xong, liền cười quay người đi.
George hoài nghi hỏi tôi: “Thủy tinh gì kính gì, là ý gì? Cậu và cậu ta nói cái gì thế?”
“Ha ha, câu này từ điển cố “Hồng Lâu Mộng”, mình đừng ở đây hóng gió nữa, thật lạnh, đi nào, về khách sạn mình giải thích cho cậu!”
‘Ngày hôm sau, sáng sớm mùng 5 tháng 1, taxi thật hiếm. Chúng tôi chỉ còn cách đẩy vali đến cổng trường bắt xe. Xe vừa chưa thấy chiếc nào, tôi lại thầm nhủ có thể gặp Văn Hạo ở đây không? Nếu gặp thật mình nên nói gì? Là chúc mừng năm mới hay “xin chào?”
Một phút đứng ờ cổng trường khiến lòng tôi như lưa đốt, tôi lại hy vọng có thể gặp anh, cũng sợ gặp anh.
Vừa may, taxi đã đến. George thuần thục cho hành ly vào cốp xe, sau đó mở cửa xe để tôi lên trước. Đúng lúc xe khởi động, tôi ôm hy vọng cuối cùng ngoái đầu nhìn lại.
(Truyện hay cập nhật tại PhuThoBay.Pro)
Chương 9. Nụ hôn của anh ngọt ngào như Cheese cake
Chiếc áo len mềm mại ấm áp của anh,
Áp lên mặt rất dễ chịu
Trên người anh tỏa mùi vị của da và nước hoa,
Khiến tôi có cảm giác thật an tâm!
1.
9h sáng tôi và George chuẩn giờ đặt chân xuống sân hay Bắc Kinh.
George nói giờ vẫn là Tết, ký giả có lẽ vẫn chưa đi làm, mình đi qua đường ra bình thường là được. Nhưng cậu ta đãã đánh giá sai lòng yêu nghề của ký giả. Từ xa tôi đã nhìn thấy những ống kính chen nhau, đang tranh nhau tiến đến. Tôi muốn lùi lại nhưng đã không kịp, lúc này George kéo tay tôi, khẽ nói: “Đừng sợ.
»Tag: Full
" title="Trang 54 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
">Trang 54 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 