Tiểu thuyết - Bé Bi... Anh Đã Về
âu vớ vẫn đó nữa ?
- ...
Im lặng cho hết buổi ăn . Linh lên phòng . Hoàng nhìn theo , không nói gì .
<< Mình đấ sai rồi nhỉ ? Lẽ ra mình không nên làm như vậy phải không nhỉ ? Mình không nên xua đuổi anh ta trước Linh , thậm chí mình còn không có quyền được như anh ta , theo đuổi Linh . Nhưng sao mình không chịu được , mình cảm thấy nghẹn nghẹn ở tim . Mình về đây với mục đích là gì ? Chỉ muốn nhìn thấy cô bé cười và hạnh phúc thôi nhưng sao chỉ có mấy ngày mà mình đã đem lại cho cô ấy qua nhiều nổi buồn . Vậy mình đã sai ư . Mình quá ít kỉ hay thời gian còn lại của mình quá ngắn ngủi trong khi minhg muốn làm nhiều hơn cho cô ấy . Linh còn nhớ lời hứa khi xưa không nhỉ ? Mình đã hứa nhưng mìnhlại không làm được . Mình còn quá ít thời gian , mình không thể và mình cũng chẳng xứng đáng . vậy mình phải làm sao tiếp đây ? Mình không biết , mình quá ngu ngốc haycais chết đang biến mình như vậy ???>>
Bé Bi... Anh Đã Về - Chương 08
Còn Linh :
<< ngày 12.11.07 Hix , hôm nay ăn trúng cái gì mờ hết chyện này đến chuyện kia xảy ra thế nhỉ . Anh Sơn sao lại như thế nhỉ ? Đừng nói là anh ta thix mình nha , chắc không đâu , đẹp trai thế mà thích mình thì...có vấn đề về mắt ồi =.=\' . Chắc chỉ để chọc tức anh Hoàng thôi . MÀ sao phản ứng của anh Hoàng khác vậy nhỉ . Nhìn ghê thấy sợ lun . Chậc , tại sao mọi chuyện cứ như trong hoạt hình , chẳng biết đâu mà lần . Mà anh Hoàng làm thế vì thương mình hay do sợ không có ai nấu cơm cho ảnh nhỉ . Hix , chán thiệt , mà chết ồi , quên đêm cà phê cho Hoàng , đi lẹ kẻo không ăn mắng nữa , hix ~^^~ >>
Đóng nhật kí , Linh lật dật pha cà phê rồi đem lên phòng cho Hoàng .
Cốc ! Cốc !
Linh gỏ cửa nhưng không thấy ai trả lời nên cô đi vào luôn . Hoàng ngủ rồi , Linh đặt nhẹ cà phê xuống bàn rồi tới kéo chăn đắp kỉ cho Hoàng , Linh ngồi nhẹ trên giường , trong cái mờ ảo của đèn ngủ cô vẫn thấy được khuôn mặt của Hoàng . Khi anh ngủ trong anh đẹp hơn bao giờ hết , khẽ vuốt mái tóc của Hoàng , Linh cười , có lẽ tình cảm của Linh dành cho Hoàng lúc trước và bây giờ chưa bao giờ thay đổi , chỉ có một chuyện thay đổi đó là cô và anh đã lớn , mọi chuyện trong cuộc sống sẽ đưa 2 người về đâu ? Một lúc sau , Linh nhẹ nhàng ra khỏi phong vì không muốn đánh thức Hoàng , cô nào biết Hoàng vẫn còn thức , anh chỉ vờ ngủ để được cô quan tâm , để được hưởng cái cảm giác ấm áp đó...một ít thôi , Hoàng chỉ mong có thế .
----------------------------
Linh dậy sớm vào buổi sáng để chuẩn bị thức ăn cho Hoàng . Linh nấu ăn rất ngon vì được mẹ của mình bày biểu kỉ . Xong chuyện cô gọi Hoàng xuống ăn và lấy xe đạp để đi học . Linh tung tăng trên con đường cũ thì lại gặp người đó :
- Mi Linh !!!
Sơn đi xe lại gần hơn :
- Hôm nay em đi một mình à ? Vị hôn thê của em đâu ?
- Vị hôn thê ????????_Linh trợn mắt .
- Ờ ! thì cái thằng hôm qua nó nói với anh như vậy đó .
-...
<< Sao anh Hoàng lại nói vậy nhỉ ? Minh phải trả lời sao đây ???>>
- À ...ừ ! Thôi , em muộn học rồi , em đi trước nhé .
