Truyện Hay - Tình Yêu Và Tình Dục
p gặp chuyện không lành,hi vọng là điều thứ hai sẽ chẳng bao giờ xảy ra vì tôi biết hôm nay tôi với em chỉ đi dạo rồi uống nước thôi
_Đi ăn lẩu nha em!
_Thôi!
_Sao vậy?
_Em không thích ăn khuya!
_Cafe nhé
_Đi lòng vòng một chút đi anh! hôm nay thi xong mệt quá
Đành vậy! dù bụng tôi đang đói meo và cái mặt tôi đang méo xẹo thì cũng phải ráng theo ý em thôi! Chở em dạo một lượt cả Sài Gòn,chợt nhớ ra cái gì đó,em kêu tôi chở tới một chỗ này,dù cho tôi đã hỏi nhưng em không chịu nói cứ bắt tôi phải đi theo hướng em chỉ,hết Kim Anh rồi lại tới em,chán thật.Nhưng nếu vậy thôi thì không có gì đáng phải kể,nhưng cái quán em dẫn tôi tới lại là cái quán mà Kim Anh đang làm phục vụ.Tôiđã ngờ ngợ ra khi tới đầu đường rồi.không biết Uyển Văn lại giở trò gì nữa đây?Tôi đi theo hướng tay em chỉ,quả thật ngay cái quán đó,một quán nhỏ nằm cuối đường,chắc chắn là tôi đã nghe em nói rằng em không thích ăn khuya rồi mà,sao lại dẫn tôi vào đây?
_Mình đi chỗ khác nha em! anh hơi mệt
_Anh sợ gì hả?
_Không! hơi mệt thôi! mà em nói là em không thích ăn khuya mà!
_Giờ thích! có vào không?
_Ừ!
Đành phải theo em vào quán thôi,đúng như tôi dự đoán,Kim Anh đang loay hoay tiếp khách vừa viết tên món ăn và nhất là cô bé vẫn chưa thấy tụi tôi vào,chán em quá Uyển Văn ơi! Đúng là không có con gì ác hơn con gái nhất là gái đã có bồ và càng tuyệt vời hơn lại là cô người yêu bé nhỏ của tôi.Tôi thở dài và ủ rũ ngồi xuống bàn, đầu chả dám ngẩng lên.Uyển Văn vẫn ngồi nhởn nhơ nhìn tôi với vẻ mặt đắc thắng.Kim Anh chắc là cũng thấy,mặt em thoáng chút buồn rồi tiến lại phía chúng tôi,thôi thì đành liều vậy.
_Nè Uyển Văn-tôi nhìn xang Uyển Văn-đây là bé Kim Anh trên trường anh hay nhắc tới nè!
Tôi cố tình nói tên em để nhắc nhở Kim Anh không lẫn lộn sang Hạnh,nếu không tối nay tôi chết chắc.Kim Anh cũng thông minh,cô bé chỉ ngập ngừng một chút rồi quay sang Uyển Văn
_Ảnh cũng nhắc chị hoài! hì hì .Anh chị đẹp đôi ghê
Uyển Văn không nói gì,mặt có vẻ đang suy nghĩ.Tôi nói với Kim Anh vài món ăn,cô bé gật đầu cười tươi rồi quầy quả vào bếp.Uyển Văn ngồi bên cạnh nhìn tôi ghê thật,tôi không rõ em đang nghĩ gì trong đầu nữa,thôi thì nói chuyện tâm sự với em một chút chờ Kim Anh mang đồ ra vậy.Uyển Văn cao tay thật,chắc thằng bạn nào của tôi mách lẻo rồi,may mà tôi còn tỉnh táo và Kim Anh không hở chút nào chứ nếu không thì tiêu,phù.Tôi chỉ nói chuyện với em,hạn chế tối đa thể hiện cảm súc vì có lẽ Kim Anh đang đứng đâu đó trong bếp và nhìn ra.Món ăn cũng tới lần này là người khác mang ra,Kim Anh chắc trốn rồi.Uyển Văn chỉ ngồi nhìn chứ không thèm ăn một miếng nào,tôi giục mãi em chỉ cười trừ
_Sao em không ăn?
_Em no rồi!
_Sao hồi nãy bắt anh vào đây?
_Không biết nữa!-Em nhìn tôi cười
_Vậy thì ăn đi
_Ăn khuya mập chết!
_Mập anh ôm mới vừa tay,ốm quá ôm không đã
_Không giỡn-Uyển Văn mắc cỡ nhìn chỗ khác,trông em đáng yêu quá,nhưng chỉ đáng yêu được một chút-À quên nữa! Noel anh rảnh không?
