Tiểu thuyết : Nhà bên có sói
động theo từng bước chân của anh ta.
Cô vốn không biết nhảy, thường xuyên giẫm lên chân Trần Thần. Trần Thần bị giẫm một hồi, tức giận bỏ lại Tần Tiểu Mạn, quay ra tìm bạn nhảy khác. Tiểu Mạn lặng lẽ trốn ở góc phòng, vừa lúc chứng kiến đôi nam nữ ngoại hình xuất sắc đứng giữa ánh đèn flash chớp nháy.
Cô bé Lọ Lem cứ như vậy ở trong góc bếp đầy tro bụi, rải hạt đậu cho bồ câu ăn, có ai ngờ, bồ câu trắng lại hóa thành hoàng tử, vỗ vỗ cánh cao chạy xa bay.
Trước mắt chợt có bóng người, Tần Tiểu Mạn ngẩng đầu, một bàn tay thon dài, “May I?”
Chương 15: Cuối cùng cũng chọc anh giận…
*Lời của editor:Cuối cùng cũng bị anh ăn :”>*
Chuyện tình yêu thời đại học của Tần Tiểu Mạn lúc bắt đầu thì như cổ tích, khi kết thúc thì chỉ đơn giản là sự thật hết sức phũ phàng.
Lúc học đại học, Tần Tiểu Mạn luôn chuyên tâm cho lợi ích của sự nghiệp sau này, tích cực tham gia các hoạt động tập thể, hoạt động xã hội, từ thiện… Cô gặp Tô Lê Thâm trong một lần cùng tham gia hoạt động lên miền núi dạy học ở trường. Đi 18 cây số đường núi, Tần Tiểu Mạn say xe khủng khiếp, quần áo của Tô Lê Thâm vì ngồi cạnh cô mà thê thảm bởi những vết nôn.
Đợi cho Tần Tiểu Mạn đỡ say chút ít, chú ý đến quần áo Tô Lê Thâm, thật xấu hổ muốn chui xuống đất. Còn nữa, giá mấy món kia cùng đi đứt ba tháng tiền sinh hoạt phí rồi! Tần Tiểu Mạn kiên quyết bảo anh đưa quần áo cho cô giặt, nghĩ giặt sạch sẽ rồi mới cười hì hì vẻ đáng thương đến ký túc xá đưa cho anh, xin anh tha lỗi.
Đêm đó trăng tròn vành vạnh, Tô Lê Thâm bị bạn cùng phòng cười nhăn nhở kêu xuống dưới có người gặp, biết là Tần Tiểu Mạn, anh đột nhiên nổi ý muốn chọc ghẹo. Tần Tiểu Mạn thấy anh không chịu tiếp, nghĩ rằng anh muốn bắt cô bồi thường, vội vã tát mấy cái vào mồm, phồng mang trợn má ép nước mắt chảy ra.
Nếu cô không đến, có lẽ anh cũng quên cái chuyện kia luôn. Từ lúc sinh ra đến giờ, đó là lần anh thê thảm nhất, trêu cô một lúc cuối cùng cũng thương tình xuống gặp. Tần Tiểu Mạn nghẹn ngào hỏi anh “Anh rốt cuộc muốn thế nào?”. Tô Lê Thâm nửa đùa nửa cợt nói giỡn, “Lấy thân đền đáp đi.”
….
Thực raTô Lê Thâm vốn rất yêu cô, có điều, anh cùng với những cô gái khác lại cũng không rõ ràng. Phút giây lãng mạn chỉ mỏng manh như lụa, hiện thực thì lại vô cùng gai góc, xấu xí. Cho đến khi Tần Tiểu Mạn kiên quyết chia tay, Tô Lê Thâm vuốt ve trái tim trống rỗng của mình mới hiểu được rằng không biết từ lúc nào cô đã luôn trú ngụ trong đó. Thế nhưng, anh không nghĩ rằng, tùy tiện xem con gái như trò đùa, người con gái mà mình yêu thương nhất sẽ không bao giờ quay trở lại nữa.
–
Người ta nói, trời cho dù có đóng cửa chính cũng sẽ vẫn để lại cửa phụ. Thế nhưng, Tần Tiểu Mạn kinh ngạc nhìn người đàn ông đang mỉm cười đứng trước mặt mình, vì sao cửa phụ lại là cửa chính được sửa sang thành thế này?
