Truyện Hay - Tình Yêu Và Tình Dục
ợc nhất là nhà cô bạn của Hạnh cũng rất hiếu khách khiến cho không khí cả nhóm lúc nào cũng vui vẻ.Tôi đã nhắc tới cái nhóm đi này chưa nhỉ: 3 trai,3 gái,chắc cũng bồ bịch đi với nhau thôi.Đi chơi nhưng không thể quên nghĩa vụ được,gọi cho Uyển Văn cái đã,tính gì thì tính.
_Anh đang đi với con nào?-em nói như hét qua điện thoại
_Anh đi chơi một chút thôi,tối anh về gặp em!
_Anh về ngay cho tôi
_Từ từ anh về,anh đang ở xa lắm,em kỳ quá vậy!
_Tôi không biết về ngay!
_Anh đi chơi với bạn,về kỳ lắm!
_Kỳ gì?
_Tụi nó nói anh sợ vợ
Tôi cố gài chữ vợ vào cho em yên tâm rằng anh có đi đâu thì cũng quay về với em hết và đúng như vậy thật.Em không còn rủa xả tôi nữa
_Ừ tối về liền gặp em đó! đừng nghe lời người ta mà nhậu nhẹt nha ! đi đường cẩn thận, đường xe nhiều lắm biết chưa?
_Ừ! anh đi chơi xong về liền! tại tụi nó rủ chứ anh chỉ muốn ở nhà với em thôi!
_Xạo! thôi em học bài đây
Hú! thoát em Uyển Văn rồi,ăn chơi phè phỡn thôi,tụi con trai này tôi cũng mới gặp lần đầu,nhưng kệ có bạn nhậu cũng vui rồi.Các người đẹp thì đang túm tụm chụp ảnh,thi thoảng nghịch ngợm trèo cây hái quả nữa trông hồn nhiên và vui ra phết.Dự hôm nay em dẫn tôi đi chơi để khoe hàng với vỏ bọc là giời thiệu anh cho bạn bè em biết.Nhưng thôi,chiều em một buổi, mà cũng lo thật,không biết tụi bạn em có quen Uyển Văn không nữa.
Nói chung nhậu nhẹt tôi rất dở,vài ly là say ngay nên cũng không dám đú với dân miệt vườn về khoảng này,lên bờ xuống ruộng như chơi.Cũng chiều muộn rồi,chở em về thôi,không quên mang theo mấy bọc trái cây mà ông cô bạn em cứ nhấn vào tay,mang về cho Uyển Văn ăn.Chắc em thích lắm!
Gặp Uyển Văn,người hơi có mùi men và điều này làm gì mà qua mắt em nỗi.Em nhìn cái mặt đỏ gay của tôi,ngửi ngửi hít hít một hồi,nhăn mặt
_Lại rượu chè!
_Anh uống có chút hà!
_Em biết! anh nhậu dởẹc.Nhưng em dặn rồi mà! coi như tuần này cấm vận nhé anh yêu!
_Thôi mà em!
_Một là một,tuần sau ngoan đi cưng! em bù-em nhìn tôi cười cười.
Vậy là tôi móm,cũng không sao,còn Hạnh nữa mà.Nhưng không vì thế mà tôi lạnh lùng với Uyển Văn,chúng tôi đi chơi với nhau lòng vòng quận 7 nắm tay nhau thật chặt và thỉnh thoảng tôi còn hôn lén em một cái,cô nàng lườm tôi và nhắc:cấm vận rồi!.Buổi hôm đó đi chơi với Uyển Văn cũng thật vui,nhưng có một chuyện làm chúng tôi giận dỗi nhau hết mấy ngày
_Anh cho em mượn đt chơi game chút!
Tôi đưa cho em không một chút đắng đo,dấu vết đã xóa sạch,hì hì.Em nhìn điện thoại,vẻ mặt khá nghiêm trọng,nói chung là ba cái chuyện nhảm nhí về gu âm nhạc của hai đứa,em thích ba cái nhạc Hàn,tôi ghét cực nên chúng tôi cãi tay đôi với nhau suốt buổi tối và em giận tôi luôn,đòi về.Tôi chở em mà em không thèm ôm tôi lấy một cái,nhắn tin gọi điện cũng không được.Con gái khó hiểu thật
phần 13:
Uyển Văn ghen ,tôi đã ớn,Hạnh ghen tôi còn hãi hơn gấp bội.Thà như Uyển Văn,có gì nói thẳng hết với tôi thì còn dễ chứ Hạnh lại khác ngấm ngầm ghen,ngấm ngầm hành động mà có phải cái lý do to tát như Uyển Văn đâu.Ba cái nhỏ nhặt cũng khiến nàng ghen bóng ghen gió mà đôi khi nó còn vô cùng nhảm nhí nữa.Tôi có kể cho các bạn nghe hôm chủ nhật tôi đi chơi với Hạnh ở vườn cô bạn Hạnh chưa nhỉ? Căn nguyên mọi chuyện bắt đầu từ đây.
