Truyện Teen - Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game
chút. Nằm trong bồn tắm, lại suynghĩ vẩn vơ. Chuyện bé Trang bị đánh là do mình? Lý do? Không sao hiểu nổi…
Mệt quá!!! Suy nghĩ nhiều loạn óc. Cầm chai dầu gội xịt phát lên đầu rồi cào cào mấy cái…
Tắm xong, xuống nhà, kiếm cơm ăn. Má ở đằng trước coi Tivi, bây giờ cũng khoảng gần tám giờ rồi, hôm nay mình tắm lâu thiệt. Cơm nước xong, đi học bài. Mai kiểm tra toán mười lăm phút, không sao, mấy bài cơ bản thì chỉ cầnnắm cơ bản vài đường là áp dụng được nên tui không lo. Nói vậy chứ cũng tốn ít nhất bốn mươilăm phút để hiểu trong sách nó muốn nói cái gì, định lý dài loằn ngoằn cộng thêm mấy từ khó hiểu, ví dụ bài tập thì ít mà cứ cho những bài tập có dấu sao. Nhìn phát ngán. Học xong, xuống nhà khóa cửa.
_Ba chưa về hả má?
_Ừ, đi nhậu với mấy ông trong công ti rồi.
_Vậy chờ cử không má?
_Thôi khỏi, đi ngủ đi, sáng còn đi học nữa.- má nói
_Dạ, thôi để con ra khóa cửa.
Tui không khóa cửa cổng, mỗi lần chờ ba về thì chỉ cần móc hờ cái khóa ở ngoài cổng lại thôi. Khóa cửa xong, ra nhà sau, rót ly nước đem lên phòng. Không quên lấy theo vỉ Salonpas. Đánh răng rửa mặt rồi lấy Salonpas ra dán, hết bốn miếng dán mới bít được hết cái vết bầm. Nằm xuống, bật máy lạnh lên, trằn trọc mãi mới ngủ được. Câu nói của bé Trang lúc chiều cứ văng vẳng bên tai tui. Mình là thằng khốn nạn như vậy sao? Mình làm gì mà bé Trang lại bị đánh.
Như thường lệ, sáu giờ lại lòm cồm bò dậy, mắt nhắm mắt mở đi vô toilet. Hôm nay má không réo à? Hơi lạ, kệ, đánh răng trước rồilàm gì làm. Thay đồ xong xuôi, xách cặp xuống nhà.Nấu mì, xì xụp được nửa tô, ngó lên cái đồng hồ treo tường, sáu giờ bố mươi lăm….Hừm…hừm…lấy điện thoại ra coi, sáu giờ hai mươi. Chắc cái đồng hồtường bị yếu pin rồi. Rồi tui tiếp tục xì xụp cho hết tô mì. Chẹp….đạp xe thong thả tới trường, sao lạ nhễ,mọi hôm giờ này nhiều học sinh lắm mà. Bỗng thấy lo lo. Tui chạy vèo phát tới trường, vắng teo, ngoài sân không có ma nào, nhà xe thì xe dựng đầy. Khônglẽ mình trễ giờ? Cái điện thoại phản chủ!
Dắt xe đi vô, ngó qua, ngólại. Không có ai, may quá. Mới vừa đá cống xe thì:
¬_Ê!
Giật mình, tui quay phắt lại.Thằng ngáo trực cổng hômbữa bị tui gạt.
_À à à à à….ra là ông.
_Hề hề, mày à thằng cận?
_Ông nói tui cận thì ông khác gì.- nó nói
_Nay làm gì mà trực cổng nữa?
_Tui trực thay bạn, không được à?!- thằng ngáo đó chắc vẫn còn đau sau cú lừa
_Ờ…hè hè..
_Cười gì, đi trễ, đưa tên đây.
_Cần lớp không?
_Khỏi, tui biết lớp ông rồi.
_Mày ghê vậy cận…- tui cười đểu
_Đưa tên đây!
Đúng lúc này, thằng Tuấn,thằng cao to đen hôi mới chuyển tới lớp tui, chạy vèo vô.
_Ê…ê! Đứng lại!- thằng cận ngơ ngáo rượt theo.
Thấy vậy tui cũng định đánh bài chuồn luôn, nhưng mà nó biết lớp mình rồi, nan giải thật…Chợt…tuithấy có vật gì đó hình chữnhật trên mặt đất. Cúi xuống nhặt lên…khà khà…kì này khỏi sợ gì nữa.
Thằng cận đuổi không kịp thằng Tuấn, nó thở hồng hộc chạy ngược trở lại chỗtui.
_Sao? Rượt không lại à? Hé hé…- tui cười khẩy
_Đưa bảng tên đây!- thằngcận gạt phắt đi.
