Truyện Teen - Ánh Sáng Tình Yêu Full 2
ưa nghe thấy nên vẫn chạy.
– Diệp Trúc à !! Dừng lại đi!
Cô khựng lại.
Bình Nguyên cũng dừng chân thở hổn hển.
Cô cũng thở, nói không thành lời.
Cuối cùng cô gắt gỏng:
– Anh làm cái quái gì vậy hả?
Bình Nguyên nghiêm mặt:
– Còn em? tôi đã bảo em đừng có đi đâu mà !
Diệp Trúc hừ khẽ:
– À, anh bảo tôi phải ở nhà hoặc nằm trong phòng hoặc xuốngchứng kiến anh uống bia vui vẻ với người ta hả?
Bình Nguyên dịu giọng:
– Thôi nào, chuyện gặp Mỹ Nga lúc nãy chỉ là tình cờ mà thôi. Tôi và cô ấy à ...
Diệp Trúc phẩy tay:
– Anh không cần giải thích vì tôi đâu có quan tâm cô ta là ai?
– Được. Không giải thích nữa. Nhưng mà em đó, lúc nãy anh đã nhắn lại, nếu đã về thì ngồi nhà luôn, sau còn chạy ra đây làm gì? Em làm anh lo quá !
Diệp Trúc bật cười khô khan:
– Anh lo cho tôi à? Xúc động ghê luôn!
– Anh nói rất nghiêm túc. Diệp Trúc à, em. .... Bình Nguyên bước thêm một bước. Có thể ôm choàng lấy cô, nhưng anh chỉ nắm tay cô.
– Nghe anh nói đi Diệp Trúc. Anh ...
– Buông tay ra! Anh đừng có làm xiêu lòng tôi bằng cách đó nhe. Không thành công đâu.
Bình Nguyên nhỏ nhẹ:
– Em muốn đấu võ nữa hay gì đây? Anh không đấu nữa đâu. Nhưng em cứ việc ra đòn thật nặng, nếu như làm vậy em thấy thích thú và hả hê.
Diệp Trúc nhướng mày:
– Cái gì? Bây giờ tôi đánh anh cho có chuyện à? Thật là một buổi tối bực mình!
Rút mạnh tay ra khỏi tay Bình Nguyên, cô rảo bước. Bình Nguyên lẳng lặng theo sau ...
Đêm đã khuya, dừng bước trước cửa phòng Diệp Trúc, định nói câu chúc ngủ ngon nhưng sợ bị cự nự nên Bình Nguyên im lặng đi về phòng mình.
Buông mình xuống giường Bình Nguyên không sao ngủ được. Cứ nhắm mắt lại là hình ảnh Diệp Trúc hiện lên, gần gũi hơn cả lúc gần gũi bên ngoài, tưởng chừng môi anh chạm vào môi cô, hai cánh môi mềm mại thơm thọ .... Bình Nguyên cố xua đuổi nhưng nó cứ lởn vởn mãi, làm tim anh nhức buốt, dạ anh cồn cào. Anh chỉ muốn bật dậy chạy qua phòng Diệp Trúc ôm lấy cô rồi ra sao thì ra!
Sáng hôm sau, Diệp Trúc gõ cửa phòng Bình Nguyên:
– Anh Bình Nguyên! Sáng rồi kìa! Mau xuống ăn sáng rồi đi làm chứ!
Không nghe trả lời, cô cằn nhằn:
– Tối qua uống nhiều thức khuya dữ dội chi để bây giờ nằm nướng vậy hổng biết!?
Cửa phòng bật mở:
– Cô đang nói lén gì tôi đó?
– Tôi gặp anh là để nói anh hãy khẩn trương lên đi!
– Tôi biết rồi:
Cô xuống trước đi! Năm phút sau tôi xuống!
Cánh cửa đóng sầm lại sau câu nói.
Diệp Trúc nhún vai. Đáng ghét!
Đúng năm phút sau Bình Nguyên xuống. Diệp Trúc chờ anh trong nhà hàng.
Anh đứng bên ngoài đưa tay trái lên vẫy cô - trên đó có chiếc chìa khóa xe hơi.
Tuy ngạc nhiên không hiểu ý Bình Nguyên muốn nói gì nhưng Diệp Trúc vẫn đi ra.
