Tiểu thuyết : Nhà bên có sói
có việc phải đi trước rồi.”
“A,” Tần Tiểu Mạn đứng dậy, “Cảm ơn vé của anh.”
“Không cần cảm ơn, hai người xem vui vẻ.”
Lưu Diễm đi ra ngoài, Tần Tiểu Mạn tiếp tục nhai đồ ăn vạt, “Cố Lãng, anh ta đúng là người tốt, tuy rằng không thích em, vẫn đưa em vé xem phim. Đành tạm tha thứ anh ta có mắt không tròng.”
“Đúng vậy,” Cố Lãng nhẹ giọng nói, “Anh là người tốt.” *Chỉ có anh là không tốt thôi >*
Xem phim được một nửa, Cố Lãng có chút đứng ngồi không yên, cái gì gọi là đêm hãy còn dài, anh tính toán cũng đã đến lúc rồi!
Màn hình xuất hiện một đôi nam nữ đang kịch liệt vui vẻ. Đạo diễn tài năng phi thường, một chút cũng không hở nhưng hết lần này đến lần khác lại rất khêu gợi. Cùng với ánh sáng mờ ám, bên cạnh lại có người khiến cảnh vật càng sống động hơn.
Tần Tiểu Mạn nghẹn ứ bỏng ngô trong cổ họng, muốn nuốt xuống mà lại không nuốt trôi. Âm thầm than thở, làm sao đoạn này còn không mau qua đi, không phải diễn cảnh này hơi lâu sao. Vì sao trong ngày lễ quốc khánh lại có thể chiếu loại phim này a?
Quần áo người con gái càng lúc càng lộn xộn, Tần Tiểu Mạn rốt cuộc nhịn không nổi đứng lên, “Em muốn đi WC.”
Cố Lãng giọng nói có chút khàn, “Anh cũng muốn đi.”
Ra ngoài hít thở không khí mát lạnh, nét ửng hồng trên khuôn mặt Tần Tiểu Mạn cũng nhạt dần.
Cố Lãng đi phía trước cô, vừa qua góc hành lang, như có chuyện gì đó liền đột ngột túm lấy cô kéo vào lòng.
“Làm gì…” Tần Tiểu Mạn định kêu lên lại bị Cố Lãng chặn lại, cô bất mãn trừng mắt nhìn anh. Cố Lãng nhìn cô, nghiêng người che đi bóng hai người đang ở bên trong, nhẹ giọng “Hư.”
Tần Tiểu Mạn toàn thân như nhũn ra, ngày hôm nay bị làm sao vậy? Lúc mới bắt đầu, cô tưởng tiếng động này là của bộ phim, hóa ra là có một đôi trai gái trốn trong nhà vệ sinh “Vận động”! Tần Tiểu Mạn phẫn nộ, sao có thể vô ý vô tứ như vậy, không cho ai vào WC sao?
Cố Lãng hô hấp có chút nặng nề, Tần Tiểu Mạn bị ôm chặt, khẽ động đậy.
“Đừng nhúc nhích.”
Tần Tiểu Mạn hoảng sợ, phát hiện ra mình đang dính trên ngực anh, hai cánh tay gày gò đang ôm lấy lưng anh. Tư thế này hình như quá gần nha. Cô bất an giật giật, muốn thoát khỏi vòng tay mạnh mẽ kia.
“Anh nói là đừng nhúc nhích!” Cố Lãng khan giọng, xoay người đặt cô áp sát vào tường, cúi đầu, đôi mắt chứa đầy sự nguy hiểm, nhìn chòng chọc xuống ngực cô. Cô có ngốc cũng đoán ra anh đã bị dục vọng thiêu đốt mất rồi.
Cố Lãng nheo mắt, ép môi tới, “Đừng.” Tần Tiểu Mạn thở dốc, nghiêng đầu sang một bên.
Môi anh rơi vào khoảng không, rồi lại hạ xuống bờ vai.
Tần Tiểu Mạn toàn thân không nhịn được run rẩy, cô không nên, không nên cùng anh như vậy. Qua bờ vai Cố Lãng, cô nỗ lực mở to mắt nhìn bức tranh treo trên tường, không cho nước mắt chảy ra. Không phải đã sớm xác định sẽ xem anh như anh trai, sẽ không có bất kỳ ý định nào khác sao?
