Truyện Teen hay - Vợ à, Thua Em Rồi
y sao lại quen tai thế? Trữ Đan Thuần suy nghĩ hơn nửa ngày mới phát hiện chính mình từng nói qua... Chỉ có điều, cô thật sự phải tham dự cái bữa tiệc kia sao?
Nhìn ra giai nhân do dự, Nghiêm Túc bắt đầu vận dụng mưu kế nhỏ: "Ông nội nói nhất định cô phải đến, muốn nhìn thấy cô phải xinh đẹp nhất, đồ xấu xí, cô mà cũng xinh đẹp được sao?"
Trữ Đan Thuần nhìn anh ta đang khinh thường mình, miệng cong lên: "Xinh đẹp hay không không cần anh lo! Dù sao tôi cũng không đẹp ."
"Ông nội còn nói, nếu cô nhìn không được, ông sẽ nói cho tôi biết một bí mật. Kỳ thật, tôi rất muốn biết là bí mật gì ......" Nghiêm Túc nhìn cô .
Trữ Đan Thuần đột nhiên cảm thấycó chút khóc không ra nước mắt, bất luận như thế nào, cô vẫn bị bại lộ, không bằng tự mình nắm quyền chủ động xem sao?
"Đồ đần độn, ngày mai chúng ta đi xem thế nào!"
"A? Rất chờ mong." Nghiêm Túc cười quyến rũ. Mục đích của anh đã đạt được rồi, thật không uổng công anh nói "Ông nội nói" nhiều như vậy.
Một người vui không bằng mọi người vui .
Tư Đồ An cùng Cố An Dương nhìn người đàn ông nào đó cười ngây ngô một mình, có khi trên mặt còn đỏ ửng, giống như thiếu niên đang yêu thầm.
Thật là, rõ ràng đã 22 tuổi, bây giờ mới bắt đầu trưởng thành sao?
"Cậu nói xem cậu ta không phải là ngắm trúng con gái nhà lành rồi đó chứ?"
"À, tám phần có khả năng ."
"Sau đó cậu ta không phải là chuẩn bị đi cướp cô dâu hả?"
"Chắc chúng ta phải đi giúp cô gái bé bỏng đáng thương kia, nói rõ bộ mặt thật của người nào đó với cô ấy!"
Đùa à, hai người bọn họ còn chưa có bà xã, sao có thể để cậu ta có trước chứ?
.............
Hai thằng bạn, cậu một lời tôi một câu mà hủy danh dự của người đàn ông kia.
"Các cậu đang nói gì vậy? Hả?" Nghiêm Túc thu vẻ mặt lại, nhìn hai thằng bạn đang nói xằng nói bậy kia của mình. Tưởng là anh không nghe thấy chắc? .....
"Một người vui không bằng mọi người vui, đem việc vui của cậu lấy ra đây để chúng ta ai cũng vui vẻ đi." Cố An Dương như thấy được chuyện lạ mà nói, trong giọng nói lại mang theo nghĩa trái ngược .
"Làm thế nào để theo đuổi con gái?" Nghiêm Túc không để ý lời trêu ghẹo của bạn, trịnh trọng hỏi. Giai nhân rất có phòng bị với anh.
What???
Loảng xoảng !
Cái cốc trong tay Cố An Dương rơi trên mặtđất,
Xoạt!
Tư Đồ An không cẩn thận xé mất sách.
Bọn họ không có nghe lầm chứ ! Núi băng vạn năm muốn theo đuổi một cô gái !!!!
Phải biết rằng, Nghiêm Túc chính là một quái thai! Xinh đẹp, quyến rũ, ngây thơ, béo, gầy, xấu, Nghiêm đại gia như cậu ấy cũng không thèm ngoảnh lại nhìn, có tiếng là không ham sắc. Lúc mới đầu bọn họ còn nghi ngờ, những năm cuối đời cậu ấy còn chuẩn bị xuất gia làm hòa thượng ấy chứ.
Thế mà bây giờ cậu ấy lại muốn theo đuổi con gái! Cả hai người Tư Đồ An, Cố An Dương đều không khỏi hoài nghi đối phương rốt cuộc là kiểu phụ nữ nào?
