Tiểu thuyết - Bé Bi... Anh Đã Về
Mẹ Hoàng giờ đây khóc nhiều hơn , nhưng bà đồng ý . Bà biết đó là tâm nguyện cuối cùng của đứa con trai bà luôn luôn xem là sinh mệnh của mình .
Trong bóng tối cũng có người đang khóc , Linh khi tỉnh dậy không thấy Hoàng , cô đã vội chạy xuống kiếm Hoàng và vô tình nghe được những lời nói tận sâu trong trái tim của anh .
Hoàng lên phòng Linh , thấy cô ngủ , anh nhẹ ngồi bên , cứ nhìn cô mãi . Bổng Linh mở mắt , cười . Nhẹ lắm , nhưng Hoàng cảm nhận được . Nó làm ấm trong lòng cậu :
- Hôm nay anh ngủ bên em nhé , được không ?
Linh nói rồi xít người vào để Hoàng nằm xuống .
Nằm cạnh nhau , Linh cứ như bé con , ôm chặt lấy Hoàng .
- Anh ấm thật . hì hì .
Hoàng ôm chặt hơn , như không bao giờ muốn buông tay ra , không bao giờ muốn xa Linh . Bổng Linh nói :
- Anh Hoàng nè , cho Linh hỏi câu này nhé .
- Uhm` !
- Sao hồi bé anh lại đến làm quen với Linh zã ???
- Thì ... Lúc đó anh thấy có một cô bé cực kì dể thương đến ở nhà mình . Anh vui lắm . Nhưng cô bé cứ ở trong phòng hoài nên anh mới vào làm quen chứ sao .
- "cực kì dể thương" luôn hả . Hi hi . Zị chứ anh Hoàng xa Linh rồi anh Hoàng có buồn không ?
- Buồn chớ ! Anh khóc mấy ngày mấy đêm luôn á .
- Linh cũng zị á .
Cả 2 im lặng một lúc , Linh nói tiếp :
- Anh Hoàng nè , anh kể lại chuyện chúng ta lúc nhỏ đi . Linh quên xíu xíu ồi .
- Uhm` . Anh kể nha . Hồi đó anh với em hay đi đến công viên dành cho trẻ em chơi nè , Linh hay vòi anh , bắt anh phải đi mua kem nè ....
Hoàng nói , nói nhiều , đúng là cậu chưa quên bất cứ chuyện gì cả . Cậu nói đến khi thấy Linh đã chìm vào giấc ngủ sâu , Hoàng cười nhè nhẹ , rồi nước mắt cứ thế tuôn rơi .
-----------------------------------------------------
Sáng dậy , thấy Linh đã dậy từ bao giờ , Hoàng cũng xuống dưới nhà . Vừa bước xuống đến bậc thang thứ 2 cậu đã nghe mùi thơm của các món ăn xông lên . Bị mùi vị thức ăn thơm ngon lôi vào nha bếp , Hoàng mới biết đó là Linh . Cô đang cặm cụi làm đồ ăn . Hoàng đi nhè nhẹ đến và ôm lấy cô .
- Hôm nay là ngày gì mà làm đồ ăn ngon zị ta ?_ Hoàng hóm hỉnh .
Linh quay lại cười thật tươi :
- Là ngày đâu tiên làm đồ ăn cho " anh iu " .
Hoàng vờ quay qua quay lại :
- Đâu . Đâu . " anh iu " của quí cô xinh đẹp đâu ta ?
Linh đấm nhẹ vào bụng Hoàng :
- Đây nè . Chình ình trước mắt nè . Anh đi vệ sinh mặt đi rồi lên . Em mời ông bà chủ xuống luôn .
- Uhm` ! Chờ anh xíu nha ... " em iu "
Hoàng cười khì khì rồi đi .
Bé Bi... Anh Đã Về - Chương 13
Bữa sáng hôm nay vui hơn bình thường . Bởi vì cả nhà tụ tập bên nhau , nói chuyện , cười đùa cứ như không có chuyện gì xảy ra .
Ăn sáng xong Lnih và Hoàng chào cả nhà rồi đi học . Hôm nay cả hai đi trên chiếc xe đạp đến trường . Mọi người , cả bạn của Hoàng , cả bạn của Linh đều ngạc nhiên bởi : bên Hoàng thì thấy Hoàng luôn đối xử rất tệ với Linh , còn bên Linh thì luôn nghe những lời than thở về Hoàng . Đâu ngờ 2 người giờ thành " ý ý " . Nhưng ai cũng mưùng cho cả 2 . Trừ một người , đó là Sơn ( nhân vật ít xuất hiện trong truyện ) . Trong thời gian vừa qua , do hoạt động ngoại khoá của trường nên anh phải đi Vũng Tàu . Lúc về nghe được tin Linh và Hoàng thân thiết với nhau anh vô cùng bực tức .
