Truyện Teen hay - Vợ à, Thua Em Rồi
ười đầy mùi rượu kia .
Trữ Đan Thuần giật mình , chẳng lẽ là Nghiêm Túc ?!
Ô .
"Phải ,
biết uống rượu cơ." Nghiêm Túc
vừa ý nhìn bộ dáng vừa rồi của cô rất sợ hãi , thấy lòng thật thỏa mãn .
Ánh trăng hắt ánh sáng chiếu vào mặt Trữ Đan Thuần , thế này mới thấy rõ được hình dáng người đàn ông trước mặt . Ở dưới ánh trăng , khuôn mặt hắn cương nghị đường cong
lờ mờ , mặt đẹp nhìn chằm chằm cô .
Công nhận ........... tên này không tệ !
"Chà chà , đêm đã khuya , ngủ ngon nhé." Cô bỏ lại những lời này , đi thẳng vào phòng mình .
Nghiêm Túc đau đầu nhìn bóng dáng người kia bỏ mình lại mà đi , tốc độ này , rõ ràng là không say , chẳng lẽ tửu lượng của cô ta rất cao? ...
Àiz .... Ngồi đợi cả buổi , kết cục
mình lại bị cô xấu xí kia quăng ngã xuống đất .
Anh sờ sờ mông .... MD , lần sau anh đi ngủ sớm , không thèm đợi nữa , đúng là tự mình chuốc lấy cực khổ !
Chương 16 : Quân đoàn thiếu niên .
Nghiêm Túc ngồi trong văn phòng đang xem một phần trong bản hợp đồng, nhưng anh lại ngủ gật , đầu gật bên này , gật bên kia ... rốt cuộc "cạch" một tiếng ở trên bàn .
Anh cau mày , xoa cái trán đau .
Tối hôm qua bị cô ta đá một cước , thật sự là tàn nhẫn , cho tới bây giờ cái thắt lưngvẫn còn đau! 0 Đau thì không nói làm gì , còn lại bản thân không nghỉ ngơi tốt , sáng nay gấp gáp vừa uống cà phê vừa chạy vài toilet mà vẫn chưa hết buồn ngủ.
Cô ta đúng là khắc tinh ! Đụng tới là không có chuyện tốt .
"Lão đại ... có người tìm ..." Thư ký Dương mở cửa , thấy bộ dáng anh nghiến răng nghiến lợi , khẽ run . Chậc , lần đầu tiên thấy Nghiêmlão đại tức như vậy.
Nghiêm Túc nghe tiếng , lập tức bỏ dáng điệu cũ : "A , người nào ? Chuyện gì?"
Thư ký Dương một bên âm thầm than tiên sinh biến đổi sắc mặt thật nhanh , một bên trả lời : "Học sinh, tìm ngài ..." liếm môi , nhỏ giọng nói: " Tính sổ ..."
Anh không rõ , lão đại cùng đám học sinh kia có thù hận khi nào ?
Căn bản Nghiêm Túc không nghe vế sau anh nói , còn tưởng rằng đến nhận lời mời . Bởi vì bình thường sinh viên vừa tốt nghiệp cũng hay đến xin làm thực tập sinh. Anh buông hợp đồng ra , dù sao cũng không có tâm trạng xem , đi gặp mấy học sinh này để thả lỏng vậy !
"Dẫn đường." Ra lệnh một tiếng , thư ký Dương một bên cầu nguyện cho lão đại, một bên ở phía trước dẫn đường , một bên bội phục . Thật không hổ là lão đại , dũng cảm đối mặt với đám khiêu khích !
----
"Anh ta , ngày hôm qua dám bắt nạt chị Đan Thuần !" Tả Khâu minh thấy Nghiêm Túc đi ra , vội hướng đoàn người hô .
-----
Một mình cậu không đấu lại được người này , nhưng cậu có thể kêu một đám người đến !
Nghiêm Túc dựng lông mày , nhìn đoàn người thiếu niên trước mặt , nhất là thiếu niên đi đầu kia . "Tôi mặc kệ anh là ai , dù sao không cho phép anh bắt nạt Đan Thuần."
