Truyện Teen - Ánh Sáng Tình Yêu Full 2
sợ Chi Mai nói không giữ mồm giữ miệng Sẽ không sao đâu. Chi Mai đã hiểu biết nhiều rồi em à. Em ngồi xuống đây!
Trong phòng ăn Chi Mai xúc cơm cho chị. Cô nàng không ồn ào như mọi ngày.
DiệpTrúc quan sát em gái, thấy nó cũng đang nhìn mình. cô nhướng mày:
– Em sao vậy? lo cho chị à?
Chi Mai bối rối:
– Chị Hai à, em. ....chị với anh Bình Nguyên ...
Diệp Trúc mỉm cười, thản nhiên gắp một miếng cá sốt cho vào miệng:
– Chà, hôm nay mẹ nấu món cá sốt gừng ngon quá! Mẹ chúng ta là một đầu bếp tuyệt vời phải không nhỏ?
Chi Mai khẽ kêu lên:
– Chị Hai!! ....
Diệp Trúc nhẹ nhàng:
– Chi Mai nè, cuộc đời là vậy đó. Luôn gập ghềnh uốn khúc. Không bao giờ suôn sẻ đâu nhỏ.
– Nhưng chuyện của anh Bình Nguyên thì kỳ lạ quá. Em muốn nói là ...
Diệp Trúc giơ tay:
– Em đừng nói gì cả. Chị mong mọi chuyện khép lại ở đây.
Mắt Chi Mai cụp xuống, buồn hiu. Chưa hết, bà chị chợt nghiêm mặt nói thêm:
– Còn nữa nghen, em đó. Từ nay em đừng có gặp gỡ hay là qua lại bên đó nữa. Không tiện đâu. Lỡ người ta hiểu lầm thì phiền lắm!
Ăn hết lưng chén cơm Diệp Trúc định về phòng riêng nhưng nhìn lên phòng khách thấy ba mẹ ngồi rầu rầu ở salon cô bèn đi lên:
– Ba mẹ! Ba mẹ không nghỉ trưa ạ?
Cố giữ giọng điềm đạm ông Điền bảo con gái:
– Con ngồi xuống đây một chút.
– Ba à, con ...
– Chúng ta không còn cách nào khác hơn là chấp nhận sự thật và phải đối diện với nó dù cho nó thật phũ phàng nghiệt ngã con ạ.
Diệp Trúc dạ khẽ:
– Dạ, con hiểu ạ.
Ông Điền nói tiếp:
– Hồi sáng nay mọi người bên ấy đều đã qua đây. Ba mẹ vô cùng bàng hoàng nhưng không thể nói nặng họ được. Dù sao thì hai bên đã thân thiết như anh em từ mười mấy năm nay rồi. Chuyện cũng ngoài ý muốn của ông bà Vạn Đại. Cho nên ba mẹ quyết định để mọi việc êm xuôi hơn. Có lẽ con với Bình Nguyên không duyên nợ nên ...
Bà Hương xót xa nhìn con gái:
– Ý con thế nào hả Diệp Trúc?
Diệp Trúc cúi nhìn sàn nhà. Những viên gạch men có hoa văn rắc rối quá.
Cô bắt buộc đầu óc phải tập trung vào phân tích nó.
– Diệp Trúc à. .... Cô ngẩn lên nhìn ba mẹ, mỉm cười:
– Ba nói rất phải mẹ à. Nếu chúng ta làm khó bên ấy thì cũng chẳng được gì.
Xin ba mẹ hãy yên tâm, con không sao đâu. À,con cũng cho ba mẹ hay luôn. Kể từ ngày mai con nghỉ làm ở công ty Vạn Thái Dương. Nghe nói công ty Vĩnh Hưng cũng lớn lắm. Chiều mai con sẽ đến nộp hồ sơ xin việc.
Ông Điền xót xa:
– Nếu cảm thấy mệt mỏi thì con cứ việc nghỉ ngơi thêm một thời gian ...
Diệp Trúc lắc đầu:
– Không đâu ba ơi! Con thích làm việc hơn.
– Thôi thì tùy con vậy.
