Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
nh nhân quân tử, chỉ có tôi là tiểu nhân sùng bái của cải và thế lực! Tôi muốn đi Hồng Kông mua đồ, còn muốn gặp ngôi sao!” Nói xong tôi thu dọn ba bát mì, đến bếp rửa.
Rửa xong tôi lại dặn dò Văn Hạo: “Trong tuần em đi anh phải chăm sóc tốt cho Hàn Văn Hinh, để cậu ấy rụng sợi tóc nào, em sẽ tính sổ với anh!”
Anh đồng ý.
Tôi lại dặn dò bạn: “Nhất định đừng khách khí với Văn Hạo, dù sao cũng nghỉ hè rồi, anh ấy cũng rảnh, cậu thích gl cứ bảo, muốn ăn gì bảo anh ấy làm cho, không biếtlàm thì bảo anh ấy đi mua! Đừng có để con mình đói!” Nói xong lại xoa xoa bụng bạn, nói chuyện với em bé.
Buổi chiều, Văn Hạo đến phòng nghiên cứu, để tôi và 1 làn Văn Hinh ở nhà. Tôi vừa sắp xếp hành lý, vừa nói chuyện với bạn.
“Hai người thật có dũng khí, anh ấy biết rõ George thích cậu vẫn để cậu đi Hồng Kông. Còn cậu biết rõ anh ấy trước kia thích Liễu My, vẫn đi vào lúc này.” Hàn Văn Hinh lo lắng nói.
“Chỉ một tuần thôi, không phải một năm, hơn nữa mình không thể đuổi Liễu My đi, không thể ngăn Văn Hạo lên phòng nghiên cứu, lẽ nào bắt mình lúc nào cũng phải i heo sát anh ấy? Anh ấy cũng vậy, lẽ nào cả đời trói mình bên cạnh? Đã như vậy, thà rằng nghĩ thoáng hơn chút.”
“Nói thì như vậy, nhưng giờ lại là thời điểm quan trọng!”
“Chà, cậu đừng lo lắng nhiều vậy, thử nghĩ xem mình có thế gặp đạo diễn Trương Du Ninh không chừng còn có thể gặp ngôi sao Hàn Vũ Băng! Trời, cậu nói xem cô ấy có xinh như trong phim không?”
“Chắc không, nghe nói trang điểm rất đậm, che hết cả mặt rồi!”
9
Tôi và thầy Lưu đã thống nhất 9h sáng hôm sau gặp ờ cổng trường, sau đó ngồi xe của trường đến sân bay, đáp chuyến bay llh đến Hồng Kông.
Đến 8h sáng, Văn Hạo còn ôm tôi cuộn tròn trên giường không nỡ rời xa, thực tế cả đêm đó tôi không thế ngủ ngon.
Văn Hạo không còn vội vã, nhẹ nhàng hơn nhiều, và hỏi khẽ: “Đau không? Đau không?”
Tôi gật đầu, anh sẽ dừng lại, hôn lên da tôi, nhẫn nại chờ đợi. Lắc đầu anh mới tiếp tục, động tác rất nhẹ nhàng. Tôi vẫn không cảm thấy khoái cảm thân mật giữa hai người nhưng ôm nhau không còn khoảng cách như thế này khiến tôi quên đi sự bất đồng giữa chúng tôi, còn… cả Liễu My xuất hiện mọi lúc.”
Chúng tôi cứ quấn nhau như vậy suốt một đêm, 8h 30phút sáng, Hàn Văn Hinh đến gõ cửa, tôi mới dậy đi đánh răng.
Hàn Văn Hinh dựa vào cửa phòng tắm, mặt cười cười nhìn tôi: “Cả đêm không ngủ phải không?”
“Nói gì thế? Sao lại dâm đãng thế chứ? Đừng quên thân
phận hiện tại của mình, cậu đang mang bầu đấy!” Miệng vẫn đầy bọt kem đánh răng, tôi ra điệu bộ đại nghĩa lẫm liệt.
Được rồi, được rồi, ai dâm đãng thì người đó biết! Thử soi gương xem, quầng mắt đen sắp thành gấu trúc rồi!”
Tôi nhìn kỹ vào gương, quả nhiên là vậy! Quay lại nhìn anh cũng tiều tụy, cười phá lên, bọt kem đánh răng bắn khắp nơi, Hàn Văn Hinh cũng cười lớn, chỉ có Văn Hạo nhìn chúng tôi khó hiểu.
