Truyện Teen - Cô Cần Tiền, Còn Tôi Cần Cô! OK
-Đừng gọi tôi là bà, tôi hơn anh … 10t là cùng chứ đâu….
-Vâ..ng! Vậy … cô cần gì?- Prince run run nói.
-Không thể gọi ngọt ngào hơn à? – “Cô gái” cười cười nhìn anh.
Thấy anh lâm vào thế bí quá, ba anh chạy tới:
-Xin lỗi! Bà cần gì?
-Hứ! Tôm hùm…. Bla.. bla….- “cô gái” trên 30 ấy bực bội nói một tràng.
Prince vuốt ngực lùi ra sau, cơn buồn nôn tràn lên cổ anh rồi đó, loại người gì thế k biết.
Một góc đằng kia, Lucifer đnag phải “chịu trận” với một tiểu thư…
Cô ta ăn mặc thiếu-vải, đôi mắt lả lướt cứ chiếu vào người cậu…
Cậu khó chịu:
-Cô dùng gì?
-Tôi muốn dùng gì cũng được?
-Vâng. – Cậu nhếch môi khó khăn.
-Vậy tôi muốn dùng… anh?
-Tôi không phải là một món ăn có trong thực đơn.- Cậu lạnh lùg nói.
-Sao lúc nãy, anh bảo tôi dùng gì cũng được? – Cô gái xinh đẹp không chịu thua, tiếp tục nói.
-Tôi nói thế à?- Cậu cố kìm chế nói.
-Anh đã nói thế.
-Vậy xin lỗi, cô có thể đi nơi khác, ở đây không ăn thịt người.
-Cái gì? – Cô gái hỏi lại với vẻ giận dữ.
Lập tức anh chàng quản lý đon đả chạy đến rồi đẩy cậu ra phía sau:
-Xin lỗi! Cô ăn món gì? Ở đây rất nhiều món! Món Hàn, món Nhật….
Để mặc anh quản lý với cô gái đó, cậu đi vào nhà bếp nói:
-Bàn 23, 1 món kim chi……..
Cô chạy ra:
-Đây!
-Nhanh thế à?- Cậu hỏi không nhìn cô.
Cô hỏi vẻ ngạc nhiên:
-Có chuyện gì đã xảy ra à?
- Ko.
-Có cần tôi giúp…?
-Được! – Cậu lãnh đạm nói- Thay tôi phục vụ.
Cô ngán ngẩm:
-OK!
Mặc quần áo bồi bàn- bộ quần áo bó sát, những đường nét trên cơ thể cô lộ rõ.
Người cô vốn rất nhỏ nhắn lại thêm bộ quần áo bó sát nên trông rất đáng yêu.
Cô đến bàn 23….
-Đây là món quý khách yêu cầu. – Cô đang nở nụ cười rất tươi thì chợt cứng lại.
Chiến Huy ngac nhiên:
-Cô… làm việc ở đây?
Cô vội vàng định chạy đi thì Chiến Huy nắm chặt tay cô, nở nụ cười rất đẹp:
-Cô gái, sao cô lại chạy?
Híc híc! Mất mặt quá! Ai đời, “sếp” mà phải đi làm bồi bàn chứ????
Chiến Huy kéo cô ngồi xuống bàn:
-Tôi thuê cô! Chỉ hôm nay.
Cô nhìn anh ta:
-Điên à? Tôi không phải nhân viên ở đây! Tôi chỉ là…..
-Tôi biết. Để tôi đoán!
-..???
-Vì cô ăn nhiều quá không có tiền trả nên phải ở lại làm bồi bàn?
-…. – Cô ngượng ngùng gật đầu.
Đột nhiên, Lôi Chiến Huy ôm chặt lấy cô, giọng phấn khích:
-Thật đáng yêu.
Đằng xa, có nhiều hơn một ánh mắt đang chĩa vào Lôi Chiến Huy với vẻ giận dữ.
Và………
Cô đang cảm thấy vô cùng mất mặt trước cái danh hầu bàn này thì Lôi Chiến Huy ác -độc đem ra một món mỳ Ý hảo hạng tuyệt ngon mùi thơm phức đặt trước người cô.
Cô do dự, nhìn ngon thật….
Không biết mùi vị sẽ thế nào?
Ngon lắm chứ nhỉ?