Cô cau mày:
– Anh không chịu vô ăn điểm tâm còn tính gì nữa đây trưởng phòng?
– Đi đằng này với tôi trước đã.
– Nhưng đi đâu mới được chứ?
– Thì cứ đi khắc biết!
Anh đi ra xe. Diệp Trúc đứng lên, ngần ngừ một phút mới ra.
Diệp Trúc lên xe, lặp lại câu hỏi yêu cầu Bình Nguyên cho biết mình sẽ đi đâu?
Bình Nguyên lầm lì cho xe chạy.
– Tôi phải giải quyết tất cả cho xong thì mới tiếp tục làm việc được, cô hiểu không?
– Anh giải quyết tất cả? Tất cả gì kia chứ? Thôi nhé Bình Nguyên. Chúng ta đang đi công tác, xin anh làm ơn nghiêm túc dùm đi nhé.
Bình Nguyên cho xe chạy nhanh. con đường vắng nhưng sương mù dày đặc khiến anh phải bật đèn pha.
Tự nhiên Diệp Trúc cảm thấy lo sợ. Giọng cô hơn run:
– Anh đưa tôi đi đâu vầy nè.
– Tới rồi!
Xe dừng lại trên bãi cỏ nhỏ, rừng thông lặng lẽ chờ sương tan. Nhưng Diệp Trúc không nghĩ là sương mù. Cô có cảm tưởng trời đang u ám, chuẩn bị cho cơn mưa giông.
Diệp Trúc toan mở cửa xuống xe nhưng Bình Nguyên đã giữ tay cô lại – Anh làm gì vậy?
– Anh phải nói với em Diệp Trúc ạ. Phải nói hết lòng mình. Nếu không anh đến chết vì căng thẳng mất!? Suốt đêm qua em có biết là anh khổ sở như thế nào không?
Giọng cô lạnh lùng một cách cố gắng:
– Anh cho là chuyện tối qua anh không có lỗi tất cả đều do tôi chắc?
– Không phải anh trách em. Anh chỉ tự trách mình. Diệp Trúc! Anh phải thừa nhận là anh thua em rồi! Em đừng lạnh lùng đối nghịch với nhau nữa em nhé !
Nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, cô gỡ tay anh ra:
– Thật tình thì cứ mỗi lần anh tỏ ra nghiêm trang như vầy tôi lại lo, tự hỏi mình sắp sửa đón nhận thêm một kiểu đùa gì của anh đây?
Bình Nguyên nhìn cô đăm đăm. Giọng anh thống khổ:
Tại sao lúc nào em cũng nghĩ là anh đang đùa hết vậy Diệp Trúc? Hãy nhìn anh đây này, nếu như không đầy một ngày trước đây anh vẫn vì tự ái đàn ông mà không muốn tự thú nhận tình cảm với em thì bây giờ anh nói. Diệp Trúc à, anh thật sự thua em rồi. Anh ...yêu em! đừng làm anh khổ vì cái vẻ lạnh lùng kiêu hãnh ấy nữa Diệp Trúc à.
Diệp Trúc nhẹ nhàng:
– Lần này tôi có thể tin lời anh nói. Song, tiếc là tôi không có cảm giác gì với anh cả. Nếu anh nói xong rồi thì chúng ta về! Trời có vẻ như sắp mưa thì phải.
Diệp Trúc mở cửa xe bước xuống. Gió nổi lên, rừng cây xao xác. Bầu trời phút chốc như tối sầm lại.
Bình Nguyên không nghe thấy gì cả. Anh gục đầu vào tay lái. Anh đã lấy hết can đảm nói ra những lời sâu kín từ đáy lòng mình nhưng cô vẫn dửng dưng. Lẽ nào giữa anh và cô thật sự chỉ có mối ác duyên?!
Chợt Bình Nguyên nghe chuỗi âm thanh gì rất lạ! Anh ngẩn lên và bàng hoàng. Trời đất tối sầm, cuồng phong nổi lên là mặt đất mù mịt bụi đất, lá. Diệp Trúc hoảng sợ líu ríu bước về xe. Bình Nguyên vội mở cửa xe chạy vòng qua chỗ Diệp Trúc.
– Vào xe thôi Diệp Trúc!
Gió vẫn thét gào giận dữ. Cuồng phong đang phẫn nộ muốn san bằng rừng cây.
