Truyện Tiểu Thuyết - Cưới Rồi Dạy Bảo Sau
việc này cần gặp mặt để nói rõ.
Anh cũng biết, sau khi Trình Khải Hân kết thúc hợp đồng cùng Mã Lệ Nhã, cô ta đã sang công ty khác làm việc, nhưng cũng không được tốt lắm, nghe giọng nói của cô ta trong điện thoại vô cùng tội nghiệp, cuối cùng, anh mới nể tình Mã Lệ Nhã đáp ứng gặp mặt một lần.
Cuối tuần, sau khi tan tầm lúc 5h, anh gọi điện báo trước cho Mộc Tiệp rằng mình sẽ về nhà muộn một chút rồi mới đúng hẹn đi tới quán bar vừa lập ra bên trong một khách sạn nào đó.
Dưới sự chỉ dẫn của nhân viên phục vụ, anh đi vào một gian ghế lô trong quán bar.
Dưới ánh đèn vàng tươi, Trình Khải Hân ngồi vắt chân trên chiếc sofa hình tròn màu tím, cả người mặc quần áo trễ ngực, lộ ra đôi bầu vú đầy khêu gợi.
“Người bận rộn, anh thật đúng là khó hẹn gặp đấy nhé!” Trình Khải Hân uốn éo điệu đà nói, gọi nhân viên phục vụ tới, chọn hai ly Whiskey.
“Cô tìm tôi có chuyện gì?” Hàn Thận Kỳ bình tĩnh buông cặp tài liệu ra, ngồi xuống.
Làm công việc người mẫu đã nhiều năm, EQ của anh trở nên cực kỳ tốt, cho dù trong lòng không kiên nhẫn nhưng vẫn có thể giữ vững hình tượng nhã nhặn như bình thường.
“Nói cho cùng chúng ta cũng được coi như là chỗ bạn bè, muốn rời khỏi giới giải trí mà anh cũng không cho em biết một tiếng, để em giúp anh làm một cái party tạm biệt kiếp sống model nam chứ.” Khác hẳn với sự vội vàng trong điện thoại, ánh mắt cô ả trở nên khiêu khích, cố tình quyến rũ anh.
Lúc này, nhân viên phục vụ đưa tới hai chén rượu.
“Chẳng qua chỉ là đổi công việc mà thôi, cần gì phải chú trọng lễ nghi cáo biệt làm gì.” Hàn Thận Kỳ có chút chế nhạo nói, cầm một ly rượu lên uống một ngụm.
Mặc dù đã ở trong giới giải trí khá nhiều năm nhưng bạn bè thân thiết của anh cũng chỉ có một mình Mã Lệ Nhã, còn đối với những người mẫu khác trừ bỏ lúc làm việc thì rất ít khi cùng nhau xuất hiện.
“Tốt xấu gì chúng ta cũng đã từng hợp tác tốt đẹp trên mười lần rồi, anh làm gì mà phải giữ bí mật chuyện mình kết hôn với em chứ?” Cô ả dựa nửa người vào sofa, dáng vẻ vô cùng quyến rũ và xinh đẹp.
“Tôi chỉ không muốn làm ầm ĩ mà thôi.” Anh nhắc lại lần nữa, con ngươi đen sáng ngời quan sát cô gái đó, suy đoán mục đích gặp mặt lần này: “Sao lại đột nhiên có hứng thú đối với hôn nhân của tôi thế?”
“Tò mò chứ sao! Muốn biết xem dạng phụ nữ nào lại có thể giữ chân được model nam hàng đầu châu Á như anh đấy mà?”
“Chẳng qua là người ngoài cuộc thôi.” Anh nhàn nhạt nói, không muốn để lộ quá nhiều chi tiết, miễn cho người ta đến quấy rầy cuộc sống của Mộc Tiệp.
“Xem ra sức hấp dẫn của cô ấy rất đáng kinh ngạc nhỉ, có thể khiến anh buông tha hào quang của một model nam siêu cấp, còn làm cho anh quấn quít phục tùng như vậy nữa.
Hàn Thận Kì chính là con át chủ bài của chị họ, thế mà chị ấy lại có thể nguyện ý buông tay cho anh ta thoái ẩn, thậm chí còn bí mật kết hôn, tất cả những điều này đã khơi gợi lên lòng hiếu kỳ của cô ả.
