Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
áy náy, nghĩ đi nghĩ lại chỉ có thể đáp lại một câu: “Xin lỗi.”
“Cái gì?”
Tôi nghĩ dù thế nào đều phải nói, thà rằng nói sớm với anh nên liền trả lời: “Em sẽ vào đoàn làm phim “Trần Hương Tiêu” làm cố vấn văn học, còn phải ở Hồng Kông hai tháng nữa mới có thể về Trường Đại học w.
Ấn phím gửi tin nhắn đi, tôi thấp thỏm không yên đợi chờ hồi âm.
Thấy đầu kia hồi lâu không phản ứng, tôi tiếp tục gõ “Thật xin lỗi! Nhưng đây là một cơ hội tốt, em không muốn bỏ lỡ!”
“Vậy em không sợ bỏ iỡ anh sao?”
“Em sợ, rất sợ. Do đó mong anh khích lệ em!”
“Mặc cho số phận vậy!” Nói xong, Văn Hạo không thèm chào đã offline.
Tôi vội nhấc điện thoại gọi vào di động cho anh. Chuông kêu hồi lâu nhưng không ai bắt máy.
Bình tĩnh lại, tôi biết kết quả sẽ như vậy. Nhưng không biết tại sao biết rõ anh sẽ tức giận nhưng phút đưa ra quyết định đó, tôi vẫn lựa chọn nắm bắt cơ hội
Sáng ngày hôm sau, tôi bắt xe đến biệt thự lưng chừng núi
Đã lựa chọn thì dù có buồn cũng vô ích, thà rằng làm tốt việc trước mắt. Tôi biết rõ cơ hội này không dễ dàng đến với tôi, nếu không có sự giới thiệu của Giáo sư Lưu và George Trần, công việc tuyệt vời này căn bản không đến lượt tôi. Bản thân tôi cũng hy sinh không ít vì nó, càng cần trân trọng hơn mới đúng. Do đó, tối qua tôi đã đọc kỹ kịch bản từ đầu đến cuối hai lần, đưa ra nhiều ý kiến sửa đổi chi tiết ở nhiều chỗ, ghi rõ cả lý do sang bên cạnh, đến tận 3h sáng mới lên giường ngủ.
Biên kịch Ngô vừa đến, tôi liền lật phần sẽ quay ngày hôm nay ra hỏi ý kiến anh.
Đồng thời đưa ra một số góp ý. Sau đó tôi lại chủ động pha cà phê cho George, khích lệ cậu: “Hôm nay cậu phải diễn không ít, cần duy trì tinh lực dồi dào mới được. Bắt đầu từ giờ coi mình là trợ lý riêng của cậu, có yêu cầu gì mau nói ra!”
“Mình yêu cầu một cái ôm.” Ánh mắt cậu ta ánh lên.
Tôi hào phóng cho cậu ta một cái ôm, nói: “Đây là cái ôm khích lệ, quay xong còn ôm thưởng! Quay thật tốt, tiền của mình tùy thuộc vào cậu!”
Nhân viên làm việc bên cạnh đều cười.
Nói là cố vấn văn học, vì tôi luôn muốn học được nhiều thứ từ việc đó, nên luôn cố gắng, ở đâu thiếu người tỏi sẽ có mặt ở đó, việc gì không biểt sẽ hỏi. Trong lúc nghỉ pha cho mỗi người một cốc cà phê, George được đằng chân lân đằng đầu bắt tôi bóp vai… Tóm lại, tôi đáp ứng mọi yêu cầu. Hết một ngày toàn thân mệt mỏi nhưng lại thu hoạch được rất nhiều, quen với tất cả mọi người trong đoàn phim, cũng coi như đã hòa nhập vào đoàn đội.
Tối về phòng, đang bận gọi điện cho người nhà thì giáo sư Lưu đến tìm: “Ninh Khả, thầy đáp chuyến bay sáng mai quay về trường. Đối với bộ phim này, thầy còn có vài ý kiến riêng. Hôm qua đạo diễn Trương hỏi thầy cũng chưa nói, đều viết lên tờ giấy này, em theo đó để kiến nghị, mọi người tự nhiên sẽ nhìn em với con mắt khác.” Nói xong thầy cho tôi tờ giấy, bên trên kín chữ.
Tôi cảm động rơi lệ, liên mồm cảm ơn thầy.
