Tiểu Thuyết - Anh! Em Sai Rồi Full
“Em cái gì mà em, nhàm chán.” Tô Tiểu Lai còn quay sang anh ta làm mặt quỷ siêu cấp vô địch xấu.
Dịch Xuyên Thần bị mặt quỷ của cô làm cho cười: “Tiểu Lai, em thật sự là rất đáng yêu, khó trách anh em thương em như vậy.”
“Anh em thì phải thương yêu nhau chứ” Lại là một câu làm anh cứng họng.
Tô Tiểu Lai đối đáp với anh ta, nhìn về phía Trình Thiếu Phàm, thấy La San ôm trên tay một đống thú bông, Tô Tiểu Lai vui mừng không thôi.
Đến khi ra khỏi khu game, Tô Tiểu Lai cầm theo hai túi thú bông to, vốn là muốn đưa một túi cho La San nhưng cô ấy từ chối, lý do là không thích thú bông. Kỳ thật La San không thích thú bông, nhưng những thú bông đó đều là do Trình Thiếu Phàm tự tay gắp được lại là chuyện khác, thế nhưng cô tự mình hiểu được, thú bông đó là Trình Thiếu Phàm gắp cho Tô Tiểu Lai, cô không dám lấy, cũng không dám mơ tưởng. Nhưng mà cuối cùng Tô Tiểu Lai vẫn nhất quyết đưa cho cô một túi thú bông đáng yêu, bắt cô phải nhận cho bằng được, thế nên cô mới lấy. Thật sự mà nói tuy chỉ có một túi, nhưng đối với cô là đủ rồi.
Buổi tối bốn người cùng nhau ăn cơm rồi chia tay nhau, Tô Tiểu Lai ngồi ở trên xe vẫn vui như trẩy hội, lấy từng con thú bông ra đặt trên xe.
“Hôm nay đi chơi có vui không?”
“Vui, đương nhiên là vui ạ !!!!”
“Đã trễ thế này rồi, hôm nay về nhà anh ngủ đi.”
“Không đâu, em muốn về trường, em không muốn lại phải ngủ ở ghế sô pha.”
“Anh đã kêu người lau dọn thư phòng sạch sẽ rồi.”
“Vậy thì được, em đến nhà anh, dù sao bây giờ có nhiều thú bông thế này cũng không có chỗ để, để ở thư phòng của anh vậy.”
Chương 13
Kỳ thi
Edit: Kim Anh
Beta: Linh Trưởng
Sau đợt gửi tiền của anh trai, Tô Tiểu Lai được ăn no miễn phí vô tư vô lo vài ngày, sau đó cô bắt đầu theo ba chị em thân thiết của mình lên thư viện tự đọc. Quần áo thức ăn đều không thành vấn đề, nhưng kì thi cuối kỳ phải giành được vị trí đầu.
Mấy ngày nay, chỉ cần đi ngang qua thư viện, nhìn vào cửa sổ bên trái của kệ sách, có thể bắt gặp được hình dáng siêng năng của cô. Trước kia cô chỉ ngồi đây được mười năm phút là bắt đầu nằm sấp xuống, sau đó ngủ một giấc say sưa như lợn, mặc cho ai gọi cũng không dậy.
Lâm Vi Vi bị tình trạng đọc sách mãnh liệt của cô làm cho rung động, mà còn ngạc nhiên hơn, đã năm lần bảy lượt gọi cô nàng đi ăn cơm, vậy mà bạn Tiểu Lai buông một câu, “Để tớ đọc đến hết trang cuối cùng đã!!!”.
Sau khi phát hiện thấy bạn bè lục đục đi ra thư viện hết, bụng Lâm Vi Vi đã kêu inh ỏi, vốn sang sớm nay chưa kịp tỉnh ngủ đã bị Tô Tiểu Lai lôi đến đây, bây giờ còn khiến cô chịu đói bụng, cuối cùng không thể nhịn nữa, cô bắt đầu nổi bão, đoạt lấy quyển sách của cô nàng, dùng ánh mắt giết người hăm dọa Tiểu Lai, “Tô-Tiểu-Lai-kia!!!, TM nhà cậu, đọc sách đến tẩu hỏa nhập ma rồi à, kì thi lần này cậu chuẩn bị sát nhập vào top ten của nhà trường sao???”.= =+
Ánh mắt Tô Tiểu Lai ngây dại, tay cướp lại quyển sách, để nó lên trên bàn như lúc trước, lẩm bẩm nói, “Chỉ còn vài trang cuối thôi mà”.