------------------------------------
Khoảng thời gian này , Hoàng vô cùng hạnh fúc , đồng thời bệnh anh cũng tăng thêm . Khi đi chơi với Linh , Hoàng luôn cố tỏ ra khoẻ mạnh trước cô , thật ra anh rất mệt . Nhưng cậu không muốn vì thế mà mất những thời khắc quí giá này .
Màn đêm buông xuống , Linh đang chuẩn bị cơm cho Hoàng , ông bà chủ và mẹ cô lại đi tíêp , cô biết họ đi không phải đi nghĩ , cũng không phải đi vì công việc mà vì đi với hy vọng sẽ tìm được tuỷ sống tương ứng cho Hoàng . Hôm nay lại chỉ có mình cô và Hoàng ở nhà .
- Anh Hoàng , xuống ăn cơm .
Linh đứng ngoài cửa gọi hoài nhưng không thấy trả lời , cô thấy có chuỵện không hay nên mở cửa bước vào . Đúng như cô nghĩ , Hoàng nằm ngất trên sàn nhà . Hoảng hốt , Linh vội đở Hoàng lên giường rồi lấy khăn lạnh lau người cho cậu . Linh tính gọi điện gọi xe cứu thương thì Hoàng cầm tay cô , ngăn lại , giọng thều thào :
- Đừng , anh không sao .... đâu mà .
- Nhưng lỡ như bệnh anh trở nặng thì sao ?_ Linh giọng đầy lo lắng .
- Không ... không sao . Anh như thế này quen rồi . Linh ở đây với anh đi ._Hoàng nói cực nhọc và cố cười để cho Linh an lòng .
Thấy Hoàng như thế , Linh muốn khóc nhưng không dám khóc , sợ làm cậu lo lắng . Linh ngồi cạnh bên Hoàng , kể những câu chuyện cười " củ rích " , nhưng cả 2 cười rất sảng khoái . Một lúc sau thì Hoàng chìm vào giấc ngủ . Tính đi ra khỏi phòng thì thấy bàn học cảu Hoàng lộn xộn quá , Linh tới để dọn dẹp , tình cờ , cô thấy một cuốn sổ tay rất dày . Vì tò mò Linh lật ra xem :
" ngày...., tháng...., năm 1998 .
Pi . Anh qua bên này được 3 ngày rồi , anh nhớ Bi quá . Ở đây ghê lắm , anh không hiểu họ nói gì hết . Mấy ông bác sĩ cứ đưa ông tiêm thật to vào chích tay anh , lấy máu . Anh sợ lắm . Bi ở đó ra sao rồi nhỉ ? Có nhớ anh không ? ....."
"ngày... , tháng....,năm 2000
Bi ơi . Anh nhớ Bi quá , 2 năm rồi không được nhìn thấy Bi , chỉ thấy Bi qua ảnh thôi . Anh buồn quá , anh đòi về nhưng ba mẹ không cho . Anh đang viết cái này trong bệnh viện , anh chỉ biết nằm mà viết " nhật kí " thôi , người ta nói con trai mà viết nhật kí là bê đê . Nhưng kệ , anh nhớ Bi lắm , nhưng không biết làm cách nào để nói cho Bi biết nên phỉ viết ...."
..........
" ngày..., tháng...,năm 2008
Anh sắp về rồi Bi à . Anh không biết bây giờ Bi xinh như thế nào nữa , nhưng chắc là hơn anh nhỉ . Bệnh của anh ... không ....chữa được . Người ta không tìm thấy tuỷ cho anh . Anh không thích ở đây nữa . Anh thấy mình nghẹt thở lắm . Bi quên anh chưa nhỉ ? Anh thfì lúc nào cũng nhớ Bi vô cùng . Anh nghe người ta nói với ba mẹ rằng anh chỉ sống được khoảng một năm nữa thôi nếu không tìm được tuỷ tương ứng . Anh ... thật sự anh sợ lắm , sợ rằng sẽ phải chết mà không còn gặp được Bi nữa , anh sợ lắm
»Tag: Trang 10 - Tiểu thuyết - Bé Bi... Anh Đã Về, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 