Diệp Trúc đứng lên:
– Dạ, con lên phòng đây. Phải chuẩn bị hồ sơ để mai đem nộp cho công ty Vĩnh Hưng nữa. Lên hết thang lầu Diệp Trúc mới thấy mình thật sự đuối sức, toàn thân rã rời cơ hồ muốn vụn vô. Cô cố gắng lê bước về phòng, đóng chặt khóa chết bên trong, cô nằm vật xuống giường, Hai dòng lệ ấm tuôn rơi lã chã. ....tình yêu! Nó là vậy sao? Cô hận mình đã nhẹ dạ hiến trọn trái tim mình cho tình yêu. Để bây giờ hứng chịu kết quả ê chề thế này?!
Cũng lúc này, Bình Nguyên sau khi đắn đo cân nhắc, quyết định gọi điện thoại cho Chi Mai.
Nghe giọng Bình Nguyên cất lên từ bên kia đầu dây, Chi Mai phát hoảng lên:
– Trời ơi? Sao anh Bình Nguyên còn gọi điện tới lúc này chứ?!
Bình Nguyên khẩn khoản:
– Chi Mai à, em hãy giúp anh với. Anh chỉ còn biết nhờ em thôi.
Chi Mai rên rỉ:
– Bây giờ em đành bó tay rồi anh Nguyên ơi!?
– Đừng nói vậy chứ Chi Mai! Em cố gắng giúp anh gặp chị Hai em đi!
Chi Mai như giẫm phải lửa:
– Úi trời! Làm vậy khác nào giết chết em!?
– Nếu vậy ...cho anh nói chuyện điện thoại với chị ấy cũng được. Làm ơn đi Chi Mai à. Anh thề có trời có đất, anh không làm chuyện đó đâu. Em phải tin anh, Chi Mai à.
Chi Mai thở hắt, lặng thinh:
– Chi Mai! Alô! Em còn ở đó không Chi Mai?
Chi Mai ôn tồn:
– Anh Bình Nguyên! Anh bình tĩnh nghe em nói nhé! em tin anh, hai anh em mình chơi thân với nhau đã tám năm, nếu có nghi ngờ thì em cũng không thể nghi ngờ chuyện nghiêm trọng như vậy. nhưng biết làm sao được hả anh Nguyên? Người ta đem cả bằng chứng đến mà?!
– Chuyện đó hơi dài nhưng anh có thể kể cho em và chị Hai em nghe.
– Không phải lúc này đâu anh Bình Nguyên. Anh hiểu giùm em nghe anh Bình Nguyên.
Chi Mai cúp máy. Cô cắn môi xót xa cho cả hai:
chị Hai mình và Bình Nguyên nữa.
Sáng hôm sau Diệp Trúc đến công ty thật sớm.
Cô vào phòng giám đốc nộp đơn xin thôi việc.
Đã nghe chuyện của Bình Nguyên ông Hồ Ba không sửng sốt. Ông buồn buồn:
– Tôi rất lấy làm tiếc! .....Cô có thể suy nghĩ lại được không Anna! Nếu bây giờ nghỉ việc thế này cô sẽ phải bồi thường cho công ty. Đó là nguyên tắc. Dù tôi không muốn vẫn phải chấp hành.
D Diệp Trúc gật nhẹ:
– Dạ thưa giám đốc, cháu hiểu. Con người cháu vốn phân biệt việc công việc tư rất rạch ròi. Nhưng sau sự việc này cháu ở tình thế khó xử vô cùng giám đốc ạ. Cháu không tin mình vẫn làm việc bình thường với Bình Nguyên được.
Ông Hồ Ba sốt sắng:
– Anna à, nếu như cô cảm thấy bất tiện thì tôi sẽ bố trí cô làm việc ở chỗ khác. Phòng kết hoạch chẳng hạn!
– Dù ở phòng ban nào cũng vẫn là công ty Vạn Thái Dương, gói gọn trongmấy trăm mét vuông văn phòng làm việc này. Làm sao không chạm mặt nhau, thưa giám đốc. Xin giám đốc đừng lo. Tôi chấp nhận bồi thường mà!
Ông Hồ Ba thở dài:
– Không chỉ tiếc số tiền cô bồi thường mà tôi thật sự trân trọng năng lực làm việc của cô. Thật đáng tiếc nếu cô rời khỏi công ty.
Nhưng ý Diệp Trúc đã quyết! Cô lặng lẽ chào ông Hồ Ba rồi đi ra.