Năm mười lăm tuổi, Tần Tiểu Mạn nghe Cố mẹ nói Cố Lãng ở trường bị ốm, liền cầm tiền len lén ngồi xe lửa đến Bắc Kinh, theo địa chỉ ghi trên phong thư anh gửi mò đến ký túc xá. Vất vả lắm mới được bạn cùng phòng Cố Lãng dấn đến quán rượu tìm anh, lại thấy một người con gái quần áo lộn xộn ngồi trên người anh, còn anh cũng ở trần nửa thân trên, ôm lấy cô ta hôn môi.
Những chuyện như vậy, một lần, hai lần, nhiều lần. Ngọn lửa trong lòng Tần Tiểu mạn sớm đã bị dập tắt. Nhiều năm trôi qua, hôm nay anh làm như vậy là vì cái gì? Nếu là người khác, Cố Lãng đã sớm bị cô ghét bỏ rồi! Cô tốt nhất không nên quen biết anh làm gì!
Cổ chợt đau, Cố Lãng đột nhiên cắn cô, dù cách lớp áo vẫn cảm thấy đau nhức. Tiểu Mạn đột nhiên thấy ấm ức, hai tay đặt bên hông thò vào trong lớp áo, hung hăng cào cho anh vài cái.
Cố Lãng thân thể vì đau đớn càng trở nên căng thẳng. Cái nha đầu này, chính là đang ép anh ăn cô!
Trước ngực đột nhiên mát lạnh, rồi lập tức, một bàn tay cực nóng bao vây lấy nơi mềm mại của cô.
“Đừng, buông ra, buông!” Tần Tiểu Mạn giãy giụa, không ngừng đẩy anh ra. Cố Lãng phát hỏa, không nề hà cắn lên cái cổ non mịn của cô, hai tay cũng thật phối hợp, bá đạo trên người. Cô càng yếu ớt chống cự lại càng khơi dậy ý định chiếm đoạt của anh.
Bàn tay Cố Lãng đặt dưới mông Tiểu Mạn, nhẹ nhàng nâng cô lên, Tần Tiểu Mạn mất điểm tựa, chấp chới, sợ hãi kêu lên một tiếng ôm lấy cổ Cố Lãng, hai chân thon dài quấn quanh thắt lưng của anh.
Cố Lãng thỏa mãn thở dài một tiếng, cúi đầu áp vào bầu ngực sữa mềm mại, tùy ý chọc ghẹo.
Chương 13: Thời thế thay đổi
Bàn tay Cố Lãng thò vào trong váy, nhẹ nhàng vuốt ve, chạm vào lớp vài mỏng kia, ngón tay nguy hiểm trở nên lưu luyến, chần chừ.
Tần Tiểu Mạn khóc không ra tiếng, muốn đẩy anh ra nhưng lại bị anh ôm chặt lấy. Động tác của Cố Lãng khiến cô không thể chống đỡ được, khiến toàn thân tràn đầy xúc cảm, vừa khiến cô muốn chống cự, vừa khiến cô có chút mong chờ.
Cố Lãng thả cô xuống, thân thể hai người dán chặt vào nhau. Cho dù cách quần áo, tiếp xúc như vậy vẫn khiến toàn thân anh tê dại. Mùi thơm của cô dào dạt tràn ngập khướu giác của anh, thân thể mềm mại ở ngay trong lòng anh. Cố Lãng nhìn hốc mắt đỏ hồng của cô, dùng sức tự chủ lớn nhất đời mình, đè nén dục vọng đang sinh sôi, hôn lên đôi mắt ướt sũng nước, giọng khàn khàn, “Em có muốn anh không?”
Tần Tiểu Mạn run rẩy, nghe được thanh âm nhẫn nại của anh, không khỏi ngẩng đầu kinh ngạc.
Chết tiệt, cô có biết cái hình dáng lê hoa đái vũ này khiến cho người ta muốn hung hăng chà đạp như thế nào không? Thấy cô không phản ứng, Cố Lãng thẳng lưng, dùng sức đụng vào cô một chút.
