Tiểu Thuyết - Anh! Em Sai Rồi Full
~~~~
Hừ hừ, chắc chắn là Triệu Linh San cố tình chơi khăm mình đây mà. Con nhỏ này đúng là đồ khó ưa. Bình thường Tiểu Lai đã chả ưa gì cái con nhỏ Triêu Linh San kênh kiệu, vênh váo suốt ngày hất hàm sai bảo người khác rồi. Hôm trước cô cùng với nhỏ này tranh giành đồ ăn ở căn tin nên giờ trả thù đây mà. Hừ hừ. Tiểu Lai trong lòng nghiến răng nghiến lợi chửi thầm, thăm viếng tất cả họ hàng tổ tông trong bán kính 18 đời = =
“ Hiệu trưởng à, thực sự thì em không biết uống rượu đâu ạ…..” TôTiểu Lai đáng thương nhỏ nhẹ đáp lời.
“ Tiểu Lai à, bạn cũng đừng khiêm tốn quá, mấy lần bạn uống với mình đều là uống tới bến không mà ~~~~ Thật sự là lên đến high luôn đó ~~~” Lần này là con nhỏ Linh San nói. Cái mặt nó đúng là đang chê cười Tiểu Lai cô đây mà.
Tiểu Lai đang chuẩn bị gân cổ cãi lại thì bị người con trai bên cạnh chặn ngang.
“ Nếu đã nói như vậy thì việc gì phải nhiều lời, chúng ta cứ thử xem, bạn học Tô có thể uống rượu hay không biết liền!” Trình Thiếu Phàm mặt cười cười nhìn Tô Tiểu Lai nói. Nụ cười kia khiến cho Tô Tiểu Lai bủn rủn hết cả người.
“ Ừ, đúng đúng! Mà mọi người ăn cơm đi, nào, nâng chén nâng chén!!!” Hiệu trưởng tiếp lời.
Hiệu trưởng vừa nói xong liền bưng chén rượu, hướng về phía Trình Thiếu Phàm nói : “ Thiếu Phàm, mấy năm nay đều nhờ em trường học mới có thể tốt như thế này, phát triển rất nhanh. Một chén này là thầy thay mặt trường học cảm ơn em.”
Trình Thiếu Phàm cũng cầm lấy chén rượu đứng lên : “Đây là điều phải làm. Thầy Triệu, thầy quên em đã từng tốt nghiệp ở trường này sao? Giúp đỡ trường của chính mình trong khả năng của em cũng chính là niềm vinh hạnh mà.” Nói xong, 2 người đồng thời hướng nhau uống rượu.
Tô Tiểu Lai vẫn im lặng ngồi bên cạnh người con trai đầy uy lực kia, ngồi im không dám nhúc nhích một chút nào. Bỗng bên tai có tiếng một giáo viên nói : “Tiểu Lai, thầy hiệu trưởng đã kính Trình tiên sinh một ly rồi. Em là học sinh cũng nên kính một ly chứ nhỉ?”
Này này này, đâu ra cái quan điểm thúi hoắc đó vậy hả, có vụ này nữa sao T____T Trời ơi, đúng là thảm của thảm mà. Ông nỡ đối xử với Tiểu Lai như vậy sao???
Xung quanh bàn ăn là những tiếng khích, phụ họa của các giáo viên, chỉ có mỗi bạn Tiểu Lai của chúng ta là đang đờ người ra mà thôi.
Trình Thiếu Phàm cầm lấy chén rượu, đứng lên nói với Tiểu Lai vẫn đang còn ngớ người : “Bạn học Tô có vẻ không tình nguyện lắm thì phải …..”
Tô Tiểu Lai thông minh lập tức phản ứng lại ngay. Cô bưng chén rượu trong tay, đứng lên, trưng ra bộ mặt hiền lành với nụ cười rất dễ thương nói “ Sao lại thế được. Em vui mừng còn không kịp nữa là… Em vừa rồi rất kích động cho nên mới suất vô ý như vậy. Em kính anh một ly.”
Nói xong cô nuốt ực cả chén rượu. Trình Thiếu Phàm nhìn Tiểu Lai uống rượu thành thục như vậy liền không khỏi nhíu mày, hừ, đúng là em nhỏ không nghe lời rồi, có lẽ thời điểm cần giáo huấn nghiêm khắc nên bắt đầu rồi.
