Tiểu Thuyết - Anh! Em Sai Rồi Full
hanh kêu to, “Tô Tiểu Laiiiii, ai cho phép cậu đổi nhạc chuông dọa người thế này hả?”.
Tô Tiểu Lai tay còn dính đầy bọt xà phòng nhảy vọt ra từ WC, vẻ mặt vô tội hỏi, “Vi tử, không thấy tớ đang giặt quần áo sao? Giúp tớ nghe điện đi”.
Lâm Vi Vi ghét nhất lúc cô đang chơi game bị người khác quấy rầy, nhưng so với lúc này cô còn ghét cái tiếng chuông kinh dị ấy hơn, vì thế không kiên nhẫn được nhận điện thoại.
“Alô !!!!”.
“Em không phải là Tiểu Lai?”.
“Tôi là bạn cùng phòng của cô ấy, xin hỏi chị là… ?”.
“À, tôi là La San, Tiểu Lai…”.
Sao lại là cô ta, người phụ nữ này sao lại tìm đến cô thế này, suốt cả một tuần cô ta gọi đến một tá cuộc điện thoại, mỗi lần chỉ hỏi tình hình của anh trai cô, còn hẹn cô đi ăn cơm, nhưng cô không đồng ý, sau sự kiện Kentucky và đồ ăn vặt, cô không dám gặp mặt cô ta nữa. Trong khoảng thời gian này Tô Tiểu Lai vì chuyện thi cử mà trở nên trầm cảm, hơn nữa âm hồn không tiêu tan La San này khiến cho trái tim vốn đã suy sụp của cô trở nên hỏng thật sự. ( _ _||||)
“Tiểu Lai đang ở…”. Đang giặt quần áo, còn không chờ Lâm Vi Vi nói tiếp, Tô Tiểu Lai liền nhảy bổ ra, kích động lay lay tay cô, ý bảo cô đừng nói, Lâm Vi Vi nhìn bọt xà phòng bay về hướng của cô, không kịp tránh vì thế một đám bọt tung ra….
Tô tiểu Lai nhìn khuôn mặt đầy bọt xà phòng của Lâm Vi Vi, trong đầu chỉ thoáng hiện lên mấy chữ, thôi xong đời rồi….
Giờ phút này Lâm Vi Vi đang cắn chặt răng, ánh mắt hung dữ nhìn cô, miệng còn nói dịu dàng, “Tiểu Lai đang công tác ở WC, không có cách nào tiếp điện thoại của chị, lát nữa đợi cô ấy đi ra tôi sẽ nói có chị gọi điện đến, vâng, chào chị, vâng hẹn gặp lại”.
Tô Tiểu Lai cảm thấy tình thế không ổn, quyết định thực thi ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách, chạy nhanh về hướng nhà WC, nhưng hỏa nhãn kim tinh của Lâm Vi Vi đã sớm đoán được ý đồ của cô, nhanh hơn một bước tóm lấy cô, kết quả chính là hai người vừa rượt đuổi vừa đánh nhau, lại còn dùng hết những dụng cụ trong phòng, nào là thú bông, rồi đến móc treo quần áo, lại cả chổi nữa ….TT~TT
Kết quả là, chiến tranh thế giới lần thứ ba bắt đầu…. =w=
Lý Ly và Từ Tố trở thành hai người duy nhất chứng kiến đại chiến này, không những không can ngăn mà còn ngồi đó rung đùi, cười đến sái quai hàm.
Vài phút sau đó, cuộc chiến đã đánh bại Tô Tiểu Lai một cách thảm hại chấm dứt trong vẻ vang của Lâm Vi Vi.
Hai người trong tình trạng kiệt sức nửa ngồi dưới đất, phòng ký túc xã bỗng dưng trở nên im lặng lạ thường, chỉ chốc lát sau Từ Tô đã phá tan bầu không khí yên tĩnh ngắn ngủi này, “Tiểu Lai, cậu mau đổi ngay nhạc chuông đi, cậu đã làm vấy bẩn trái tim bé bỏng của tớ đó!!!”.
“Ha ha, này nhớ các cậu không thấy bài hát Anh tin tưởng mùa xuân không hề nhàm chán hay sao? Tớ cũng muốn ôm một chút gió xuân”. Tô Tiểu Lai đắc chí nói.