Giáo sư lại nói: “Con gái một mình ở bên ngoài, gặp chuyện tủi thân cũng đừng để trong lòng, gọi điện cho thầy khi nào muốn, công việc gặp vấn đề gì cũng có thể gọi hỏi thầy.”
Tôi gật đầu.
Trước khi cáo biệt, Giáo sư đặt trên bàn một tập tiền, nói thản nhiên: “Khi đến thầy đổi ít tiền, chưa đùng hết, để lại cho em dùng!”
Tôi từ chối không nhận.
Thầy lại xị mặt: “Ngoan nào, không phải thầy tặng không em, thầy vẫn chưa giàu đến mức đó! Chỉ là cho em mượn, có lương rồi nhớ trả lại thầy! Một mình em ở nơi xa, trong tay không có tiền làm gì cũng không tiện, cầm lấy đi.”
Tôi không thiếu tiền nhưng tấm lòng của thầy khiến tôi cảm động, chỉ còn cách giữ lạỉ. Đột nhiên nhớ ra, quay người tìm cà vạt đã mua tặng cho thầy, sắp quà đã mua tặng người khác vào túi rồi nói: “Đây là quà em mua cho bạn học, thầy giúp em mang về cho Hàn Văn Hinh được không ạ!”
“Được, vậy em ngủ sớm đi, sáng mai phải chuyển đến khách sạn trên núi rồi, nhớ sắp sẵn hành lý!” Giáo sư nói xong, bước ra.
Mở máy tính lên mạng, Văn Hạo vẫn không online, Hàn Văn Hinh vẫn trên QQ đợi tôi. Tôi nói với cô ấy mình sẽ ở lại Hồng Kông hai tháng và nói quà của cô ấy đã nhờ thầy Lưu mang về, ngày mai đến nhận. Hàn Văn Hinh lại lo lắng cho tương lai của tôi và Văn Hạo, cuối cùng khuyên tôi nhất định phải gọi cho Văn Hạo, nói chuyện để hiểu nhau.
Tôi lần nữa gọi cho Văn Hạo, vẫn chuông reo hồi lâu không ai nhấc máy – xem ra anh thực sự rất, rất tức tôi.
Sáng hôm sau tôi tiễn Giáo sư lên taxi. Thầy lại dặn dò tôi, nói dù có điều gì không thuận ý thì gọi cho thầy. Sau đó George lái xe xuống đón tôi.”
“Cậu còn giống trợ lý riêng hơn cả tôi, biết quan tâm như vậy.” Tôi trêu,
“Ở phim trường cậu là trợ lý của mình. Không ở phim trường mình là trợ lý của cậu! Cần là có, không cần cũng có!” Cậu ta cười hihi.
Hai chúng tôi cho hành lý lên xe, làm thủ tục trả phòng. Sau đó lái xe về khách sạn trên núi, làm thù tục nhận phòng. Phòng của tôi đối diện của George, cậu ta vội vàng, “vốn cậu và mình không ở cùng một tầng, mình phải gạ gẫm người phụ trách ánh sáng ở phòng đối diện mãi, anh ta mới đồng ý nhường phòng đấy, ha ha.”
Phòng ở đây trông rộng hơn ở Đại học Hồng Kông, vật dụng, đồ dùng cũng đầy đủ hơn.
Kéo rèm cửa nhìn ra xa, một rừng cây xanh trông thật dễ chịu.
Sắp xếp xong hành lý, George kéo tôi đi tham quan phòng cậu ta. Cách bố trí ở đây không có gì khác phòng tôi, chỉ là ngoại cảnh bên ngoài có thể nhìn thấy vịnhVictoria, Hồng Kông trong ánh mặt trời buổi sớm hừng hực sức sống, trong khung cảnh này tôi cảm giác dịch máu dưới da đều dôi dào sức sống hơn bình thường.
“Chà, đúng là ngôi sao lớn, được ở phòng có thể ngắm cảnh biển!” Tôi giả bộ tủi thân.
George nhún nhún vai: “Đã là gì. Hàn Vũ Băng ở phòng dành cho nguyên thủy quốc gia! Cả đoàn chỉ có cô ấy được đãi ngộ đặc biệt”
(Bạn đang đọc truyện tại PhuThoBay.Pro chúc các bạn vui vẻ)
Tôi liền an ủi: “Đợi cậu phấn đầu vài năm rồi sẽ được như cô ấy, thành ngôi sao quốc tế, đến lúc đó cũng được ở phòng dành cho các nguyên thủ quốc gia!
