Truyện Teen hay - Vợ à, Thua Em Rồi
c bạn vui vẻ)
Nếu cô không chạy nhanh , sớm muộn bị người nào đó dùng ánh mắt giết chết !
Trên bàn cơm , ông Nghiêm ngồi ở giữa , hai người ngồi mặt đối mặt với nhau .
Trữ Đan Thuần ăn mấy miếng cơm , liền rũ tóc xuống chán vài cái , bởi vì muốn chắn tầm mắt
kia ...
Vú Lâm tiếp thu ánh mắt ý bảo của ông Nghiêm , cầm khăn mặt ẩm ướt đi đến trước mặt Đan Thuần : " Tiểu Thuần , con xem , đồ ăn dính ở trên miệng ."
Nói xong , còn ' Hảo tâm' lau chùi cho cô .
Trữ Đan Thuần đang cố gắng ăn hết món tôm chiên , cho nên á khẩu .
Nghiêm Túc lại ngây ngẩn cả người , anh ... anh ... quả thực không thể tin được , cô ta ....
So với phẫu thuật thẩm mỹ còn nhanh hơn .....
Trữ Đan Thuần cảm giác được có ánh mắt dừng lại trên người mình , ngẩng đầu lại phát hiện Nghiêm Túc mở lớn miệng , trêu ghẹo nói : " Anh muốn ăn ruồi bọ à?"
" Hả? ..." Nghiêm Túc không rõ , trong nhà làm sao có ruồi bọđược , huống chi anh làm sao có thể ăn , lưỡi anh cũng đầu có dài như lưỡi ếch !
" Miệng anh mở lớn như vậy , tôi nghĩ anh muốn ăn ruồi bọ."
Nghiêm Túc hung hăng trừng mắt cô , lại phát hiện làn da chỗ bị lau thật trắng .
Kỳ lạ , thật kỳ lạ .(HNNa chị vốn trắng mà) Bạn đang đọc truyện tại PhuThoBay.Pro Một đêm thăm dò 'Hằng Nga'
Nửa đêm, bầu trời đầy sao, Nghiêm Túc không thể nào ngủ được.
Anh đùa nghịch cái hộp nhỏ mà ông nội anh cho, bên trong có cái gì đó rất lạ, nhưng điều kì lạ hơn là sau khi cô ta được lau mặt.
Đột nhiên, anh nhớ tới ông nội có nói với anh một câu: "Hằng Nga rất đẹp đúng không, nhưng chỉ vào buổi tối mới có thể xem được."
Những lời này có ý gì? Anh nhìn bầu trời ngoài cửa sổ. Nhưng mặt trăng đâu? Trong lúc vô ý, nắp hộp bị anh mở ra, bên trong là một cái chìa khóa .
Trong giây lát, anh hiểu được! Chìa khóa này để mở cửa phòng cô ta.
Anh cầm lấy chìa khóa, thừa dịp ánh trăng chiếu hắt vào, lén lút tới phòng cô xấu xí.
Dùng chìa khóa nhẹ nhàng mở cửa, anh thật cẩn thận. Đúng là ... ở trong nhà mình lại còn phải lén lút như đi ăn trộm !
Nhưng...
Trời ạ! Anh nhìn thấy gì đây?!
Một mỹ nhân đang ngủ .
Da thịt trắng nõn, lông mi phía dưới lộ ra lờ mờ, khuôn mặt tinh xảo, môi hồng nhạt,
lờ mờ dưới ánh trăng làm rung động lòng người. Càng làm cho anh kinh ngạc hơn nữa là... cô... cô chính là giai nhân khiến anh nhớ mãi không quên !
Khó trách ông nội nói, Hằng Nga chỉ có thể xem buổi tối .
Anh sờ sờ mặt Đan Thuần , ánh mắt dịu dàng .
Trữ Đan Thuần cong miệng lên, ánh mắt cũng không động đậy, đẩy tay anh ra, nhẹ giọng nói: "Vũ Tình, con nhỏ này, lại sờ mặt của tớ, cẩn thận tớ đập cậu một trận nha ."
Nghiêm Túc giật mình trốn dưới gầm giường, trong lòng cuống quít đầu còn đụng phải chân tường. Thoáng nghe giọng làm nũng của cô, anh lập tức có loại cảm giác muốn ôm cô vào trong lồng ngực .
