Truyện Teen - Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game
.
_Con ơi..! Con tha cho em nó đi!!! Em nó còn nhỏ, tha cho nó đi!!!- mẹ của bé Trang từ trong nhà chạy ra, đã giùm bé mấy cây rồiphủ phục, quỳ ở đó mà chechắn cho bé. Bác ấy rơm rớm nước mắt.
_Mẹ con mày! Biến hết đi, tao sai nó đi mua rượu mà không mua dám cãi lời tao à?!!- thằng khốn đó chửi bới
_Mua về để mày uống rồi mày đánh vợ mày à?!- Mẹ bé Trang hét lớn
_À! Ra là mày cũng dám cãi lời tao nữa à?! Cãi nè, mụ già! Dám cãi à?!- Mỗi từ"cãi" của nó là một cây mâyvụt xuống tấm hai thân nhỏ bé của mẹ con bé Trang. Ba bé đâu mà lại đểthằng khốn này làm vậy?!
_Thôi mà anh! Anh muốn uống thì để em mua cho! Anh tha mẹ em với em em đi!!!- bà chị của Trang, tui đã gặp qua một lần, mang cái bụng bầu mà ráng níu kéo không cho thằng chồng khốn nạn tiếp tục đánh mẹ và em.
_Mày tránh ra!- thằng đó hất ngã cả vợ mình, ngườimang trong mình giọt máu của nó.
Chị của bé Trang ôm bụng nhăn nhó. Thằng đó vẫn tiếp tục đánh mặc cho bé Trang với mẹ gào khóc. Mấy người hàng xóm chạy ra, chỉ đứng nhìn, còn cười nữa, họ coi đây là tròvui, thú tiêu khiển của họ à? Trái tim bị con gì ăn mất rồi à? Một thằng choaichoai, móc cái củ khoai tây của nó ra quay phim. Hàm răng nghiến kèn kẹt, não tui như muốn nổ tung ra…..hàng xóm sống với nhau mà vậy sao? Không lấy được một người can ra, cũng không ai báo chính quyền…Bây giờ nếu tui xách xe ra về thì không bằng súc vật. Suy nghĩ kĩ rồi, thà làm trẻ trâu chứ không làm súc vật.
Dựng lại xe, tui bước tới trước cổng nhà bé Trang, kế bên có đống gạch xây, thuận tay, tui cầm luôn hai viên. Đẩy cổng đi vô một cách tự nhiên, tui giấu hai viên gạch sau lưng, từ từ bước vào nhà bé.
_Thằng kia!!! Mày đi đâu?! Biến ra khỏi nhà tao!- nó quát
Tui cứ bước tiếp, lúc này bé Trang ngước lên nhìn tui, ánh mắt của bé chứa đựng đầy sự sợ hãi. Rưng rưng nước mắt.Đầu tóc rốibù, thân thể loan lỗ thương tích. Còn đâu cô béxinh tươi ngày nào…"BỐP!!!", cây mây đập vào bắp tay tui.
Đúng là cây mây có khác, dẻo, đánh đau thật. Tui đau tận xương, hận tận tủy, đau cho bé Trang. Hậnthằng khốn dám đánh đập,hành hạ bé.
_Tao hỏi mày là thằng nào?! Có biến đi không?!!!-thằng đó lớn tiếng.
_Anh….không…mày có quà.-nó không xứng làm đàn anh.
_Qùa cáp gì?!- nó hất hàm,quơ quơ cái cây
_.......-tui nheo mắt, không nói gì
_Mẹ, thằng điên, câm à?! Nói!
_....Gạch…- tui nói
_Cái chó gì chứ?!- nó hỏi
_GẠCH!!! MÀY ĐIẾC À?! ĐIẾC NÈ! ĐIẾC NÈ!- tui hét lên, thẳng tay tống cho nó hai viên gạch, không biết có trúng không.
Măc kệ , tui quay lại, kéo tay bé Trang chạy ra ngoài.
_...T…sao anh…- hai mắt béđỏ hoe.
_Đi theo anh.- tui kéo tay Trang xền xệt.