- Từ từ ! em có điện thoại không ? Cho anh số đi ?
-...
<< Chà ! Rắc rối đây ? Có nên cho không nhỉ ? Mà ai chẳng biết số đt mình rồi ( ai cũng cho hết mà không cho Hoàng biết ^^! ) , cho thêm một người nữa cũng đâu sao đâu nhỉ >>
- Uhm` ! Số em là 0932XXXXXX .
- Ok ! Có gì mình nt hén .
- Uhm` ! Thôi em đi nha .
Rồi đạp xe một lèo .
----------------------------------------
Mọi chuyện diển ra tốt đẹp đến :
2 tháng sau :
Điện thọa trên bàn cô rung lên
<< Linh hả ! Đi chơi không em ??>>_Là tin nhắn của Sơn .
<< Không ạ ! Em bận rồi >>
<>
<< anh đừng nói vậy . Anh ấy khỏe lắm >>_Linh nhắn lại , cô không thix bị người khác nói vậy .
<< Uhm` ! Vậy thôi ! Anh yêu em >>
Lúc nào cũng vậy , tin nhắn cuối cùng của Sơn luôn có câu đó , dù Linh biết bao nhiêu lần nói rằng chỉ coi anh như là anh trai của mình . Hoàng thì dạo này tốt với cô hơn trước , hok còn hay mắng cô nữa , hay quan tâm và đương nhiên là cô thích thế . Hôm nay cả 2 đang tưới cây ngoài vườn , chủ nhật nên cả nhà lại đi tiếp , Linh không hiểu sao mà ông ,bà chủ cứ đi suốt ngày , chẳng bao giờ ở nhà được lâu cả và có vẻ họ đang buồn chuyện gì đó .
- Nè ! đang tưới cây mà em nghĩ đi đâu vậy _ hoàng hỏi ( đã chuyển cách xừng hô )
- À ! nghĩ chuyện ở lớp á mà .
- Mà em còn gặp cái tên kia không đó ?
- Tên nào ?_Lnih hỏi , vờ không biết .
- Hoàng tử bạch mã của em đó .
- Đâu ..đâu có .
- Anh không cấm em đâu ? Lớn rồi cũng biết thích rồi , nhưng phải lựa đúng người ._Hoàng nói nhưng mặt thì nhìn về hướng khác .
Linh im lặng , cô cảm thấy có cảm giác gì đó khó chịu trong lòng khi nghe xong câu đó , nhưng mặt thì làm cứ như bình thường . Linh nghĩ có lẽ tình cảm của 2 người đã được như trước nhưng dường như trong sâu thẳm trái tim , cô lại muốn nó hơn nữa .
Hoàng nhìn về phía xa xa , cũng có lẽ 1 ngày nào đó anh cũng sẽ đi một nơi , một nới thật xa mà Linh sẽ không bao giờ đến được . Đã xế chiều , màu của bầu trởi thật đẹp nhưng sao ...buồn quá .
Bé Bi... Anh Đã Về - Chương 09
Đã khuya rồi , Linh đã nằm trên giường nhưng cô còn trằn trọc vì câu nói lúc chiều Hoàng . Không hiểu sao cô không thể chợp mắt , nó cứ chờn vờn trong đầu cô , đang suy nghĩ bổng nghe tiếng cửa mở . Cô vờ ngủ . Một bàn tay nhẹ vuốt mái tóc Linh , khẽ nắm lấy bàn tay cô đặt lên môi , cô cảm nhận được những giọt nước đang rơi xuống tay mình , cô mở nhẹ mắt dù cô biết đó là ai . Người ấy đặt tay cô xuống nhẹ nhàng , đắp chăn rồi đi ra ngoài phòng . Cô ngồi dậy , tay của cô vẫn còn ướt , cô biết đó là nước mắt của người ấy , sao người áy khóc ? tại sao lại làm vậy với cô ? Bất chợt Linh khóc , cứ thấy đau đau trong tim , tình cảm của cô giờ sao không thể kiểm soát được , Linh biết người ấy đang dấu cô một bí mật , nhưng cô lại không thể nào biết được bí mật ấy dù trong tiềm thức cô biết nếu không biết được bí mật ấy thì cô sẽ mất một thứ rất rất quan trọng đối với cô .
Sáng dậy , quên sạt điện thoại , cô vội đi ra kh
- ...