"Cậu thích người ..... nào?" Cố An Dương bắt đầu tám chuyện, anh rất muốn biết, rốt cuộc là cái gì đã hấp dẫn được "sông băng vạn năm" này.
Kì thật chính Nghiêm Túc cũng luôn suy nghĩ về vấn đề này, nếu Trữ Đan Thuần không xinh đẹp, anh sẽ thích sao? Lúc trước, khi gặp Đan Thuần, điểm hấp dẫn anh đầu tiên là vẻ mặt cô rất thú vị, sau đó là bề ngoài xuất sắc của cô. Bằng không, cho dù có sắc lẫn tướng mạo, chính mình cũng không thèm để ý.
"Cậu nghĩ thử xem." Nghiêm Túc thản nhiên mở miệng .
"Chậc chậc, An Tử, cậu có biết cái gì là trọng sắc khinh bạn không? Trước mặt chúng ta chính là một ví dụ điển hình đấy!" Cố An Dương làm bộ dáng khinh bỉ .
Tư Đồ An gật gật đầu, đồng ý với cách nói của anh.
"Ba chúng ta từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, 'thanh mai trúc mã' nhé, ai lại đi trộm trái tim của Tiểu Túc vậy chứ!~" Cố An Dương làm nũng nói, anh không thể không hỏi ra người trong lòng Nghiêm Túc được.
"Ngày mai tôi sẽ dẫn cô ấy đến tham dự bữa tiệc." Nghiêm Túc thật sự không chịu nổi một người đàn ông làm nũng. Khiến anh nổi da gà.
"Không phải ngày mai cậu dẫn Đan Thuần đi à?" Tư Đồ An hỏi.
"Bí mật."
Ngụy thiên sứ
Bộ lễ phục sáng màu thanh thoát, giày cao gót tinh tế, hoa tai hình mặt trăng, chiếc kẹp tóc thủy tinh, bên khóe mắt của Trữ Đan Thuần còn đính thêm một viên ngọc nhỏ hình hạt nước, tỏa sáng như một ngôi sao đêm.
Nhìn một cái, trong kính rõ ràng chính là một thiên sứ lầm lạc vào nhân gian nha!
Trữ Đan Thuần xuống lầu, đi về phía phòng khách, vừa đến đã nghe được tiếng hít không khí của mọi người.
Nữ giúp việc bình thường hay nói xấu Trữ Đan Thuần bây giờ đôi mắt mở so với trâu vàng còn lớn hơn.
Thật....thật.....thật không tưởng tượng nổi!
Vú Lâm cũng hài lòng gật đầu, xem ra mắt nhìn người của cô thật không lầm.
Ông Nghiêm vui mừng hớn hở nhìn cô cháu dâu sắp tới tay mà cười toe toét.
Nghiêm Túc tuy rằng đã chuẩn bị tâm lý tốt nhưng vẫn giật mình một chút.
"Ai nha, thật sự có lỗi quá, dáng người xấu như tôi đây mà lại làm nữ chủ nhân của mọi người, thật xấu hổ a....." Trữ Đan Thuần nói vẻ tự giễu, còn dùng ánh mắt quét về phía nữ giúp việc một cái.
Nữ giúp việc cười gượng nói: "Thiếu phu nhân so với tiên nữ trên trời còn đẹp hơn, người xấu hổ phải là chúng tôi mới đúng..." Nói xong còn lau cái trán đầy mồ hôi lạnh. Mấy ngày trước cô lén cùng mấy chị em nói xấu Đan Thuần, không ngờ bị người ta nghe được....
Nghiêm Túc cười bất đắc dĩ, khi cô không mở miệng thì đúng là một thiên sứ, nhưng khi đã mở miệng rồi thì chính là một ác ma, à, không đúng, là muỗi, là con muỗi độc mồm.
Trữ Đan Thuần cười nhàn nhạt, đi tới trước mặt Nghiêm Túc: "Không biết có để anh thất vọng hay không a?" Áp sát gần anh: "Não tàn, đêm nay anh đừng hòng nói chuyện với cô gái khác."