Ra tới chỗ dựng xe, tui nhìn lại vào trong nhà, mẹ bé Trang nhìn theo, gươngmặt khắc khổ nhưng phúc hậu. Thằng kia thì nằm lăn lóc bên cạnh mấy miếng gạch vỡ vụn. Bà chị của bé Trang thì ráng cố gắng nén đau mà chạy lại lo cho nó…
Tui lên xe, phóng vụt đi. Từng cái đạp là từng cơn giận, trút nó xuống bàn đạp hết, trút xuống hết…
Trời lại đổ mưa, nặng hạt. Như ngày tui đi đá banh, đánh nhau rồi bé Trang băng bó cho tui. Bây giờ khác rồi, người bị thương là bé, bị thương cả thể xác lẫn tinh thần. Trang vẫn im lặng, không nói gì. Tui biết bé đang khóc, tui nghe rõ từng tiếng nấc ngắt quãng, nghiến răng, ráng đạp xe thật xanh tới nhà Vi…
"Kính coong! Kính coong! Kính coong! Kính coong!". Bấm chuông nhanh hết sứccố thể, mưa càng lúc càng lớn. Không ai ra mở cửa hết. Nép vô hiên nhà gần đó, tui dựng xe xuống. Lấy điện thoại ra, may quá, chưa bị vô nước. Gọi ngay cho Vi.
_A lô?
_Vi hả? Đang ở đâu vậy?
_Đang ở nhà dì, có chuyện gì không?
_Bé Trang có chuyện rồi! Về nhà liền đi!- tui nói nhưhét
_Chuyện gì?!
_Về lẹ đi!
_Ừ ừ !
Cúp máy. Cho cái điện thoạivô lại túi quần. Tui thở ra một hơi dài. Nhìn qua Trang, bé đang đứng đó run run, hai tay khoanh lại.Áo thun ba lỗ, jean ngắn, đã vậy còn ướt nhẹp, không lạnh sao được.
_Lạnh à?- tui nói
_Không.
_Đừng nói dối nữa.
_Không cần anh quan tâm.
_Ừm…- tui hơi bất ngờ
_Thằng đó là anh rể em phải không?
_Ừ.
_Tại sao nó đánh em?
_Đã nói không cần anh quan tâm mà.
_Em bị làm sao vậy?!- tui lớn tiếng
_Không..không bị làm sao hết!- Ánh mắt bé có chút bối rối
_Vậy trả lời anh đi! Tại saonó đánh em?!
_Đã nói là không cần anh quan tâm mà!
_Trả lời đi!- tui nắm lấy cổtay của Trang
_Đau! Buông ra!- bé nhăn nhó
_Trả lời anh mau! Tại sao?!
_Anh muốn biết lắm hả!?- bé hét lên
_Ừ! Anh muốn biết đó!
_Tất cả là do anh! Do anh hết! Anh là đồ tồi! Em yêu anh trước mà, nhưng tại sao chứ?! Tại sao anh lại trở thành bạn trai của Linh?! Anh nói đi! Nói đi!- bé Trang vừa nói, vừa khóc, nước mắt thắm đẫm đôi mi.
Nghe đến đây, tui lặng đi. Nguyên do tất cả là do mình? Sao có thể chứ? Mình là kẻ làm cho Trang phải đau khổ như vầy sao? T, mày là thằng khốnnạn như vậy sao?
"Tin! Tin!"- tiếng còi xe, Vivề tới.
_Trời ơi! Em bị sao vậy Trang?- Vi nhảy hốt hoảng
_Không sao đâu chị.- Trang nói
_Còn T nữa, có chuyện gì vậy?
Không trả lời, tui trèo lên xe, đạp về nhà. Mặc cho Vi kêu tên. Chạy thật nhanh về nhà. Bảy giờ rồi.Không quan tâm, tui đẩy xe vô rồi đi vô nhà.
_Đi đâu mà giờ này mới về?- má hỏi
_Dạ…tại nãy giờ con trú mưa.- tui nói
_Trú mưa mà sao ướt nhẹpvậy?
_Tại con thấy lâu tạnh quanên đội mưa chạy về luôn.- tui nói dối tiếp
Không đợi má trả lời, tui đi thay đồ rồi lên phòng. Nằmvật ra giường, chán nản. Đời sao nhiều cái trái ngang vậy, lấy điện thoại ra nghịch, trong vô thức tui bấm số của bé Trang.
Giật mình, xóa số. Chỉ trong một ngày mà làm tui bấn loạn hết lên…
Xóa số của Trang. Lại muốn bấm số Trang tiếp. Ừ, thì gọi hỏi thăm thôi, có gì đâu mà phải lo. Tui phải tự trấn an mình. Gọi," Thuêbao…." Nghe buồn não ruột. Tự hiểu, tui thảy điệnthoại thoại xuống giường. Đi vô nhà tắm, vặn nước ra bồn, hôm nay ngâm mình luôn, coi như rửa sạch mọi xui xẻo của ngàyhôm nay. Cởi áo ra, bắp tay tui bầm tím, sưng tấy lên. Cả cánh tay xụi lơ, không còn tí sức lực. Mặc kệ, so với bé Trang thì cáivết này là cái thá gì chứ. Tắt nước, tui ngâm mình trong làn nước ấm. Thoải mái hơn được đôi
_Con ơi..! Con tha cho em nó đi!!! Em nó còn nhỏ, tha cho nó đi!!!- mẹ của bé Trang từ trong nhà chạy ra, đã giùm bé mấy cây rồiphủ phục, quỳ ở đó mà chechắn cho bé. Bác ấy rơm rớm nước mắt.
