Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
lại vô lý vậy?”
“Xin lỗi, đến Hồng Kông rất quan trọng với em, dù anh nghĩ gì, em đã quyết định đi! Chúng ta vẫn chưa kết hôn, em không phải đồ vật riêng của anh, em không thể tùy ý can thiệp.” Tôi cãi lại.
‘Tùy ý can thiệp? Sao em dùng từ này! Được, anh cãi không thắng nổi em, cũng không muốn cãi nhau với em, em muốn làm thế nào… thì tùy.” Anh cũng tức tối
Nghe xong lời này tôi chỉ cảm thấy cực kỳ tủi thân, nước mắt rơi xuống thành từng hang.
Trong nước mắt, tôi đẩy chiếc vali vẫn chưa mở, rời khỏi căn phòng nhỏ đáng lẽ đêm nay rất lãng mạn và ấm áp ấy. Văn Hạo không ngăn tôi, có lẽ, anh hy vọng tôi có thể khuất phục, có lẽ anh cảm thấy anh chưa nhận được sự hồi đáp xứng đáng với những gì đã bỏ ra.
(Bạn đang đọc truyện tại PhuThoBay.Pro chúc các bạn vui vẻ)
7
Tối đó tôi lật đi lật lại trên giường ngủ, chẳng thể ngủ nối. Gần sáng sớm, tôi mới mơ hồ chìm vào giấc ngủ. Nhưng không lâu sau có người gõ cửa, mở cửa ra là anh trong trong bộ dạng tiều tụy vì mất ngủ.
Ngồi bên giường, anh kéo tay tôi nói: “Khả Khả, theo anh về được không? Tối qua anh quá kích động không nên nói với em những lời đó.”
Tôi vốn trong lòng thấy áy náy, nghĩ rằng anh đã vì tôi mà suy nghĩ rất nhiều, vất vả chuẩn bị căn phòng đẹp như vậy mà tôi lại giáng một đòn bất ngờ vào anh đúng vào hôm đó. Uổng phí công lao anh chuẩn bị nhà bao nhiêu ngày, tôi vẫn chưa ở đó một tối nào.
Nghĩ vậy, trong lòng tôi rất hối hận, tối qua không nên nói quá đáng như vậy, liền ngoan ngoãn theo anh quay về.
Vào cửa nhìn, trên giường vẫn gọn gàng, giống y hôm qua. Tôi hoài nghi nhìn anh.
Anh cười buồn: “Tối qua em đi rồi, anh không ngủ dược, đến sáng sớm mới chợt mắt trên sofa một lát.”
Tôi ôm chặt anh nói: “Chúng ta đừng cãi nhau nữa được không? Em rất yêu anh!”
“Em nói gì?”
‘Em nói chúng ta đừng…”
“Anh muốn nghe câu phía sau!”
“Em yêu anh!”
Văn Hạo cảm động nhìn tôi, ngập ngừng: “Ninh Khả, đây là lần đầu tiên em nói yêu anh!” Nói xong anh ôm tôi, xuyên qua lớp rèm màu tím đậm, đặt tôi lên giường.
Qua sự che phủ của rèm cửa màu tím đậm, bên ngoài mặt trời đã mọc, còn ở đây lại là một khoảng mập mờ ấm áp, vì mở điều hòa nên hơi lạnh. Chiếc ga mới trải trên giường vừa mềm vừa dễ chịu, tỏa ra mùi của vải cotton dễ chịu.
Đó là lần đầu tiên của tôi và anh, anh còn căng thẳng hơn tôi, hơi lạnh tỏa ra từ điều hòa không thể giảm thấp nhiệt lượng tỏa ra trên người anh. Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ nghe thấy hơi thở của nhau và từng giọt mồ hôi trên trán anh nhỏ xuống người tôi.
Khi tên đã lắp vào cung, không thể không bắn, Văn Hạo hôn lên trán ướt đẫm mồ hôi của tôi, cầm chặt tay tôi, nhẹ nhàng nói: “Ninh Khả, chịu đựng một chút!”
Tôi chỉ cảm thấy mình trong phút chốc vỡ thành vô sổ mảnh, không chịu nổi kêu lên: “Đau, dừng một lát!”
Anh lại không vì thế mà mềm lòng, vừa dùng miệng chặn miệng tôi, vừa điên cuồng tiến tới. Đợi khi anh đã lên tới đỉnh điểm rồi xuống dốc, tứ chi của tôi đã không còn sức lực, toàn thân mềm nhũn như mới chạy một vạn mét vậy. Văn Hạo nhẹ nhàng lau nước mắt ở khóe mắt tôi nói: “Xin lỗi, xin lỗi em!”