_Ờ…hợ hợ…- tui đưa bảng tên ra
_Tuấn à?
_Ngồi nhầm lớp hay sao vậy em trai ? Không biết chữ à?
_Hừm…
Nó không nói gì, lẳng lặng ghi tên vô sổ rồi đưa thẻ xe cho tui. Lấy được thẻ xe, tui hí hửng chạy lên lớp. Trong lòng mừng rơn, sao mà thằng cận đó dễ bịdụ vậy không biết. Anh là tên T chứ không phải Tuấn nhá em trai. Khởi đầu thuận lợi cho ngày mới.
Lên tới cầu thang, định chạy vô lớp thì thấy hai đứa trực ở cửa lớp, tí nữalà toi. Giờ phải làm sao đây, cái đống bàn ghế bị dọn đi từ hồi Tết rồi. Hừm…hừm…không phải xoắn!
Tui tự tin, hiên ngang bước vô lớp.
_Đứng lại! Đi học trễ, ghi tên vô sổ.- một đứa trực lớp chặn tui lại
Không nói gì, tui nhìn thẳn vô lớp dõng dạc:
_Nổ! Đi ăn rồi để quên cái cặp dưới căn-tin nè mày!
_Hả?- Năm nổ ngơ ngáo
_Hả gì? Chụp nè!
Nói đoạn, tui thảy cái cặp vô cho nó. Định bước vô lớp nhưng vẫn bị chặn:
_Đi đâu nãy giờ?- trực lớphỏi
Năm nổ dường như hiểu ra mọi chuyện, nó chạy ra cười rồi nói với trực lớp:
_À à, hồi nãy tui với thằngnày ăn sáng dưới căn-tin, để quên cái cặp nên để nhờ nó chạy xuống lấy giùm.- nó cười như nịnh thần
_Hừm…được rồi, vô đi.
Hé hé, phi vụ trót lọt. Tui với Năm nổ đi vô.
_Lát nữa bao tao uống nước mày.- thằng Nổ khềutui
_Ôkê! Ôkê.- tui cười
Bỗng dưng bắt gặp ánh mắt của Linh, em nhìn tui
rồi quay đi rất nhanh. Lần đầu tiên, đây là lần đầu tiên Linh lạnh nhạt với tui. Chột dạ, tui không cười được nữa. Về chỗ ngồi, nhìn về phía Linh. Thở dài một cái, lát nữa giờ chơi nhất định phải lôi thằng Tín ra giải thích rõ ràng. Ngồi đó thẩn thờ, nhìn trời, nhìn đất, nhìn Linh. Ôi…khổ cái thân tui…
_T.
_Hả?- tui giật mình
_Làm gì mà ngồi đó thẩn thờ vậy?- nhỏ Châu nhìn tui, hỏi
_À, tại không có gì làm thôi.- tui nói
_Ừm, T học toán chưa?
_Rồi.
_Hic…mấy bài tập này khó quá, T chỉ Châu đi.- nhỏ Châu nhìn tui mắt chớp chớp
Vụ gì nữa đây? Nhìn vô mấy bài đó, mấy bài áp dụng thôi mà, không biết thật sao? Đọc kĩ trong sách một chút là ra thôi. Tui nhìn nhỏ Châu, nghi ngờ. Cũng muốn chỉ cho tròn trách nhiệm giúp đỡ học sinh mới nhưng mà lỡ Linh thấy là tui chết toi thêm lần nữa. Ngó nghiêngmột vòng quanh lớp.
_Ê! Lớp phó, lại đây biểu!- tui ngoắc nhỏ lớp phó học tập
_Chuyện gì?
_Châu không hiểu bài này, bà chỉ cho Châu đi.- tui nói
_Sao ông không chỉ đi, bài dễ mà.- nhỏ lớp phó liếc sơ qua mấy bài toán rồi nói
_Tui cần đi "giải quyết", bà chỉ giùm đi.
Đoạn tui dông thằng ra lối đằng cầu thang. Chạy ra khỏi lớp, không quên ngó qua chỗ Linh, em vẫn đangcắm cúi nhìn vào cuốn sách toán. Từng tia nắng sớm khẽ chạm vào mái tóc dài óng ả của Linh…hic.
Ra tới cầu thang thì gặp Vitừ hướng văn phòng đi lên.
_Vi…Vi!- tui dừng lại
_Chuyện gì vậy T?
_Bé Trang làm sao rồi?
_Bé Trang đang ởnhà Vi á.