_Mẹ con mày! Biến hết đi, tao sai nó đi mua rượu mà không mua dám cãi lời tao à?!!- thằng khốn đó chửi bới
_Mua về để mày uống rồi mày đánh vợ mày à?!- Mẹ bé Trang hét lớn
_À! Ra là mày cũng dám cãi lời tao nữa à?! Cãi nè, mụ già! Dám cãi à?!- Mỗi từ"cãi" của nó là một cây mâyvụt xuống tấm hai thân nhỏ bé của mẹ con bé Trang. Ba bé đâu mà lại đểthằng khốn này làm vậy?!
_Thôi mà anh! Anh muốn uống thì để em mua cho! Anh tha mẹ em với em em đi!!!- bà chị của Trang, tui đã gặp qua một lần, mang cái bụng bầu mà ráng níu kéo không cho thằng chồng khốn nạn tiếp tục đánh mẹ và em.
_Mày tránh ra!- thằng đó hất ngã cả vợ mình, ngườimang trong mình giọt máu của nó.
Chị của bé Trang ôm bụng nhăn nhó. Thằng đó vẫn tiếp tục đánh mặc cho bé Trang với mẹ gào khóc. Mấy người hàng xóm chạy ra, chỉ đứng nhìn, còn cười nữa, họ coi đây là tròvui, thú tiêu khiển của họ à? Trái tim bị con gì ăn mất rồi à? Một thằng choaichoai, móc cái củ khoai tây của nó ra quay phim. Hàm răng nghiến kèn kẹt, não tui như muốn nổ tung ra…..hàng xóm sống với nhau mà vậy sao? Không lấy được một người can ra, cũng không ai báo chính quyền…Bây giờ nếu tui xách xe ra về thì không bằng súc vật. Suy nghĩ kĩ rồi, thà làm trẻ trâu chứ không làm súc vật.
Dựng lại xe, tui bước tới trước cổng nhà bé Trang, kế bên có đống gạch xây, thuận tay, tui cầm luôn hai viên. Đẩy cổng đi vô một cách tự nhiên, tui giấu hai viên gạch sau lưng, từ từ bước vào nhà bé.
_Thằng kia!!! Mày đi đâu?! Biến ra khỏi nhà tao!- nó quát
Tui cứ bước tiếp, lúc này bé Trang ngước lên nhìn tui, ánh mắt của bé chứa đựng đầy sự sợ hãi. Rưng rưng nước mắt.Đầu tóc rốibù, thân thể loan lỗ thương tích. Còn đâu cô béxinh tươi ngày nào…"BỐP!!!", cây mây đập vào bắp tay tui.
Đúng là cây mây có khác, dẻo, đánh đau thật. Tui đau tận xương, hận tận tủy, đau cho bé Trang. Hậnthằng khốn dám đánh đập,hành hạ bé.
_Tao hỏi mày là thằng nào?! Có biến đi không?!!!-thằng đó lớn tiếng.
_Anh….không…mày có quà.-nó không xứng làm đàn anh.
_Qùa cáp gì?!- nó hất hàm,quơ quơ cái cây
_.......-tui nheo mắt, không nói gì
_Mẹ, thằng điên, câm à?! Nói!
_....Gạch…- tui nói
_Cái chó gì chứ?!- nó hỏi
_GẠCH!!! MÀY ĐIẾC À?! ĐIẾC NÈ! ĐIẾC NÈ!- tui hét lên, thẳng tay tống cho nó hai viên gạch, không biết có trúng không.
Măc kệ , tui quay lại, kéo tay bé Trang chạy ra ngoài.
_...T…sao anh…- hai mắt béđỏ hoe.
_Đi theo anh.- tui kéo tay Trang xền xệt.
Ra tới chỗ dựng xe, tui nhìn lại vào trong nhà, mẹ bé Trang nhìn theo, gươngmặt khắc khổ nhưng phúc hậu. Thằng kia thì nằm lăn lóc bên cạnh mấy miếng gạch vỡ vụn. Bà chị của bé Trang thì ráng cố gắng nén đau mà chạy lại lo cho nó…
Tui lên xe, phóng vụt đi. Từng cái đạp là từng cơn giận, trút nó xuống bàn đạp hết, trút xuống hết…
Trời lại đổ mưa, nặng hạt. Như ngày tui đi đá banh, đánh nhau rồi bé Trang băng bó cho tui. Bây giờ khác rồi, người bị thương là bé, bị thương cả thể xác lẫn tinh thần. Trang vẫn im lặng, không nói gì. Tui biết bé đang khóc, tui nghe rõ từng tiếng nấc ngắt quãng, nghiến răng, ráng đạp xe thật xanh tới nhà Vi…
"Kính coong! Kính coong! Kính coong! Kính coong!". Bấm chuông nhanh hết sứccố thể, mưa càng lúc càng lớn. Không ai ra mở cửa hết. Nép vô hiên nhà gần đó, tui dựng xe xuống. Lấy điện thoại ra, may quá, chưa bị vô nước. Gọi ngay cho Vi.