_Có gì không em?
_Đi nhà thờ với em!
_Thôi! anh có biết ai đâu mà vào,kỳ chết!
_Không sao đâu,Chúa sẽ ban phước lành cho anh!
Tôi chả nghĩ ra được cách nào để từ chối nữa,còn hơn tuần nữa là Noel và tôi đã hẹn chở Hạnh đi chơi rồi! cancel cuộc hẹn với Hạnh không khó nhưng làm vậy em sẽ buồn,thật khó nghĩ,không biết mình phải làm gì đây.
_Thôi! em ăn đi,đồ ăn nguội rồi
Đánh trống lảng đôi khi lại là cách duy nhất,nhưng Uyển Văn nào phải con nai vàng ngơ ngác,em là con cáo già chính hiệu(liên tưởng có hơi quá chăng?)
_Tối đó hẹn với con nào?
_Không! nhưng anh sợ tới nhà thờ,lạ chỗ kỳ lắm
_Không đi với con nào thì phải đi với em
_Nhưng hôm đó chùa gần nhà anh cúng,anh phải qua đốt nhang
Tôi chẳng biết là có chùa nào tổ chức cúng vào ngày Noel hay không? lạy trời cho có,lạy trời.Uyển Văn nhìn tôi chăm chăm,chắc em đang lục trong trí nhớ xem trên cõi đời này có cái chùa nào làm lễ cúng ngay ngày sinh nhật Chúa không nữa.
_Thật không?-
Uyển Văn nhìn tôi có vẻ không tin tưởng,mà nếu không tin tưởng thì em sẽ hỏi mẹ tôi,mà nếu hỏi mẹ tôi thì tôi đi bụi luôn,hức.Đành phải nói thật thôi.
_Không? Anh có hẹn với mấy anh phượt đi nhậu!
_Xạo!
_Thiệt
_Sao hồi nãy nói dối em
_Đi nhậu sợ em la!
_Ừ vậy khỏi đi
_1 lần thôi mà em,anh hẹn với mấy ổng lâu rồi
_Ừ! anh mà đi với con nào là chết với tôi
Thoát nạn nhà thờ,nhưng chắc chắn là em sẽ gọi điện,không biết cách nào để tạo hiệu ứng âm thanh bàn nhậu nữa đây? Chúng tôi tính tiền rồi đi ra khỏi quán,trên đường đi em vẫn ôm chặt tôi nhưng thấy sao lạnh gáy quá,đành nắm tay em và nói mấy lời có cánh sến rện một chút.Em có vẻ vui,vòng tay càng siết chặt,nhìn đồng hồ,9h hơn rồi,phải chở em về gấp thôi.Tới đầu hẻm,tôi không dám vào chỉ tần ngần đứng đó,em hiểu chuyện chỉ cười một cái rồi xuống xe đi bộ vào.Trước lúc đi,tôi kéo tay em lại hôn em một cái thật sâu,em nhìn tôi cười,coi chừng hàng xóm em thấy,rồi chạy vào nhà.Tôi quay xe về,lòng chợt nhớ tới Kim Anh,hồi nãy sợ Uyển Văn quá nên cũng chã dám nói gì,không biết cô bé có buồn hay không nữa.Một tin nhắn của cô bé
Anh ác lắm!
Mệt thật,tôi không về nhà nữa,gọi điện và quay xe lại.Tôi còn nhớ là tối đó trời lạnh lắm
Tôi phóng như bay tới quán,Kim Anh vẫn đang làm,không tiện phá rối lắm,tôi chỉ dựng xe trên lề đường đối diện vừa hút thuốc vừa chờ em ra,lâu lâu liếc cái đồng trên tay,thời gian trôi qua chậm thật.gần 10h30,quán sắp nghỉ,chỉ còn 1,2 ông khách đang chuẩn bị kêu tình tiền và mấy người phục vụ tranh thủ xếp lại bàn,Kim Anh cũng bận,em đang lui cui dọn dẹp,thi thoảng nhìn ra phía tôi với vẻ mặt lạnh như tiền.Quán đóng cửa, khi em vừa dắt chiếc xe đạp ra thì tôi liền quăng điếu thuốc và trờ xe tới.Cô bé làm như không quen biết gì tôi ấy,chỉ cắm mặt đạp xe đi thẳng.Trời thật lạnh mà Kim Anh chỉ mặc độc chiếc áo sơ mi mỏng lét trên người,tới tôi mà còn lạnh run nữa là,không biết sao Kim Anh chịu nổi nữa.Đành phải giở trò chặn đầu xe mà tôi học được trong mấy phim hà
_Đi ăn lẩu nha em!