Song chị họ cô hết lần này tới lần khác giữ miệng rất kín, không chịu lộ ra thân phận của vợ Hàn Thận Kỳ, càng khiến cho người ngoài cảm thấy nội tình không đơn giản, hai người bọn họ có vẻ như rất bảo hộ người phụ nữ kia.
Đúng lúc này, di động của Hàn Thận Kỳ vang lên.
Anh lấy điện thoại cầm tay ra, nhìn màn hình hiển thị một chút, là cuộc gọi đến từ Đồng Mộc Tiệp.
“Tôi nhận điện thoại một chút.” Anh cầm di động, đi ra phía ngoài quán bar.
Trình Khải Hân ngồi thẳng người lại, sau khi xác định anh đã rời khỏi quán bar liền lấy từ trong ví ra một gói thuốc nhỏ đổ vào ly rượu Whiskey.
Khẽ cầm ly rượu lên lắc lắc, để thuốc bột hoàn toàn tan đi, khóe miệng cô ả cong lên nở một nụ cười đầy đắc ý.
Nếu không phải hai người này cứ cố tình thần thần bí bí, cô ta cũng sẽ không nghĩ tới việc lợi dụng cơ hội này để phát tài, về sau từ danh thiếp Hàn Thận Kỳ đưa điều tra một chút mới phát hiện ra anh ta là ông chủ nhỏ của “văn phòng kiến trúc Quật Kỳ”, không biết người này sẽ nguyện ý trả giá bao nhiêu để bảo vệ cuộc hôn nhân của mình đây?
Cô ả cầm điện thoại ra, gửi một tin nhắn –
Tiểu Diệp, chuẩn bị máy ảnh cho tốt, nhiệm vụ sắp tới rồi.
Một phút sau, điện thoại của cô ta khẽ rung, tin nhắn trên màn hình hiển thị –
Mọi thứ đều đã sắp xếp xong xuôi.
Ả vừa lòng cất di động đi, giả bộ dườngnhư không có việc gì, tiếp tục uống rượu.
Vài phút sau, Hàn Thận Kỳ nói chuyện điện thoại xong, trở lại gian ghế lô.
“Tầm khoảng nửa giờ nữa tôi phải đi, cô tìm tôi rốt cuộc có chuyện gì?” Anh ngồi xuống ghế, nói với Trình Khải Hân.
“Cần gì phải vội vã đi như vậy, không phải là vì vợ ở nhà chờ cơm đấy chứ?” Trình Khải Hân nhấp một ngụm rượu, đưa 1 ly Whiskey đến trước mặt anh.
“Rốt cuộc cô tìm tôi có chuyện gì?” Anh uống một ngụm rượu, dò xét nhìn cô ả qua ly rượu trong suốt bằng thủy tinh.
“Còn không phải vì muốn nhờ anh giúp một việc hay sao, chính là chuyện mấy tuần trước, em tham gia hoạt động tìm kiếm người phát ngôn cho ‘Văn tỉ đại địa’ ấy mà, danh sách cuối cùng sắp được công bố, nghe nói anh và chỗ ông chủ Tiêu có quen biết, có thể giúp em vụ này được không? Em rất muốn nhận sô quảng cáo này.” Ả bịa đặt ra một lý do để hẹn anh ra gặp mặt.
“Công ty của tôi chỉ phụ trách thiết kế đồ án kiến trúc và giám sát xây dựng thi công công trình mà thôi, về phần kế hoạch quảng cáo cùng tuyên truyền marketing thì không có quyền can thiệp.” Anh một ngụm uống cạn ly rượu Whiskey, thì ra cô nàng này gọi anh đến để nói chuyện là vì vụ quảng cáo ấy.
“Nhưng anh là ông chủ nhỏ của ‘Văn phòng kiến trúc Quật Kỳ’ mà, nếu là anh nói thì ông chủ Tiêu nhất định sẽ nghe, coi như là giúp bạn tốt một lần thôi, có gì đâu.” Cô ta mềm mại nói, đầu ngón tay mờ ám qua lại trên cánh tay rắn chắc của anh.