“Cái gì?”
Tôi nghĩ dù thế nào đều phải nói, thà rằng nói sớm với anh nên liền trả lời: “Em sẽ vào đoàn làm phim “Trần Hương Tiêu” làm cố vấn văn học, còn phải ở Hồng Kông hai tháng nữa mới có thể về Trường Đại học w.
Ấn phím gửi tin nhắn đi, tôi thấp thỏm không yên đợi chờ hồi âm.
Thấy đầu kia hồi lâu không phản ứng, tôi tiếp tục gõ “Thật xin lỗi! Nhưng đây là một cơ hội tốt, em không muốn bỏ lỡ!”
“Vậy em không sợ bỏ iỡ anh sao?”
“Em sợ, rất sợ. Do đó mong anh khích lệ em!”
“Mặc cho số phận vậy!” Nói xong, Văn Hạo không thèm chào đã offline.
Tôi vội nhấc điện thoại gọi vào di động cho anh. Chuông kêu hồi lâu nhưng không ai bắt máy.
Bình tĩnh lại, tôi biết kết quả sẽ như vậy. Nhưng không biết tại sao biết rõ anh sẽ tức giận nhưng phút đưa ra quyết định đó, tôi vẫn lựa chọn nắm bắt cơ hội
Sáng ngày hôm sau, tôi bắt xe đến biệt thự lưng chừng núi
Đã lựa chọn thì dù có buồn cũng vô ích, thà rằng làm tốt việc trước mắt. Tôi biết rõ cơ hội này không dễ dàng đến với tôi, nếu không có sự giới thiệu của Giáo sư Lưu và George Trần, công việc tuyệt vời này căn bản không đến lượt tôi. Bản thân tôi cũng hy sinh không ít vì nó, càng cần trân trọng hơn mới đúng. Do đó, tối qua tôi đã đọc kỹ kịch bản từ đầu đến cuối hai lần, đưa ra nhiều ý kiến sửa đổi chi tiết ở nhiều chỗ, ghi rõ cả lý do sang bên cạnh, đến tận 3h sáng mới lên giường ngủ.
Biên kịch Ngô vừa đến, tôi liền lật phần sẽ quay ngày hôm nay ra hỏi ý kiến anh.
Đồng thời đưa ra một số góp ý. Sau đó tôi lại chủ động pha cà phê cho George, khích lệ cậu: “Hôm nay cậu phải diễn không ít, cần duy trì tinh lực dồi dào mới được. Bắt đầu từ giờ coi mình là trợ lý riêng của cậu, có yêu cầu gì mau nói ra!”
“Mình yêu cầu một cái ôm.” Ánh mắt cậu ta ánh lên.
Tôi hào phóng cho cậu ta một cái ôm, nói: “Đây là cái ôm khích lệ, quay xong còn ôm thưởng! Quay thật tốt, tiền của mình tùy thuộc vào cậu!”
Nhân viên làm việc bên cạnh đều cười.
Nói là cố vấn văn học, vì tôi luôn muốn học được nhiều thứ từ việc đó, nên luôn cố gắng, ở đâu thiếu người tỏi sẽ có mặt ở đó, việc gì không biểt sẽ hỏi. Trong lúc nghỉ pha cho mỗi người một cốc cà phê, George được đằng chân lân đằng đầu bắt tôi bóp vai… Tóm lại, tôi đáp ứng mọi yêu cầu. Hết một ngày toàn thân mệt mỏi nhưng lại thu hoạch được rất nhiều, quen với tất cả mọi người trong đoàn phim, cũng coi như đã hòa nhập vào đoàn đội.
Tối về phòng, đang bận gọi điện cho người nhà thì giáo sư Lưu đến tìm: “Ninh Khả, thầy đáp chuyến bay sáng mai quay về trường. Đối với bộ phim này, thầy còn có vài ý kiến riêng. Hôm qua đạo diễn Trương hỏi thầy cũng chưa nói, đều viết lên tờ giấy này, em theo đó để kiến nghị, mọi người tự nhiên sẽ nhìn em với con mắt khác.” Nói xong thầy cho tôi tờ giấy, bên trên kín chữ.
Tôi cảm động rơi lệ, liên mồm cảm ơn thầy.
Giáo sư lại nói: “Con gái một mình ở bên ngoài, gặp chuyện tủi thân cũng đừng để trong lòng, gọi điện cho thầy khi nào muốn, công việc gặp vấn đề gì cũng có thể gọi hỏi thầy.”