Bạn của Hạnh có một con nhỏ nhìn cũng được nhưng chắc chắn là không bao giờ lọt vào tầm ngấm của tôi rồi,thế nhưng cô em cứ tìm cách nhắn tin làm quen với tôi mãi(tôi chả thèm trả lời,khóa số đó luôn,coi như tôi đã tu) sau này mới biết là cũng tại Hạnh cho số của tôi,hic,tất nhiên tôi không dại rồi,giữa một người con gái nết na thùy mị như Hạnh và một người con gái nồng nhiệt và cá tính như Uyển Văn thì tôi còn khó lựa chọn chứ cái cô bạn trèo cây hái quả ấy thì không khó lắm.Thế mà Hạnh cũng ghen cho được,chậc chậc.
Một ngày đẹp trời qua chở Hạnh đi chơi như mọi hôm,cô nàng cáo bệnh nằm lỳ một chỗ,không thèm ra gặp tôi luôn,chỉ nhờ con bạn cùng phòng nhắn lại.Ba ngày đầu tôi còn tin,đến ngày thứ tư thì tôi bắt đầu nghi ngờ,qua tuần sau thì biết chắc là em không bệnh,bệnh gì mà lâu thế,đành liều vào phòng nàng thôi.Ai ngại vào phòng người khác giới chứ tôi thì không,cô bạn của Hạnh thông báo với tôi nàng bệnh,vừa quay gót tôi đã vội vàng nắm tay lại nhưng cạy miệng cách nào cũng không hé răng nửa lời ,tôi đành đi thẳng vào phòng trong sự níu kéo bất lực của cô bé.Vào tới nơi,Hạnh đang ngồi....đánh bài đang chờ bạn vào cho đủ tụ.Tôi nhìn em cười cười,em vừa thấy bóng tôi vội vã quăng mấy lá bài đi nhưng không kịp,cả phòng trọ cũng bất ngờ trước cái sự liều lĩnh của tôi nên ai cũng trố mắt nhìn mà quên không úp bộ bài xuống đất cũng như khép chân lại.Em cũng chẳng còn lý do gì mà không thay đồ đi chơi với tôi cả.
Chở em đi chơi,em không thèm ôm tôi lấy một cái hay cười nói như mọi hôm,các cậu con trai có thể lấy đó làm điều kinh hãi lắm,nhưng với tôi thì khác,hỏi cho rõ nguyên nhân trước cái đã,trả lời lạng quạng là đi bộ về em nhé,hề hề hề,giỡn thôi chứ tôi không dám.Tô nhìn em,em nhìn xuống đất,quái thật,công nhận cái sàn lót gạch bông cũng đẹp lắm,nhưng cũng đâu bằng cái mặt tôi vậy mà em chẳng thèm nhìn một cái chỉ thỉnh thoảng vân vê mép áo và thở dài.Cũng có thể em có người mới,có thể rất buồn đây,nhưng cũng không thể nào loại trừ khả năng này được.Hỏi thẳng là cách tốt nhất,không vòng vo chi cho mệt
_Em có người khác rồi hả?
Em vẫn ngồi im,nhìn xuống đất không thèm trả lời.Tim tôi mặc dù đang đập thình thịch nhưng cũng vẫn giữ một thái độ thật bình tĩnh và tự nhủ:Thế cũng hay,cũng có thể coi như là một kết thúc có hậu cho em.Em ngẩng mặt lên nhìn tôi,đôi mắt nhuốm buồn nhưng không nói một lời.Mệt mỏi thật,tôi thở dài,im lặng cũng có thể là khẳng định hoặc phủ định,hoặc cả hai.Quán bật nhạc cũng hay,khá hợp với không khí của hai đứa lúc này,một bài nhạc trẻ gì đó,tôi không nhớ tên mà lời thi bây giờ cũng quên sạch.Tôi nhìn thẳng vào em,cố gắng thật kiềm chế và nói
_Thôi mình về! để lúc nào em thích thì nói,giờ anh hết muốn nghe rồi
Mặt em có vẻ hơi ngạc nh
_Anh đang đi với con nào?-em nói như hét qua điện thoại
_Anh đi chơi một chút thôi,tối anh về gặp em!