_A lô?
_Vi hả? Đang ở đâu vậy?
_Đang ở nhà dì, có chuyện gì không?
_Bé Trang có chuyện rồi! Về nhà liền đi!- tui nói nhưhét
_Chuyện gì?!
_Về lẹ đi!
_Ừ ừ !
Cúp máy. Cho cái điện thoạivô lại túi quần. Tui thở ra một hơi dài. Nhìn qua Trang, bé đang đứng đó run run, hai tay khoanh lại.Áo thun ba lỗ, jean ngắn, đã vậy còn ướt nhẹp, không lạnh sao được.
_Lạnh à?- tui nói
_Không.
_Đừng nói dối nữa.
_Không cần anh quan tâm.
_Ừm…- tui hơi bất ngờ
_Thằng đó là anh rể em phải không?
_Ừ.
_Tại sao nó đánh em?
_Đã nói không cần anh quan tâm mà.
_Em bị làm sao vậy?!- tui lớn tiếng
_Không..không bị làm sao hết!- Ánh mắt bé có chút bối rối
_Vậy trả lời anh đi! Tại saonó đánh em?!
_Đã nói là không cần anh quan tâm mà!
_Trả lời đi!- tui nắm lấy cổtay của Trang
_Đau! Buông ra!- bé nhăn nhó
_Trả lời anh mau! Tại sao?!
_Anh muốn biết lắm hả!?- bé hét lên
_Ừ! Anh muốn biết đó!
_Tất cả là do anh! Do anh hết! Anh là đồ tồi! Em yêu anh trước mà, nhưng tại sao chứ?! Tại sao anh lại trở thành bạn trai của Linh?! Anh nói đi! Nói đi!- bé Trang vừa nói, vừa khóc, nước mắt thắm đẫm đôi mi.
Nghe đến đây, tui lặng đi. Nguyên do tất cả là do mình? Sao có thể chứ? Mình là kẻ làm cho Trang phải đau khổ như vầy sao? T, mày là thằng khốnnạn như vậy sao?
"Tin! Tin!"- tiếng còi xe, Vivề tới.
_Trời ơi! Em bị sao vậy Trang?- Vi nhảy hốt hoảng
_Không sao đâu chị.- Trang nói
_Còn T nữa, có chuyện gì vậy?
Không trả lời, tui trèo lên xe, đạp về nhà. Mặc cho Vi kêu tên. Chạy thật nhanh về nhà. Bảy giờ rồi.Không quan tâm, tui đẩy xe vô rồi đi vô nhà.
_Đi đâu mà giờ này mới về?- má hỏi
_Dạ…tại nãy giờ con trú mưa.- tui nói
_Trú mưa mà sao ướt nhẹpvậy?
_Tại con thấy lâu tạnh quanên đội mưa chạy về luôn.- tui nói dối tiếp
Không đợi má trả lời, tui đi thay đồ rồi lên phòng. Nằmvật ra giường, chán nản. Đời sao nhiều cái trái ngang vậy, lấy điện thoại ra nghịch, trong vô thức tui bấm số của bé Trang.
Giật mình, xóa số. Chỉ trong một ngày mà làm tui bấn loạn hết lên…
Xóa số của Trang. Lại muốn bấm số Trang tiếp. Ừ, thì gọi hỏi thăm thôi, có gì đâu mà phải lo. Tui phải tự trấn an mình. Gọi," Thuêbao…." Nghe buồn não ruột. Tự hiểu, tui thảy điệnthoại thoại xuống giường. Đi vô nhà tắm, vặn nước ra bồn, hôm nay ngâm mình luôn, coi như rửa sạch mọi xui xẻo của ngàyhôm nay. Cởi áo ra, bắp tay tui bầm tím, sưng tấy lên. Cả cánh tay xụi lơ, không còn tí sức lực. Mặc kệ, so với bé Trang thì cáivết này là cái thá gì chứ. Tắt nước, tui ngâm mình trong làn nước ấm. Thoải mái hơn được đôi
»Tag: Trang 49 - Truyện Teen - Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 