Trời ạ, anh yêu cô thật rồi !
Bây giờ anh đã hiểu được nguyên nhân gì khiến cô có được sức hấp dẫn làm cho nhiều người yêu mến như vậy. Nhưng , vì sao lại tự trang điểm cho mình như thế ?
Lần đầu anh phiền muộn không phải vì công việc, mà là vì phụ nữ. Từ trước tới nay anh đều rất tự tin. Đối mặt với lần này, đây là lần đầu tiên anh mờ mịt, phải như thế nào mới chiếm được trái tim giai nhân đây? Điều đáng hận là anh có rất nhiều tình địch!
Very very much !
Anh lại**+**n theo giường đi ra, nhìn Đan Thuần đang ngủ ngon, lưu luyến không muốn rời .
Sáng sớm tinh mơ hôm sau, Nghiêm Túc mang bộ mặt gấu mèo đi tới nhà ăn. ( chàng ta không ngủ được nên mắt thâm quầng )
Ông Nghiêm cười gian trá: "Cả đêm thức trắng làm gì thế?"
Trữ Đan Thuần ngẩng đầu liếc nhìn Nghiêm Túc một cái
.
Nghiêm Túc dụi mắt: "Đêm qua xem Hằng Nga, trái tim đã bị đánh cắp."
Trữ Đan Thuần mở to hai mắt giống như đang nhìn người ngoài hành tinh, anh ta nói gì thế? Làm gì có Hằng Nga? Trái tim đánh cắp là sao?
Không hiểu ...
Chẳng hiểu gì cả
Tâm tư đàn ông thật khó đoán !
Ông nội nói
Trữ Đan Thuần ngồi trên ghế sô pha lười biếng ăn bánh khoai. Ơ? Hình như có chút không bình thường thì phải?
Cô nhanh chóng ngẩng đầu, thấy Nghiêm Túc đang bắt chéo chân xem báo, phòng khách cũng không có những người khác. Nhưng mà... sao cô cảm thấy có ánh mắt nào đó cứ nhằm vào trên người cô?... Nhìn cả buổi, cuối cùng vẫn là cúi đầu xuống, vừa ăn bánh khoai vừa xem truyện tranh .
Trong nháy mắt thấy Đan Thuần cúi đầu xuống, Nghiêm Túc nhẹ nhàng dời tờ báo, tầm mắt dừng ở trên người Trữ Đan Thuần .
Ôi ... Nhìn kìa , cô ấy ăn bánh khoai thật đáng yêu.
A.... Cái miệng nhỏ kia chu lên, không nhịn được muốn hôn.
Ơ.... Miệng cô ấy mỉm cười thật mê người .
Ách... Quả thật cô quá là đáng yêu .
Trữ Đan Thuần ngừng động tác, đầu hơi nâng nâng, ánh mắt quét chung quanh .
Lạ thật, rõ ràng có người đang nhìn cô! Nhưng sao.... Người đâu? Không phải là tên đần độn kia chứ?
Cô liếc, lườm Nghiêm Túc, tên đàn ông kia vẫn đang xem báo... Cô mặc kệ, xem truyện tranh vẫn quan trọng hơn !
Thật ra, nếu cô nhìn kỹ, sẽ phát hiện Nghiêm Túc cầm ngược tờ báo.
Nghiêm Túc thấy cô không chú ý, vụng trộm thở phào một hơi, vừa rồi thiếu chút nữa anh đã bị bại lộ!
Phòng khách, im lặng, im lặng đến đáng ngờ .
Nghiêm Túc ho hai tiếng: "Đan Thuần, đừng quên ngày mai có bữa tiệc." Chắc là ngày mai được ngắm giai nhân từ đầu đến chân đây, trong lòng không khỏi chờ mong.
Trữ Đan Thuần nghe thấy Nghiêm Túc gọi mình, không khỏi run lên một cái, tên này đâu có dịu dàng như thế? Hay là chồn đến chúc tết gà, tâm trạng bất an quá ? "Không sợ... tôi khiến anh mất mặt à?"
Nhìn vẻ mặt phòng bị của giai nhân, Nghiêm Túc bất đắc dĩ: "Làm người phải giữ chữ tín, tôi đồng ý với ông nội nhất định phải mang cô đi."