“A,” Tần Tiểu Mạn đứng dậy, “Cảm ơn vé của anh.”
“Không cần cảm ơn, hai người xem vui vẻ.”
Lưu Diễm đi ra ngoài, Tần Tiểu Mạn tiếp tục nhai đồ ăn vạt, “Cố Lãng, anh ta đúng là người tốt, tuy rằng không thích em, vẫn đưa em vé xem phim. Đành tạm tha thứ anh ta có mắt không tròng.”
“Đúng vậy,” Cố Lãng nhẹ giọng nói, “Anh là người tốt.” *Chỉ có anh là không tốt thôi >*
Xem phim được một nửa, Cố Lãng có chút đứng ngồi không yên, cái gì gọi là đêm hãy còn dài, anh tính toán cũng đã đến lúc rồi!
Màn hình xuất hiện một đôi nam nữ đang kịch liệt vui vẻ. Đạo diễn tài năng phi thường, một chút cũng không hở nhưng hết lần này đến lần khác lại rất khêu gợi. Cùng với ánh sáng mờ ám, bên cạnh lại có người khiến cảnh vật càng sống động hơn.
Tần Tiểu Mạn nghẹn ứ bỏng ngô trong cổ họng, muốn nuốt xuống mà lại không nuốt trôi. Âm thầm than thở, làm sao đoạn này còn không mau qua đi, không phải diễn cảnh này hơi lâu sao. Vì sao trong ngày lễ quốc khánh lại có thể chiếu loại phim này a?
Quần áo người con gái càng lúc càng lộn xộn, Tần Tiểu Mạn rốt cuộc nhịn không nổi đứng lên, “Em muốn đi WC.”
Cố Lãng giọng nói có chút khàn, “Anh cũng muốn đi.”
Ra ngoài hít thở không khí mát lạnh, nét ửng hồng trên khuôn mặt Tần Tiểu Mạn cũng nhạt dần.
Cố Lãng đi phía trước cô, vừa qua góc hành lang, như có chuyện gì đó liền đột ngột túm lấy cô kéo vào lòng.
“Làm gì…” Tần Tiểu Mạn định kêu lên lại bị Cố Lãng chặn lại, cô bất mãn trừng mắt nhìn anh. Cố Lãng nhìn cô, nghiêng người che đi bóng hai người đang ở bên trong, nhẹ giọng “Hư.”
Tần Tiểu Mạn toàn thân như nhũn ra, ngày hôm nay bị làm sao vậy? Lúc mới bắt đầu, cô tưởng tiếng động này là của bộ phim, hóa ra là có một đôi trai gái trốn trong nhà vệ sinh “Vận động”! Tần Tiểu Mạn phẫn nộ, sao có thể vô ý vô tứ như vậy, không cho ai vào WC sao?
Cố Lãng hô hấp có chút nặng nề, Tần Tiểu Mạn bị ôm chặt, khẽ động đậy.
“Đừng nhúc nhích.”
Tần Tiểu Mạn hoảng sợ, phát hiện ra mình đang dính trên ngực anh, hai cánh tay gày gò đang ôm lấy lưng anh. Tư thế này hình như quá gần nha. Cô bất an giật giật, muốn thoát khỏi vòng tay mạnh mẽ kia.
“Anh nói là đừng nhúc nhích!” Cố Lãng khan giọng, xoay người đặt cô áp sát vào tường, cúi đầu, đôi mắt chứa đầy sự nguy hiểm, nhìn chòng chọc xuống ngực cô. Cô có ngốc cũng đoán ra anh đã bị dục vọng thiêu đốt mất rồi.
Cố Lãng nheo mắt, ép môi tới, “Đừng.” Tần Tiểu Mạn thở dốc, nghiêng đầu sang một bên.
Môi anh rơi vào khoảng không, rồi lại hạ xuống bờ vai.
Tần Tiểu Mạn toàn thân không nhịn được run rẩy, cô không nên, không nên cùng anh như vậy. Qua bờ vai Cố Lãng, cô nỗ lực mở to mắt nhìn bức tranh treo trên tường, không cho nước mắt chảy ra. Không phải đã sớm xác định sẽ xem anh như anh trai, sẽ không có bất kỳ ý định nào khác sao?