Nhìn thức ăn rực rỡ sắc màu trên bàn Tô Tiểu Lai không thể nào nuốt nổi dù chưa ăn gì. Thứ nhất là không có tâm trạng, thứ hai là uống rượu rồi lại cảm thấy ngang bụng, không muốn ăn.
Kim đồng hồ chỉ 8g40p, bữa ăn kết thúc.
Tô Tiểu Lai nhìn thấy Hiệu trưởng với Trình Thiếu Phàm đang ngồi hàn huyên say sưa liền đứng dậy len lén trốn về ký túc xá.
Về đến ký túc xá liền thấy ba chị em thân thiết đang ngồi nghiêm chỉnh, Tô Tiểu Lai rót cho mình ly nước rồi ngồi xuống giường, dựa vào cái cửa sổ nhỏ, hỏi ngay : “Các chị em có gì thắc mắc cần hỏi thì hỏi ngay đi”
“Ăn uống no say mà không biết mang cái gì về cho chị em à?” Mở miệng đầu tiên là Lâm Vi Vi.
“Bạn Vi à, bạn có biết tớ vừa mới sống sót trở về trong hoàn cảnh nguy hiểm nước sôi lửa bỏng không hả? Thiếu chút nữa là chết rồi. Đã thế lại còn kết thù mang oán với con nhỏ Triệu Linh San nữa.” Tiểu Lai tức giận nói.
“Tình huống sao? Như thế nào? Nói nghe coi”. Bạn Từ Tố giở giọng lãnh đạo ra hỏi.
Chương 4
Khủng hoảng tài chính
Edit: I’m SO2
Tô Tiểu Lai rành mạch kể mọi chuyện, không hề sót chuyện gì, kể cả chuyện người anh Trình Thiếu Phàm kia.
“Trời ơi, Trình Thiếu Phàm là anh của cậu ư, ôi mẹ ơi, đó mà là ma quỷ sao? Người đó rõ ràng là thiên sứ mà, Tiểu Lai, không ngờ lại có người bạn vu khống người khác như cậu.” Vẻ mặt mê trai ngây ngốc của Lâm Vi Vi khinh thường.
“Thật không ngờ nha, Tiểu Lai, khi nào mới giới thiệu anh cậu cho chúng tớ quen biết đây?” Lý Ly vẻ mặt mong chờ.
“Tiểu Lai à, anh cậu có bạn gái chưa vậy? Cậu nghĩ thử xem tớ có phải là mẫu người của anh ấy không?” Con nhóc Từ Tố mặt dày nói.
Tô Tiểu Lai buồn bực, người anh ma quỷ của cô làm sao mà có thời gian dành cho những bà cô mê trai này được cơ chứ, không thể để họ nhảy vào hố lửa, phải gột rửa mấy cái đầu heo này mới được, “Tớ khinh nhá, cậu không biết xấu hổ à? Tớ nói cho cậu biết, anh ấy không hợp với cậu đâu, đừng tự làm mình đau khổ, anh tớ không phải là loại người mà người bình thường có thể đối phó đâu.”
“Vậy cậu nói xem, anh cậu thích mẫu người như thế nào?” Từ Tố chưa từ bỏ ý định hỏi.
“Tố Tố, không phải cậu mới chia tay Lí Hạo sao? Đáng lẽ phải đang trong thời kì đau khổ vật vã chứ?” Tô Tiểu Lai nghi hoặc hỏi.
“Tiểu Lai, bởi vì đang đau khổ nên người ta mới phải đi tìm tình yêu nồng thắm mới để quên đi đấy…” Tố Tố làm ra vẻ đáng yêu điềm đạm nói.
“Quên đi, tùy các cậu, dù sao thì tớ cũng không nghĩ là sẽ gặp lại anh ấy, các cậu yêu đương chẳng ra sao cả.” Tô Tiểu Lai nhẹ nhàng nằm xuống giường, nhắm mắt lại, trong lòng thầm cầu nguyện, anh trai ma quỷ đừng tới tìm mình.