Ngọn đèn hắt xuống ánh sáng mờ nhạt, sàn khiêu vũ dần dần cũng đông người. Tần Tiểu Mạn đặt tay lên tay Tô Lê Thâm, mặc kệ thế nào, tối hôm nay cô cũng không muốn cô đơn một mình.
Giai điệu quen thuộc vang lên, Tần Tiểu Mạn kinh ngạc ngẩng đầu nhìn quanh, vì sao, vì sao bây giờ mà vẫn còn chơi bài này?
“21guns”, Tô Lê Thâm đỡ thắt lưng cô, chậm rãi xoay tròn, giọng nói vẫn dịu dàng y như trong trí nhớ, mang theo cả một vùng ký ức trở về, “Đây là bản nhạc của chúng ta, còn nhớ chứ?”
Tần Tiểu Mạn yên lặng tựa đầu vào nơi hõm vai của anh. Tô Lê Thâm hơi cúi đầu, tiếng nhạc trầm thấp, êm dịu vẳng đến. Cô còn nhớ rõ ngày sinh nhật, anh đánh ghi ta, lững thững đi về phía cô, anh nói, đây là quà tặng mà anh dành cho người anh yêu nhất. Lúc đó, cô cảm động đến rối tinh hết cả lên, chỉ nghĩ, bất luận là bài hát nào đối với cô lúc đó cũng thật êm tai.
Sau này, cô mới hiểu, thích nhất, đôi khi không phải chỉ mức độ, mà còn là chỉ số lượng.
Từ lúc nào, hai người đã đi ra sân thượng rồi? Tần Tiểu Mạn mơ mơ màng màng nghĩ.
Tô Lê Thâm ôm cô trong lòng, trong mắt tràn đầy ngạc nhiên lẫn vui sướng. Không nghĩ rằng ở chỗ này lại có thể gặp lại cô, chắc chắn ông trời muốn cho anh cơ hội để bù đắp lỗi lầm.
Đột nhiên cầm bàn tay cô, nhẹ nhàng hôn lên, Tô Lê Thâm xấu hổ, buông tay ra, nói, “Xin lỗi, anh đường đột rồi.”
“Không có gì, cảm ơn anh.” Tần Tiểu Mạn rụt tay lại, nhún vai, “Sao anh lại ở đây?”
“Anh hiện tại làm việc cho Tứ Hải.”
“Ừm.” Tần Tiểu Mạn nhàn nhạt lên tiếng, xoay người nhìn bên ngoài sân thượng, gió lạnh thổi tới khiến cô không khỏi rùng mình. Một chiếc áo khoác ấm áp lập tức được khoác lên người.
“Có tâm sự sao?” một câu hỏi thăm đơn thuần, Tô Lê Thâm thầm tự khinh bỉ bản thân mình, bây giờ anh cái gì cũng phải giữ lễ.
“Không có gì.” Tần Tiểu Mạn lắc đầu, trong lòng thấy khó chịu không muốn nói nhiều. Đêm nay gặp lại anh, cùng anh khiêu vũ đã vượt quá giới hạn của cô rồi. Trước kia, khi cô và anh còn yêu nhau, một người bạn gái khác của anh bỗng xuất hiện, đưa cho cô cả xấp ảnh bọn họ chụp chung với nhau, con nói đã có thai nửa tháng. Biểu hiện của cô lúc đó lại thản nhiên đến không ngờ. Khoảng thời gian đó khá khó khăn, mọi chuyện đều không tốt lành. Cô đành đem chuyện của An Nhiên đặt lên trên, dần dần cũng đem Tô Lê Thâm vứt ra khỏi đầu.
“Tiểu Mạn, xin lỗi.” im lặng một lúc lâu, Tô Lê Thâm mới mở miệng.
Tần Tiểu Mạn suy nghĩ một lúc, quyết định chấp nhận lời xin lỗi của anh. Mọi chuyện vốn là do anh sai. Không có anh, không phải cuộc sống của cô sẽ luôn luôn vui vẻ rồi sao…. Đàn ông “ Vạn bụi hoa trung quá, phiến diệp không dính thân”, rồi sẽ có lúc phải hối hận.
