Đọc Truyện Ma - Kho Tàng Kinh Dị
tâm tìm đến để chiếm đoạt và toàn những tên tham lam độc ác. Ta phải có người như tên Thạch Thiên Phát hay tên A Lền này mới có thể giữ kho tàng chờ đến ngày tìm ra người tâm đức ấy.
Sau khi nghe hồn ma viên thái giám Hoàng Bảo Trứ lên tiếng, bấy giờ hai con quỷ Hac Bạch mới chịu để vong hồn tên Cao Lục Phát và A Lền ở lại.
Trước khi kéo bọn đầu trâu mặt ngựa trở về cõi a tỳ địa ngục, tên quỷ mặt trắng nói với ông ta:
- Bọn ta nễ tình ngài Phúc Đức Chánh Thần và tâm nguyện của ông, nên để lại vong hồn hai tên này làm ma giữ cửa. Nếu chúng đi phá rối mọi người thì ông phải chịu trách nhiệm trước Diêm Vương đó."
Kể đến đâyhồn ma Mỹ Tâm mới nhìn người chị gái song sinh nói tiếp:
- Vậy chị hai có nhận ra điều gì về câu chuyện em vừa kể không?
Mỹ Lệ hiểu hồn ma em gái muốn nói với nàng về một kho tàng của viên thái giám tên Hoàng Bảo Trứ. Kho tàng đang cất giấu trong ngôi miếu hay ở đâu đó có rất đông oan hồn làm ma giữ cửa, trong đó hiện giờ có cả hồn ma tên gian ác Cao Lục Phát lẫn tên A Lền.
Mỹ Lệ mới gật đầu tỏ ra đã hiểu, bấy giờ hồn ma Mỹ Tâm mới chịu tan biến vào cõi hư không.
° ° °
Ngay vào buổi sáng hôm sau, lão Phan Minh - ba của Ngọc Luân, Vũ Luân và Nguyễn Luân cho gọi mọi người đến, ông mới lên tiếng cho biết:
- Đêm qua hồn ma ông Gia Viễn - tức ba Mỹ Lệ - hiện về báo cho ta biết, trong rừng hiện có một ngôi miếu bỏ hoang nhưng mang tính lịch sử với trại Quỳnh Hương và nó còn mang một kho tàng bí mật ...
Bốn người trong nhóm "Thiên tinh tứ trụ" gồm Mỹ Lệ và ba anh em Ngọc Luân ai cũng biết về ngôi miếu hoang, nơi đây mang dấu ấn kết liễu cuộc đời tên gian hùng Cao Lục Phát. Tuy nhiên ba anh em họ Phan không hề biết ngôi miếu có liên quan với trại Quỳnh Hương và có một kho tàng bí mật như lời lão Phan Minh mới tiết lộ.
Mọi người đều chăm chú lang nghe, chỉ riêng Mỹ Lệ là nôn nóng và buột miệng ngắt lời:
- Vậy thưa bác Phan Minh, bác có biết lịch sử của ngôi miếu hoang đó không?
Lão Phan Minh nhìn Mỹ Lệ, rồi ông nói:
- Ta cũng không biết gì nhiều, chỉ nghe hồn ba con hiện về nói rằng ...
Trước khi ông Gia Viên được bang hội Rồng Xanh phái qua quản lý trại Quỳnh Hương, nơi đây đã trải qua một đời trại chủ - tức ông Hoàng Bảo Trứ, mà nhân thân ông ta nguyên là một thái giám sống trong Tử Cẩm Thành thời còn chế độ phong kiến.
Sau cuộc đối đầu liên quân tám nước đánh vào hoàng cung sau đó chế độ phong kiến sụp đổ, nước Trung Hoa thành nền Cộng Hòa. Viên thái giám Hoàng Bảo Trứ cùng phải từ giã hoàng thành ra làm dân dã như mọi người, đi theo ông còn có bà "giám hậu" tức vợ ông ta về dưới trướng bang Rồng Xanh, bởi cả hai người mong sống yên ổn quãng đời còn lại.
Mỹ Lệ nghe kể đến đây, nàng lại thắc mắc hỏi:
- Thưa bác Minh, đã làm thái giám bị tịnh thân sao ông Hoàng Bảo Trứ có vợ? Và "giám hậu" là gì sao con chưa từng nghe nói đến?
