Mình thích cậu đồ rắc rối
i tuột vào giấc mơ về cái này mùa đông của một năm trước…
Giọng nói cứ lấp lửng bên tai cô: “Bố mẹ xin lỗi ! Bởi vì…”
*****************
Trong giấc ngủ cô cảm thấy mình được đi máy bay rồi cả người được đặt xuống một chỗ rất mềm mại rất ấm áp có mùi hương quen thuộc…Mùi hương ấy bao bộc lấy cô nhẹ nhàng cô khẽ động đậy rồi lại cảm giác có tiếng gì đó như tiếng trông cứ đánh thình thịch lúc nhanh lúc chậm. Có vẻ như cô đang ở một lễ hội nào đó, cô khẽ mỉm cười rồi cuộn tròn người lại trong chiếc chăn bông nép sát người nào mùi hương và hơi thở quen thuộc…Quên hết tất cả và ngủ yên như cô mèo nhỏ…
***************
-Mày có thể giúp tao…!!!Lần này tao chắc chắn.
Khuôn mặt có vẻ khốn khổ của chàng trai trong rất đàn ônng, anh ta cúi thấp đầu xuống vẻ hối lỗi nhìn cậu bạn ngồi ở ghế đối diện.
-Cậu muốn tôi giúp cậu?_Chàng trai có vẻ mặt tuấn tú nhưng ma mãnh vs ánh mắt sắc nhọn nhìn người bạn trước mặt có vẻ mỉa mai trong câu nói.
-Tại lúc đó tao chỉ ham vui…Tao không biết cô ấy lại có…Mày giúp tao lần này thôi. Tao nói với cô ấy nhưng cô ấy không chịu_Chàng trai trước vẻ mặt hớn hở chỉ chờ câu nói này của bạn là tuôn ra hết.
-Tôi nghĩ cậu nên xem lại mình đi. Cái gì mà lúc đó ham vui…Ham vui tới độ để cô ấy ở lại Đức mà đi khắp nơi vậy hả, trong lúc con bé còn có._Anh lắc đầu nhìn thằng bạn vẻ ngán ngẩm. Vừa sáng nay khi mới định dậy trổ tài nấu nướng cho cô thì cái thằng bạn không biết từ nước nào bay về nói phải giúp đỡ nó . Cuối cũng đi chỉ để lại co cô mảnh giấy…
-Bây giờ bố tao bắt phải dẫn cô ấy và nhóc con về …Nhưng cô ấy không chịu. Nếu cô ấy không chịu về thì ông già giết tao ra làm trăm mảnh…
-Lúc con bé cần cậu nhất sao cậu không nói vậy? Bây giờ để lão gia gia nhà cậu biết thì cậu lại mò đến đây xin xỏ…_anh đưa mắt khó chịu nhìn thằng bạn chẳng ra gifcuar mình.
-Lúc ấy chỉ là tao không biết cô ấy có thai. Đến khi đến đó mới biết vậy làm sao mà về được. Ông già chuyến này bảo nếu không được thì tao phai quay về công ty học làm tổng giám đốc…Còn nếu được…_Anh chàng cụp mắt xuống nói điều khó nói. Làm ra vẻ buồn nhưng thật ra trong lòng rất vui…
-Cậu định đem con bé về để thay cậu tiếp quản cái ông ty đó còn cậu thì được tha bổng chắc._Anh nhìn trừng thằng bạn, vẻ cảnh cáo.