Bình Nguyên kéo Diệp Trúc v
– Diệp Trúc à !! Dừng lại đi!
Cô khựng lại.
Bình Nguyên cũng dừng chân thở hổn hển.
Cô cũng thở, nói không thành lời.
Cuối cùng cô gắt gỏng:
– Anh làm cái quái gì vậy hả?
Bình Nguyên nghiêm mặt:
– Còn em? tôi đã bảo em đừng có đi đâu mà !
Diệp Trúc hừ khẽ:
– À, anh bảo tôi phải ở nhà hoặc nằm trong phòng hoặc xuốngchứng kiến anh uống bia vui vẻ với người ta hả?
Bình Nguyên dịu giọng:
– Thôi nào, chuyện gặp Mỹ Nga lúc nãy chỉ là tình cờ mà thôi. Tôi và cô ấy à ...
Diệp Trúc phẩy tay:
– Anh không cần giải thích vì tôi đâu có quan tâm cô ta là ai?
– Được. Không giải thích nữa. Nhưng mà em đó, lúc nãy anh đã nhắn lại, nếu đã về thì ngồi nhà luôn, sau còn chạy ra đây làm gì? Em làm anh lo quá !
Diệp Trúc bật cười khô khan:
– Anh lo cho tôi à? Xúc động ghê luôn!
– Anh nói rất nghiêm túc. Diệp Trúc à, em. .... Bình Nguyên bước thêm một bước. Có thể ôm choàng lấy cô, nhưng anh chỉ nắm tay cô.
– Nghe anh nói đi Diệp Trúc. Anh ...
– Buông tay ra! Anh đừng có làm xiêu lòng tôi bằng cách đó nhe. Không thành công đâu.
Bình Nguyên nhỏ nhẹ:
– Em muốn đấu võ nữa hay gì đây? Anh không đấu nữa đâu. Nhưng em cứ việc ra đòn thật nặng, nếu như làm vậy em thấy thích thú và hả hê.
Diệp Trúc nhướng mày:
– Cái gì? Bây giờ tôi đánh anh cho có chuyện à? Thật là một buổi tối bực mình!
Rút mạnh tay ra khỏi tay Bình Nguyên, cô rảo bước. Bình Nguyên lẳng lặng theo sau ...
Đêm đã khuya, dừng bước trước cửa phòng Diệp Trúc, định nói câu chúc ngủ ngon nhưng sợ bị cự nự nên Bình Nguyên im lặng đi về phòng mình.
Buông mình xuống giường Bình Nguyên không sao ngủ được. Cứ nhắm mắt lại là hình ảnh Diệp Trúc hiện lên, gần gũi hơn cả lúc gần gũi bên ngoài, tưởng chừng môi anh chạm vào môi cô, hai cánh môi mềm mại thơm thọ .... Bình Nguyên cố xua đuổi nhưng nó cứ lởn vởn mãi, làm tim anh nhức buốt, dạ anh cồn cào. Anh chỉ muốn bật dậy chạy qua phòng Diệp Trúc ôm lấy cô rồi ra sao thì ra!
Sáng hôm sau, Diệp Trúc gõ cửa phòng Bình Nguyên:
– Anh Bình Nguyên! Sáng rồi kìa! Mau xuống ăn sáng rồi đi làm chứ!
Không nghe trả lời, cô cằn nhằn:
– Tối qua uống nhiều thức khuya dữ dội chi để bây giờ nằm nướng vậy hổng biết!?
Cửa phòng bật mở:
– Cô đang nói lén gì tôi đó?
– Tôi gặp anh là để nói anh hãy khẩn trương lên đi!
– Tôi biết rồi:
Cô xuống trước đi! Năm phút sau tôi xuống!
Cánh cửa đóng sầm lại sau câu nói.
Diệp Trúc nhún vai. Đáng ghét!
Đúng năm phút sau Bình Nguyên xuống. Diệp Trúc chờ anh trong nhà hàng.
Anh đứng bên ngoài đưa tay trái lên vẫy cô - trên đó có chiếc chìa khóa xe hơi.
Tuy ngạc nhiên không hiểu ý Bình Nguyên muốn nói gì nhưng Diệp Trúc vẫn đi ra.
Cô cau mày:
– Anh không chịu vô ăn điểm tâm còn tính gì nữa đây trưởng phòng?
– Đi đằng này với tôi trước đã.