_Thôi!
_Sao vậy?
_Em không thích ăn khuya!
_Cafe nhé
_Đi lòng vòng một chút đi anh! hôm nay thi xong mệt quá
Đành vậy! dù bụng tôi đang đói meo và cái mặt tôi đang méo xẹo thì cũng phải ráng theo ý em thôi! Chở em dạo một lượt cả Sài Gòn,chợt nhớ ra cái gì đó,em kêu tôi chở tới một chỗ này,dù cho tôi đã hỏi nhưng em không chịu nói cứ bắt tôi phải đi theo hướng em chỉ,hết Kim Anh rồi lại tới em,chán thật.Nhưng nếu vậy thôi thì không có gì đáng phải kể,nhưng cái quán em dẫn tôi tới lại là cái quán mà Kim Anh đang làm phục vụ.Tôiđã ngờ ngợ ra khi tới đầu đường rồi.không biết Uyển Văn lại giở trò gì nữa đây?Tôi đi theo hướng tay em chỉ,quả thật ngay cái quán đó,một quán nhỏ nằm cuối đường,chắc chắn là tôi đã nghe em nói rằng em không thích ăn khuya rồi mà,sao lại dẫn tôi vào đây?
_Mình đi chỗ khác nha em! anh hơi mệt
_Anh sợ gì hả?
_Không! hơi mệt thôi! mà em nói là em không thích ăn khuya mà!
_Giờ thích! có vào không?
_Ừ!
Đành phải theo em vào quán thôi,đúng như tôi dự đoán,Kim Anh đang loay hoay tiếp khách vừa viết tên món ăn và nhất là cô bé vẫn chưa thấy tụi tôi vào,chán em quá Uyển Văn ơi! Đúng là không có con gì ác hơn con gái nhất là gái đã có bồ và càng tuyệt vời hơn lại là cô người yêu bé nhỏ của tôi.Tôi thở dài và ủ rũ ngồi xuống bàn, đầu chả dám ngẩng lên.Uyển Văn vẫn ngồi nhởn nhơ nhìn tôi với vẻ mặt đắc thắng.Kim Anh chắc là cũng thấy,mặt em thoáng chút buồn rồi tiến lại phía chúng tôi,thôi thì đành liều vậy.
_Nè Uyển Văn-tôi nhìn xang Uyển Văn-đây là bé Kim Anh trên trường anh hay nhắc tới nè!
Tôi cố tình nói tên em để nhắc nhở Kim Anh không lẫn lộn sang Hạnh,nếu không tối nay tôi chết chắc.Kim Anh cũng thông minh,cô bé chỉ ngập ngừng một chút rồi quay sang Uyển Văn
_Ảnh cũng nhắc chị hoài! hì hì .Anh chị đẹp đôi ghê
Uyển Văn không nói gì,mặt có vẻ đang suy nghĩ.Tôi nói với Kim Anh vài món ăn,cô bé gật đầu cười tươi rồi quầy quả vào bếp.Uyển Văn ngồi bên cạnh nhìn tôi ghê thật,tôi không rõ em đang nghĩ gì trong đầu nữa,thôi thì nói chuyện tâm sự với em một chút chờ Kim Anh mang đồ ra vậy.Uyển Văn cao tay thật,chắc thằng bạn nào của tôi mách lẻo rồi,may mà tôi còn tỉnh táo và Kim Anh không hở chút nào chứ nếu không thì tiêu,phù.Tôi chỉ nói chuyện với em,hạn chế tối đa thể hiện cảm súc vì có lẽ Kim Anh đang đứng đâu đó trong bếp và nhìn ra.Món ăn cũng tới lần này là người khác mang ra,Kim Anh chắc trốn rồi.Uyển Văn chỉ ngồi nhìn chứ không thèm ăn một miếng nào,tôi giục mãi em chỉ cười trừ
_Sao em không ăn?
_Em no rồi!
_Sao hồi nãy bắt anh vào đây?
_Không biết nữa!-Em nhìn tôi cười
_Vậy thì ăn đi
_Ăn khuya mập chết!
_Mập anh ôm mới vừa tay,ốm quá ôm không đã
_Không giỡn-Uyển Văn mắc cỡ nhìn chỗ khác,trông em đáng yêu quá,nhưng chỉ đáng yêu được một chút-À quên nữa! Noel anh rảnh không?
_Có gì không em?
_Đi nhà thờ với em!
_Thôi! anh có biết ai đâu mà vào,kỳ chết!