Lão Phan Minh vẫn từ tốn giải thích:
- Kể ra cũng dài dòng nhưng ta có thể giải thích, các vị thái giám từng sống trong nội cung thời bấy giờ thường được Lão Phật Gia - tức bà Từ Hy Thái Hậu ân sũng cho cưới các nàng nô tỳ cung nữ làm vợ hoặc làm thiếp - được mọi người gọi bằng giám hậu - để săn sóc cho nhau sau tuổi về già.
Nói đến đây, lão Phan Minh định không nói tiếp khi thấy có Mỹ Lệ là giới nữ ngồi nghe nhưng không hiểu sao lão tiếp tục giải thích:
- Chuyện thái giám lấy nô tỳ cung nữ trong nội cung làm vợ, làm thiếp thường xảy ra vào thời bà Từ Hy Thái Hậu, bà cho họ lấy nhau để tránh hiện tượng đồng tính luyến ái hay diễn ra nơi cung cấm, giữa các cung tần mỹ nữ, giữa các thái giám với nhau mà bà ta từng tận mắt chứng kiến. Bởi những người sống trong chốn thâm cung như thái giám, nô tỳ cung nữ thường ở một mình rất cô quạnh, bà Từ Hy mới hiểu tại sao có hiện tượng tâm sinh lý đó. Trong cung không cho các cung phi, thái giám, nô tỳ được xuất cung cho đến chết nhưng con người thì không ai có thể diệt dục khi tuổi đang thanh xuân, thân thể tráng kiện mà không được bù đắp cho sự thiếu thốn mà trời đất đã ban, nên họ thường cùng nhau luyến ái nhằm thỏa mãn cơn thèm khát hành hạ trong thể xác. Hiện tượng luyến ái đồng tính đã làm ô uế, mất tính trang nghiêm của nền phong kiến bảo thủ, vì vậy mà bà Từ Hy mới cho bọn thái giám cùng cung tần, tỳ nữ lấy nhau để tránh hiện tượng tiêu cực này. Nhưng là thái giám bị tịnh thân nên dù mang danh nghĩa vợ chồng, họ không thể có con.
Rồi lão Phan Minh tiếp tục kể:
- Hồn ma ông Gia Viễn nói tiếp, khi hoàng cung hoảng loạn mọi người lo thoát thân thì vợ chồng viên thái giám họ Hoàng còn ở lại có gom góp một số của cải quý giá mới ra đi. Sau khi được bang Rồng Xanh giao nhiệm vụ qua đây xây dựng trại Quỳnh Hương, vợ chồng họ Hoàng cũng mang hết số của cải ra đi. Số của cải ông Hoàng Bảo Trứ chôn giấu trước khi nhắm mắt có thể chỉ là hoang tưởng, vì ông Gia Viễn cũng chỉ nghe theo lời đồn. Nhưng lúc nhận bàn giao trang trại, ông mới thực sự cho là có thật. Lúc đó họ Hoàng có tặng ông một số đồ trang sức quý giá mà chỉ người sống trong hoàng cung hay phú gia phú hào mới có được.
Khi giao xong trang trại, viên thái giám cùng bà giám hậu thường đi lập chùa miếu ở khắp nơi nhằm tích đức, nên giả thuyết nói ngôi miếu hoang là cơ ngơi họ Hoàng cất giấu của cải trước khi vợ chồng họ qua đời có thể là sự thật. Cũng theo hương hồn ông Gía Viễn, tâm nguyện của viên thái giám muốn dùng số của cải này vào việc từ thiện chứ không phải để hưởng thụ cá nhân.
Nghe xong lời lão Phan Minh kể, bấy giờ Mỹ Lệ cũng cho mọi người biết:
- Đêm qua con cũng được âm hồn em gái Mỹ Tâm hiện về cho hay, ngôi miếu hoang này thờ ngài Phúc Đức Chánh Thần hiện giờ có rất đông oan hồn làm ma giữ cửa, vong hồn hai tên gian ác Cao Lục Phát và A Lền cũng ở đó.
Nhưng về kho tàng có chôn giấu ổ đây không thì hồn ma ba và em con không được rõ.