“Em phải về rồi.” Tần Tiểu Mạn quay người bước đi, vừ
Cô vốn không biết nhảy, thường xuyên giẫm lên chân Trần Thần. Trần Thần bị giẫm một hồi, tức giận bỏ lại Tần Tiểu Mạn, quay ra tìm bạn nhảy khác. Tiểu Mạn lặng lẽ trốn ở góc phòng, vừa lúc chứng kiến đôi nam nữ ngoại hình xuất sắc đứng giữa ánh đèn flash chớp nháy.
Cô bé Lọ Lem cứ như vậy ở trong góc bếp đầy tro bụi, rải hạt đậu cho bồ câu ăn, có ai ngờ, bồ câu trắng lại hóa thành hoàng tử, vỗ vỗ cánh cao chạy xa bay.
Trước mắt chợt có bóng người, Tần Tiểu Mạn ngẩng đầu, một bàn tay thon dài, “May I?”
Chương 15: Cuối cùng cũng chọc anh giận…
*Lời của editor:Cuối cùng cũng bị anh ăn :”>*
Chuyện tình yêu thời đại học của Tần Tiểu Mạn lúc bắt đầu thì như cổ tích, khi kết thúc thì chỉ đơn giản là sự thật hết sức phũ phàng.
Lúc học đại học, Tần Tiểu Mạn luôn chuyên tâm cho lợi ích của sự nghiệp sau này, tích cực tham gia các hoạt động tập thể, hoạt động xã hội, từ thiện… Cô gặp Tô Lê Thâm trong một lần cùng tham gia hoạt động lên miền núi dạy học ở trường. Đi 18 cây số đường núi, Tần Tiểu Mạn say xe khủng khiếp, quần áo của Tô Lê Thâm vì ngồi cạnh cô mà thê thảm bởi những vết nôn.
Đợi cho Tần Tiểu Mạn đỡ say chút ít, chú ý đến quần áo Tô Lê Thâm, thật xấu hổ muốn chui xuống đất. Còn nữa, giá mấy món kia cùng đi đứt ba tháng tiền sinh hoạt phí rồi! Tần Tiểu Mạn kiên quyết bảo anh đưa quần áo cho cô giặt, nghĩ giặt sạch sẽ rồi mới cười hì hì vẻ đáng thương đến ký túc xá đưa cho anh, xin anh tha lỗi.
Đêm đó trăng tròn vành vạnh, Tô Lê Thâm bị bạn cùng phòng cười nhăn nhở kêu xuống dưới có người gặp, biết là Tần Tiểu Mạn, anh đột nhiên nổi ý muốn chọc ghẹo. Tần Tiểu Mạn thấy anh không chịu tiếp, nghĩ rằng anh muốn bắt cô bồi thường, vội vã tát mấy cái vào mồm, phồng mang trợn má ép nước mắt chảy ra.
Nếu cô không đến, có lẽ anh cũng quên cái chuyện kia luôn. Từ lúc sinh ra đến giờ, đó là lần anh thê thảm nhất, trêu cô một lúc cuối cùng cũng thương tình xuống gặp. Tần Tiểu Mạn nghẹn ngào hỏi anh “Anh rốt cuộc muốn thế nào?”. Tô Lê Thâm nửa đùa nửa cợt nói giỡn, “Lấy thân đền đáp đi.”
….
Thực raTô Lê Thâm vốn rất yêu cô, có điều, anh cùng với những cô gái khác lại cũng không rõ ràng. Phút giây lãng mạn chỉ mỏng manh như lụa, hiện thực thì lại vô cùng gai góc, xấu xí. Cho đến khi Tần Tiểu Mạn kiên quyết chia tay, Tô Lê Thâm vuốt ve trái tim trống rỗng của mình mới hiểu được rằng không biết từ lúc nào cô đã luôn trú ngụ trong đó. Thế nhưng, anh không nghĩ rằng, tùy tiện xem con gái như trò đùa, người con gái mà mình yêu thương nhất sẽ không bao giờ quay trở lại nữa.
–
Người ta nói, trời cho dù có đóng cửa chính cũng sẽ vẫn để lại cửa phụ. Thế nhưng, Tần Tiểu Mạn kinh ngạc nhìn người đàn ông đang mỉm cười đứng trước mặt mình, vì sao cửa phụ lại là cửa chính được sửa sang thành thế này?