_Ừm…- tui ậm ừ
_Trang gửi lời xin lỗi T vềchuyện hôm
qua đó.- Vi nói
_Ừ, nhưng nhà Trang có chuy
Mệt quá!!! Suy nghĩ nhiều loạn óc. Cầm chai dầu gội xịt phát lên đầu rồi cào cào mấy cái…
Tắm xong, xuống nhà, kiếm cơm ăn. Má ở đằng trước coi Tivi, bây giờ cũng khoảng gần tám giờ rồi, hôm nay mình tắm lâu thiệt. Cơm nước xong, đi học bài. Mai kiểm tra toán mười lăm phút, không sao, mấy bài cơ bản thì chỉ cầnnắm cơ bản vài đường là áp dụng được nên tui không lo. Nói vậy chứ cũng tốn ít nhất bốn mươilăm phút để hiểu trong sách nó muốn nói cái gì, định lý dài loằn ngoằn cộng thêm mấy từ khó hiểu, ví dụ bài tập thì ít mà cứ cho những bài tập có dấu sao. Nhìn phát ngán. Học xong, xuống nhà khóa cửa.
_Ba chưa về hả má?
_Ừ, đi nhậu với mấy ông trong công ti rồi.
_Vậy chờ cử không má?
_Thôi khỏi, đi ngủ đi, sáng còn đi học nữa.- má nói
_Dạ, thôi để con ra khóa cửa.
Tui không khóa cửa cổng, mỗi lần chờ ba về thì chỉ cần móc hờ cái khóa ở ngoài cổng lại thôi. Khóa cửa xong, ra nhà sau, rót ly nước đem lên phòng. Không quên lấy theo vỉ Salonpas. Đánh răng rửa mặt rồi lấy Salonpas ra dán, hết bốn miếng dán mới bít được hết cái vết bầm. Nằm xuống, bật máy lạnh lên, trằn trọc mãi mới ngủ được. Câu nói của bé Trang lúc chiều cứ văng vẳng bên tai tui. Mình là thằng khốn nạn như vậy sao? Mình làm gì mà bé Trang lại bị đánh.
Như thường lệ, sáu giờ lại lòm cồm bò dậy, mắt nhắm mắt mở đi vô toilet. Hôm nay má không réo à? Hơi lạ, kệ, đánh răng trước rồilàm gì làm. Thay đồ xong xuôi, xách cặp xuống nhà.Nấu mì, xì xụp được nửa tô, ngó lên cái đồng hồ treo tường, sáu giờ bố mươi lăm….Hừm…hừm…lấy điện thoại ra coi, sáu giờ hai mươi. Chắc cái đồng hồtường bị yếu pin rồi. Rồi tui tiếp tục xì xụp cho hết tô mì. Chẹp….đạp xe thong thả tới trường, sao lạ nhễ,mọi hôm giờ này nhiều học sinh lắm mà. Bỗng thấy lo lo. Tui chạy vèo phát tới trường, vắng teo, ngoài sân không có ma nào, nhà xe thì xe dựng đầy. Khônglẽ mình trễ giờ? Cái điện thoại phản chủ!
Dắt xe đi vô, ngó qua, ngólại. Không có ai, may quá. Mới vừa đá cống xe thì:
¬_Ê!
Giật mình, tui quay phắt lại.Thằng ngáo trực cổng hômbữa bị tui gạt.
_À à à à à….ra là ông.
_Hề hề, mày à thằng cận?
_Ông nói tui cận thì ông khác gì.- nó nói
_Nay làm gì mà trực cổng nữa?
_Tui trực thay bạn, không được à?!- thằng ngáo đó chắc vẫn còn đau sau cú lừa
_Ờ…hè hè..
_Cười gì, đi trễ, đưa tên đây.
_Cần lớp không?
_Khỏi, tui biết lớp ông rồi.
_Mày ghê vậy cận…- tui cười đểu
_Đưa tên đây!
Đúng lúc này, thằng Tuấn,thằng cao to đen hôi mới chuyển tới lớp tui, chạy vèo vô.
_Ê…ê! Đứng lại!- thằng cận ngơ ngáo rượt theo.
Thấy vậy tui cũng định đánh bài chuồn luôn, nhưng mà nó biết lớp mình rồi, nan giải thật…Chợt…tuithấy có vật gì đó hình chữnhật trên mặt đất. Cúi xuống nhặt lên…khà khà…kì này khỏi sợ gì nữa.
Thằng cận đuổi không kịp thằng Tuấn, nó thở hồng hộc chạy ngược trở lại chỗtui.
_Sao? Rượt không lại à? Hé hé…- tui cười khẩy
_Đưa bảng tên đây!- thằngcận gạt phắt đi.
_Ờ…hợ hợ…- tui đưa bảng tên ra
_Tuấn à?