Lâm Vi Vi thở dài một hơi, rầu rĩ nói, “Aizz, đúng là trúng tà rồi, ôi trời ơi, chị đây không điên cùng em đâu, đi ăn cơm đây”.
Cô đang chuẩn bị rời đi, cổ tay đã bị Tô Tiểu Lai nắm chặt, cô quay đầu, không đỡ nổi vẻ mặt ân cần tươi cười của Tô Tiểu Lai, “Ha ha, chị Vi Vi à, đừng nóng giận mà, em đây cũng là có nguyên nhân mới biểu hiện khác thường như vậy mà”.
“Đừng gọi chị tha thiết thế, nói đi, nguyên nhân chuyện này là thế nào?”. Lâm Vi Vi gỡ tay cô nàng ra, đặt mông ngồi về vị trí cũ.
“Để kỳ nghỉ hè không tốt đẹp này tớ có thể được đi Nhật Bản chơi, nhưng có điều kiện”. Lời nói và ánh mắt của Tô Tiểu Lai lúc này hoàn toàn thay đổi, vừa rồi còn ngây dại, còn bây giờ sáng ngời.
Tròng mắt Lâm Vi Vi xoay vòng, bắt đầu suy nghĩ sâu xa, “Để tớ đoán nhé, có phải có liên quan đến kì thi lần này hay không?”.
“Vi tử, cậu quá thông minh”. Tô Tiểu Lai kích động vỗ vai cô.
“Xùy, cậu đúng là ngốc, mấy ngày nay cậu mất ăn mất ngủ rõ ràng như vậy, tớ còn không đoán được sao?”. Lâm Vi Vi khinh bỉ nói.
“Ha ha, nhưng anh nuôi tớ nói, điểm kiểm tra lần này phải giành được từ 85 điểm trở lên”.
Lâm Vi Vi giật mình gõ trán cô nói, “Cậu thấy mình ngu chưa? Cậu đã quên mất môn Triết chỉ được có 4 điểm thôi sao? Còn cả anh già Tiếng Anh liệu có dễ dàng buông tha cho cậu sao?”.
Tô Tiểu Lai đờ người hóa thạch ngồi đó, qua hai giây, vỗ mạnh trán mình, “Vậy à, thế nếu tớ có thể đạt tiêu chuẩn thì đúng là kì tích , đúng không???”.
“Có thể nói là như vậy”. Lâm Vi Vi quả quyết gật đầu.
“Vậy sao cậu không nói sớm cho tớ biết?”.
“Tớ thấy mấy ngày nay cậu cố gắng như vậy, chỉ nghĩ cậu mong không bị liệt cuối danh sách mới chăm chỉ đến vậy thôi”.
Trời ơi!!!! Tô Tiểu Lai cảm thấy chính mình đã gặp phải điều xấu hổ nhất trên thế giới, ban đầu cố gắng để lấy điểm kiểm tra thật cao, không nghĩ đến có cố gắng đến ngày cuối cùng cũng không thể đạt tiêu chuẩn được, khoảng cách chênh lệch lớn như vậy khiến cô không thể nào lấp đầy. Xem ra hành trình du lịch đến Nhật Bản chỉ có thể thực hiện trong giấc mơ thôi, ôi đất nước anh đào xa xôi ơi, tạm biệt T___T. Lần này chỉ mong không bị ai đó mắng cũng là món quà tốt đẹp nhất mà ông trài bàn tặng cho cô rồi.
******
“Trái tim tôi chỉ có em chứ không hề có cô ấy, em phải tin tưởng tình yêu tôi dành choem mãi mãi là chân thật…. “. Một bài hát vang lên làm thay đổi cả không khí.
“Này, di động của ai kêu thế?”. Từ Tố đang dựa người vào thành giường xem tạp chí hỏi, cô còn đang thắc mắc không biết người nào thưởng thức được cái bài nhạc chuông di động sến khủng khiếp này.
“Không phải của tớ”. Lâm Vi Vi đang chơi võng du nói vọng ra.
“Cũng không phải của tớ”. Lý Ly đang cắt móng tay trả lời.