Rửa mặt xong, ăn vài thìa cháo, uống sữa đậu nành anh mua về xong, tôi phải xuất phát. Anh tiễn tôi đến cổng khu đô thị. Trước khi đi, anh ôm chặt tôi, bất chấp tất cả, hôn tôi trước mặt Hàn Văn Hinh, hồi lâu mới bịn rịn nới lỏng tay. Tôi không muốn để anh đưa đến sân bay, dù sao hiện tại mới chỉ vài người biết quan hệ giữa chúng tôi.
Trên đường, Hàn Văn Hinh không những cười chúng tôi mà còn ủ rũ nói: “Nhìn biểu cảm không nỡ rời xa của anh ấy, người không biết sẽ cho rằng các cậu phải rời xa nhau ít nhất nửa năm!”
“Cũng không phải. Trước kia bọn mình thường chỉ xa nhau vài ngày, chưa từng có lần nào khiến mình lo lắng như lần này”
“Cậu yên tâm, mình sẽ giúp cậu quản anh ấy.” Hàn Văn Hinh móc tay với tôi, sau đó thêm một câu: “Mình sẽ thường xuyên đến phòng nghiên cứu giám sát”
Đến cổng trường không lâu, thầy Lưu cũng đến, tôi và Văn Hinh ôm tạm biệt, quay đầu nhìn trường, rồi lên xe đi. Không biết tại sao nhưng trong lòng tôi không vui, chỉ cảm thấy rất lo.
Lúc này, nhận được tin nhắn của Văn Hạo: “Khả Khả, anh đã bắt đầu nhớ em rồi!”
Máy bay cất cánh không lâu, tiếp viên mang bữa trưa đến. Sáng đi vội, tôi chưa ăn nhiều nên rất đói, liền ngồm ngoàm nhai. Giáo sư Lưu ngồi bên cạnh nhìn thấy đưa phần cơm chưa ăn đến trước ‘mặt tôi, cười tít mắt: “Nhìn thấy thanh niên ăn ngon miệng, thầy rất vui! Có sức khỏe tốt mới có thể chuyên tâm học tập, làm việc, phấn đấu. Thầy không thích nữ sinh hiện đại, dạ dày nhỏ chẳng chứa nổi vài hạt gạo, cả ngày ăn hoa quả qua ngày, ăn kiêng giữ dáng. Mà không biết có sức khỏe mới có sức sống, mới càng hấp dẫn hơn.”
Tôi cười nói: “Thầy còn khen em nữa. Em đi ăn cơm cùng bạn học, chỉ cần hơi quá tay một chút là họ lại kinh ngạc nói em là “Vua dạ dày to”, cả bữa chú ý đến em, khiến em thật ngại!”
Giáo sư Lưu cười ha ha: “Vậy lần này đến Hồng Kông em có thể ăn thoải mái rồi. Thầy không bó buộc em, ăn béo lên là tốt nhất. Đồ ăn ngon ở Hồng Kông có vô số, đồ ăn kiểu Trung, Tây phong phú đa dạng, nổi tiếng thế giới!” Sau đó vỗ vỗ người mình nói: “Thầy đến các vùng trong nước nghiên cứu hay giao lưu, nhiệm vụ hàng đầu khi rảnh rỗi là tìm đồ ăn ngon ở đó, em xem, mấy chục năm nay thầy vẫn giữ được thân hình tốt!”
Thầy khiến tôi cười đến nỗi không khép nổi miệng, hết cả buồn ngủ. Nhìn cái bụng lớn của Giáo sư Lưu, không ngờ “thầy giáo nghiêm nghị” của mình còn có lúc hài hước như vậy.
Đúng lúc thầy trò đang cao hứng, máy bay đã hạ cánh xuống Hồng Kông.
Vừa ra khỏi cửa, chúng tôi nhìn thấy có người giơ cao
biển, trên viết: “Giáo sư Lưu Tinh Ngôn”, chữ viết bắt mắt, chúng tôi đi về phía đó, người đó nhiệt tình bắt tay, tự giới thiệu là sinh viên năm thứ hai hiện đang học cao học – Thạc sỹ ở Hòng Kông. Nói xong anh ta liền đưa tay kéo vali của thầy Lưu, lại đến giúp tôi, tôi vội vàng nói: “Đừng khách khí, tôi tự cầm là được rồi.”
Ngoài sân bay đã có xe đợi rất lâu, đưa chúng tôi thẳng đến Đại học Hồng Kông.