Nghiêm Túc thật vui vẻ, quả thật anh cầu còn không được nữa là! Tuy rằng anh hiểu rõ ý thật sự của cô là muốn phá hỏng cơ hội săn người đẹp của anh, thế nhưng người anh muốn săn chỉ có một
Nhìn ra giai nhân do dự, Nghiêm Túc bắt đầu vận dụng mưu kế nhỏ: "Ông nội nói nhất định cô phải đến, muốn nhìn thấy cô phải xinh đẹp nhất, đồ xấu xí, cô mà cũng xinh đẹp được sao?"
Trữ Đan Thuần nhìn anh ta đang khinh thường mình, miệng cong lên: "Xinh đẹp hay không không cần anh lo! Dù sao tôi cũng không đẹp ."
"Ông nội còn nói, nếu cô nhìn không được, ông sẽ nói cho tôi biết một bí mật. Kỳ thật, tôi rất muốn biết là bí mật gì ......" Nghiêm Túc nhìn cô .
Trữ Đan Thuần đột nhiên cảm thấycó chút khóc không ra nước mắt, bất luận như thế nào, cô vẫn bị bại lộ, không bằng tự mình nắm quyền chủ động xem sao?
"Đồ đần độn, ngày mai chúng ta đi xem thế nào!"
"A? Rất chờ mong." Nghiêm Túc cười quyến rũ. Mục đích của anh đã đạt được rồi, thật không uổng công anh nói "Ông nội nói" nhiều như vậy.
Một người vui không bằng mọi người vui .
Tư Đồ An cùng Cố An Dương nhìn người đàn ông nào đó cười ngây ngô một mình, có khi trên mặt còn đỏ ửng, giống như thiếu niên đang yêu thầm.
Thật là, rõ ràng đã 22 tuổi, bây giờ mới bắt đầu trưởng thành sao?
"Cậu nói xem cậu ta không phải là ngắm trúng con gái nhà lành rồi đó chứ?"
"À, tám phần có khả năng ."
"Sau đó cậu ta không phải là chuẩn bị đi cướp cô dâu hả?"
"Chắc chúng ta phải đi giúp cô gái bé bỏng đáng thương kia, nói rõ bộ mặt thật của người nào đó với cô ấy!"
Đùa à, hai người bọn họ còn chưa có bà xã, sao có thể để cậu ta có trước chứ?
.............
Hai thằng bạn, cậu một lời tôi một câu mà hủy danh dự của người đàn ông kia.
"Các cậu đang nói gì vậy? Hả?" Nghiêm Túc thu vẻ mặt lại, nhìn hai thằng bạn đang nói xằng nói bậy kia của mình. Tưởng là anh không nghe thấy chắc? .....
"Một người vui không bằng mọi người vui, đem việc vui của cậu lấy ra đây để chúng ta ai cũng vui vẻ đi." Cố An Dương như thấy được chuyện lạ mà nói, trong giọng nói lại mang theo nghĩa trái ngược .
"Làm thế nào để theo đuổi con gái?" Nghiêm Túc không để ý lời trêu ghẹo của bạn, trịnh trọng hỏi. Giai nhân rất có phòng bị với anh.
What???
Loảng xoảng !
Cái cốc trong tay Cố An Dương rơi trên mặtđất,
Xoạt!
Tư Đồ An không cẩn thận xé mất sách.
Bọn họ không có nghe lầm chứ ! Núi băng vạn năm muốn theo đuổi một cô gái !!!!
Phải biết rằng, Nghiêm Túc chính là một quái thai! Xinh đẹp, quyến rũ, ngây thơ, béo, gầy, xấu, Nghiêm đại gia như cậu ấy cũng không thèm ngoảnh lại nhìn, có tiếng là không ham sắc. Lúc mới đầu bọn họ còn nghi ngờ, những năm cuối đời cậu ấy còn chuẩn bị xuất gia làm hòa thượng ấy chứ.
Thế mà bây giờ cậu ấy lại muốn theo đuổi con gái! Cả hai người Tư Đồ An, Cố An Dương đều không khỏi hoài nghi đối phương rốt cuộc là kiểu phụ nữ nào?
"Cậu thích người ..... nào?" Cố An Dương bắt đầu tám chuyện, anh rất muốn biết, rốt cuộc là cái gì đã hấp dẫn được "sông băng vạn năm" này.