Những lời nà
Nếu cô không chạy nhanh , sớm muộn bị người nào đó dùng ánh mắt giết chết !
Trên bàn cơm , ông Nghiêm ngồi ở giữa , hai người ngồi mặt đối mặt với nhau .
Trữ Đan Thuần ăn mấy miếng cơm , liền rũ tóc xuống chán vài cái , bởi vì muốn chắn tầm mắt
kia ...
Vú Lâm tiếp thu ánh mắt ý bảo của ông Nghiêm , cầm khăn mặt ẩm ướt đi đến trước mặt Đan Thuần : " Tiểu Thuần , con xem , đồ ăn dính ở trên miệng ."
Nói xong , còn ' Hảo tâm' lau chùi cho cô .
Trữ Đan Thuần đang cố gắng ăn hết món tôm chiên , cho nên á khẩu .
Nghiêm Túc lại ngây ngẩn cả người , anh ... anh ... quả thực không thể tin được , cô ta ....
So với phẫu thuật thẩm mỹ còn nhanh hơn .....
Trữ Đan Thuần cảm giác được có ánh mắt dừng lại trên người mình , ngẩng đầu lại phát hiện Nghiêm Túc mở lớn miệng , trêu ghẹo nói : " Anh muốn ăn ruồi bọ à?"
" Hả? ..." Nghiêm Túc không rõ , trong nhà làm sao có ruồi bọđược , huống chi anh làm sao có thể ăn , lưỡi anh cũng đầu có dài như lưỡi ếch !
" Miệng anh mở lớn như vậy , tôi nghĩ anh muốn ăn ruồi bọ."
Nghiêm Túc hung hăng trừng mắt cô , lại phát hiện làn da chỗ bị lau thật trắng .
Kỳ lạ , thật kỳ lạ .(HNNa chị vốn trắng mà) Bạn đang đọc truyện tại PhuThoBay.Pro Một đêm thăm dò 'Hằng Nga'
Nửa đêm, bầu trời đầy sao, Nghiêm Túc không thể nào ngủ được.
Anh đùa nghịch cái hộp nhỏ mà ông nội anh cho, bên trong có cái gì đó rất lạ, nhưng điều kì lạ hơn là sau khi cô ta được lau mặt.
Đột nhiên, anh nhớ tới ông nội có nói với anh một câu: "Hằng Nga rất đẹp đúng không, nhưng chỉ vào buổi tối mới có thể xem được."
Những lời này có ý gì? Anh nhìn bầu trời ngoài cửa sổ. Nhưng mặt trăng đâu? Trong lúc vô ý, nắp hộp bị anh mở ra, bên trong là một cái chìa khóa .
Trong giây lát, anh hiểu được! Chìa khóa này để mở cửa phòng cô ta.
Anh cầm lấy chìa khóa, thừa dịp ánh trăng chiếu hắt vào, lén lút tới phòng cô xấu xí.
Dùng chìa khóa nhẹ nhàng mở cửa, anh thật cẩn thận. Đúng là ... ở trong nhà mình lại còn phải lén lút như đi ăn trộm !
Nhưng...
Trời ạ! Anh nhìn thấy gì đây?!
Một mỹ nhân đang ngủ .
Da thịt trắng nõn, lông mi phía dưới lộ ra lờ mờ, khuôn mặt tinh xảo, môi hồng nhạt,
lờ mờ dưới ánh trăng làm rung động lòng người. Càng làm cho anh kinh ngạc hơn nữa là... cô... cô chính là giai nhân khiến anh nhớ mãi không quên !
Khó trách ông nội nói, Hằng Nga chỉ có thể xem buổi tối .
Anh sờ sờ mặt Đan Thuần , ánh mắt dịu dàng .
Trữ Đan Thuần cong miệng lên, ánh mắt cũng không động đậy, đẩy tay anh ra, nhẹ giọng nói: "Vũ Tình, con nhỏ này, lại sờ mặt của tớ, cẩn thận tớ đập cậu một trận nha ."
Nghiêm Túc giật mình trốn dưới gầm giường, trong lòng cuống quít đầu còn đụng phải chân tường. Thoáng nghe giọng làm nũng của cô, anh lập tức có loại cảm giác muốn ôm cô vào trong lồng ngực .
Trời ạ, anh yêu cô thật rồi !