Năm mười lăm tuổi, Tần Tiểu Mạn nghe Cố mẹ nói Cố Lãng ở trường bị ốm, liền cầm tiền len lén ngồi xe lửa đến Bắc Kinh, theo địa chỉ ghi trên phong thư anh gửi mò đến ký túc xá. Vất vả lắm mới được bạn cùng phòng Cố Lãng dấn đến quán rượu tìm anh, lại thấy một người con gái quần áo lộn xộn ngồi trên người anh, còn anh cũng ở trần nửa thân trên, ôm lấy cô ta hôn môi.
Những chuyện như vậy, một lần, hai lần, nhiều lần. Ngọn lửa trong lòng Tần Tiểu mạn sớm đã bị dập tắt. Nhiều năm trôi qua, hôm nay anh làm như vậy là vì cái gì? Nếu là người khác, Cố Lãng đã sớm bị cô ghét bỏ rồi! Cô tốt nhất không nên quen biết anh làm gì!
Cổ chợt đau, Cố Lãng đột nhiên cắn cô, dù cách lớp áo vẫn cảm thấy đau nhức. Tiểu Mạn đột nhiên thấy ấm ức, hai tay đặt bên hông thò vào trong lớp áo, hung hăng cào cho anh vài cái.
Cố Lãng thân thể vì đau đớn càng trở nên căng thẳng. Cái nha đầu này, chính là đang ép anh ăn cô!
Trước ngực đột nhiên mát lạnh, rồi lập tức, một bàn tay cực nóng bao vây lấy nơi mềm mại của cô.
“Đừng, buông ra, buông!” Tần Tiểu Mạn giãy giụa, không ngừng đẩy anh ra. Cố Lãng phát hỏa, không nề hà cắn lên cái cổ non mịn của cô, hai tay cũng thật phối hợp, bá đạo trên người. Cô càng yếu ớt chống cự lại càng khơi dậy ý định chiếm đoạt của anh.
Bàn tay Cố Lãng đặt dưới mông Tiểu Mạn, nhẹ nhàng nâng cô lên, Tần Tiểu Mạn mất điểm tựa, chấp chới, sợ hãi kêu lên một tiếng ôm lấy cổ Cố Lãng, hai chân thon dài quấn quanh thắt lưng của anh.
Cố Lãng thỏa mãn thở dài một tiếng, cúi đầu áp vào bầu ngực sữa mềm mại, tùy ý chọc ghẹo.
Chương 13: Thời thế thay đổi
Bàn tay Cố Lãng thò vào trong váy, nhẹ nhàng vuốt ve, chạm vào lớp vài mỏng kia, ngón tay nguy hiểm trở nên lưu luyến, chần chừ.
Tần Tiểu Mạn khóc không ra tiếng, muốn đẩy anh ra nhưng lại bị anh ôm chặt lấy. Động tác của Cố Lãng khiến cô không thể chống đỡ được, khiến toàn thân tràn đầy xúc cảm, vừa khiến cô muốn chống cự, vừa khiến cô có chút mong chờ.
Cố Lãng thả cô xuống, thân thể hai người dán chặt vào nhau. Cho dù cách quần áo, tiếp xúc như vậy vẫn khiến toàn thân anh tê dại. Mùi thơm của cô dào dạt tràn ngập khướu giác của anh, thân thể mềm mại ở ngay trong lòng anh. Cố Lãng nhìn hốc mắt đỏ hồng của cô, dùng sức tự chủ lớn nhất đời mình, đè nén dục vọng đang sinh sôi, hôn lên đôi mắt ướt sũng nước, giọng khàn khàn, “Em có muốn anh không?”
Tần Tiểu Mạn run rẩy, nghe được thanh âm nhẫn nại của anh, không khỏi ngẩng đầu kinh ngạc.
Chết tiệt, cô có biết cái hình dáng lê hoa đái vũ này khiến cho người ta muốn hung hăng chà đạp như thế nào không? Thấy cô không phản ứng, Cố Lãng thẳng lưng, dùng sức đụng vào cô một chút.
»Tag: Trang 15 - Tiểu thuyết : Nhà bên có sói,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 