Kì thật chính Nghiêm Túc cũng luôn suy nghĩ về vấn đề này, nếu Trữ Đan Thuần không xinh đẹp, anh sẽ thích sao? Lúc trước, khi gặp Đan Thuần, điểm hấp dẫn anh đầu tiên là vẻ mặt cô rất thú vị, sau đó là bề ngoài xuất sắc của cô. Bằng không, cho dù có sắc lẫn tướng mạo, chính mình cũng không thèm để ý.
"Cậu nghĩ thử xem." Nghiêm Túc thản nhiên mở miệng .
"Chậc chậc, An Tử, cậu có biết cái gì là trọng sắc khinh bạn không? Trước mặt chúng ta chính là một ví dụ điển hình đấy!" Cố An Dương làm bộ dáng khinh bỉ .
Tư Đồ An gật gật đầu, đồng ý với cách nói của anh.
"Ba chúng ta từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, 'thanh mai trúc mã' nhé, ai lại đi trộm trái tim của Tiểu Túc vậy chứ!~" Cố An Dương làm nũng nói, anh không thể không hỏi ra người trong lòng Nghiêm Túc được.
"Ngày mai tôi sẽ dẫn cô ấy đến tham dự bữa tiệc." Nghiêm Túc thật sự không chịu nổi một người đàn ông làm nũng. Khiến anh nổi da gà.
"Không phải ngày mai cậu dẫn Đan Thuần đi à?" Tư Đồ An hỏi.
"Bí mật."
Ngụy thiên sứ
Bộ lễ phục sáng màu thanh thoát, giày cao gót tinh tế, hoa tai hình mặt trăng, chiếc kẹp tóc thủy tinh, bên khóe mắt của Trữ Đan Thuần còn đính thêm một viên ngọc nhỏ hình hạt nước, tỏa sáng như một ngôi sao đêm.
Nhìn một cái, trong kính rõ ràng chính là một thiên sứ lầm lạc vào nhân gian nha!
Trữ Đan Thuần xuống lầu, đi về phía phòng khách, vừa đến đã nghe được tiếng hít không khí của mọi người.
Nữ giúp việc bình thường hay nói xấu Trữ Đan Thuần bây giờ đôi mắt mở so với trâu vàng còn lớn hơn.
Thật....thật.....thật không tưởng tượng nổi!
Vú Lâm cũng hài lòng gật đầu, xem ra mắt nhìn người của cô thật không lầm.
Ông Nghiêm vui mừng hớn hở nhìn cô cháu dâu sắp tới tay mà cười toe toét.
Nghiêm Túc tuy rằng đã chuẩn bị tâm lý tốt nhưng vẫn giật mình một chút.
"Ai nha, thật sự có lỗi quá, dáng người xấu như tôi đây mà lại làm nữ chủ nhân của mọi người, thật xấu hổ a....." Trữ Đan Thuần nói vẻ tự giễu, còn dùng ánh mắt quét về phía nữ giúp việc một cái.
Nữ giúp việc cười gượng nói: "Thiếu phu nhân so với tiên nữ trên trời còn đẹp hơn, người xấu hổ phải là chúng tôi mới đúng..." Nói xong còn lau cái trán đầy mồ hôi lạnh. Mấy ngày trước cô lén cùng mấy chị em nói xấu Đan Thuần, không ngờ bị người ta nghe được....
Nghiêm Túc cười bất đắc dĩ, khi cô không mở miệng thì đúng là một thiên sứ, nhưng khi đã mở miệng rồi thì chính là một ác ma, à, không đúng, là muỗi, là con muỗi độc mồm.
Trữ Đan Thuần cười nhàn nhạt, đi tới trước mặt Nghiêm Túc: "Không biết có để anh thất vọng hay không a?" Áp sát gần anh: "Não tàn, đêm nay anh đừng hòng nói chuyện với cô gái khác."
Nghiêm Túc thật vui vẻ, quả thật anh cầu còn không được nữa là! Tuy rằng anh hiểu rõ ý thật sự của cô là muốn phá hỏng cơ hội săn người đẹp của anh, thế nhưng người anh muốn săn chỉ có một
»Tag: Trang 11 - Truyện Teen hay - Vợ à, Thua Em Rồi,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 