Tiểu thuyết : Nhà bên có sói
Con biết rồi, cha, con sẽ ra ngoài ở, không cho anh ta có cơ hội bắt nạt nữa!”
—
Chính sách độc lập tự chủ của Tần Tiểu Mạn.
Bước đầu tiên là vấn đề chỗ ở. Trở về thành phố S, Tần Tiểu Mạn bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Cố Lãng lạnh lùng nhìn Tần Tiểu Mạn xách túi to túi nhỏ dọn đến công ty ở. Tiểu Mạn đĩnh đạc tới trước mặt Cố Lãng, “Cố Lãng, cảm ơn anh đã chiếu cố em trong thời gian qua. Bây giờ em được sắp xếp chỗ trong ký túc xá rồi, sẽ không làm phiền anh nữa.” Nói xong hiên ngang lẫm liệt giơ tay lên chào, đi ra cửa. Haizz, làm người có quyền thật là tốt, Tiểu Mạn hài lòng muốn chết. Bây giờ mình đã có ký túc xá rồi nhé!
Cố Lãng nhìn nhà cửa vắng tanh, phiền muộn ngồi trên sofa, nỗ lực thích nghi với sự thực là mình đã bị bỏ rơi.
Nam Tịch Tuyệt điện thoại đến, giọng nói có chút hả hê, “Cố, thế nào? Chúc mừng cậu trở lại độc thân. Tôi đây thập phần mong mỏi Cố trước đây trở về. Trầm lão gia vì con gái bị cậu bỏ rơi đã đến gây chuyện với chúng ta rồi. Cố, tuổi cũng lớn rồi, phải thay đổi bản tính thì đàn bà mới có thể một lòng một dạ mà theo cậu.”
Cố Lãng quát lớn, “Ai cho anh phê chuẩn cấp ký túc xá cho cô ấy! Anh có quyền đó sao?”
Nam Tịch Tuyệt nhàn nhạt nói, “Cố, tính tình cậu càng lúc càng tệ. Công tử hào hoa của chúng ta đi đâu rồi?”
“Nam Tịch Tuyệt, vợ anh chạy theo người khác, có có tư cách nói chuyện của tôi?” Cố Lãng bây giờ chỉ muốn cùng anh ta đánh nhau một trận.
“Ừm?” Nam Tịch Tuyệt cười một tiếng, đưa điện thoại cho người bên cạnh, “Ngoan, nghe cha nói, chào chú Cố đi.”
“Chú Cố!” giọng nói trẻ con vang lên, Cố Lãng sửng sốt, “Nam Tử?”
“Cố, đại ca khuyên chú một câu, đừng làm những chuyện khiến mình hối hận.”
Cố Lãng quả quyết ngắt điện thoại, khóe miệng cười tà ác, Cố Lãng anh đời này sẽ không biết đến hai từ “hối hận”.
Chương 14
Lần này trở về công ty, Tần Tiểu Mạn phát hiện máy mắt đồng nghiệp đều thay đổi rõ rệt. Tất cả đều nhìn cô với ánh mắt thương cảm, thậm chí Vương Tả, chuyên gia cả vú lấp miệng em cũng đến vỗ vỗ vai cô, thấp giọng dặn dò, “Lấy công việc đặt lên hàng đầu nhé.”
Giờ ăn trưa, Trần Thần hai mắt thâm quầng, vùi đầu ăn mãnh liệt, bộ dạng giống hệt như quỷ đói.
“Cô ăn xong rồi sao?” Trần Thần ngẩng dầu, thèm thuồng nhìn chằm chằm cà mèn cơm của Tần Tiểu Mạn còn vài miếng thịt, “Cho tôi ăn được không?”
Tần Tiểu Mạn ngạc nhiên, đẩy cà men sang cho anh ta, “Anh ăn đi.”
Ăn uống nó đủ, Trần Thần khà một tiếng, móc khăn tay ra lau miệng.
Gần đây hoạt động đặc biệt của Lăng Hiên nhân dịp lễ quốc khánh rất thành công, ngày nghỉ kết thúc, toàn bộ nhân viên công ty đều bận tối mắt tối mũi. Tiểu nhân viên như Tần Tiểu Mạn mà cũng phải làm thêm rất nhiều việc. Nghe nói người nào đó sếp lớn liên tiếp mấy ngày nay đều thức suốt đêm tăng ca.