Im lặng cho hết buổi ăn . Linh lên phòng . Hoàng nhìn theo , không nói gì .
<< Mình đấ sai rồi nhỉ ? Lẽ ra mình không nên làm như vậy phải không nhỉ ? Mình không nên xua đuổi anh ta trước Linh , thậm chí mình còn không có quyền được như anh ta , theo đuổi Linh . Nhưng sao mình không chịu được , mình cảm thấy nghẹn nghẹn ở tim . Mình về đây với mục đích là gì ? Chỉ muốn nhìn thấy cô bé cười và hạnh phúc thôi nhưng sao chỉ có mấy ngày mà mình đã đem lại cho cô ấy qua nhiều nổi buồn . Vậy mình đã sai ư . Mình quá ít kỉ hay thời gian còn lại của mình quá ngắn ngủi trong khi minhg muốn làm nhiều hơn cho cô ấy . Linh còn nhớ lời hứa khi xưa không nhỉ ? Mình đã hứa nhưng mìnhlại không làm được . Mình còn quá ít thời gian , mình không thể và mình cũng chẳng xứng đáng . vậy mình phải làm sao tiếp đây ? Mình không biết , mình quá ngu ngốc haycais chết đang biến mình như vậy ???>>
Bé Bi... Anh Đã Về - Chương 08
Còn Linh :
<< ngày 12.11.07 Hix , hôm nay ăn trúng cái gì mờ hết chyện này đến chuyện kia xảy ra thế nhỉ . Anh Sơn sao lại như thế nhỉ ? Đừng nói là anh ta thix mình nha , chắc không đâu , đẹp trai thế mà thích mình thì...có vấn đề về mắt ồi =.=\' . Chắc chỉ để chọc tức anh Hoàng thôi . MÀ sao phản ứng của anh Hoàng khác vậy nhỉ . Nhìn ghê thấy sợ lun . Chậc , tại sao mọi chuyện cứ như trong hoạt hình , chẳng biết đâu mà lần . Mà anh Hoàng làm thế vì thương mình hay do sợ không có ai nấu cơm cho ảnh nhỉ . Hix , chán thiệt , mà chết ồi , quên đêm cà phê cho Hoàng , đi lẹ kẻo không ăn mắng nữa , hix ~^^~ >>
Đóng nhật kí , Linh lật dật pha cà phê rồi đem lên phòng cho Hoàng .
Cốc ! Cốc !
Linh gỏ cửa nhưng không thấy ai trả lời nên cô đi vào luôn . Hoàng ngủ rồi , Linh đặt nhẹ cà phê xuống bàn rồi tới kéo chăn đắp kỉ cho Hoàng , Linh ngồi nhẹ trên giường , trong cái mờ ảo của đèn ngủ cô vẫn thấy được khuôn mặt của Hoàng . Khi anh ngủ trong anh đẹp hơn bao giờ hết , khẽ vuốt mái tóc của Hoàng , Linh cười , có lẽ tình cảm của Linh dành cho Hoàng lúc trước và bây giờ chưa bao giờ thay đổi , chỉ có một chuyện thay đổi đó là cô và anh đã lớn , mọi chuyện trong cuộc sống sẽ đưa 2 người về đâu ? Một lúc sau , Linh nhẹ nhàng ra khỏi phong vì không muốn đánh thức Hoàng , cô nào biết Hoàng vẫn còn thức , anh chỉ vờ ngủ để được cô quan tâm , để được hưởng cái cảm giác ấm áp đó...một ít thôi , Hoàng chỉ mong có thế .
----------------------------
Linh dậy sớm vào buổi sáng để chuẩn bị thức ăn cho Hoàng . Linh nấu ăn rất ngon vì được mẹ của mình bày biểu kỉ . Xong chuyện cô gọi Hoàng xuống ăn và lấy xe đạp để đi học . Linh tung tăng trên con đường cũ thì lại gặp người đó :
- Mi Linh !!!
Sơn đi xe lại gần hơn :
- Hôm nay em đi một mình à ? Vị hôn thê của em đâu ?
- Vị hôn thê ????????_Linh trợn mắt .
- Ờ ! thì cái thằng hôm qua nó nói với anh như vậy đó .
-...
<< Sao anh Hoàng lại nói vậy nhỉ ? Minh phải trả lời sao đây ???>>
- À ...ừ ! Thôi , em muộn học rồi , em đi trước nhé .