Diệp Trúc đi được một lúc thì Bình Nguyên vào. Vừa thấy mặt anh, ông Hồ Ba
Trong phòng ăn Chi Mai xúc cơm cho chị. Cô nàng không ồn ào như mọi ngày.
DiệpTrúc quan sát em gái, thấy nó cũng đang nhìn mình. cô nhướng mày:
– Em sao vậy? lo cho chị à?
Chi Mai bối rối:
– Chị Hai à, em. ....chị với anh Bình Nguyên ...
Diệp Trúc mỉm cười, thản nhiên gắp một miếng cá sốt cho vào miệng:
– Chà, hôm nay mẹ nấu món cá sốt gừng ngon quá! Mẹ chúng ta là một đầu bếp tuyệt vời phải không nhỏ?
Chi Mai khẽ kêu lên:
– Chị Hai!! ....
Diệp Trúc nhẹ nhàng:
– Chi Mai nè, cuộc đời là vậy đó. Luôn gập ghềnh uốn khúc. Không bao giờ suôn sẻ đâu nhỏ.
– Nhưng chuyện của anh Bình Nguyên thì kỳ lạ quá. Em muốn nói là ...
Diệp Trúc giơ tay:
– Em đừng nói gì cả. Chị mong mọi chuyện khép lại ở đây.
Mắt Chi Mai cụp xuống, buồn hiu. Chưa hết, bà chị chợt nghiêm mặt nói thêm:
– Còn nữa nghen, em đó. Từ nay em đừng có gặp gỡ hay là qua lại bên đó nữa. Không tiện đâu. Lỡ người ta hiểu lầm thì phiền lắm!
Ăn hết lưng chén cơm Diệp Trúc định về phòng riêng nhưng nhìn lên phòng khách thấy ba mẹ ngồi rầu rầu ở salon cô bèn đi lên:
– Ba mẹ! Ba mẹ không nghỉ trưa ạ?
Cố giữ giọng điềm đạm ông Điền bảo con gái:
– Con ngồi xuống đây một chút.
– Ba à, con ...
– Chúng ta không còn cách nào khác hơn là chấp nhận sự thật và phải đối diện với nó dù cho nó thật phũ phàng nghiệt ngã con ạ.
Diệp Trúc dạ khẽ:
– Dạ, con hiểu ạ.
Ông Điền nói tiếp:
– Hồi sáng nay mọi người bên ấy đều đã qua đây. Ba mẹ vô cùng bàng hoàng nhưng không thể nói nặng họ được. Dù sao thì hai bên đã thân thiết như anh em từ mười mấy năm nay rồi. Chuyện cũng ngoài ý muốn của ông bà Vạn Đại. Cho nên ba mẹ quyết định để mọi việc êm xuôi hơn. Có lẽ con với Bình Nguyên không duyên nợ nên ...
Bà Hương xót xa nhìn con gái:
– Ý con thế nào hả Diệp Trúc?
Diệp Trúc cúi nhìn sàn nhà. Những viên gạch men có hoa văn rắc rối quá.
Cô bắt buộc đầu óc phải tập trung vào phân tích nó.
– Diệp Trúc à. .... Cô ngẩn lên nhìn ba mẹ, mỉm cười:
– Ba nói rất phải mẹ à. Nếu chúng ta làm khó bên ấy thì cũng chẳng được gì.
Xin ba mẹ hãy yên tâm, con không sao đâu. À,con cũng cho ba mẹ hay luôn. Kể từ ngày mai con nghỉ làm ở công ty Vạn Thái Dương. Nghe nói công ty Vĩnh Hưng cũng lớn lắm. Chiều mai con sẽ đến nộp hồ sơ xin việc.
Ông Điền xót xa:
– Nếu cảm thấy mệt mỏi thì con cứ việc nghỉ ngơi thêm một thời gian ...
Diệp Trúc lắc đầu:
– Không đâu ba ơi! Con thích làm việc hơn.
– Thôi thì tùy con vậy.
Diệp Trúc đứng lên:
– Dạ, con lên phòng đây. Phải chuẩn bị hồ sơ để mai đem nộp cho công ty Vĩnh Hưng nữa. Lên hết thang lầu Diệp Trúc mới thấy mình thật sự đuối sức, toàn thân rã rời cơ hồ muốn vụn vô. Cô cố gắng lê bước về phòng, đóng chặt khóa chết bên trong, cô nằm vật xuống giường, Hai dòng lệ ấm tuôn rơi lã chã. ....tình yêu! Nó là vậy sao? Cô hận mình đã nhẹ dạ hiến trọn trái tim mình cho tình yêu. Để bây giờ hứng chịu kết quả ê chề thế này?!