Anh nở nụ cười khổ: “Ông chủ nhỏ cái gì chứ,
Anh cũng biết, sau khi Trình Khải Hân kết thúc hợp đồng cùng Mã Lệ Nhã, cô ta đã sang công ty khác làm việc, nhưng cũng không được tốt lắm, nghe giọng nói của cô ta trong điện thoại vô cùng tội nghiệp, cuối cùng, anh mới nể tình Mã Lệ Nhã đáp ứng gặp mặt một lần.
Cuối tuần, sau khi tan tầm lúc 5h, anh gọi điện báo trước cho Mộc Tiệp rằng mình sẽ về nhà muộn một chút rồi mới đúng hẹn đi tới quán bar vừa lập ra bên trong một khách sạn nào đó.
Dưới sự chỉ dẫn của nhân viên phục vụ, anh đi vào một gian ghế lô trong quán bar.
Dưới ánh đèn vàng tươi, Trình Khải Hân ngồi vắt chân trên chiếc sofa hình tròn màu tím, cả người mặc quần áo trễ ngực, lộ ra đôi bầu vú đầy khêu gợi.
“Người bận rộn, anh thật đúng là khó hẹn gặp đấy nhé!” Trình Khải Hân uốn éo điệu đà nói, gọi nhân viên phục vụ tới, chọn hai ly Whiskey.
“Cô tìm tôi có chuyện gì?” Hàn Thận Kỳ bình tĩnh buông cặp tài liệu ra, ngồi xuống.
Làm công việc người mẫu đã nhiều năm, EQ của anh trở nên cực kỳ tốt, cho dù trong lòng không kiên nhẫn nhưng vẫn có thể giữ vững hình tượng nhã nhặn như bình thường.
“Nói cho cùng chúng ta cũng được coi như là chỗ bạn bè, muốn rời khỏi giới giải trí mà anh cũng không cho em biết một tiếng, để em giúp anh làm một cái party tạm biệt kiếp sống model nam chứ.” Khác hẳn với sự vội vàng trong điện thoại, ánh mắt cô ả trở nên khiêu khích, cố tình quyến rũ anh.
Lúc này, nhân viên phục vụ đưa tới hai chén rượu.
“Chẳng qua chỉ là đổi công việc mà thôi, cần gì phải chú trọng lễ nghi cáo biệt làm gì.” Hàn Thận Kỳ có chút chế nhạo nói, cầm một ly rượu lên uống một ngụm.
Mặc dù đã ở trong giới giải trí khá nhiều năm nhưng bạn bè thân thiết của anh cũng chỉ có một mình Mã Lệ Nhã, còn đối với những người mẫu khác trừ bỏ lúc làm việc thì rất ít khi cùng nhau xuất hiện.
“Tốt xấu gì chúng ta cũng đã từng hợp tác tốt đẹp trên mười lần rồi, anh làm gì mà phải giữ bí mật chuyện mình kết hôn với em chứ?” Cô ả dựa nửa người vào sofa, dáng vẻ vô cùng quyến rũ và xinh đẹp.
“Tôi chỉ không muốn làm ầm ĩ mà thôi.” Anh nhắc lại lần nữa, con ngươi đen sáng ngời quan sát cô gái đó, suy đoán mục đích gặp mặt lần này: “Sao lại đột nhiên có hứng thú đối với hôn nhân của tôi thế?”
“Tò mò chứ sao! Muốn biết xem dạng phụ nữ nào lại có thể giữ chân được model nam hàng đầu châu Á như anh đấy mà?”
“Chẳng qua là người ngoài cuộc thôi.” Anh nhàn nhạt nói, không muốn để lộ quá nhiều chi tiết, miễn cho người ta đến quấy rầy cuộc sống của Mộc Tiệp.
“Xem ra sức hấp dẫn của cô ấy rất đáng kinh ngạc nhỉ, có thể khiến anh buông tha hào quang của một model nam siêu cấp, còn làm cho anh quấn quít phục tùng như vậy nữa.
Hàn Thận Kì chính là con át chủ bài của chị họ, thế mà chị ấy lại có thể nguyện ý buông tay cho anh ta thoái ẩn, thậm chí còn bí mật kết hôn, tất cả những điều này đã khơi gợi lên lòng hiếu kỳ của cô ả.