Thầy Lưu nói với tôi: “Đại học Hồng Kông rất chú trọng bồi dưỡng năng lực làm việc của sinh viên. Em xem hội thảo lần này, người tổ chức và nhân viên phần lớn đều \ỉ\ nghiê
Rửa xong tôi lại dặn dò Văn Hạo: “Trong tuần em đi anh phải chăm sóc tốt cho Hàn Văn Hinh, để cậu ấy rụng sợi tóc nào, em sẽ tính sổ với anh!”
Anh đồng ý.
Tôi lại dặn dò bạn: “Nhất định đừng khách khí với Văn Hạo, dù sao cũng nghỉ hè rồi, anh ấy cũng rảnh, cậu thích gl cứ bảo, muốn ăn gì bảo anh ấy làm cho, không biếtlàm thì bảo anh ấy đi mua! Đừng có để con mình đói!” Nói xong lại xoa xoa bụng bạn, nói chuyện với em bé.
Buổi chiều, Văn Hạo đến phòng nghiên cứu, để tôi và 1 làn Văn Hinh ở nhà. Tôi vừa sắp xếp hành lý, vừa nói chuyện với bạn.
“Hai người thật có dũng khí, anh ấy biết rõ George thích cậu vẫn để cậu đi Hồng Kông. Còn cậu biết rõ anh ấy trước kia thích Liễu My, vẫn đi vào lúc này.” Hàn Văn Hinh lo lắng nói.
“Chỉ một tuần thôi, không phải một năm, hơn nữa mình không thể đuổi Liễu My đi, không thể ngăn Văn Hạo lên phòng nghiên cứu, lẽ nào bắt mình lúc nào cũng phải i heo sát anh ấy? Anh ấy cũng vậy, lẽ nào cả đời trói mình bên cạnh? Đã như vậy, thà rằng nghĩ thoáng hơn chút.”
“Nói thì như vậy, nhưng giờ lại là thời điểm quan trọng!”
“Chà, cậu đừng lo lắng nhiều vậy, thử nghĩ xem mình có thế gặp đạo diễn Trương Du Ninh không chừng còn có thể gặp ngôi sao Hàn Vũ Băng! Trời, cậu nói xem cô ấy có xinh như trong phim không?”
“Chắc không, nghe nói trang điểm rất đậm, che hết cả mặt rồi!”
9
Tôi và thầy Lưu đã thống nhất 9h sáng hôm sau gặp ờ cổng trường, sau đó ngồi xe của trường đến sân bay, đáp chuyến bay llh đến Hồng Kông.
Đến 8h sáng, Văn Hạo còn ôm tôi cuộn tròn trên giường không nỡ rời xa, thực tế cả đêm đó tôi không thế ngủ ngon.
Văn Hạo không còn vội vã, nhẹ nhàng hơn nhiều, và hỏi khẽ: “Đau không? Đau không?”
Tôi gật đầu, anh sẽ dừng lại, hôn lên da tôi, nhẫn nại chờ đợi. Lắc đầu anh mới tiếp tục, động tác rất nhẹ nhàng. Tôi vẫn không cảm thấy khoái cảm thân mật giữa hai người nhưng ôm nhau không còn khoảng cách như thế này khiến tôi quên đi sự bất đồng giữa chúng tôi, còn… cả Liễu My xuất hiện mọi lúc.”
Chúng tôi cứ quấn nhau như vậy suốt một đêm, 8h 30phút sáng, Hàn Văn Hinh đến gõ cửa, tôi mới dậy đi đánh răng.
Hàn Văn Hinh dựa vào cửa phòng tắm, mặt cười cười nhìn tôi: “Cả đêm không ngủ phải không?”
“Nói gì thế? Sao lại dâm đãng thế chứ? Đừng quên thân
phận hiện tại của mình, cậu đang mang bầu đấy!” Miệng vẫn đầy bọt kem đánh răng, tôi ra điệu bộ đại nghĩa lẫm liệt.
Được rồi, được rồi, ai dâm đãng thì người đó biết! Thử soi gương xem, quầng mắt đen sắp thành gấu trúc rồi!”
Tôi nhìn kỹ vào gương, quả nhiên là vậy! Quay lại nhìn anh cũng tiều tụy, cười phá lên, bọt kem đánh răng bắn khắp nơi, Hàn Văn Hinh cũng cười lớn, chỉ có Văn Hạo nhìn chúng tôi khó hiểu.