Cũng lúc này, Bình Nguyên sau khi đắn đo cân nhắc, quyết định gọi điện thoại cho Chi Mai.
Nghe giọng Bình Nguyên cất lên từ bên kia đầu dây, Chi Mai phát hoảng lên:
– Trời ơi? Sao anh Bình Nguyên còn gọi điện tới lúc này chứ?!
Bình Nguyên khẩn khoản:
– Chi Mai à, em hãy giúp anh với. Anh chỉ còn biết nhờ em thôi.
Chi Mai rên rỉ:
– Bây giờ em đành bó tay rồi anh Nguyên ơi!?
– Đừng nói vậy chứ Chi Mai! Em cố gắng giúp anh gặp chị Hai em đi!
Chi Mai như giẫm phải lửa:
– Úi trời! Làm vậy khác nào giết chết em!?
– Nếu vậy ...cho anh nói chuyện điện thoại với chị ấy cũng được. Làm ơn đi Chi Mai à. Anh thề có trời có đất, anh không làm chuyện đó đâu. Em phải tin anh, Chi Mai à.
Chi Mai thở hắt, lặng thinh:
– Chi Mai! Alô! Em còn ở đó không Chi Mai?
Chi Mai ôn tồn:
– Anh Bình Nguyên! Anh bình tĩnh nghe em nói nhé! em tin anh, hai anh em mình chơi thân với nhau đã tám năm, nếu có nghi ngờ thì em cũng không thể nghi ngờ chuyện nghiêm trọng như vậy. nhưng biết làm sao được hả anh Nguyên? Người ta đem cả bằng chứng đến mà?!
– Chuyện đó hơi dài nhưng anh có thể kể cho em và chị Hai em nghe.
– Không phải lúc này đâu anh Bình Nguyên. Anh hiểu giùm em nghe anh Bình Nguyên.
Chi Mai cúp máy. Cô cắn môi xót xa cho cả hai:
chị Hai mình và Bình Nguyên nữa.
Sáng hôm sau Diệp Trúc đến công ty thật sớm.
Cô vào phòng giám đốc nộp đơn xin thôi việc.
Đã nghe chuyện của Bình Nguyên ông Hồ Ba không sửng sốt. Ông buồn buồn:
– Tôi rất lấy làm tiếc! .....Cô có thể suy nghĩ lại được không Anna! Nếu bây giờ nghỉ việc thế này cô sẽ phải bồi thường cho công ty. Đó là nguyên tắc. Dù tôi không muốn vẫn phải chấp hành.
D Diệp Trúc gật nhẹ:
– Dạ thưa giám đốc, cháu hiểu. Con người cháu vốn phân biệt việc công việc tư rất rạch ròi. Nhưng sau sự việc này cháu ở tình thế khó xử vô cùng giám đốc ạ. Cháu không tin mình vẫn làm việc bình thường với Bình Nguyên được.
Ông Hồ Ba sốt sắng:
– Anna à, nếu như cô cảm thấy bất tiện thì tôi sẽ bố trí cô làm việc ở chỗ khác. Phòng kết hoạch chẳng hạn!
– Dù ở phòng ban nào cũng vẫn là công ty Vạn Thái Dương, gói gọn trongmấy trăm mét vuông văn phòng làm việc này. Làm sao không chạm mặt nhau, thưa giám đốc. Xin giám đốc đừng lo. Tôi chấp nhận bồi thường mà!
Ông Hồ Ba thở dài:
– Không chỉ tiếc số tiền cô bồi thường mà tôi thật sự trân trọng năng lực làm việc của cô. Thật đáng tiếc nếu cô rời khỏi công ty.
Nhưng ý Diệp Trúc đã quyết! Cô lặng lẽ chào ông Hồ Ba rồi đi ra.
Diệp Trúc đi được một lúc thì Bình Nguyên vào. Vừa thấy mặt anh, ông Hồ Ba
»Tag: Trang 50 - Truyện Teen - Ánh Sáng Tình Yêu Full 2,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 