-Mỳ Ý ở đây là số Một đó! Mỳ vừa dai vừa hợp khẩu vị, đến cả những vị khách khó tính nhất cũng phải trầm trồ….!!! – Lôi Chiến Huy cười cười nhìn cô.
Nghe lời giới thiệu phải nói là cực kỳ hấp dẫn từ Lôi Chiến Huy, cô không phủ nhận làhình như mình đang bị lung lay.
Đang chuẩn bị giơ tay với lấy cái nĩa, để xực thẳng đĩa mỳ thì có một bàn tay lôi đĩa mỳ cách xa cô.
Cô cần tiền, còn tôi cần cô. OK? - Chương 22
Cô hậm hực nhìn lên, thấy khuôn mặt Angel đang vô cùng khó hiểu , cô liền rụt ánh mắt lại.
Angel thôi không nhìn cô mà quay qua Chiến Huy:
-Cậu mà làm người tiếp thị nhà hàng thì giàu to đấy!
-Cậu Doãn à, không biết cơn-gió-độc nào đưa cậu đến đây vậy?
-Lôi Chiến Huy, có vẻ cậu không vui khi gặp tôi?
Nhận thấy khó mà đấu võ mồm với tên này, Lôi Chiến Huy liền nhìn cô và hỏi Angel:
-Cậu quen cô gái này?
-Có thể nói là vậy chứ? – Angel dịu dàng nhìn cô. Trong đáy mắt có cả tình cảm lẫn sự giả dối khiến cô hơi sững lại.
Đôi môi Angel nhếch lên tự do không chủ đích, mắt lại hướng về cô với vẻ sầu não:
-Lẽ nào, chúng ta không phải là bạn?
Cô giật mình, lấy lại thần thái, cười tươi:
-Đương nhiên chúng ta là bạn rồi!
Nhìn thấy nụ cười ấy của cô, Angel trong lòng thầm c.h.ử.i rủa: “ Chết tiệt! Sao cô không bớt ngu ngốc đi một chút!! Cô… bao giờ cũng khiến tôi cảm thấy có lỗi!!”
………..
Prince bước lại gần Lucifer:
-Sao không đến đó?
-Angel.
Nghe cậu lạnh lùng nhả ra từ đó, Prince đá mắt lại chỗ cô, lập tức mắt anh trợn trừng lên.
Cậu không bỏ sót một hành động nào của Prince, rồi cậu hít một hơi nhẹ:
-Đến đó đi!
-Tại sao?
Cậu cười rất kịch, đôi mắt ánh lên cả sự lạnh lùng và thông cảm:
-Vì chính mày mới yêu cô ấy mà!
Prince ngạc nhiên nhìn Lucifer rồi cụp mắt xuống:
-Tao….. không có! Mày hãy đến đó, thay tao! Đừng để Đông Thy giao du với kẻ ấy nữa!!!!!!!!
Lucifer cười nhếch môi:
-Đây có coi là một lời nhờ vả?
-Ừh. – Prince ko nhìn thấy đôi mắt đang ánh lên tia ranh ma của cậu nên nói vội và bước đi.
…………
Angel tiện tay kéo cô đứng dậy khiến khuôn mặt Lôi Chiến Huy thêm xám xịt.
Chiến Huy mím môi:
-Bỏ tay ra! Thật giả tạo!
-Tôi không thích!
-…
-…..
Nhìn cái cảnh “anh nói đi, tôi nói lại” của hai người ấy, cô khó chịu … kéo đĩa mỳ Ý lại phía mình và chỉ trong 1’ xực hết, chẳng sót một cọng mỳ nào.
Đây là chính sách tiết kiệm triệt để! ^_^
Đột nhiên hai người ấy ngừng lại nhìn về phía cô.. à không… về phía đằng sau cô.
Lucifer đang bước tới với cái khuôn mặt vẫn đượm vẻ lạnh lùng và cao ngạo.
Angel khẽ nở nụ cười mê hoặc khiến không ít girl trong nhà hàng phải nhập viện…… >
-Chào! Lại gặp!
- …..
Trước lời chào kẻ cả của Lucifer, cậu không thèm mở miệng đáp lại, chỉ bước đến cầm tay cô.
Cái bàn tay âm ấm của cô chạm vào lòng bàn tay cậu khiến cậu cảm thấy có chút không dễ chịu….
Angel nói:
-Bỏ tay ra!!!
-Cô ta là của tôi!!!- Lucifer lạnh lùng tuyên bố.
Cô phải công nhận cậu nói dối mà không hề chớp mắt!