“Tô Tiểu Lai ơi Tô Tiểu Lai, muốn tớ nói tử tế với cậu thế nào đây, đầu cậu bị đập vào tường à?”. Giọng nói Lý Ly lúc này chỉ cần so sánh với ngữ khí nói chuyện bình thường Tô Tiểu Lai cũng hiểu được đại hội phê phán lập tức tràn đến…
Quả nhiên….
“Đúng vậy, Tiểu Lai, cậu đúng là bị trúng tà của kì thi rồi”. Lâm Vi Vi nói.
“Ôi đứa trẻ đáng thương này, cậu đúng là thế hệ bị hủy hoại”. Từ Tố thở một hơi dài thườn thượt nói.
“Được lắm, chờ thành tích của kì thi lần này công bố, tớ sẽ đổi nhạc chuông”. Tô Tiểu Lai quyết định bóp chết cái đại hội phê phán lần này ngay còn ở trong trứng nước.*^*
“Tùy cậu đấy, dù sao sau đợt thi này xong, ở trường cũng không có việc gì. Tớ chuẩn bị về nhà ít ngày, mẹ tớ đã liên hệ một đơn vị cho tớ thực tập rồi”. Lý Ly nói nhẹ nhàng như không.
Sau đó là Lâm Vi Vi, “Hai ngày sau tớ cũng về quê, bà ngoại tớ còn chờ tớ về để chăm sóc”.
Tô Tiểu Lai nhìn sang Từ Tố, hy vọng có người ở lại với cô.
“Các cậu đều về nhà. Còn nghỉ hè lần này tớ chuẩn bị đi tìm việc”. Từ Tố đóng quyển tạp chí trong tay lại, nhìn sang Tô Tiểu Lai hỏi, “Tiểu Lai, còn cậu?”.
“Tớ, tớ còn chưa nghĩa đến”. Tô Tiếu Lai ấp úng nói. Cô đúng là chưa từng nghĩ đến, trong khoảng thời gian này bị kỳ thi làm cho đầu óc lú lẫn, dường như không để lại một khoảng trống nào để tự hỏi công việc sắp tới của mình.
“Tiểu Lai, tớ cảm thấy cậu có thể đến công ty anh trai cậu thực tập đấy, công ty giàu có như vậy tích lũy kinh nghiệm tốt lắm”. Lâm Vi Vi đề nghị.
Tô Tiểu Lai còn chưa nghĩ đến vấn đề này, côvẫn nghĩ mình vẫn còn là trẻ con, không nghĩ đến đột nhiên cô sẽ trở thành người lớn. Khoảng thời gian ba năm đại học đẹp nhất còn chưa kịp nhớ đã sắp đi qua, khoảng thời gian ba năm đẹp nhất vì không có Trình Thiếu Phàm kè kè ở cạnh, cuộc đời vô tư vô lo suốt ba năm, cứ như vậy vô thức cách xa cô. Cô đột nhiên ngây ngốc đứng dậy, tương lai à, đối với cô mà nói, cứ thế xa xôi nhưng lại gần trong gang tấc.
Cô bỗng nhiên cảm thấy mình như đứa trẻ bị lạc đường không tìm thấy đường về nhà.
Chương 14
Phỏng vấn
Edit: Linh Trưởng
“Trái tim tôi chỉ có em chứ không hề có cô ấy, em phải tin tưởng tình yêu tôi dành cho em mãi mãi là chân thật…. “.
“Alo, mẹ ạ!”
“ Hừ, con còn biết mẹ là mẹ con sao? Đi lâu như thế mà cũng không biết đường gọi điện về nhà hỏi thăm sao?” Mẹ Tô tựa như núi lửa bùng nổ to tiếng mắng Tiểu Lai.
“ Mẹ, hôm nay mẹ ăn bom sao?” Tiểu Lai nhỏ nhẹ.
“Con đúng là cùng một giuộc với ba con. Có nhớ hôm qua là ngày gì không hả…hả…hả…?????”
Mẹ Tiểu Lai rất ít khi hỏi những vấn đề đại loại như vậy. Vậy nên Tiểu Lai cố gắng hết sức nhớ xem ngày hôm qua là ngày gì. Hôm qua là ngày bảy tháng bảy có gì đặc biệt đâu ~.~ Đột nhiên, đầu óc lóe sáng, nghĩ rarồi !!!! May là Tiểu Lai cô đây hồi học trung học rất khá môn sử nha. Hồi đó cô là “thủ khoa” môn Sử của cả khối đó, điểm lúc nào cũng trên 90. Như
Tô Tiểu Lai tay còn dính đầy bọt xà phòng nhảy vọt ra từ WC, vẻ mặt vô tội hỏi, “Vi tử, không thấy tớ đang giặt quần áo sao? Giúp tớ nghe điện đi”.