Ngọn đèn hắt xuống ánh sáng mờ nhạt, sàn khiêu vũ dần dần cũng đông người. Tần Tiểu Mạn đặt tay lên tay Tô Lê Thâm, mặc kệ thế nào, tối hôm nay cô cũng không muốn cô đơn một mình.
Giai điệu quen thuộc vang lên, Tần Tiểu Mạn kinh ngạc ngẩng đầu nhìn quanh, vì sao, vì sao bây giờ mà vẫn còn chơi bài này?
“21guns”, Tô Lê Thâm đỡ thắt lưng cô, chậm rãi xoay tròn, giọng nói vẫn dịu dàng y như trong trí nhớ, mang theo cả một vùng ký ức trở về, “Đây là bản nhạc của chúng ta, còn nhớ chứ?”
Tần Tiểu Mạn yên lặng tựa đầu vào nơi hõm vai của anh. Tô Lê Thâm hơi cúi đầu, tiếng nhạc trầm thấp, êm dịu vẳng đến. Cô còn nhớ rõ ngày sinh nhật, anh đánh ghi ta, lững thững đi về phía cô, anh nói, đây là quà tặng mà anh dành cho người anh yêu nhất. Lúc đó, cô cảm động đến rối tinh hết cả lên, chỉ nghĩ, bất luận là bài hát nào đối với cô lúc đó cũng thật êm tai.
Sau này, cô mới hiểu, thích nhất, đôi khi không phải chỉ mức độ, mà còn là chỉ số lượng.
Từ lúc nào, hai người đã đi ra sân thượng rồi? Tần Tiểu Mạn mơ mơ màng màng nghĩ.
Tô Lê Thâm ôm cô trong lòng, trong mắt tràn đầy ngạc nhiên lẫn vui sướng. Không nghĩ rằng ở chỗ này lại có thể gặp lại cô, chắc chắn ông trời muốn cho anh cơ hội để bù đắp lỗi lầm.
Đột nhiên cầm bàn tay cô, nhẹ nhàng hôn lên, Tô Lê Thâm xấu hổ, buông tay ra, nói, “Xin lỗi, anh đường đột rồi.”
“Không có gì, cảm ơn anh.” Tần Tiểu Mạn rụt tay lại, nhún vai, “Sao anh lại ở đây?”
“Anh hiện tại làm việc cho Tứ Hải.”
“Ừm.” Tần Tiểu Mạn nhàn nhạt lên tiếng, xoay người nhìn bên ngoài sân thượng, gió lạnh thổi tới khiến cô không khỏi rùng mình. Một chiếc áo khoác ấm áp lập tức được khoác lên người.
“Có tâm sự sao?” một câu hỏi thăm đơn thuần, Tô Lê Thâm thầm tự khinh bỉ bản thân mình, bây giờ anh cái gì cũng phải giữ lễ.
“Không có gì.” Tần Tiểu Mạn lắc đầu, trong lòng thấy khó chịu không muốn nói nhiều. Đêm nay gặp lại anh, cùng anh khiêu vũ đã vượt quá giới hạn của cô rồi. Trước kia, khi cô và anh còn yêu nhau, một người bạn gái khác của anh bỗng xuất hiện, đưa cho cô cả xấp ảnh bọn họ chụp chung với nhau, con nói đã có thai nửa tháng. Biểu hiện của cô lúc đó lại thản nhiên đến không ngờ. Khoảng thời gian đó khá khó khăn, mọi chuyện đều không tốt lành. Cô đành đem chuyện của An Nhiên đặt lên trên, dần dần cũng đem Tô Lê Thâm vứt ra khỏi đầu.
“Tiểu Mạn, xin lỗi.” im lặng một lúc lâu, Tô Lê Thâm mới mở miệng.
Tần Tiểu Mạn suy nghĩ một lúc, quyết định chấp nhận lời xin lỗi của anh. Mọi chuyện vốn là do anh sai. Không có anh, không phải cuộc sống của cô sẽ luôn luôn vui vẻ rồi sao…. Đàn ông “ Vạn bụi hoa trung quá, phiến diệp không dính thân”, rồi sẽ có lúc phải hối hận.
“Em phải về rồi.” Tần Tiểu Mạn quay người bước đi, vừ
»Tag: Trang 19 - Tiểu thuyết : Nhà bên có sói,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 