Tần Tiểu Mạn cố ý tránh gặp mặt anh. Có lúc tan tầm nhìn thấy anh, trong xe lúc nào cũng có phụ nữ. Thỉnh thoảng cô còn gặp Trầm Tịch đến tìm anh. Tần Tiểu Mạn âm thầm cảm thấy may mắn đã không bị sắc đẹp của ai đó mê hoặc. Nhìn đi, nhìn đi, không có cô, Cố Lãng vẫn tiếp tục sống phóng túng như vậy. Có điều, cô có đánh chết cũng không chịu thừa nhận, trong lòng tràn ngập vị chua xót, ăn mòn tim gan phế phủ, đau đến mức ban đêm trằn trọc không ngủ nổi.
“Tiểu Mạn, tôi đã nhận ra rồi.” Trần Thần thoải mái cầm bàn tay đang đặt trên bàn của cô, “Tôi hiện tại đã hết hy vọng với Cố. Chỉ cần giữ anh ấy ở trong lòng là đủ rồi. Anh ấy ưu tú như vầy, chắc chắn sẽ không bằng lòng ở bên cạnh duy nhất một người con gái đâu.”
Tiểu Mạn ngây ngốc gật đầu.
Trần Thần nhìn đồng hồ đeo tay, than thở, “Tôi phải đi đây.”
“Chưa hết giờ ăn mà?” Tần Tiểu Mạn thuận miệng hỏi.
“Cố tổng gần đây điên rồi, buộc chúng ta cũng phải tăng ca theo anh ây, nếu còn ở đây tôi sẽ bị treo cổ lên mất.” Trần Thần ngáp dài bước ra ngoài.
—
Chiều hôm nay Tiểu Mạn được nghỉ, cô ngủ vùi ở ký túc xá, lúc tỉnh dậy, sờ sờ cái bụng lép kẹp mới xuống giường thay quần áo, chuẩn bị ra siêu thị mua đồ. Mở cửa, hai chân vô ý vấp phải vật gì đó, lảo đảo hai bước, mất thăng bằng ngã xuống.
Kẻ nào rảnh rỗi lại chắn lối đi người khác! Tần Tiểu Mạn đứng lên định mắng, chợt dụi mắt nhìn rõ, hóa ra chính là Cố Lãng.
Sao anh lại ở đây? Tần Tiểu Mạn nhìn quanh, may là không có ai. Coi như không thấy anh ta là được rồi. Tần Tiểu Mạn nhặt chiếc túi rơi trên mặt đất định bỏ đi.
“Em đi đâu?” Cố Lãng dựa tường đứng lên. Vài ngày liên tục làm việc không ngừng, dạ dày ngoài trừ cà phê ra chẳng có cái gì. Chính anh cũng nghỉ bản thân bị điên rồi. Buổi chiều xuống ký túc xá của cô gõ cửa, không thấy ai trả lời, mặc dù không nhìn thấy cô, cách một bức tường, cảm nhận được sự tồn tại của cô không hiểu sao vẫn khiến anh thấy an tâm lạ thường.
Tần Tiểu Mạn dễ mềm lòng, thấy anh tiều tụy như vậy, thở dài mở cửa đỡ anh vào phòng.
Cố Lãng ngã lên giường Tiểu Mạn, lầm bầm một câu, “Anh muốn ăn cá.” Rồi chìm vào giấc ngủ.
Giường của Tiểu Mạn khá nhỏ, lại bị đồ đạc lung tung chiếm quá nửa, người Cố Lãng gần như muốn rơi ra ngoài. Tần Tiểu Mạn vất vả đẩy anh vào trong. Cố Lãng phối hợp trở mình, tiện tay ôm lấy người nào đó, cẳm tựa lên đầu, giọng nói có chút mơ hồ: “Thơm quá” rồi lại bình yên ngủ.
“Chết đi!” Tiểu Mạn căm giận mắng vài câu, đá cho anh một cái, vênh váo đi ra cửa.
—
Một lúc lâu sau, Cố Lãng bị mùi thức ăn đánh thức.