Bây giờ anh đã hiểu được nguyên nhân gì khiến cô có được sức hấp dẫn làm cho nhiều người yêu mến như vậy. Nhưng , vì sao lại tự trang điểm cho mình như thế ?
Lần đầu anh phiền muộn không phải vì công việc, mà là vì phụ nữ. Từ trước tới nay anh đều rất tự tin. Đối mặt với lần này, đây là lần đầu tiên anh mờ mịt, phải như thế nào mới chiếm được trái tim giai nhân đây? Điều đáng hận là anh có rất nhiều tình địch!
Very very much !
Anh lại**+**n theo giường đi ra, nhìn Đan Thuần đang ngủ ngon, lưu luyến không muốn rời .
Sáng sớm tinh mơ hôm sau, Nghiêm Túc mang bộ mặt gấu mèo đi tới nhà ăn. ( chàng ta không ngủ được nên mắt thâm quầng )
Ông Nghiêm cười gian trá: "Cả đêm thức trắng làm gì thế?"
Trữ Đan Thuần ngẩng đầu liếc nhìn Nghiêm Túc một cái
.
Nghiêm Túc dụi mắt: "Đêm qua xem Hằng Nga, trái tim đã bị đánh cắp."
Trữ Đan Thuần mở to hai mắt giống như đang nhìn người ngoài hành tinh, anh ta nói gì thế? Làm gì có Hằng Nga? Trái tim đánh cắp là sao?
Không hiểu ...
Chẳng hiểu gì cả
Tâm tư đàn ông thật khó đoán !
Ông nội nói
Trữ Đan Thuần ngồi trên ghế sô pha lười biếng ăn bánh khoai. Ơ? Hình như có chút không bình thường thì phải?
Cô nhanh chóng ngẩng đầu, thấy Nghiêm Túc đang bắt chéo chân xem báo, phòng khách cũng không có những người khác. Nhưng mà... sao cô cảm thấy có ánh mắt nào đó cứ nhằm vào trên người cô?... Nhìn cả buổi, cuối cùng vẫn là cúi đầu xuống, vừa ăn bánh khoai vừa xem truyện tranh .
Trong nháy mắt thấy Đan Thuần cúi đầu xuống, Nghiêm Túc nhẹ nhàng dời tờ báo, tầm mắt dừng ở trên người Trữ Đan Thuần .
Ôi ... Nhìn kìa , cô ấy ăn bánh khoai thật đáng yêu.
A.... Cái miệng nhỏ kia chu lên, không nhịn được muốn hôn.
Ơ.... Miệng cô ấy mỉm cười thật mê người .
Ách... Quả thật cô quá là đáng yêu .
Trữ Đan Thuần ngừng động tác, đầu hơi nâng nâng, ánh mắt quét chung quanh .
Lạ thật, rõ ràng có người đang nhìn cô! Nhưng sao.... Người đâu? Không phải là tên đần độn kia chứ?
Cô liếc, lườm Nghiêm Túc, tên đàn ông kia vẫn đang xem báo... Cô mặc kệ, xem truyện tranh vẫn quan trọng hơn !
Thật ra, nếu cô nhìn kỹ, sẽ phát hiện Nghiêm Túc cầm ngược tờ báo.
Nghiêm Túc thấy cô không chú ý, vụng trộm thở phào một hơi, vừa rồi thiếu chút nữa anh đã bị bại lộ!
Phòng khách, im lặng, im lặng đến đáng ngờ .
Nghiêm Túc ho hai tiếng: "Đan Thuần, đừng quên ngày mai có bữa tiệc." Chắc là ngày mai được ngắm giai nhân từ đầu đến chân đây, trong lòng không khỏi chờ mong.
Trữ Đan Thuần nghe thấy Nghiêm Túc gọi mình, không khỏi run lên một cái, tên này đâu có dịu dàng như thế? Hay là chồn đến chúc tết gà, tâm trạng bất an quá ? "Không sợ... tôi khiến anh mất mặt à?"
Nhìn vẻ mặt phòng bị của giai nhân, Nghiêm Túc bất đắc dĩ: "Làm người phải giữ chữ tín, tôi đồng ý với ông nội nhất định phải mang cô đi."
Những lời nà
»Tag: Trang 10 - Truyện Teen hay - Vợ à, Thua Em Rồi,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 