Buổi sáng thứ N, ánh mặt trời bao phủ cả sân trường đầy nhân tài, Tô Tiểu Lai không hạnh phúc xếp hàng chờ đợi trước cửa Ngân hàng kiến thiết Trung Quốc, vẫn là bộ mặt nhập nhèm đôi mắt buồn ngủ, cô rút cuộc cũng đã lên đến hàng đầu, thật không ngờ
Hừ hừ, chắc chắn là Triệu Linh San cố tình chơi khăm mình đây mà. Con nhỏ này đúng là đồ khó ưa. Bình thường Tiểu Lai đã chả ưa gì cái con nhỏ Triêu Linh San kênh kiệu, vênh váo suốt ngày hất hàm sai bảo người khác rồi. Hôm trước cô cùng với nhỏ này tranh giành đồ ăn ở căn tin nên giờ trả thù đây mà. Hừ hừ. Tiểu Lai trong lòng nghiến răng nghiến lợi chửi thầm, thăm viếng tất cả họ hàng tổ tông trong bán kính 18 đời = =
“ Hiệu trưởng à, thực sự thì em không biết uống rượu đâu ạ…..” TôTiểu Lai đáng thương nhỏ nhẹ đáp lời.
“ Tiểu Lai à, bạn cũng đừng khiêm tốn quá, mấy lần bạn uống với mình đều là uống tới bến không mà ~~~~ Thật sự là lên đến high luôn đó ~~~” Lần này là con nhỏ Linh San nói. Cái mặt nó đúng là đang chê cười Tiểu Lai cô đây mà.
Tiểu Lai đang chuẩn bị gân cổ cãi lại thì bị người con trai bên cạnh chặn ngang.
“ Nếu đã nói như vậy thì việc gì phải nhiều lời, chúng ta cứ thử xem, bạn học Tô có thể uống rượu hay không biết liền!” Trình Thiếu Phàm mặt cười cười nhìn Tô Tiểu Lai nói. Nụ cười kia khiến cho Tô Tiểu Lai bủn rủn hết cả người.
“ Ừ, đúng đúng! Mà mọi người ăn cơm đi, nào, nâng chén nâng chén!!!” Hiệu trưởng tiếp lời.
Hiệu trưởng vừa nói xong liền bưng chén rượu, hướng về phía Trình Thiếu Phàm nói : “ Thiếu Phàm, mấy năm nay đều nhờ em trường học mới có thể tốt như thế này, phát triển rất nhanh. Một chén này là thầy thay mặt trường học cảm ơn em.”
Trình Thiếu Phàm cũng cầm lấy chén rượu đứng lên : “Đây là điều phải làm. Thầy Triệu, thầy quên em đã từng tốt nghiệp ở trường này sao? Giúp đỡ trường của chính mình trong khả năng của em cũng chính là niềm vinh hạnh mà.” Nói xong, 2 người đồng thời hướng nhau uống rượu.
Tô Tiểu Lai vẫn im lặng ngồi bên cạnh người con trai đầy uy lực kia, ngồi im không dám nhúc nhích một chút nào. Bỗng bên tai có tiếng một giáo viên nói : “Tiểu Lai, thầy hiệu trưởng đã kính Trình tiên sinh một ly rồi. Em là học sinh cũng nên kính một ly chứ nhỉ?”
Này này này, đâu ra cái quan điểm thúi hoắc đó vậy hả, có vụ này nữa sao T____T Trời ơi, đúng là thảm của thảm mà. Ông nỡ đối xử với Tiểu Lai như vậy sao???
Xung quanh bàn ăn là những tiếng khích, phụ họa của các giáo viên, chỉ có mỗi bạn Tiểu Lai của chúng ta là đang đờ người ra mà thôi.
Trình Thiếu Phàm cầm lấy chén rượu, đứng lên nói với Tiểu Lai vẫn đang còn ngớ người : “Bạn học Tô có vẻ không tình nguyện lắm thì phải …..”
Tô Tiểu Lai thông minh lập tức phản ứng lại ngay. Cô bưng chén rượu trong tay, đứng lên, trưng ra bộ mặt hiền lành với nụ cười rất dễ thương nói “ Sao lại thế được. Em vui mừng còn không kịp nữa là… Em vừa rồi rất kích động cho nên mới suất vô ý như vậy. Em kính anh một ly.”
Nói xong cô nuốt ực cả chén rượu. Trình Thiếu Phàm nhìn Tiểu Lai uống rượu thành thục như vậy liền không khỏi nhíu mày, hừ, đúng là em nhỏ không nghe lời rồi, có lẽ thời điểm cần giáo huấn nghiêm khắc nên bắt đầu rồi.