—
Chính sách độc lập tự chủ của Tần Tiểu Mạn.
Bước đầu tiên là vấn đề chỗ ở. Trở về thành phố S, Tần Tiểu Mạn bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Cố Lãng lạnh lùng nhìn Tần Tiểu Mạn xách túi to túi nhỏ dọn đến công ty ở. Tiểu Mạn đĩnh đạc tới trước mặt Cố Lãng, “Cố Lãng, cảm ơn anh đã chiếu cố em trong thời gian qua. Bây giờ em được sắp xếp chỗ trong ký túc xá rồi, sẽ không làm phiền anh nữa.” Nói xong hiên ngang lẫm liệt giơ tay lên chào, đi ra cửa. Haizz, làm người có quyền thật là tốt, Tiểu Mạn hài lòng muốn chết. Bây giờ mình đã có ký túc xá rồi nhé!
Cố Lãng nhìn nhà cửa vắng tanh, phiền muộn ngồi trên sofa, nỗ lực thích nghi với sự thực là mình đã bị bỏ rơi.
Nam Tịch Tuyệt điện thoại đến, giọng nói có chút hả hê, “Cố, thế nào? Chúc mừng cậu trở lại độc thân. Tôi đây thập phần mong mỏi Cố trước đây trở về. Trầm lão gia vì con gái bị cậu bỏ rơi đã đến gây chuyện với chúng ta rồi. Cố, tuổi cũng lớn rồi, phải thay đổi bản tính thì đàn bà mới có thể một lòng một dạ mà theo cậu.”
Cố Lãng quát lớn, “Ai cho anh phê chuẩn cấp ký túc xá cho cô ấy! Anh có quyền đó sao?”
Nam Tịch Tuyệt nhàn nhạt nói, “Cố, tính tình cậu càng lúc càng tệ. Công tử hào hoa của chúng ta đi đâu rồi?”
“Nam Tịch Tuyệt, vợ anh chạy theo người khác, có có tư cách nói chuyện của tôi?” Cố Lãng bây giờ chỉ muốn cùng anh ta đánh nhau một trận.
“Ừm?” Nam Tịch Tuyệt cười một tiếng, đưa điện thoại cho người bên cạnh, “Ngoan, nghe cha nói, chào chú Cố đi.”
“Chú Cố!” giọng nói trẻ con vang lên, Cố Lãng sửng sốt, “Nam Tử?”
“Cố, đại ca khuyên chú một câu, đừng làm những chuyện khiến mình hối hận.”
Cố Lãng quả quyết ngắt điện thoại, khóe miệng cười tà ác, Cố Lãng anh đời này sẽ không biết đến hai từ “hối hận”.
Chương 14
Lần này trở về công ty, Tần Tiểu Mạn phát hiện máy mắt đồng nghiệp đều thay đổi rõ rệt. Tất cả đều nhìn cô với ánh mắt thương cảm, thậm chí Vương Tả, chuyên gia cả vú lấp miệng em cũng đến vỗ vỗ vai cô, thấp giọng dặn dò, “Lấy công việc đặt lên hàng đầu nhé.”
Giờ ăn trưa, Trần Thần hai mắt thâm quầng, vùi đầu ăn mãnh liệt, bộ dạng giống hệt như quỷ đói.
“Cô ăn xong rồi sao?” Trần Thần ngẩng dầu, thèm thuồng nhìn chằm chằm cà mèn cơm của Tần Tiểu Mạn còn vài miếng thịt, “Cho tôi ăn được không?”
Tần Tiểu Mạn ngạc nhiên, đẩy cà men sang cho anh ta, “Anh ăn đi.”
Ăn uống nó đủ, Trần Thần khà một tiếng, móc khăn tay ra lau miệng.
Gần đây hoạt động đặc biệt của Lăng Hiên nhân dịp lễ quốc khánh rất thành công, ngày nghỉ kết thúc, toàn bộ nhân viên công ty đều bận tối mắt tối mũi. Tiểu nhân viên như Tần Tiểu Mạn mà cũng phải làm thêm rất nhiều việc. Nghe nói người nào đó sếp lớn liên tiếp mấy ngày nay đều thức suốt đêm tăng ca.