Ngọc Luân lúc này mới lên tiếng:
- Chúng ta đã có một số dữ liệu về viên thái giám Hoàng Bảo Trứ, nhưng để
Sau khi nghe hồn ma viên thái giám Hoàng Bảo Trứ lên tiếng, bấy giờ hai con quỷ Hac Bạch mới chịu để vong hồn tên Cao Lục Phát và A Lền ở lại.
Trước khi kéo bọn đầu trâu mặt ngựa trở về cõi a tỳ địa ngục, tên quỷ mặt trắng nói với ông ta:
- Bọn ta nễ tình ngài Phúc Đức Chánh Thần và tâm nguyện của ông, nên để lại vong hồn hai tên này làm ma giữ cửa. Nếu chúng đi phá rối mọi người thì ông phải chịu trách nhiệm trước Diêm Vương đó."
Kể đến đâyhồn ma Mỹ Tâm mới nhìn người chị gái song sinh nói tiếp:
- Vậy chị hai có nhận ra điều gì về câu chuyện em vừa kể không?
Mỹ Lệ hiểu hồn ma em gái muốn nói với nàng về một kho tàng của viên thái giám tên Hoàng Bảo Trứ. Kho tàng đang cất giấu trong ngôi miếu hay ở đâu đó có rất đông oan hồn làm ma giữ cửa, trong đó hiện giờ có cả hồn ma tên gian ác Cao Lục Phát lẫn tên A Lền.
Mỹ Lệ mới gật đầu tỏ ra đã hiểu, bấy giờ hồn ma Mỹ Tâm mới chịu tan biến vào cõi hư không.
° ° °
Ngay vào buổi sáng hôm sau, lão Phan Minh - ba của Ngọc Luân, Vũ Luân và Nguyễn Luân cho gọi mọi người đến, ông mới lên tiếng cho biết:
- Đêm qua hồn ma ông Gia Viễn - tức ba Mỹ Lệ - hiện về báo cho ta biết, trong rừng hiện có một ngôi miếu bỏ hoang nhưng mang tính lịch sử với trại Quỳnh Hương và nó còn mang một kho tàng bí mật ...
Bốn người trong nhóm "Thiên tinh tứ trụ" gồm Mỹ Lệ và ba anh em Ngọc Luân ai cũng biết về ngôi miếu hoang, nơi đây mang dấu ấn kết liễu cuộc đời tên gian hùng Cao Lục Phát. Tuy nhiên ba anh em họ Phan không hề biết ngôi miếu có liên quan với trại Quỳnh Hương và có một kho tàng bí mật như lời lão Phan Minh mới tiết lộ.
Mọi người đều chăm chú lang nghe, chỉ riêng Mỹ Lệ là nôn nóng và buột miệng ngắt lời:
- Vậy thưa bác Phan Minh, bác có biết lịch sử của ngôi miếu hoang đó không?
Lão Phan Minh nhìn Mỹ Lệ, rồi ông nói:
- Ta cũng không biết gì nhiều, chỉ nghe hồn ba con hiện về nói rằng ...
Trước khi ông Gia Viên được bang hội Rồng Xanh phái qua quản lý trại Quỳnh Hương, nơi đây đã trải qua một đời trại chủ - tức ông Hoàng Bảo Trứ, mà nhân thân ông ta nguyên là một thái giám sống trong Tử Cẩm Thành thời còn chế độ phong kiến.
Sau cuộc đối đầu liên quân tám nước đánh vào hoàng cung sau đó chế độ phong kiến sụp đổ, nước Trung Hoa thành nền Cộng Hòa. Viên thái giám Hoàng Bảo Trứ cùng phải từ giã hoàng thành ra làm dân dã như mọi người, đi theo ông còn có bà "giám hậu" tức vợ ông ta về dưới trướng bang Rồng Xanh, bởi cả hai người mong sống yên ổn quãng đời còn lại.
Mỹ Lệ nghe kể đến đây, nàng lại thắc mắc hỏi:
- Thưa bác Minh, đã làm thái giám bị tịnh thân sao ông Hoàng Bảo Trứ có vợ? Và "giám hậu" là gì sao con chưa từng nghe nói đến?