_Ngồi nhầm lớp hay sao vậy em trai ? Không biết chữ à?
_Hừm…
Nó không nói gì, lẳng lặng ghi tên vô sổ rồi đưa thẻ xe cho tui. Lấy được thẻ xe, tui hí hửng chạy lên lớp. Trong lòng mừng rơn, sao mà thằng cận đó dễ bịdụ vậy không biết. Anh là tên T chứ không phải Tuấn nhá em trai. Khởi đầu thuận lợi cho ngày mới.
Lên tới cầu thang, định chạy vô lớp thì thấy hai đứa trực ở cửa lớp, tí nữalà toi. Giờ phải làm sao đây, cái đống bàn ghế bị dọn đi từ hồi Tết rồi. Hừm…hừm…không phải xoắn!
Tui tự tin, hiên ngang bước vô lớp.
_Đứng lại! Đi học trễ, ghi tên vô sổ.- một đứa trực lớp chặn tui lại
Không nói gì, tui nhìn thẳn vô lớp dõng dạc:
_Nổ! Đi ăn rồi để quên cái cặp dưới căn-tin nè mày!
_Hả?- Năm nổ ngơ ngáo
_Hả gì? Chụp nè!
Nói đoạn, tui thảy cái cặp vô cho nó. Định bước vô lớp nhưng vẫn bị chặn:
_Đi đâu nãy giờ?- trực lớphỏi
Năm nổ dường như hiểu ra mọi chuyện, nó chạy ra cười rồi nói với trực lớp:
_À à, hồi nãy tui với thằngnày ăn sáng dưới căn-tin, để quên cái cặp nên để nhờ nó chạy xuống lấy giùm.- nó cười như nịnh thần
_Hừm…được rồi, vô đi.
Hé hé, phi vụ trót lọt. Tui với Năm nổ đi vô.
_Lát nữa bao tao uống nước mày.- thằng Nổ khềutui
_Ôkê! Ôkê.- tui cười
Bỗng dưng bắt gặp ánh mắt của Linh, em nhìn tui
rồi quay đi rất nhanh. Lần đầu tiên, đây là lần đầu tiên Linh lạnh nhạt với tui. Chột dạ, tui không cười được nữa. Về chỗ ngồi, nhìn về phía Linh. Thở dài một cái, lát nữa giờ chơi nhất định phải lôi thằng Tín ra giải thích rõ ràng. Ngồi đó thẩn thờ, nhìn trời, nhìn đất, nhìn Linh. Ôi…khổ cái thân tui…
_T.
_Hả?- tui giật mình
_Làm gì mà ngồi đó thẩn thờ vậy?- nhỏ Châu nhìn tui, hỏi
_À, tại không có gì làm thôi.- tui nói
_Ừm, T học toán chưa?
_Rồi.
_Hic…mấy bài tập này khó quá, T chỉ Châu đi.- nhỏ Châu nhìn tui mắt chớp chớp
Vụ gì nữa đây? Nhìn vô mấy bài đó, mấy bài áp dụng thôi mà, không biết thật sao? Đọc kĩ trong sách một chút là ra thôi. Tui nhìn nhỏ Châu, nghi ngờ. Cũng muốn chỉ cho tròn trách nhiệm giúp đỡ học sinh mới nhưng mà lỡ Linh thấy là tui chết toi thêm lần nữa. Ngó nghiêngmột vòng quanh lớp.
_Ê! Lớp phó, lại đây biểu!- tui ngoắc nhỏ lớp phó học tập
_Chuyện gì?
_Châu không hiểu bài này, bà chỉ cho Châu đi.- tui nói
_Sao ông không chỉ đi, bài dễ mà.- nhỏ lớp phó liếc sơ qua mấy bài toán rồi nói
_Tui cần đi "giải quyết", bà chỉ giùm đi.
Đoạn tui dông thằng ra lối đằng cầu thang. Chạy ra khỏi lớp, không quên ngó qua chỗ Linh, em vẫn đangcắm cúi nhìn vào cuốn sách toán. Từng tia nắng sớm khẽ chạm vào mái tóc dài óng ả của Linh…hic.
Ra tới cầu thang thì gặp Vitừ hướng văn phòng đi lên.
_Vi…Vi!- tui dừng lại
_Chuyện gì vậy T?
_Bé Trang làm sao rồi?
_Bé Trang đang ởnhà Vi á.
_Ừm…- tui ậm ừ
_Trang gửi lời xin lỗi T vềchuyện hôm
qua đó.- Vi nói
_Ừ, nhưng nhà Trang có chuy
»Tag: Trang 50 - Truyện Teen - Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác



Mr.Ngố 