Tần Tiểu Mạn cố ý tránh gặp mặt anh. Có lúc tan tầm nhìn thấy anh, trong xe lúc nào cũng có phụ nữ. Thỉnh thoảng cô còn gặp Trầm Tịch đến tìm anh. Tần Tiểu Mạn âm thầm cảm thấy may mắn đã không bị sắc đẹp của ai đó mê hoặc. Nhìn đi, nhìn đi, không có cô, Cố Lãng vẫn tiếp tục sống phóng túng như vậy. Có điều, cô có đánh chết cũng không chịu thừa nhận, trong lòng tràn ngập vị chua xót, ăn mòn tim gan phế phủ, đau đến mức ban đêm trằn trọc không ngủ nổi.
“Tiểu Mạn, tôi đã nhận ra rồi.” Trần Thần thoải mái cầm bàn tay đang đặt trên bàn của cô, “Tôi hiện tại đã hết hy vọng với Cố. Chỉ cần giữ anh ấy ở trong lòng là đủ rồi. Anh ấy ưu tú như vầy, chắc chắn sẽ không bằng lòng ở bên cạnh duy nhất một người con gái đâu.”
Tiểu Mạn ngây ngốc gật đầu.
Trần Thần nhìn đồng hồ đeo tay, than thở, “Tôi phải đi đây.”
“Chưa hết giờ ăn mà?” Tần Tiểu Mạn thuận miệng hỏi.
“Cố tổng gần đây điên rồi, buộc chúng ta cũng phải tăng ca theo anh ây, nếu còn ở đây tôi sẽ bị treo cổ lên mất.” Trần Thần ngáp dài bước ra ngoài.
—
Chiều hôm nay Tiểu Mạn được nghỉ, cô ngủ vùi ở ký túc xá, lúc tỉnh dậy, sờ sờ cái bụng lép kẹp mới xuống giường thay quần áo, chuẩn bị ra siêu thị mua đồ. Mở cửa, hai chân vô ý vấp phải vật gì đó, lảo đảo hai bước, mất thăng bằng ngã xuống.
Kẻ nào rảnh rỗi lại chắn lối đi người khác! Tần Tiểu Mạn đứng lên định mắng, chợt dụi mắt nhìn rõ, hóa ra chính là Cố Lãng.
Sao anh lại ở đây? Tần Tiểu Mạn nhìn quanh, may là không có ai. Coi như không thấy anh ta là được rồi. Tần Tiểu Mạn nhặt chiếc túi rơi trên mặt đất định bỏ đi.
“Em đi đâu?” Cố Lãng dựa tường đứng lên. Vài ngày liên tục làm việc không ngừng, dạ dày ngoài trừ cà phê ra chẳng có cái gì. Chính anh cũng nghỉ bản thân bị điên rồi. Buổi chiều xuống ký túc xá của cô gõ cửa, không thấy ai trả lời, mặc dù không nhìn thấy cô, cách một bức tường, cảm nhận được sự tồn tại của cô không hiểu sao vẫn khiến anh thấy an tâm lạ thường.
Tần Tiểu Mạn dễ mềm lòng, thấy anh tiều tụy như vậy, thở dài mở cửa đỡ anh vào phòng.
Cố Lãng ngã lên giường Tiểu Mạn, lầm bầm một câu, “Anh muốn ăn cá.” Rồi chìm vào giấc ngủ.
Giường của Tiểu Mạn khá nhỏ, lại bị đồ đạc lung tung chiếm quá nửa, người Cố Lãng gần như muốn rơi ra ngoài. Tần Tiểu Mạn vất vả đẩy anh vào trong. Cố Lãng phối hợp trở mình, tiện tay ôm lấy người nào đó, cẳm tựa lên đầu, giọng nói có chút mơ hồ: “Thơm quá” rồi lại bình yên ngủ.
“Chết đi!” Tiểu Mạn căm giận mắng vài câu, đá cho anh một cái, vênh váo đi ra cửa.
—
Một lúc lâu sau, Cố Lãng bị mùi thức ăn đánh thức.
»Tag: Trang 17 - Tiểu thuyết : Nhà bên có sói,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 