_Không sao đâu,Chúa sẽ ban phước lành cho anh!
Tôi chả nghĩ ra được cách nào để từ chối nữa,còn hơn tuần nữa là Noel và tôi đã hẹn chở Hạnh đi chơi rồi! cancel cuộc hẹn với Hạnh không khó nhưng làm vậy em sẽ buồn,thật khó nghĩ,không biết mình phải làm gì đây.
_Thôi! em ăn đi,đồ ăn nguội rồi
Đánh trống lảng đôi khi lại là cách duy nhất,nhưng Uyển Văn nào phải con nai vàng ngơ ngác,em là con cáo già chính hiệu(liên tưởng có hơi quá chăng?)
_Tối đó hẹn với con nào?
_Không! nhưng anh sợ tới nhà thờ,lạ chỗ kỳ lắm
_Không đi với con nào thì phải đi với em
_Nhưng hôm đó chùa gần nhà anh cúng,anh phải qua đốt nhang
Tôi chẳng biết là có chùa nào tổ chức cúng vào ngày Noel hay không? lạy trời cho có,lạy trời.Uyển Văn nhìn tôi chăm chăm,chắc em đang lục trong trí nhớ xem trên cõi đời này có cái chùa nào làm lễ cúng ngay ngày sinh nhật Chúa không nữa.
_Thật không?-
Uyển Văn nhìn tôi có vẻ không tin tưởng,mà nếu không tin tưởng thì em sẽ hỏi mẹ tôi,mà nếu hỏi mẹ tôi thì tôi đi bụi luôn,hức.Đành phải nói thật thôi.
_Không? Anh có hẹn với mấy anh phượt đi nhậu!
_Xạo!
_Thiệt
_Sao hồi nãy nói dối em
_Đi nhậu sợ em la!
_Ừ vậy khỏi đi
_1 lần thôi mà em,anh hẹn với mấy ổng lâu rồi
_Ừ! anh mà đi với con nào là chết với tôi
Thoát nạn nhà thờ,nhưng chắc chắn là em sẽ gọi điện,không biết cách nào để tạo hiệu ứng âm thanh bàn nhậu nữa đây? Chúng tôi tính tiền rồi đi ra khỏi quán,trên đường đi em vẫn ôm chặt tôi nhưng thấy sao lạnh gáy quá,đành nắm tay em và nói mấy lời có cánh sến rện một chút.Em có vẻ vui,vòng tay càng siết chặt,nhìn đồng hồ,9h hơn rồi,phải chở em về gấp thôi.Tới đầu hẻm,tôi không dám vào chỉ tần ngần đứng đó,em hiểu chuyện chỉ cười một cái rồi xuống xe đi bộ vào.Trước lúc đi,tôi kéo tay em lại hôn em một cái thật sâu,em nhìn tôi cười,coi chừng hàng xóm em thấy,rồi chạy vào nhà.Tôi quay xe về,lòng chợt nhớ tới Kim Anh,hồi nãy sợ Uyển Văn quá nên cũng chã dám nói gì,không biết cô bé có buồn hay không nữa.Một tin nhắn của cô bé
Anh ác lắm!
Mệt thật,tôi không về nhà nữa,gọi điện và quay xe lại.Tôi còn nhớ là tối đó trời lạnh lắm
Tôi phóng như bay tới quán,Kim Anh vẫn đang làm,không tiện phá rối lắm,tôi chỉ dựng xe trên lề đường đối diện vừa hút thuốc vừa chờ em ra,lâu lâu liếc cái đồng trên tay,thời gian trôi qua chậm thật.gần 10h30,quán sắp nghỉ,chỉ còn 1,2 ông khách đang chuẩn bị kêu tình tiền và mấy người phục vụ tranh thủ xếp lại bàn,Kim Anh cũng bận,em đang lui cui dọn dẹp,thi thoảng nhìn ra phía tôi với vẻ mặt lạnh như tiền.Quán đóng cửa, khi em vừa dắt chiếc xe đạp ra thì tôi liền quăng điếu thuốc và trờ xe tới.Cô bé làm như không quen biết gì tôi ấy,chỉ cắm mặt đạp xe đi thẳng.Trời thật lạnh mà Kim Anh chỉ mặc độc chiếc áo sơ mi mỏng lét trên người,tới tôi mà còn lạnh run nữa là,không biết sao Kim Anh chịu nổi nữa.Đành phải giở trò chặn đầu xe mà tôi học được trong mấy phim hà
»Tag: Trang 28 - Truyện Hay - Tình Yêu Và Tình Dục,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 