Lúc này tôi cảm thấy có một luồng âm ấm từ trong người trào ra, cúi đầu nhìn, trên ga trải giường màu tím nhạt là một đóa hoa đào mùa xuân, đánh dấu từ đây tôi đã là phụ nữ.
Văn Hạo để tôi ngủ, nói: “Em để anh xử lý, ngủ đi!”
Tôi vừa buồn ngủ vừa mệt, không lâu sau chìm vào giấc mộng. Trong mông lung anh cầm chiếc khăn ấm lau người tôi, một lát sau anh lại nằm xuống bên tôi, ôm chặt lấy tôi từ phía sau.
Khi tỉnh dậy vẫn cảm giác toàn thân tê mỏi. Nhìn thời gian đã gần lh trưa. Chết tiệt! Tôi đã hứa cùng ăn trưa với Hàn Văn Hinh, hơn nữa, thời gian không còn nhiều, cũng phái tranh thủ thu dọn hành lý.
Tôi vội vàng dậy khỏi giường, lúc này đã phát hiện nằm cạnh anh không mảnh vải che thân, bất ngờ, vội vàng khoác áo phông và mặc quần. Cử động của tôi khiến anh tỉnh dậy.
“Không ngủ nữa sao?”
“Dạ, hôm qua em hứa cùng ăn cơm với Hàn Văn Hinh, giờ đã gần lh rồi!”
“Đừng lo lắng, đừng lo lắng, em đi đón cô ấy trước đi, anh sẽ nấu mì cho các em.” Anh chui từ chăn ra. Tầm mắt cùa tôi đột nhiên ngượng ngùng không biết nên trốn vào đâu, đây vẫn là lần đầu nhìn thấy bộ dạng anh không mặc gì.
Anh nhìn rõ sự luống cuống của tôi, cười trêu chọc.
8
Hàn Văn Hinh nghe nói tôi sẽ đi Hồng Kông, vui mừng nhảy cẫng lên, còn vui hơn cả tôi, ngay lập tức dặn dò tôi “về cái này cái nọ, nào là mỹ phẩm, nào là túi xách tay hàng hiệu. Nhưng một lát sau lại ủ rũ: ‘Thôi, mình mang
thai không thể dùng mỹ phẩm… Hơn nữa sau này còn cần tiêu tiền cho em bé, túi xách tay đắt tiền … cũng thôi vậy!”
Tôi an ủi: “Đừng nản lòng, mình sẽ mua một chiếc váy bầu vừa xinh đẹp vừa dễ chịu tặng cậu, coi như quà mừng cậu mang bầu!”
Hàn Văn Hinh nghe xong mới vui mừng hẳn. Phụ nữ mang bầu có khi giống như một đứa trẻ vậy.
Một lát, cô lại hỏi tôi một cách thần bí: “Tối qua hai người?”
“Cái gì?”
“Chuyện ấy, đừng giả bộ với mình!”
“Không!”
‘Thật không?” Hàn Văn Hinh quả nhiên có chút thất vọng.
“ừ, tối qua toàn cãi nhau, không còn thời gian… sáng nay mới có.”
“Chà, mình biết rồi! Ha Ha, khó trách mình, nhìn cậu có gì đấy khác khác! Nào, xoay cho mình xem có gì thay đổi!” Hàn Văn Hinh vừa trêu tôi vừa cười ha ha.
Về đến nhà, Văn Hạo đã nấu mì xong. Ba bát lớn, mỗi người một bát, Hàn Văn Hinh có thêm một chút dấm, thích hợp cho phụ nữ mang thai, bát của tôi nhiều tương ớt hơn, thích hợp cho người thích cay như tôi.
Hàn Văn Hinh hít hà, ăn rất ngon, ăn một bát canh, sau đó hít hà: “Khả Khả, cậu thật là có phúc, thầy Vũ đúng là vừa tinh tế vừa quan tâm! Nếu mỗi ngày mình đều có thể ăn mì ngon như vậy thì mình sẽ tình nguyện ngày ngày ờ nhà không ra khỏi cửa.”
Văn Hạo nghe xong được đà: ‘Thì vậy. Đi Hồng Kông dự hội thảo học thuật gì chứ? Hồng Kông so với chúng ta chỉ là một sa mạc văn hóa, chủ nghĩa sùng bái vàng bạc và thiên đường của con mắt thế lực.”