-C
-Vâ..ng! Vậy … cô cần gì?- Prince run run nói.
-Không thể gọi ngọt ngào hơn à? – “Cô gái” cười cười nhìn anh.
Thấy anh lâm vào thế bí quá, ba anh chạy tới:
-Xin lỗi! Bà cần gì?
-Hứ! Tôm hùm…. Bla.. bla….- “cô gái” trên 30 ấy bực bội nói một tràng.
Prince vuốt ngực lùi ra sau, cơn buồn nôn tràn lên cổ anh rồi đó, loại người gì thế k biết.
Một góc đằng kia, Lucifer đnag phải “chịu trận” với một tiểu thư…
Cô ta ăn mặc thiếu-vải, đôi mắt lả lướt cứ chiếu vào người cậu…
Cậu khó chịu:
-Cô dùng gì?
-Tôi muốn dùng gì cũng được?
-Vâng. – Cậu nhếch môi khó khăn.
-Vậy tôi muốn dùng… anh?
-Tôi không phải là một món ăn có trong thực đơn.- Cậu lạnh lùg nói.
-Sao lúc nãy, anh bảo tôi dùng gì cũng được? – Cô gái xinh đẹp không chịu thua, tiếp tục nói.
-Tôi nói thế à?- Cậu cố kìm chế nói.
-Anh đã nói thế.
-Vậy xin lỗi, cô có thể đi nơi khác, ở đây không ăn thịt người.
-Cái gì? – Cô gái hỏi lại với vẻ giận dữ.
Lập tức anh chàng quản lý đon đả chạy đến rồi đẩy cậu ra phía sau:
-Xin lỗi! Cô ăn món gì? Ở đây rất nhiều món! Món Hàn, món Nhật….
Để mặc anh quản lý với cô gái đó, cậu đi vào nhà bếp nói:
-Bàn 23, 1 món kim chi……..
Cô chạy ra:
-Đây!
-Nhanh thế à?- Cậu hỏi không nhìn cô.
Cô hỏi vẻ ngạc nhiên:
-Có chuyện gì đã xảy ra à?
- Ko.
-Có cần tôi giúp…?
-Được! – Cậu lãnh đạm nói- Thay tôi phục vụ.
Cô ngán ngẩm:
-OK!
Mặc quần áo bồi bàn- bộ quần áo bó sát, những đường nét trên cơ thể cô lộ rõ.
Người cô vốn rất nhỏ nhắn lại thêm bộ quần áo bó sát nên trông rất đáng yêu.
Cô đến bàn 23….
-Đây là món quý khách yêu cầu. – Cô đang nở nụ cười rất tươi thì chợt cứng lại.
Chiến Huy ngac nhiên:
-Cô… làm việc ở đây?
Cô vội vàng định chạy đi thì Chiến Huy nắm chặt tay cô, nở nụ cười rất đẹp:
-Cô gái, sao cô lại chạy?
Híc híc! Mất mặt quá! Ai đời, “sếp” mà phải đi làm bồi bàn chứ????
Chiến Huy kéo cô ngồi xuống bàn:
-Tôi thuê cô! Chỉ hôm nay.
Cô nhìn anh ta:
-Điên à? Tôi không phải nhân viên ở đây! Tôi chỉ là…..
-Tôi biết. Để tôi đoán!
-..???
-Vì cô ăn nhiều quá không có tiền trả nên phải ở lại làm bồi bàn?
-…. – Cô ngượng ngùng gật đầu.
Đột nhiên, Lôi Chiến Huy ôm chặt lấy cô, giọng phấn khích:
-Thật đáng yêu.
Đằng xa, có nhiều hơn một ánh mắt đang chĩa vào Lôi Chiến Huy với vẻ giận dữ.
Và………
Cô đang cảm thấy vô cùng mất mặt trước cái danh hầu bàn này thì Lôi Chiến Huy ác -độc đem ra một món mỳ Ý hảo hạng tuyệt ngon mùi thơm phức đặt trước người cô.
Cô do dự, nhìn ngon thật….
Không biết mùi vị sẽ thế nào?
Ngon lắm chứ nhỉ?
-Mỳ Ý ở đây là số Một đó! Mỳ vừa dai vừa hợp khẩu vị, đến cả những vị khách khó tính nhất cũng phải trầm trồ….!!! – Lôi Chiến Huy cười cười nhìn cô.