Lão Phan Minh vẫn từ tốn giải thích:
- Kể ra cũng dài dòng nhưng ta có thể giải thích, các vị thái giám từng sống trong nội cung thời bấy giờ thường được Lão Phật Gia - tức bà Từ Hy Thái Hậu ân sũng cho cưới các nàng nô tỳ cung nữ làm vợ hoặc làm thiếp - được mọi người gọi bằng giám hậu - để săn sóc cho nhau sau tuổi về già.
Nói đến đây, lão Phan Minh định không nói tiếp khi thấy có Mỹ Lệ là giới nữ ngồi nghe nhưng không hiểu sao lão tiếp tục giải thích:
- Chuyện thái giám lấy nô tỳ cung nữ trong nội cung làm vợ, làm thiếp thường xảy ra vào thời bà Từ Hy Thái Hậu, bà cho họ lấy nhau để tránh hiện tượng đồng tính luyến ái hay diễn ra nơi cung cấm, giữa các cung tần mỹ nữ, giữa các thái giám với nhau mà bà ta từng tận mắt chứng kiến. Bởi những người sống trong chốn thâm cung như thái giám, nô tỳ cung nữ thường ở một mình rất cô quạnh, bà Từ Hy mới hiểu tại sao có hiện tượng tâm sinh lý đó. Trong cung không cho các cung phi, thái giám, nô tỳ được xuất cung cho đến chết nhưng con người thì không ai có thể diệt dục khi tuổi đang thanh xuân, thân thể tráng kiện mà không được bù đắp cho sự thiếu thốn mà trời đất đã ban, nên họ thường cùng nhau luyến ái nhằm thỏa mãn cơn thèm khát hành hạ trong thể xác. Hiện tượng luyến ái đồng tính đã làm ô uế, mất tính trang nghiêm của nền phong kiến bảo thủ, vì vậy mà bà Từ Hy mới cho bọn thái giám cùng cung tần, tỳ nữ lấy nhau để tránh hiện tượng tiêu cực này. Nhưng là thái giám bị tịnh thân nên dù mang danh nghĩa vợ chồng, họ không thể có con.
Rồi lão Phan Minh tiếp tục kể:
- Hồn ma ông Gia Viễn nói tiếp, khi hoàng cung hoảng loạn mọi người lo thoát thân thì vợ chồng viên thái giám họ Hoàng còn ở lại có gom góp một số của cải quý giá mới ra đi. Sau khi được bang Rồng Xanh giao nhiệm vụ qua đây xây dựng trại Quỳnh Hương, vợ chồng họ Hoàng cũng mang hết số của cải ra đi. Số của cải ông Hoàng Bảo Trứ chôn giấu trước khi nhắm mắt có thể chỉ là hoang tưởng, vì ông Gia Viễn cũng chỉ nghe theo lời đồn. Nhưng lúc nhận bàn giao trang trại, ông mới thực sự cho là có thật. Lúc đó họ Hoàng có tặng ông một số đồ trang sức quý giá mà chỉ người sống trong hoàng cung hay phú gia phú hào mới có được.
Khi giao xong trang trại, viên thái giám cùng bà giám hậu thường đi lập chùa miếu ở khắp nơi nhằm tích đức, nên giả thuyết nói ngôi miếu hoang là cơ ngơi họ Hoàng cất giấu của cải trước khi vợ chồng họ qua đời có thể là sự thật. Cũng theo hương hồn ông Gía Viễn, tâm nguyện của viên thái giám muốn dùng số của cải này vào việc từ thiện chứ không phải để hưởng thụ cá nhân.
Nghe xong lời lão Phan Minh kể, bấy giờ Mỹ Lệ cũng cho mọi người biết:
- Đêm qua con cũng được âm hồn em gái Mỹ Tâm hiện về cho hay, ngôi miếu hoang này thờ ngài Phúc Đức Chánh Thần hiện giờ có rất đông oan hồn làm ma giữ cửa, vong hồn hai tên gian ác Cao Lục Phát và A Lền cũng ở đó.
Nhưng về kho tàng có chôn giấu ổ đây không thì hồn ma ba và em con không được rõ.
Ngọc Luân lúc này mới lên tiếng:
- Chúng ta đã có một số dữ liệu về viên thái giám Hoàng Bảo Trứ, nhưng để
»Tag: Trang 3 - Đọc Truyện Ma - Kho Tàng Kinh Dị ,Truyện Ma »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 