Rửa mặt xong, ăn vài thìa cháo, uống sữa đậu nành anh mua về xong, tôi phải xuất phát. Anh tiễn tôi đến cổng khu đô thị. Trước khi đi, anh ôm chặt tôi, bất chấp tất cả, hôn tôi trước mặt Hàn Văn Hinh, hồi lâu mới bịn rịn nới lỏng tay. Tôi không muốn để anh đưa đến sân bay, dù sao hiện tại mới chỉ vài người biết quan hệ giữa chúng tôi.
Trên đường, Hàn Văn Hinh không những cười chúng tôi mà còn ủ rũ nói: “Nhìn biểu cảm không nỡ rời xa của anh ấy, người không biết sẽ cho rằng các cậu phải rời xa nhau ít nhất nửa năm!”
“Cũng không phải. Trước kia bọn mình thường chỉ xa nhau vài ngày, chưa từng có lần nào khiến mình lo lắng như lần này”
“Cậu yên tâm, mình sẽ giúp cậu quản anh ấy.” Hàn Văn Hinh móc tay với tôi, sau đó thêm một câu: “Mình sẽ thường xuyên đến phòng nghiên cứu giám sát”
Đến cổng trường không lâu, thầy Lưu cũng đến, tôi và Văn Hinh ôm tạm biệt, quay đầu nhìn trường, rồi lên xe đi. Không biết tại sao nhưng trong lòng tôi không vui, chỉ cảm thấy rất lo.
Lúc này, nhận được tin nhắn của Văn Hạo: “Khả Khả, anh đã bắt đầu nhớ em rồi!”
Máy bay cất cánh không lâu, tiếp viên mang bữa trưa đến. Sáng đi vội, tôi chưa ăn nhiều nên rất đói, liền ngồm ngoàm nhai. Giáo sư Lưu ngồi bên cạnh nhìn thấy đưa phần cơm chưa ăn đến trước ‘mặt tôi, cười tít mắt: “Nhìn thấy thanh niên ăn ngon miệng, thầy rất vui! Có sức khỏe tốt mới có thể chuyên tâm học tập, làm việc, phấn đấu. Thầy không thích nữ sinh hiện đại, dạ dày nhỏ chẳng chứa nổi vài hạt gạo, cả ngày ăn hoa quả qua ngày, ăn kiêng giữ dáng. Mà không biết có sức khỏe mới có sức sống, mới càng hấp dẫn hơn.”
Tôi cười nói: “Thầy còn khen em nữa. Em đi ăn cơm cùng bạn học, chỉ cần hơi quá tay một chút là họ lại kinh ngạc nói em là “Vua dạ dày to”, cả bữa chú ý đến em, khiến em thật ngại!”
Giáo sư Lưu cười ha ha: “Vậy lần này đến Hồng Kông em có thể ăn thoải mái rồi. Thầy không bó buộc em, ăn béo lên là tốt nhất. Đồ ăn ngon ở Hồng Kông có vô số, đồ ăn kiểu Trung, Tây phong phú đa dạng, nổi tiếng thế giới!” Sau đó vỗ vỗ người mình nói: “Thầy đến các vùng trong nước nghiên cứu hay giao lưu, nhiệm vụ hàng đầu khi rảnh rỗi là tìm đồ ăn ngon ở đó, em xem, mấy chục năm nay thầy vẫn giữ được thân hình tốt!”
Thầy khiến tôi cười đến nỗi không khép nổi miệng, hết cả buồn ngủ. Nhìn cái bụng lớn của Giáo sư Lưu, không ngờ “thầy giáo nghiêm nghị” của mình còn có lúc hài hước như vậy.
Đúng lúc thầy trò đang cao hứng, máy bay đã hạ cánh xuống Hồng Kông.
Vừa ra khỏi cửa, chúng tôi nhìn thấy có người giơ cao
biển, trên viết: “Giáo sư Lưu Tinh Ngôn”, chữ viết bắt mắt, chúng tôi đi về phía đó, người đó nhiệt tình bắt tay, tự giới thiệu là sinh viên năm thứ hai hiện đang học cao học – Thạc sỹ ở Hòng Kông. Nói xong anh ta liền đưa tay kéo vali của thầy Lưu, lại đến giúp tôi, tôi vội vàng nói: “Đừng khách khí, tôi tự cầm là được rồi.”
Ngoài sân bay đã có xe đợi rất lâu, đưa chúng tôi thẳng đến Đại học Hồng Kông.
Thầy Lưu nói với tôi: “Đại học Hồng Kông rất chú trọng bồi dưỡng năng lực làm việc của sinh viên. Em xem hội thảo lần này, người tổ chức và nhân viên phần lớn đều \ỉ\ nghiê
»Tag: Full
" title="Trang 28 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
">Trang 28 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 