_Anh về ngay cho tôi
_Từ từ anh về,anh đang ở xa lắm,em kỳ quá vậy!
_Tôi không biết về ngay!
_Anh đi chơi với bạn,về kỳ lắm!
_Kỳ gì?
_Tụi nó nói anh sợ vợ
Tôi cố gài chữ vợ vào cho em yên tâm rằng anh có đi đâu thì cũng quay về với em hết và đúng như vậy thật.Em không còn rủa xả tôi nữa
_Ừ tối về liền gặp em đó! đừng nghe lời người ta mà nhậu nhẹt nha ! đi đường cẩn thận, đường xe nhiều lắm biết chưa?
_Ừ! anh đi chơi xong về liền! tại tụi nó rủ chứ anh chỉ muốn ở nhà với em thôi!
_Xạo! thôi em học bài đây
Hú! thoát em Uyển Văn rồi,ăn chơi phè phỡn thôi,tụi con trai này tôi cũng mới gặp lần đầu,nhưng kệ có bạn nhậu cũng vui rồi.Các người đẹp thì đang túm tụm chụp ảnh,thi thoảng nghịch ngợm trèo cây hái quả nữa trông hồn nhiên và vui ra phết.Dự hôm nay em dẫn tôi đi chơi để khoe hàng với vỏ bọc là giời thiệu anh cho bạn bè em biết.Nhưng thôi,chiều em một buổi, mà cũng lo thật,không biết tụi bạn em có quen Uyển Văn không nữa.
Nói chung nhậu nhẹt tôi rất dở,vài ly là say ngay nên cũng không dám đú với dân miệt vườn về khoảng này,lên bờ xuống ruộng như chơi.Cũng chiều muộn rồi,chở em về thôi,không quên mang theo mấy bọc trái cây mà ông cô bạn em cứ nhấn vào tay,mang về cho Uyển Văn ăn.Chắc em thích lắm!
Gặp Uyển Văn,người hơi có mùi men và điều này làm gì mà qua mắt em nỗi.Em nhìn cái mặt đỏ gay của tôi,ngửi ngửi hít hít một hồi,nhăn mặt
_Lại rượu chè!
_Anh uống có chút hà!
_Em biết! anh nhậu dởẹc.Nhưng em dặn rồi mà! coi như tuần này cấm vận nhé anh yêu!
_Thôi mà em!
_Một là một,tuần sau ngoan đi cưng! em bù-em nhìn tôi cười cười.
Vậy là tôi móm,cũng không sao,còn Hạnh nữa mà.Nhưng không vì thế mà tôi lạnh lùng với Uyển Văn,chúng tôi đi chơi với nhau lòng vòng quận 7 nắm tay nhau thật chặt và thỉnh thoảng tôi còn hôn lén em một cái,cô nàng lườm tôi và nhắc:cấm vận rồi!.Buổi hôm đó đi chơi với Uyển Văn cũng thật vui,nhưng có một chuyện làm chúng tôi giận dỗi nhau hết mấy ngày
_Anh cho em mượn đt chơi game chút!
Tôi đưa cho em không một chút đắng đo,dấu vết đã xóa sạch,hì hì.Em nhìn điện thoại,vẻ mặt khá nghiêm trọng,nói chung là ba cái chuyện nhảm nhí về gu âm nhạc của hai đứa,em thích ba cái nhạc Hàn,tôi ghét cực nên chúng tôi cãi tay đôi với nhau suốt buổi tối và em giận tôi luôn,đòi về.Tôi chở em mà em không thèm ôm tôi lấy một cái,nhắn tin gọi điện cũng không được.Con gái khó hiểu thật
phần 13:
Uyển Văn ghen ,tôi đã ớn,Hạnh ghen tôi còn hãi hơn gấp bội.Thà như Uyển Văn,có gì nói thẳng hết với tôi thì còn dễ chứ Hạnh lại khác ngấm ngầm ghen,ngấm ngầm hành động mà có phải cái lý do to tát như Uyển Văn đâu.Ba cái nhỏ nhặt cũng khiến nàng ghen bóng ghen gió mà đôi khi nó còn vô cùng nhảm nhí nữa.Tôi có kể cho các bạn nghe hôm chủ nhật tôi đi chơi với Hạnh ở vườn cô bạn Hạnh chưa nhỉ? Căn nguyên mọi chuyện bắt đầu từ đây.