"Đan Thuần là đàn chị của chúng tôi , muốn bắt nạt chị ấy , chúng tôi không buông tha anh!"
"Đan Thuần là nữ thần của tôi , anh tuyệt đối tuyệt đối
không được bắt nạt cô ấy!"
"Chúng tôi là hộ vệ trung thành nhất , anh bắt nạt cô ấy chính là bắt nạt mọi người chúng tôi !"
........................
Trước mặt Nghiêm Túc là một mảng đen , anh nhìn không ra cô gái ngu ngốc kia lại tốt như thế nào mà còn có nhiều "cây si" bảo vệ thế ?
Trầm mặc lúc lâu , anh quyết định giả bộ : "Tôi không bắt nạt cô ta, cô ta bắt nạt tôi ."
Ồ.
Toàn trường im lặng .
"Các cậu xem ..." trong lòng anh đắc ý , chỉ vào cái trán sưng đỏ của mình : " Cô ta đánh tôi."
Đoàn người bán tín bán nghi
"Hơn nữa , mắt tôi còn có một vòng đen , đúng không ?"
Kia rõ ràng là kết quả một đêm không ngủ .
Đoàn người tin giốngnhư không tin .
"Cô ta còn đạp tôi một cước." Chuyện này tuyệt đối là thật !
Đoàn người không lên tiếng , bọn họ cũng biết , Đan Thuần mà tức giận thì sẽ đánh người .
Nghiêm Túc mừng thầm , xem ra gừng vẫn là cay . Đáng tiếc !
"Vì sao Đan Thuần không đánh tôi .... Híc ... Tôi thật hâm mộ anh ..."
.........
Nghiêm Túc hết chỗ nói , cô gái xấu xí như thế mà có người hoa nghênh ? Còn hâm mộ ?...
Chỉ cần một quyền thôi rõ ràng thật sự tơi tả lắm rồi! Kỳ lạ , rất kỳ lạ
Nghiêm Túc về nhà , phát hiện ông Nghiêm cười đến đáng sợ .
" Ông nội ...... ông có chuyện gì vui thế?"
Ông Nghiêm cười nói : " Nghe nói hôm nay có người đến náo loạn công ty ... Còn giống như là người bảo vệ trung thành của cháu dâu ?" Tiểu Túc à , tình địch của con không ít đấy!"
Mặt Nghiêm Túc không chút thay đổi , hừ lạnh một tiếng : " Tình địch ? Con không có tình địch ."
" Cũng đúng ,
so với bọn họ , cháu đích tôn của ta thông minh hơn , đương nhiên con không thèm để ý tới bọn họ . Cháu trai ngoan , rất tự tin ! Tranh thủ đoạt lấy Tiểu Đan Thuần đi , sau đó sớm sinh ra bé cưng cho ta bế."
Anh đối với người xấu xí kia một chút hứng thú cũng không có .
" Cháu trai à , không phải ta đã nói với con là , nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài , huống hồ , cháu chưa nhìn kỹ Đan Thuần ..." Ông Nghiêm ngầm gợi ý , đáng tiếc Nghiêm Túc không chịu hiểu !
" Con đã về!" Trữ Đan Thuần đẩy cửa đi vào , thấy Nghiêm Túc cùng Ông Nghiêm ngồi ở ghế , ánh mắt nghịch ngợm chớp chớp , nảy ra ý hay .
Cô yên phận đi đến trước mặt Nghiêm Túc : " Thiếu gia , tôi về muộn ..."
Nghiêm Túc ngẩn ra , cô ta uống nhầm thuốc gì à?
Ông Nghiêm hung hăng trừng mắt Nghiêm Túc : " Nó là vợ cháu , cháu bắt nạt nó làm gì ! Còn bảo nó gọi cháu là thiếu gia?"
Nghiêm Túc hiểu được cái này , cô ta
muốn hãm hại anh !
Shit !
Trữ Đan Thuần đạt được mục đích , vui hớn hở nhìn người nào đó giận mà bộ dáng không thể giậm : " Đến giờ ăn cơm , con đi giúp vú Lâm một tay ."