– Nhưng đi đâu mới được chứ?
– Thì cứ đi khắc biết!
Anh đi ra xe. Diệp Trúc đứng lên, ngần ngừ một phút mới ra.
Diệp Trúc lên xe, lặp lại câu hỏi yêu cầu Bình Nguyên cho biết mình sẽ đi đâu?
Bình Nguyên lầm lì cho xe chạy.
– Tôi phải giải quyết tất cả cho xong thì mới tiếp tục làm việc được, cô hiểu không?
– Anh giải quyết tất cả? Tất cả gì kia chứ? Thôi nhé Bình Nguyên. Chúng ta đang đi công tác, xin anh làm ơn nghiêm túc dùm đi nhé.
Bình Nguyên cho xe chạy nhanh. con đường vắng nhưng sương mù dày đặc khiến anh phải bật đèn pha.
Tự nhiên Diệp Trúc cảm thấy lo sợ. Giọng cô hơn run:
– Anh đưa tôi đi đâu vầy nè.
– Tới rồi!
Xe dừng lại trên bãi cỏ nhỏ, rừng thông lặng lẽ chờ sương tan. Nhưng Diệp Trúc không nghĩ là sương mù. Cô có cảm tưởng trời đang u ám, chuẩn bị cho cơn mưa giông.
Diệp Trúc toan mở cửa xuống xe nhưng Bình Nguyên đã giữ tay cô lại – Anh làm gì vậy?
– Anh phải nói với em Diệp Trúc ạ. Phải nói hết lòng mình. Nếu không anh đến chết vì căng thẳng mất!? Suốt đêm qua em có biết là anh khổ sở như thế nào không?
Giọng cô lạnh lùng một cách cố gắng:
– Anh cho là chuyện tối qua anh không có lỗi tất cả đều do tôi chắc?
– Không phải anh trách em. Anh chỉ tự trách mình. Diệp Trúc! Anh phải thừa nhận là anh thua em rồi! Em đừng lạnh lùng đối nghịch với nhau nữa em nhé !
Nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, cô gỡ tay anh ra:
– Thật tình thì cứ mỗi lần anh tỏ ra nghiêm trang như vầy tôi lại lo, tự hỏi mình sắp sửa đón nhận thêm một kiểu đùa gì của anh đây?
Bình Nguyên nhìn cô đăm đăm. Giọng anh thống khổ:
Tại sao lúc nào em cũng nghĩ là anh đang đùa hết vậy Diệp Trúc? Hãy nhìn anh đây này, nếu như không đầy một ngày trước đây anh vẫn vì tự ái đàn ông mà không muốn tự thú nhận tình cảm với em thì bây giờ anh nói. Diệp Trúc à, anh thật sự thua em rồi. Anh ...yêu em! đừng làm anh khổ vì cái vẻ lạnh lùng kiêu hãnh ấy nữa Diệp Trúc à.
Diệp Trúc nhẹ nhàng:
– Lần này tôi có thể tin lời anh nói. Song, tiếc là tôi không có cảm giác gì với anh cả. Nếu anh nói xong rồi thì chúng ta về! Trời có vẻ như sắp mưa thì phải.
Diệp Trúc mở cửa xe bước xuống. Gió nổi lên, rừng cây xao xác. Bầu trời phút chốc như tối sầm lại.
Bình Nguyên không nghe thấy gì cả. Anh gục đầu vào tay lái. Anh đã lấy hết can đảm nói ra những lời sâu kín từ đáy lòng mình nhưng cô vẫn dửng dưng. Lẽ nào giữa anh và cô thật sự chỉ có mối ác duyên?!
Chợt Bình Nguyên nghe chuỗi âm thanh gì rất lạ! Anh ngẩn lên và bàng hoàng. Trời đất tối sầm, cuồng phong nổi lên là mặt đất mù mịt bụi đất, lá. Diệp Trúc hoảng sợ líu ríu bước về xe. Bình Nguyên vội mở cửa xe chạy vòng qua chỗ Diệp Trúc.
– Vào xe thôi Diệp Trúc!
Gió vẫn thét gào giận dữ. Cuồng phong đang phẫn nộ muốn san bằng rừng cây.
Bình Nguyên kéo Diệp Trúc v
»Tag: Trang 42 - Truyện Teen - Ánh Sáng Tình Yêu Full 2,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 