Bạn của Hạnh có một con nhỏ nhìn cũng được nhưng chắc chắn là không bao giờ lọt vào tầm ngấm của tôi rồi,thế nhưng cô em cứ tìm cách nhắn tin làm quen với tôi mãi(tôi chả thèm trả lời,khóa số đó luôn,coi như tôi đã tu) sau này mới biết là cũng tại Hạnh cho số của tôi,hic,tất nhiên tôi không dại rồi,giữa một người con gái nết na thùy mị như Hạnh và một người con gái nồng nhiệt và cá tính như Uyển Văn thì tôi còn khó lựa chọn chứ cái cô bạn trèo cây hái quả ấy thì không khó lắm.Thế mà Hạnh cũng ghen cho được,chậc chậc.
Một ngày đẹp trời qua chở Hạnh đi chơi như mọi hôm,cô nàng cáo bệnh nằm lỳ một chỗ,không thèm ra gặp tôi luôn,chỉ nhờ con bạn cùng phòng nhắn lại.Ba ngày đầu tôi còn tin,đến ngày thứ tư thì tôi bắt đầu nghi ngờ,qua tuần sau thì biết chắc là em không bệnh,bệnh gì mà lâu thế,đành liều vào phòng nàng thôi.Ai ngại vào phòng người khác giới chứ tôi thì không,cô bạn của Hạnh thông báo với tôi nàng bệnh,vừa quay gót tôi đã vội vàng nắm tay lại nhưng cạy miệng cách nào cũng không hé răng nửa lời ,tôi đành đi thẳng vào phòng trong sự níu kéo bất lực của cô bé.Vào tới nơi,Hạnh đang ngồi....đánh bài đang chờ bạn vào cho đủ tụ.Tôi nhìn em cười cười,em vừa thấy bóng tôi vội vã quăng mấy lá bài đi nhưng không kịp,cả phòng trọ cũng bất ngờ trước cái sự liều lĩnh của tôi nên ai cũng trố mắt nhìn mà quên không úp bộ bài xuống đất cũng như khép chân lại.Em cũng chẳng còn lý do gì mà không thay đồ đi chơi với tôi cả.
Chở em đi chơi,em không thèm ôm tôi lấy một cái hay cười nói như mọi hôm,các cậu con trai có thể lấy đó làm điều kinh hãi lắm,nhưng với tôi thì khác,hỏi cho rõ nguyên nhân trước cái đã,trả lời lạng quạng là đi bộ về em nhé,hề hề hề,giỡn thôi chứ tôi không dám.Tô nhìn em,em nhìn xuống đất,quái thật,công nhận cái sàn lót gạch bông cũng đẹp lắm,nhưng cũng đâu bằng cái mặt tôi vậy mà em chẳng thèm nhìn một cái chỉ thỉnh thoảng vân vê mép áo và thở dài.Cũng có thể em có người mới,có thể rất buồn đây,nhưng cũng không thể nào loại trừ khả năng này được.Hỏi thẳng là cách tốt nhất,không vòng vo chi cho mệt
_Em có người khác rồi hả?
Em vẫn ngồi im,nhìn xuống đất không thèm trả lời.Tim tôi mặc dù đang đập thình thịch nhưng cũng vẫn giữ một thái độ thật bình tĩnh và tự nhủ:Thế cũng hay,cũng có thể coi như là một kết thúc có hậu cho em.Em ngẩng mặt lên nhìn tôi,đôi mắt nhuốm buồn nhưng không nói một lời.Mệt mỏi thật,tôi thở dài,im lặng cũng có thể là khẳng định hoặc phủ định,hoặc cả hai.Quán bật nhạc cũng hay,khá hợp với không khí của hai đứa lúc này,một bài nhạc trẻ gì đó,tôi không nhớ tên mà lời thi bây giờ cũng quên sạch.Tôi nhìn thẳng vào em,cố gắng thật kiềm chế và nói
_Thôi mình về! để lúc nào em thích thì nói,giờ anh hết muốn nghe rồi
Mặt em có vẻ hơi ngạc nh
»Tag: Trang 16 - Truyện Hay - Tình Yêu Và Tình Dục,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 