Lâm Vi Vi ghét nhất lúc cô đang chơi game bị người khác quấy rầy, nhưng so với lúc này cô còn ghét cái tiếng chuông kinh dị ấy hơn, vì thế không kiên nhẫn được nhận điện thoại.
“Alô !!!!”.
“Em không phải là Tiểu Lai?”.
“Tôi là bạn cùng phòng của cô ấy, xin hỏi chị là… ?”.
“À, tôi là La San, Tiểu Lai…”.
Sao lại là cô ta, người phụ nữ này sao lại tìm đến cô thế này, suốt cả một tuần cô ta gọi đến một tá cuộc điện thoại, mỗi lần chỉ hỏi tình hình của anh trai cô, còn hẹn cô đi ăn cơm, nhưng cô không đồng ý, sau sự kiện Kentucky và đồ ăn vặt, cô không dám gặp mặt cô ta nữa. Trong khoảng thời gian này Tô Tiểu Lai vì chuyện thi cử mà trở nên trầm cảm, hơn nữa âm hồn không tiêu tan La San này khiến cho trái tim vốn đã suy sụp của cô trở nên hỏng thật sự. ( _ _||||)
“Tiểu Lai đang ở…”. Đang giặt quần áo, còn không chờ Lâm Vi Vi nói tiếp, Tô Tiểu Lai liền nhảy bổ ra, kích động lay lay tay cô, ý bảo cô đừng nói, Lâm Vi Vi nhìn bọt xà phòng bay về hướng của cô, không kịp tránh vì thế một đám bọt tung ra….
Tô tiểu Lai nhìn khuôn mặt đầy bọt xà phòng của Lâm Vi Vi, trong đầu chỉ thoáng hiện lên mấy chữ, thôi xong đời rồi….
Giờ phút này Lâm Vi Vi đang cắn chặt răng, ánh mắt hung dữ nhìn cô, miệng còn nói dịu dàng, “Tiểu Lai đang công tác ở WC, không có cách nào tiếp điện thoại của chị, lát nữa đợi cô ấy đi ra tôi sẽ nói có chị gọi điện đến, vâng, chào chị, vâng hẹn gặp lại”.
Tô Tiểu Lai cảm thấy tình thế không ổn, quyết định thực thi ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách, chạy nhanh về hướng nhà WC, nhưng hỏa nhãn kim tinh của Lâm Vi Vi đã sớm đoán được ý đồ của cô, nhanh hơn một bước tóm lấy cô, kết quả chính là hai người vừa rượt đuổi vừa đánh nhau, lại còn dùng hết những dụng cụ trong phòng, nào là thú bông, rồi đến móc treo quần áo, lại cả chổi nữa ….TT~TT
Kết quả là, chiến tranh thế giới lần thứ ba bắt đầu…. =w=
Lý Ly và Từ Tố trở thành hai người duy nhất chứng kiến đại chiến này, không những không can ngăn mà còn ngồi đó rung đùi, cười đến sái quai hàm.
Vài phút sau đó, cuộc chiến đã đánh bại Tô Tiểu Lai một cách thảm hại chấm dứt trong vẻ vang của Lâm Vi Vi.
Hai người trong tình trạng kiệt sức nửa ngồi dưới đất, phòng ký túc xã bỗng dưng trở nên im lặng lạ thường, chỉ chốc lát sau Từ Tô đã phá tan bầu không khí yên tĩnh ngắn ngủi này, “Tiểu Lai, cậu mau đổi ngay nhạc chuông đi, cậu đã làm vấy bẩn trái tim bé bỏng của tớ đó!!!”.
“Ha ha, này nhớ các cậu không thấy bài hát Anh tin tưởng mùa xuân không hề nhàm chán hay sao? Tớ cũng muốn ôm một chút gió xuân”. Tô Tiểu Lai đắc chí nói.
“Tô Tiểu Lai ơi Tô Tiểu Lai, muốn tớ nói tử tế với cậu thế nào đây, đầu cậu bị đập vào tường à?”. Giọng nói Lý Ly lúc này chỉ cần so sánh với ngữ khí nói chuyện bình thường Tô Tiểu Lai cũng hiểu được đại hội phê phán lập tức tràn đến…
Quả nhiên….