Song chị họ cô hết lần này tới lần khác giữ miệng rất kín, không chịu lộ ra thân phận của vợ Hàn Thận Kỳ, càng khiến cho người ngoài cảm thấy nội tình không đơn giản, hai người bọn họ có vẻ như rất bảo hộ người phụ nữ kia.
Đúng lúc này, di động của Hàn Thận Kỳ vang lên.
Anh lấy điện thoại cầm tay ra, nhìn màn hình hiển thị một chút, là cuộc gọi đến từ Đồng Mộc Tiệp.
“Tôi nhận điện thoại một chút.” Anh cầm di động, đi ra phía ngoài quán bar.
Trình Khải Hân ngồi thẳng người lại, sau khi xác định anh đã rời khỏi quán bar liền lấy từ trong ví ra một gói thuốc nhỏ đổ vào ly rượu Whiskey.
Khẽ cầm ly rượu lên lắc lắc, để thuốc bột hoàn toàn tan đi, khóe miệng cô ả cong lên nở một nụ cười đầy đắc ý.
Nếu không phải hai người này cứ cố tình thần thần bí bí, cô ta cũng sẽ không nghĩ tới việc lợi dụng cơ hội này để phát tài, về sau từ danh thiếp Hàn Thận Kỳ đưa điều tra một chút mới phát hiện ra anh ta là ông chủ nhỏ của “văn phòng kiến trúc Quật Kỳ”, không biết người này sẽ nguyện ý trả giá bao nhiêu để bảo vệ cuộc hôn nhân của mình đây?
Cô ả cầm điện thoại ra, gửi một tin nhắn –
Tiểu Diệp, chuẩn bị máy ảnh cho tốt, nhiệm vụ sắp tới rồi.
Một phút sau, điện thoại của cô ta khẽ rung, tin nhắn trên màn hình hiển thị –
Mọi thứ đều đã sắp xếp xong xuôi.
Ả vừa lòng cất di động đi, giả bộ dườngnhư không có việc gì, tiếp tục uống rượu.
Vài phút sau, Hàn Thận Kỳ nói chuyện điện thoại xong, trở lại gian ghế lô.
“Tầm khoảng nửa giờ nữa tôi phải đi, cô tìm tôi rốt cuộc có chuyện gì?” Anh ngồi xuống ghế, nói với Trình Khải Hân.
“Cần gì phải vội vã đi như vậy, không phải là vì vợ ở nhà chờ cơm đấy chứ?” Trình Khải Hân nhấp một ngụm rượu, đưa 1 ly Whiskey đến trước mặt anh.
“Rốt cuộc cô tìm tôi có chuyện gì?” Anh uống một ngụm rượu, dò xét nhìn cô ả qua ly rượu trong suốt bằng thủy tinh.
“Còn không phải vì muốn nhờ anh giúp một việc hay sao, chính là chuyện mấy tuần trước, em tham gia hoạt động tìm kiếm người phát ngôn cho ‘Văn tỉ đại địa’ ấy mà, danh sách cuối cùng sắp được công bố, nghe nói anh và chỗ ông chủ Tiêu có quen biết, có thể giúp em vụ này được không? Em rất muốn nhận sô quảng cáo này.” Ả bịa đặt ra một lý do để hẹn anh ra gặp mặt.
“Công ty của tôi chỉ phụ trách thiết kế đồ án kiến trúc và giám sát xây dựng thi công công trình mà thôi, về phần kế hoạch quảng cáo cùng tuyên truyền marketing thì không có quyền can thiệp.” Anh một ngụm uống cạn ly rượu Whiskey, thì ra cô nàng này gọi anh đến để nói chuyện là vì vụ quảng cáo ấy.
“Nhưng anh là ông chủ nhỏ của ‘Văn phòng kiến trúc Quật Kỳ’ mà, nếu là anh nói thì ông chủ Tiêu nhất định sẽ nghe, coi như là giúp bạn tốt một lần thôi, có gì đâu.” Cô ta mềm mại nói, đầu ngón tay mờ ám qua lại trên cánh tay rắn chắc của anh.
Anh nở nụ cười khổ: “Ông chủ nhỏ cái gì chứ,
»Tag: Trang 28 - Truyện Tiểu Thuyết - Cưới Rồi Dạy Bảo Sau , Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 