- Từ từ ! em có điện thoại không ? Cho anh số đi ?
-...
<< Chà ! Rắc rối đây ? Có nên cho không nhỉ ? Mà ai chẳng biết số đt mình rồi ( ai cũng cho hết mà không cho Hoàng biết ^^! ) , cho thêm một người nữa cũng đâu sao đâu nhỉ >>
- Uhm` ! Số em là 0932XXXXXX .
- Ok ! Có gì mình nt hén .
- Uhm` ! Thôi em đi nha .
Rồi đạp xe một lèo .
----------------------------------------
Mọi chuyện diển ra tốt đẹp đến :
2 tháng sau :
Điện thọa trên bàn cô rung lên
<< Linh hả ! Đi chơi không em ??>>_Là tin nhắn của Sơn .
<< Không ạ ! Em bận rồi >>
<>
<< anh đừng nói vậy . Anh ấy khỏe lắm >>_Linh nhắn lại , cô không thix bị người khác nói vậy .
<< Uhm` ! Vậy thôi ! Anh yêu em >>
Lúc nào cũng vậy , tin nhắn cuối cùng của Sơn luôn có câu đó , dù Linh biết bao nhiêu lần nói rằng chỉ coi anh như là anh trai của mình . Hoàng thì dạo này tốt với cô hơn trước , hok còn hay mắng cô nữa , hay quan tâm và đương nhiên là cô thích thế . Hôm nay cả 2 đang tưới cây ngoài vườn , chủ nhật nên cả nhà lại đi tiếp , Linh không hiểu sao mà ông ,bà chủ cứ đi suốt ngày , chẳng bao giờ ở nhà được lâu cả và có vẻ họ đang buồn chuyện gì đó .
- Nè ! đang tưới cây mà em nghĩ đi đâu vậy _ hoàng hỏi ( đã chuyển cách xừng hô )
- À ! nghĩ chuyện ở lớp á mà .
- Mà em còn gặp cái tên kia không đó ?
- Tên nào ?_Lnih hỏi , vờ không biết .
- Hoàng tử bạch mã của em đó .
- Đâu ..đâu có .
- Anh không cấm em đâu ? Lớn rồi cũng biết thích rồi , nhưng phải lựa đúng người ._Hoàng nói nhưng mặt thì nhìn về hướng khác .
Linh im lặng , cô cảm thấy có cảm giác gì đó khó chịu trong lòng khi nghe xong câu đó , nhưng mặt thì làm cứ như bình thường . Linh nghĩ có lẽ tình cảm của 2 người đã được như trước nhưng dường như trong sâu thẳm trái tim , cô lại muốn nó hơn nữa .
Hoàng nhìn về phía xa xa , cũng có lẽ 1 ngày nào đó anh cũng sẽ đi một nơi , một nới thật xa mà Linh sẽ không bao giờ đến được . Đã xế chiều , màu của bầu trởi thật đẹp nhưng sao ...buồn quá .
Bé Bi... Anh Đã Về - Chương 09
Đã khuya rồi , Linh đã nằm trên giường nhưng cô còn trằn trọc vì câu nói lúc chiều Hoàng . Không hiểu sao cô không thể chợp mắt , nó cứ chờn vờn trong đầu cô , đang suy nghĩ bổng nghe tiếng cửa mở . Cô vờ ngủ . Một bàn tay nhẹ vuốt mái tóc Linh , khẽ nắm lấy bàn tay cô đặt lên môi , cô cảm nhận được những giọt nước đang rơi xuống tay mình , cô mở nhẹ mắt dù cô biết đó là ai . Người ấy đặt tay cô xuống nhẹ nhàng , đắp chăn rồi đi ra ngoài phòng . Cô ngồi dậy , tay của cô vẫn còn ướt , cô biết đó là nước mắt của người ấy , sao người áy khóc ? tại sao lại làm vậy với cô ? Bất chợt Linh khóc , cứ thấy đau đau trong tim , tình cảm của cô giờ sao không thể kiểm soát được , Linh biết người ấy đang dấu cô một bí mật , nhưng cô lại không thể nào biết được bí mật ấy dù trong tiềm thức cô biết nếu không biết được bí mật ấy thì cô sẽ mất một thứ rất rất quan trọng đối với cô .
Sáng dậy , quên sạt điện thoại , cô vội đi ra kh
»Tag: Trang 6 - Tiểu thuyết - Bé Bi... Anh Đã Về, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 