Nghe lời giới thiệu phải nói là cực kỳ hấp dẫn từ Lôi Chiến Huy, cô không phủ nhận làhình như mình đang bị lung lay.
Đang chuẩn bị giơ tay với lấy cái nĩa, để xực thẳng đĩa mỳ thì có một bàn tay lôi đĩa mỳ cách xa cô.
Cô cần tiền, còn tôi cần cô. OK? - Chương 22
Cô hậm hực nhìn lên, thấy khuôn mặt Angel đang vô cùng khó hiểu , cô liền rụt ánh mắt lại.
Angel thôi không nhìn cô mà quay qua Chiến Huy:
-Cậu mà làm người tiếp thị nhà hàng thì giàu to đấy!
-Cậu Doãn à, không biết cơn-gió-độc nào đưa cậu đến đây vậy?
-Lôi Chiến Huy, có vẻ cậu không vui khi gặp tôi?
Nhận thấy khó mà đấu võ mồm với tên này, Lôi Chiến Huy liền nhìn cô và hỏi Angel:
-Cậu quen cô gái này?
-Có thể nói là vậy chứ? – Angel dịu dàng nhìn cô. Trong đáy mắt có cả tình cảm lẫn sự giả dối khiến cô hơi sững lại.
Đôi môi Angel nhếch lên tự do không chủ đích, mắt lại hướng về cô với vẻ sầu não:
-Lẽ nào, chúng ta không phải là bạn?
Cô giật mình, lấy lại thần thái, cười tươi:
-Đương nhiên chúng ta là bạn rồi!
Nhìn thấy nụ cười ấy của cô, Angel trong lòng thầm c.h.ử.i rủa: “ Chết tiệt! Sao cô không bớt ngu ngốc đi một chút!! Cô… bao giờ cũng khiến tôi cảm thấy có lỗi!!”
………..
Prince bước lại gần Lucifer:
-Sao không đến đó?
-Angel.
Nghe cậu lạnh lùng nhả ra từ đó, Prince đá mắt lại chỗ cô, lập tức mắt anh trợn trừng lên.
Cậu không bỏ sót một hành động nào của Prince, rồi cậu hít một hơi nhẹ:
-Đến đó đi!
-Tại sao?
Cậu cười rất kịch, đôi mắt ánh lên cả sự lạnh lùng và thông cảm:
-Vì chính mày mới yêu cô ấy mà!
Prince ngạc nhiên nhìn Lucifer rồi cụp mắt xuống:
-Tao….. không có! Mày hãy đến đó, thay tao! Đừng để Đông Thy giao du với kẻ ấy nữa!!!!!!!!
Lucifer cười nhếch môi:
-Đây có coi là một lời nhờ vả?
-Ừh. – Prince ko nhìn thấy đôi mắt đang ánh lên tia ranh ma của cậu nên nói vội và bước đi.
…………
Angel tiện tay kéo cô đứng dậy khiến khuôn mặt Lôi Chiến Huy thêm xám xịt.
Chiến Huy mím môi:
-Bỏ tay ra! Thật giả tạo!
-Tôi không thích!
-…
-…..
Nhìn cái cảnh “anh nói đi, tôi nói lại” của hai người ấy, cô khó chịu … kéo đĩa mỳ Ý lại phía mình và chỉ trong 1’ xực hết, chẳng sót một cọng mỳ nào.
Đây là chính sách tiết kiệm triệt để! ^_^
Đột nhiên hai người ấy ngừng lại nhìn về phía cô.. à không… về phía đằng sau cô.
Lucifer đang bước tới với cái khuôn mặt vẫn đượm vẻ lạnh lùng và cao ngạo.
Angel khẽ nở nụ cười mê hoặc khiến không ít girl trong nhà hàng phải nhập viện…… >
-Chào! Lại gặp!
- …..
Trước lời chào kẻ cả của Lucifer, cậu không thèm mở miệng đáp lại, chỉ bước đến cầm tay cô.
Cái bàn tay âm ấm của cô chạm vào lòng bàn tay cậu khiến cậu cảm thấy có chút không dễ chịu….
Angel nói:
-Bỏ tay ra!!!
-Cô ta là của tôi!!!- Lucifer lạnh lùng tuyên bố.
Cô phải công nhận cậu nói dối mà không hề chớp mắt!
-C
»Tag: Trang 24 - Truyện Teen - Cô Cần Tiền, Còn Tôi Cần Cô! OK,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 