Vì thế, ba người cùng nhìn nhau, đồng t
Dịch Xuyên Thần bị mặt quỷ của cô làm cho cười: “Tiểu Lai, em thật sự là rất đáng yêu, khó trách anh em thương em như vậy.”
“Anh em thì phải thương yêu nhau chứ” Lại là một câu làm anh cứng họng.
Tô Tiểu Lai đối đáp với anh ta, nhìn về phía Trình Thiếu Phàm, thấy La San ôm trên tay một đống thú bông, Tô Tiểu Lai vui mừng không thôi.
Đến khi ra khỏi khu game, Tô Tiểu Lai cầm theo hai túi thú bông to, vốn là muốn đưa một túi cho La San nhưng cô ấy từ chối, lý do là không thích thú bông. Kỳ thật La San không thích thú bông, nhưng những thú bông đó đều là do Trình Thiếu Phàm tự tay gắp được lại là chuyện khác, thế nhưng cô tự mình hiểu được, thú bông đó là Trình Thiếu Phàm gắp cho Tô Tiểu Lai, cô không dám lấy, cũng không dám mơ tưởng. Nhưng mà cuối cùng Tô Tiểu Lai vẫn nhất quyết đưa cho cô một túi thú bông đáng yêu, bắt cô phải nhận cho bằng được, thế nên cô mới lấy. Thật sự mà nói tuy chỉ có một túi, nhưng đối với cô là đủ rồi.
Buổi tối bốn người cùng nhau ăn cơm rồi chia tay nhau, Tô Tiểu Lai ngồi ở trên xe vẫn vui như trẩy hội, lấy từng con thú bông ra đặt trên xe.
“Hôm nay đi chơi có vui không?”
“Vui, đương nhiên là vui ạ !!!!”
“Đã trễ thế này rồi, hôm nay về nhà anh ngủ đi.”
“Không đâu, em muốn về trường, em không muốn lại phải ngủ ở ghế sô pha.”
“Anh đã kêu người lau dọn thư phòng sạch sẽ rồi.”
“Vậy thì được, em đến nhà anh, dù sao bây giờ có nhiều thú bông thế này cũng không có chỗ để, để ở thư phòng của anh vậy.”
Chương 13
Kỳ thi
Edit: Kim Anh
Beta: Linh Trưởng
Sau đợt gửi tiền của anh trai, Tô Tiểu Lai được ăn no miễn phí vô tư vô lo vài ngày, sau đó cô bắt đầu theo ba chị em thân thiết của mình lên thư viện tự đọc. Quần áo thức ăn đều không thành vấn đề, nhưng kì thi cuối kỳ phải giành được vị trí đầu.
Mấy ngày nay, chỉ cần đi ngang qua thư viện, nhìn vào cửa sổ bên trái của kệ sách, có thể bắt gặp được hình dáng siêng năng của cô. Trước kia cô chỉ ngồi đây được mười năm phút là bắt đầu nằm sấp xuống, sau đó ngủ một giấc say sưa như lợn, mặc cho ai gọi cũng không dậy.
Lâm Vi Vi bị tình trạng đọc sách mãnh liệt của cô làm cho rung động, mà còn ngạc nhiên hơn, đã năm lần bảy lượt gọi cô nàng đi ăn cơm, vậy mà bạn Tiểu Lai buông một câu, “Để tớ đọc đến hết trang cuối cùng đã!!!”.
Sau khi phát hiện thấy bạn bè lục đục đi ra thư viện hết, bụng Lâm Vi Vi đã kêu inh ỏi, vốn sang sớm nay chưa kịp tỉnh ngủ đã bị Tô Tiểu Lai lôi đến đây, bây giờ còn khiến cô chịu đói bụng, cuối cùng không thể nhịn nữa, cô bắt đầu nổi bão, đoạt lấy quyển sách của cô nàng, dùng ánh mắt giết người hăm dọa Tiểu Lai, “Tô-Tiểu-Lai-kia!!!, TM nhà cậu, đọc sách đến tẩu hỏa nhập ma rồi à, kì thi lần này cậu chuẩn bị sát nhập vào top ten của nhà trường sao???”.= =+
Ánh mắt Tô Tiểu Lai ngây dại, tay cướp lại quyển sách, để nó lên trên bàn như lúc trước, lẩm bẩm nói, “Chỉ còn vài trang cuối thôi mà”.