Tôi gật đầu.
Trước khi cáo biệt, Giáo sư đặt trên bàn một tập tiền, nói thản nhiên: “Khi đến thầy đổi ít tiền, chưa đùng hết, để lại cho em dùng!”
Tôi từ chối không nhận.
Thầy lại xị mặt: “Ngoan nào, không phải thầy tặng không em, thầy vẫn chưa giàu đến mức đó! Chỉ là cho em mượn, có lương rồi nhớ trả lại thầy! Một mình em ở nơi xa, trong tay không có tiền làm gì cũng không tiện, cầm lấy đi.”
Tôi không thiếu tiền nhưng tấm lòng của thầy khiến tôi cảm động, chỉ còn cách giữ lạỉ. Đột nhiên nhớ ra, quay người tìm cà vạt đã mua tặng cho thầy, sắp quà đã mua tặng người khác vào túi rồi nói: “Đây là quà em mua cho bạn học, thầy giúp em mang về cho Hàn Văn Hinh được không ạ!”
“Được, vậy em ngủ sớm đi, sáng mai phải chuyển đến khách sạn trên núi rồi, nhớ sắp sẵn hành lý!” Giáo sư nói xong, bước ra.
Mở máy tính lên mạng, Văn Hạo vẫn không online, Hàn Văn Hinh vẫn trên QQ đợi tôi. Tôi nói với cô ấy mình sẽ ở lại Hồng Kông hai tháng và nói quà của cô ấy đã nhờ thầy Lưu mang về, ngày mai đến nhận. Hàn Văn Hinh lại lo lắng cho tương lai của tôi và Văn Hạo, cuối cùng khuyên tôi nhất định phải gọi cho Văn Hạo, nói chuyện để hiểu nhau.
Tôi lần nữa gọi cho Văn Hạo, vẫn chuông reo hồi lâu không ai nhấc máy – xem ra anh thực sự rất, rất tức tôi.
Sáng hôm sau tôi tiễn Giáo sư lên taxi. Thầy lại dặn dò tôi, nói dù có điều gì không thuận ý thì gọi cho thầy. Sau đó George lái xe xuống đón tôi.”
“Cậu còn giống trợ lý riêng hơn cả tôi, biết quan tâm như vậy.” Tôi trêu,
“Ở phim trường cậu là trợ lý của mình. Không ở phim trường mình là trợ lý của cậu! Cần là có, không cần cũng có!” Cậu ta cười hihi.
Hai chúng tôi cho hành lý lên xe, làm thủ tục trả phòng. Sau đó lái xe về khách sạn trên núi, làm thù tục nhận phòng. Phòng của tôi đối diện của George, cậu ta vội vàng, “vốn cậu và mình không ở cùng một tầng, mình phải gạ gẫm người phụ trách ánh sáng ở phòng đối diện mãi, anh ta mới đồng ý nhường phòng đấy, ha ha.”
Phòng ở đây trông rộng hơn ở Đại học Hồng Kông, vật dụng, đồ dùng cũng đầy đủ hơn.
Kéo rèm cửa nhìn ra xa, một rừng cây xanh trông thật dễ chịu.
Sắp xếp xong hành lý, George kéo tôi đi tham quan phòng cậu ta. Cách bố trí ở đây không có gì khác phòng tôi, chỉ là ngoại cảnh bên ngoài có thể nhìn thấy vịnhVictoria, Hồng Kông trong ánh mặt trời buổi sớm hừng hực sức sống, trong khung cảnh này tôi cảm giác dịch máu dưới da đều dôi dào sức sống hơn bình thường.
“Chà, đúng là ngôi sao lớn, được ở phòng có thể ngắm cảnh biển!” Tôi giả bộ tủi thân.
George nhún nhún vai: “Đã là gì. Hàn Vũ Băng ở phòng dành cho nguyên thủy quốc gia! Cả đoàn chỉ có cô ấy được đãi ngộ đặc biệt”
(Bạn đang đọc truyện tại PhuThoBay.Pro chúc các bạn vui vẻ)
Tôi liền an ủi: “Đợi cậu phấn đầu vài năm rồi sẽ được như cô ấy, thành ngôi sao quốc tế, đến lúc đó cũng được ở phòng dành cho các nguyên thủ quốc gia!
»Tag: Full
" title="Trang 34 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
">Trang 34 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 