Nhìn thức ăn rực rỡ sắc màu trên bàn Tô Tiểu Lai không thể nào nuốt nổi dù chưa ăn gì. Thứ nhất là không có tâm trạng, thứ hai là uống rượu rồi lại cảm thấy ngang bụng, không muốn ăn.
Kim đồng hồ chỉ 8g40p, bữa ăn kết thúc.
Tô Tiểu Lai nhìn thấy Hiệu trưởng với Trình Thiếu Phàm đang ngồi hàn huyên say sưa liền đứng dậy len lén trốn về ký túc xá.
Về đến ký túc xá liền thấy ba chị em thân thiết đang ngồi nghiêm chỉnh, Tô Tiểu Lai rót cho mình ly nước rồi ngồi xuống giường, dựa vào cái cửa sổ nhỏ, hỏi ngay : “Các chị em có gì thắc mắc cần hỏi thì hỏi ngay đi”
“Ăn uống no say mà không biết mang cái gì về cho chị em à?” Mở miệng đầu tiên là Lâm Vi Vi.
“Bạn Vi à, bạn có biết tớ vừa mới sống sót trở về trong hoàn cảnh nguy hiểm nước sôi lửa bỏng không hả? Thiếu chút nữa là chết rồi. Đã thế lại còn kết thù mang oán với con nhỏ Triệu Linh San nữa.” Tiểu Lai tức giận nói.
“Tình huống sao? Như thế nào? Nói nghe coi”. Bạn Từ Tố giở giọng lãnh đạo ra hỏi.
Chương 4
Khủng hoảng tài chính
Edit: I’m SO2
Tô Tiểu Lai rành mạch kể mọi chuyện, không hề sót chuyện gì, kể cả chuyện người anh Trình Thiếu Phàm kia.
“Trời ơi, Trình Thiếu Phàm là anh của cậu ư, ôi mẹ ơi, đó mà là ma quỷ sao? Người đó rõ ràng là thiên sứ mà, Tiểu Lai, không ngờ lại có người bạn vu khống người khác như cậu.” Vẻ mặt mê trai ngây ngốc của Lâm Vi Vi khinh thường.
“Thật không ngờ nha, Tiểu Lai, khi nào mới giới thiệu anh cậu cho chúng tớ quen biết đây?” Lý Ly vẻ mặt mong chờ.
“Tiểu Lai à, anh cậu có bạn gái chưa vậy? Cậu nghĩ thử xem tớ có phải là mẫu người của anh ấy không?” Con nhóc Từ Tố mặt dày nói.
Tô Tiểu Lai buồn bực, người anh ma quỷ của cô làm sao mà có thời gian dành cho những bà cô mê trai này được cơ chứ, không thể để họ nhảy vào hố lửa, phải gột rửa mấy cái đầu heo này mới được, “Tớ khinh nhá, cậu không biết xấu hổ à? Tớ nói cho cậu biết, anh ấy không hợp với cậu đâu, đừng tự làm mình đau khổ, anh tớ không phải là loại người mà người bình thường có thể đối phó đâu.”
“Vậy cậu nói xem, anh cậu thích mẫu người như thế nào?” Từ Tố chưa từ bỏ ý định hỏi.
“Tố Tố, không phải cậu mới chia tay Lí Hạo sao? Đáng lẽ phải đang trong thời kì đau khổ vật vã chứ?” Tô Tiểu Lai nghi hoặc hỏi.
“Tiểu Lai, bởi vì đang đau khổ nên người ta mới phải đi tìm tình yêu nồng thắm mới để quên đi đấy…” Tố Tố làm ra vẻ đáng yêu điềm đạm nói.
“Quên đi, tùy các cậu, dù sao thì tớ cũng không nghĩ là sẽ gặp lại anh ấy, các cậu yêu đương chẳng ra sao cả.” Tô Tiểu Lai nhẹ nhàng nằm xuống giường, nhắm mắt lại, trong lòng thầm cầu nguyện, anh trai ma quỷ đừng tới tìm mình.
Buổi sáng thứ N, ánh mặt trời bao phủ cả sân trường đầy nhân tài, Tô Tiểu Lai không hạnh phúc xếp hàng chờ đợi trước cửa Ngân hàng kiến thiết Trung Quốc, vẫn là bộ mặt nhập nhèm đôi mắt buồn ngủ, cô rút cuộc cũng đã lên đến hàng đầu, thật không ngờ
»Tag: Trang 4 - Tiểu Thuyết - Anh! Em Sai Rồi Full, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 