Lâm Vi Vi thở dài một hơi, rầu rĩ nói, “Aizz, đúng là trúng tà rồi, ôi trời ơi, chị đây không điên cùng em đâu, đi ăn cơm đây”.
Cô đang chuẩn bị rời đi, cổ tay đã bị Tô Tiểu Lai nắm chặt, cô quay đầu, không đỡ nổi vẻ mặt ân cần tươi cười của Tô Tiểu Lai, “Ha ha, chị Vi Vi à, đừng nóng giận mà, em đây cũng là có nguyên nhân mới biểu hiện khác thường như vậy mà”.
“Đừng gọi chị tha thiết thế, nói đi, nguyên nhân chuyện này là thế nào?”. Lâm Vi Vi gỡ tay cô nàng ra, đặt mông ngồi về vị trí cũ.
“Để kỳ nghỉ hè không tốt đẹp này tớ có thể được đi Nhật Bản chơi, nhưng có điều kiện”. Lời nói và ánh mắt của Tô Tiểu Lai lúc này hoàn toàn thay đổi, vừa rồi còn ngây dại, còn bây giờ sáng ngời.
Tròng mắt Lâm Vi Vi xoay vòng, bắt đầu suy nghĩ sâu xa, “Để tớ đoán nhé, có phải có liên quan đến kì thi lần này hay không?”.
“Vi tử, cậu quá thông minh”. Tô Tiểu Lai kích động vỗ vai cô.
“Xùy, cậu đúng là ngốc, mấy ngày nay cậu mất ăn mất ngủ rõ ràng như vậy, tớ còn không đoán được sao?”. Lâm Vi Vi khinh bỉ nói.
“Ha ha, nhưng anh nuôi tớ nói, điểm kiểm tra lần này phải giành được từ 85 điểm trở lên”.
Lâm Vi Vi giật mình gõ trán cô nói, “Cậu thấy mình ngu chưa? Cậu đã quên mất môn Triết chỉ được có 4 điểm thôi sao? Còn cả anh già Tiếng Anh liệu có dễ dàng buông tha cho cậu sao?”.
Tô Tiểu Lai đờ người hóa thạch ngồi đó, qua hai giây, vỗ mạnh trán mình, “Vậy à, thế nếu tớ có thể đạt tiêu chuẩn thì đúng là kì tích , đúng không???”.
“Có thể nói là như vậy”. Lâm Vi Vi quả quyết gật đầu.
“Vậy sao cậu không nói sớm cho tớ biết?”.
“Tớ thấy mấy ngày nay cậu cố gắng như vậy, chỉ nghĩ cậu mong không bị liệt cuối danh sách mới chăm chỉ đến vậy thôi”.
Trời ơi!!!! Tô Tiểu Lai cảm thấy chính mình đã gặp phải điều xấu hổ nhất trên thế giới, ban đầu cố gắng để lấy điểm kiểm tra thật cao, không nghĩ đến có cố gắng đến ngày cuối cùng cũng không thể đạt tiêu chuẩn được, khoảng cách chênh lệch lớn như vậy khiến cô không thể nào lấp đầy. Xem ra hành trình du lịch đến Nhật Bản chỉ có thể thực hiện trong giấc mơ thôi, ôi đất nước anh đào xa xôi ơi, tạm biệt T___T. Lần này chỉ mong không bị ai đó mắng cũng là món quà tốt đẹp nhất mà ông trài bàn tặng cho cô rồi.
******
“Trái tim tôi chỉ có em chứ không hề có cô ấy, em phải tin tưởng tình yêu tôi dành choem mãi mãi là chân thật…. “. Một bài hát vang lên làm thay đổi cả không khí.
“Này, di động của ai kêu thế?”. Từ Tố đang dựa người vào thành giường xem tạp chí hỏi, cô còn đang thắc mắc không biết người nào thưởng thức được cái bài nhạc chuông di động sến khủng khiếp này.
“Không phải của tớ”. Lâm Vi Vi đang chơi võng du nói vọng ra.
“Cũng không phải của tớ”. Lý Ly đang cắt móng tay trả lời.
Vì thế, ba người cùng nhìn nhau, đồng t
»Tag: Trang 22 - Tiểu Thuyết - Anh! Em Sai Rồi Full, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác



Mr.Ngố 