(Bạn đang đọc truyện tại Chick chúc c
Trữ Đan Thuần giật mình , chẳng lẽ là Nghiêm Túc ?!
Ô .
"Phải ,
biết uống rượu cơ." Nghiêm Túc
vừa ý nhìn bộ dáng vừa rồi của cô rất sợ hãi , thấy lòng thật thỏa mãn .
Ánh trăng hắt ánh sáng chiếu vào mặt Trữ Đan Thuần , thế này mới thấy rõ được hình dáng người đàn ông trước mặt . Ở dưới ánh trăng , khuôn mặt hắn cương nghị đường cong
lờ mờ , mặt đẹp nhìn chằm chằm cô .
Công nhận ........... tên này không tệ !
"Chà chà , đêm đã khuya , ngủ ngon nhé." Cô bỏ lại những lời này , đi thẳng vào phòng mình .
Nghiêm Túc đau đầu nhìn bóng dáng người kia bỏ mình lại mà đi , tốc độ này , rõ ràng là không say , chẳng lẽ tửu lượng của cô ta rất cao? ...
Àiz .... Ngồi đợi cả buổi , kết cục
mình lại bị cô xấu xí kia quăng ngã xuống đất .
Anh sờ sờ mông .... MD , lần sau anh đi ngủ sớm , không thèm đợi nữa , đúng là tự mình chuốc lấy cực khổ !
Chương 16 : Quân đoàn thiếu niên .
Nghiêm Túc ngồi trong văn phòng đang xem một phần trong bản hợp đồng, nhưng anh lại ngủ gật , đầu gật bên này , gật bên kia ... rốt cuộc "cạch" một tiếng ở trên bàn .
Anh cau mày , xoa cái trán đau .
Tối hôm qua bị cô ta đá một cước , thật sự là tàn nhẫn , cho tới bây giờ cái thắt lưngvẫn còn đau! 0 Đau thì không nói làm gì , còn lại bản thân không nghỉ ngơi tốt , sáng nay gấp gáp vừa uống cà phê vừa chạy vài toilet mà vẫn chưa hết buồn ngủ.
Cô ta đúng là khắc tinh ! Đụng tới là không có chuyện tốt .
"Lão đại ... có người tìm ..." Thư ký Dương mở cửa , thấy bộ dáng anh nghiến răng nghiến lợi , khẽ run . Chậc , lần đầu tiên thấy Nghiêmlão đại tức như vậy.
Nghiêm Túc nghe tiếng , lập tức bỏ dáng điệu cũ : "A , người nào ? Chuyện gì?"
Thư ký Dương một bên âm thầm than tiên sinh biến đổi sắc mặt thật nhanh , một bên trả lời : "Học sinh, tìm ngài ..." liếm môi , nhỏ giọng nói: " Tính sổ ..."
Anh không rõ , lão đại cùng đám học sinh kia có thù hận khi nào ?
Căn bản Nghiêm Túc không nghe vế sau anh nói , còn tưởng rằng đến nhận lời mời . Bởi vì bình thường sinh viên vừa tốt nghiệp cũng hay đến xin làm thực tập sinh. Anh buông hợp đồng ra , dù sao cũng không có tâm trạng xem , đi gặp mấy học sinh này để thả lỏng vậy !
"Dẫn đường." Ra lệnh một tiếng , thư ký Dương một bên cầu nguyện cho lão đại, một bên ở phía trước dẫn đường , một bên bội phục . Thật không hổ là lão đại , dũng cảm đối mặt với đám khiêu khích !
----
"Anh ta , ngày hôm qua dám bắt nạt chị Đan Thuần !" Tả Khâu minh thấy Nghiêm Túc đi ra , vội hướng đoàn người hô .
-----
Một mình cậu không đấu lại được người này , nhưng cậu có thể kêu một đám người đến !
Nghiêm Túc dựng lông mày , nhìn đoàn người thiếu niên trước mặt , nhất là thiếu niên đi đầu kia . "Tôi mặc kệ anh là ai , dù sao không cho phép anh bắt nạt Đan Thuần."
"Đan Thuần là đàn chị của chúng tôi , muốn bắt nạt chị ấy , chúng tôi không buông tha anh!"