“Đúng vậy, Tiểu Lai, cậu đúng là bị trúng tà của kì thi rồi”. Lâm Vi Vi nói.
“Ôi đứa trẻ đáng thương này, cậu đúng là thế hệ bị hủy hoại”. Từ Tố thở một hơi dài thườn thượt nói.
“Được lắm, chờ thành tích của kì thi lần này công bố, tớ sẽ đổi nhạc chuông”. Tô Tiểu Lai quyết định bóp chết cái đại hội phê phán lần này ngay còn ở trong trứng nước.*^*
“Tùy cậu đấy, dù sao sau đợt thi này xong, ở trường cũng không có việc gì. Tớ chuẩn bị về nhà ít ngày, mẹ tớ đã liên hệ một đơn vị cho tớ thực tập rồi”. Lý Ly nói nhẹ nhàng như không.
Sau đó là Lâm Vi Vi, “Hai ngày sau tớ cũng về quê, bà ngoại tớ còn chờ tớ về để chăm sóc”.
Tô Tiểu Lai nhìn sang Từ Tố, hy vọng có người ở lại với cô.
“Các cậu đều về nhà. Còn nghỉ hè lần này tớ chuẩn bị đi tìm việc”. Từ Tố đóng quyển tạp chí trong tay lại, nhìn sang Tô Tiểu Lai hỏi, “Tiểu Lai, còn cậu?”.
“Tớ, tớ còn chưa nghĩa đến”. Tô Tiếu Lai ấp úng nói. Cô đúng là chưa từng nghĩ đến, trong khoảng thời gian này bị kỳ thi làm cho đầu óc lú lẫn, dường như không để lại một khoảng trống nào để tự hỏi công việc sắp tới của mình.
“Tiểu Lai, tớ cảm thấy cậu có thể đến công ty anh trai cậu thực tập đấy, công ty giàu có như vậy tích lũy kinh nghiệm tốt lắm”. Lâm Vi Vi đề nghị.
Tô Tiểu Lai còn chưa nghĩ đến vấn đề này, côvẫn nghĩ mình vẫn còn là trẻ con, không nghĩ đến đột nhiên cô sẽ trở thành người lớn. Khoảng thời gian ba năm đại học đẹp nhất còn chưa kịp nhớ đã sắp đi qua, khoảng thời gian ba năm đẹp nhất vì không có Trình Thiếu Phàm kè kè ở cạnh, cuộc đời vô tư vô lo suốt ba năm, cứ như vậy vô thức cách xa cô. Cô đột nhiên ngây ngốc đứng dậy, tương lai à, đối với cô mà nói, cứ thế xa xôi nhưng lại gần trong gang tấc.
Cô bỗng nhiên cảm thấy mình như đứa trẻ bị lạc đường không tìm thấy đường về nhà.
Chương 14
Phỏng vấn
Edit: Linh Trưởng
“Trái tim tôi chỉ có em chứ không hề có cô ấy, em phải tin tưởng tình yêu tôi dành cho em mãi mãi là chân thật…. “.
“Alo, mẹ ạ!”
“ Hừ, con còn biết mẹ là mẹ con sao? Đi lâu như thế mà cũng không biết đường gọi điện về nhà hỏi thăm sao?” Mẹ Tô tựa như núi lửa bùng nổ to tiếng mắng Tiểu Lai.
“ Mẹ, hôm nay mẹ ăn bom sao?” Tiểu Lai nhỏ nhẹ.
“Con đúng là cùng một giuộc với ba con. Có nhớ hôm qua là ngày gì không hả…hả…hả…?????”
Mẹ Tiểu Lai rất ít khi hỏi những vấn đề đại loại như vậy. Vậy nên Tiểu Lai cố gắng hết sức nhớ xem ngày hôm qua là ngày gì. Hôm qua là ngày bảy tháng bảy có gì đặc biệt đâu ~.~ Đột nhiên, đầu óc lóe sáng, nghĩ rarồi !!!! May là Tiểu Lai cô đây hồi học trung học rất khá môn sử nha. Hồi đó cô là “thủ khoa” môn Sử của cả khối đó, điểm lúc nào cũng trên 90. Như
»Tag: Trang 23 - Tiểu Thuyết - Anh! Em Sai Rồi Full, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác



Mr.Ngố 