Tôi lườm anh: “Phải, phải! Hai người thanh cao, là chí
“Xin lỗi, đến Hồng Kông rất quan trọng với em, dù anh nghĩ gì, em đã quyết định đi! Chúng ta vẫn chưa kết hôn, em không phải đồ vật riêng của anh, em không thể tùy ý can thiệp.” Tôi cãi lại.
‘Tùy ý can thiệp? Sao em dùng từ này! Được, anh cãi không thắng nổi em, cũng không muốn cãi nhau với em, em muốn làm thế nào… thì tùy.” Anh cũng tức tối
Nghe xong lời này tôi chỉ cảm thấy cực kỳ tủi thân, nước mắt rơi xuống thành từng hang.
Trong nước mắt, tôi đẩy chiếc vali vẫn chưa mở, rời khỏi căn phòng nhỏ đáng lẽ đêm nay rất lãng mạn và ấm áp ấy. Văn Hạo không ngăn tôi, có lẽ, anh hy vọng tôi có thể khuất phục, có lẽ anh cảm thấy anh chưa nhận được sự hồi đáp xứng đáng với những gì đã bỏ ra.
(Bạn đang đọc truyện tại PhuThoBay.Pro chúc các bạn vui vẻ)
7
Tối đó tôi lật đi lật lại trên giường ngủ, chẳng thể ngủ nối. Gần sáng sớm, tôi mới mơ hồ chìm vào giấc ngủ. Nhưng không lâu sau có người gõ cửa, mở cửa ra là anh trong trong bộ dạng tiều tụy vì mất ngủ.
Ngồi bên giường, anh kéo tay tôi nói: “Khả Khả, theo anh về được không? Tối qua anh quá kích động không nên nói với em những lời đó.”
Tôi vốn trong lòng thấy áy náy, nghĩ rằng anh đã vì tôi mà suy nghĩ rất nhiều, vất vả chuẩn bị căn phòng đẹp như vậy mà tôi lại giáng một đòn bất ngờ vào anh đúng vào hôm đó. Uổng phí công lao anh chuẩn bị nhà bao nhiêu ngày, tôi vẫn chưa ở đó một tối nào.
Nghĩ vậy, trong lòng tôi rất hối hận, tối qua không nên nói quá đáng như vậy, liền ngoan ngoãn theo anh quay về.
Vào cửa nhìn, trên giường vẫn gọn gàng, giống y hôm qua. Tôi hoài nghi nhìn anh.
Anh cười buồn: “Tối qua em đi rồi, anh không ngủ dược, đến sáng sớm mới chợt mắt trên sofa một lát.”
Tôi ôm chặt anh nói: “Chúng ta đừng cãi nhau nữa được không? Em rất yêu anh!”
“Em nói gì?”
‘Em nói chúng ta đừng…”
“Anh muốn nghe câu phía sau!”
“Em yêu anh!”
Văn Hạo cảm động nhìn tôi, ngập ngừng: “Ninh Khả, đây là lần đầu tiên em nói yêu anh!” Nói xong anh ôm tôi, xuyên qua lớp rèm màu tím đậm, đặt tôi lên giường.
Qua sự che phủ của rèm cửa màu tím đậm, bên ngoài mặt trời đã mọc, còn ở đây lại là một khoảng mập mờ ấm áp, vì mở điều hòa nên hơi lạnh. Chiếc ga mới trải trên giường vừa mềm vừa dễ chịu, tỏa ra mùi của vải cotton dễ chịu.
Đó là lần đầu tiên của tôi và anh, anh còn căng thẳng hơn tôi, hơi lạnh tỏa ra từ điều hòa không thể giảm thấp nhiệt lượng tỏa ra trên người anh. Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ nghe thấy hơi thở của nhau và từng giọt mồ hôi trên trán anh nhỏ xuống người tôi.
Khi tên đã lắp vào cung, không thể không bắn, Văn Hạo hôn lên trán ướt đẫm mồ hôi của tôi, cầm chặt tay tôi, nhẹ nhàng nói: “Ninh Khả, chịu đựng một chút!”
Tôi chỉ cảm thấy mình trong phút chốc vỡ thành vô sổ mảnh, không chịu nổi kêu lên: “Đau, dừng một lát!”
Anh lại không vì thế mà mềm lòng, vừa dùng miệng chặn miệng tôi, vừa điên cuồng tiến tới. Đợi khi anh đã lên tới đỉnh điểm rồi xuống dốc, tứ chi của tôi đã không còn sức lực, toàn thân mềm nhũn như mới chạy một vạn mét vậy. Văn Hạo nhẹ nhàng lau nước mắt ở khóe mắt tôi nói: “Xin lỗi, xin lỗi em!”