"Đan Thuần là nữ thần của tôi , anh tuyệt đối tuyệt đối
không được bắt nạt cô ấy!"
"Chúng tôi là hộ vệ trung thành nhất , anh bắt nạt cô ấy chính là bắt nạt mọi người chúng tôi !"
........................
Trước mặt Nghiêm Túc là một mảng đen , anh nhìn không ra cô gái ngu ngốc kia lại tốt như thế nào mà còn có nhiều "cây si" bảo vệ thế ?
Trầm mặc lúc lâu , anh quyết định giả bộ : "Tôi không bắt nạt cô ta, cô ta bắt nạt tôi ."
Ồ.
Toàn trường im lặng .
"Các cậu xem ..." trong lòng anh đắc ý , chỉ vào cái trán sưng đỏ của mình : " Cô ta đánh tôi."
Đoàn người bán tín bán nghi
"Hơn nữa , mắt tôi còn có một vòng đen , đúng không ?"
Kia rõ ràng là kết quả một đêm không ngủ .
Đoàn người tin giốngnhư không tin .
"Cô ta còn đạp tôi một cước." Chuyện này tuyệt đối là thật !
Đoàn người không lên tiếng , bọn họ cũng biết , Đan Thuần mà tức giận thì sẽ đánh người .
Nghiêm Túc mừng thầm , xem ra gừng vẫn là cay . Đáng tiếc !
"Vì sao Đan Thuần không đánh tôi .... Híc ... Tôi thật hâm mộ anh ..."
.........
Nghiêm Túc hết chỗ nói , cô gái xấu xí như thế mà có người hoa nghênh ? Còn hâm mộ ?...
Chỉ cần một quyền thôi rõ ràng thật sự tơi tả lắm rồi! Kỳ lạ , rất kỳ lạ
Nghiêm Túc về nhà , phát hiện ông Nghiêm cười đến đáng sợ .
" Ông nội ...... ông có chuyện gì vui thế?"
Ông Nghiêm cười nói : " Nghe nói hôm nay có người đến náo loạn công ty ... Còn giống như là người bảo vệ trung thành của cháu dâu ?" Tiểu Túc à , tình địch của con không ít đấy!"
Mặt Nghiêm Túc không chút thay đổi , hừ lạnh một tiếng : " Tình địch ? Con không có tình địch ."
" Cũng đúng ,
so với bọn họ , cháu đích tôn của ta thông minh hơn , đương nhiên con không thèm để ý tới bọn họ . Cháu trai ngoan , rất tự tin ! Tranh thủ đoạt lấy Tiểu Đan Thuần đi , sau đó sớm sinh ra bé cưng cho ta bế."
Anh đối với người xấu xí kia một chút hứng thú cũng không có .
" Cháu trai à , không phải ta đã nói với con là , nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài , huống hồ , cháu chưa nhìn kỹ Đan Thuần ..." Ông Nghiêm ngầm gợi ý , đáng tiếc Nghiêm Túc không chịu hiểu !
" Con đã về!" Trữ Đan Thuần đẩy cửa đi vào , thấy Nghiêm Túc cùng Ông Nghiêm ngồi ở ghế , ánh mắt nghịch ngợm chớp chớp , nảy ra ý hay .
Cô yên phận đi đến trước mặt Nghiêm Túc : " Thiếu gia , tôi về muộn ..."
Nghiêm Túc ngẩn ra , cô ta uống nhầm thuốc gì à?
Ông Nghiêm hung hăng trừng mắt Nghiêm Túc : " Nó là vợ cháu , cháu bắt nạt nó làm gì ! Còn bảo nó gọi cháu là thiếu gia?"
Nghiêm Túc hiểu được cái này , cô ta
muốn hãm hại anh !
Shit !
Trữ Đan Thuần đạt được mục đích , vui hớn hở nhìn người nào đó giận mà bộ dáng không thể giậm : " Đến giờ ăn cơm , con đi giúp vú Lâm một tay ."
(Bạn đang đọc truyện tại Chick chúc c
»Tag: Trang 9 - Truyện Teen hay - Vợ à, Thua Em Rồi,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 