Lúc này tôi cảm thấy có một luồng âm ấm từ trong người trào ra, cúi đầu nhìn, trên ga trải giường màu tím nhạt là một đóa hoa đào mùa xuân, đánh dấu từ đây tôi đã là phụ nữ.
Văn Hạo để tôi ngủ, nói: “Em để anh xử lý, ngủ đi!”
Tôi vừa buồn ngủ vừa mệt, không lâu sau chìm vào giấc mộng. Trong mông lung anh cầm chiếc khăn ấm lau người tôi, một lát sau anh lại nằm xuống bên tôi, ôm chặt lấy tôi từ phía sau.
Khi tỉnh dậy vẫn cảm giác toàn thân tê mỏi. Nhìn thời gian đã gần lh trưa. Chết tiệt! Tôi đã hứa cùng ăn trưa với Hàn Văn Hinh, hơn nữa, thời gian không còn nhiều, cũng phái tranh thủ thu dọn hành lý.
Tôi vội vàng dậy khỏi giường, lúc này đã phát hiện nằm cạnh anh không mảnh vải che thân, bất ngờ, vội vàng khoác áo phông và mặc quần. Cử động của tôi khiến anh tỉnh dậy.
“Không ngủ nữa sao?”
“Dạ, hôm qua em hứa cùng ăn cơm với Hàn Văn Hinh, giờ đã gần lh rồi!”
“Đừng lo lắng, đừng lo lắng, em đi đón cô ấy trước đi, anh sẽ nấu mì cho các em.” Anh chui từ chăn ra. Tầm mắt cùa tôi đột nhiên ngượng ngùng không biết nên trốn vào đâu, đây vẫn là lần đầu nhìn thấy bộ dạng anh không mặc gì.
Anh nhìn rõ sự luống cuống của tôi, cười trêu chọc.
8
Hàn Văn Hinh nghe nói tôi sẽ đi Hồng Kông, vui mừng nhảy cẫng lên, còn vui hơn cả tôi, ngay lập tức dặn dò tôi “về cái này cái nọ, nào là mỹ phẩm, nào là túi xách tay hàng hiệu. Nhưng một lát sau lại ủ rũ: ‘Thôi, mình mang
thai không thể dùng mỹ phẩm… Hơn nữa sau này còn cần tiêu tiền cho em bé, túi xách tay đắt tiền … cũng thôi vậy!”
Tôi an ủi: “Đừng nản lòng, mình sẽ mua một chiếc váy bầu vừa xinh đẹp vừa dễ chịu tặng cậu, coi như quà mừng cậu mang bầu!”
Hàn Văn Hinh nghe xong mới vui mừng hẳn. Phụ nữ mang bầu có khi giống như một đứa trẻ vậy.
Một lát, cô lại hỏi tôi một cách thần bí: “Tối qua hai người?”
“Cái gì?”
“Chuyện ấy, đừng giả bộ với mình!”
“Không!”
‘Thật không?” Hàn Văn Hinh quả nhiên có chút thất vọng.
“ừ, tối qua toàn cãi nhau, không còn thời gian… sáng nay mới có.”
“Chà, mình biết rồi! Ha Ha, khó trách mình, nhìn cậu có gì đấy khác khác! Nào, xoay cho mình xem có gì thay đổi!” Hàn Văn Hinh vừa trêu tôi vừa cười ha ha.
Về đến nhà, Văn Hạo đã nấu mì xong. Ba bát lớn, mỗi người một bát, Hàn Văn Hinh có thêm một chút dấm, thích hợp cho phụ nữ mang thai, bát của tôi nhiều tương ớt hơn, thích hợp cho người thích cay như tôi.
Hàn Văn Hinh hít hà, ăn rất ngon, ăn một bát canh, sau đó hít hà: “Khả Khả, cậu thật là có phúc, thầy Vũ đúng là vừa tinh tế vừa quan tâm! Nếu mỗi ngày mình đều có thể ăn mì ngon như vậy thì mình sẽ tình nguyện ngày ngày ờ nhà không ra khỏi cửa.”
Văn Hạo nghe xong được đà: ‘Thì vậy. Đi Hồng Kông dự hội thảo học thuật gì chứ? Hồng Kông so với chúng ta chỉ là một sa mạc văn hóa, chủ nghĩa sùng bái vàng bạc và thiên đường của con mắt thế lực.”
Tôi lườm anh: “Phải, phải! Hai người thanh cao, là chí
»Tag: Full
" title="Trang 27 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
">Trang 27 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 