-Thật ra thì cũng không phải tao chuyến này về luôn. Vì cậu nhóc lớn rồi mà cứ cái giấy khai sinh đính tên may vào là tao thấy ngứa mắt nên tao quyết định thay tên đổi họ cho cậu nhóc._anh chàng nó vs vẻ mặt có vẻ khí thế lắm…
-Cậu gặp con bé bao giờ?_Anh lắc đầu cười oái ăm…Anh biết cậu t không xấu chỉ có cái tật ra lúc nào cũng muốn đi ngao du trên biển. Yêu con bé kiểu gì mà một năm về một lần còn lại thì đi tất…Dấu bố cậu t chuyện có con để khỏi dính lứu đến cái công ty mà mình sắp được thừa hưởng. Hại anh vì nể tình thằng bạn nên phải làm giấy khai sinh cho mọt cậu nhóc không phải là con mình…
-Gặp tối qua! Tao bảo cô ấy về! Nhưng cô ấy lại bướng bỉnh…Khiến tối đó tao đứng lạnh ngoài hiên…_Mặt nhăn nhó anh bạn lại tiếp lời.
-…_anh hơi do dự nhìn thằng bạn.
-Tao hứa sau này không làm thế nữa! Nếu tao có làm thì mày cứ đánh vào đầu tao đến khi hả giận…
-Cậu nhớ đấy!_Anh đứng dậy. Ném hộp thuốc lá rỗng không về phía thằng bạn. Quay người bỏ ra ngoài cửa phóng xe lao vút đi…
*********************
Ánh nắng chiếu xuyên qua cửa kính và xèm cửa màu xanh tạo ra một màu dịu nhẹ chói vào mắt cô…Cô dịu mắt rồi từ từ mở mắt ra…
Cô với lấy chiếc đồng hồ bên cạnh và tờ lịch theo thói quen…”Hôm nay không đi làm” miệng cô lẩm bẩm…kéo chăn ra khỏi người cô ngáp ngắn ngáp dài uể oải…
Vừa đặt hân xuống đất thì cô lại tự động rụt chân lên quay mặt nhìn xung quanh nhìn cái gối bên cạnh, nhìn chiếc chăn nhăn nhó, nhìn ga trải giường quen thuộc của mình…OMG …Cô đang ở trên giường…
Cô mở to mắt cố nhớ lại chuyện tối qua…Tối qua cô nằm trên sooffa sao bây giờ lại nằm trên giường…
Cô vội lao vút xuống giường đi chậm vào phòng tắm…nhưng không có chỉ có hơi ấm bóc lên vì đã có người tắm truwocs đó, cái mùi sữa tắm oải hương thoang thoảng…
Cô đi xuống bếp trên cửa tủ lạnh có một hàng chử quen thuộc “CHúng ta sẽ nói chuyện”…Cô gỡ tờ giấy ra, nhìn trân vào đó rồi khẽ thở dài…Chuyện gì đến rồi sẽ đến…
Cô tự rót cho mình một cốc nước khi cổ hộng đã khô khốc.
“Reng….reng…” chuông cửa vang lên làm cô giật thót tim. Chẳng nhẽ anh quay lại…Tim cô đập nhanh…Cô đống cửa tủ lạnh lại…Hít vào thở ra…hít vào rồi thở ra…hít thở hít thở…
Cánh cửa mở bên ngoài là một người đàn ông trung niên trẻ hơn bố cô, với bộ áo vét trong lịch sự, đường may được cắt tỉa rất gọn gàn, vẻ mặt có vẻ rất giống…mỉm cười với cô…
-Phương Di!_ông ấy khàn giọng nói. Nụ cười nhẹ như gió thoãng…
-Chú là…!_Cô ngập ngừng…
-Chú Đức đây!!!_Ông gật đầu rồi lại mỉm cười vs cô.
-Chú mới về ạ!_Cô hơi giật mình…Sau đó lại mỉm cười đáp lại…
Chap36: Tiệm café Sắc tím và chàng bác sĩ tâm lí…
Ánh mắt kì lạ mang theo chút dư vị nỗi buồn của cô gái xinh đẹp nhìn ra xa xăm, như lúc này chỉ có mỗi mình cô mà thôi.
Cô mặc một chiếc váy trắng liền than đơn giản nhưng với kiểu tóc bối cao làm lộ chiếc cổ trắng ngần làm cô trở nên sang trọng mang vẻ tinh khiết đến kì lạ.
Cô ngồi một mình bên chiếc bàn tròn gần cửa sổ trong tiệm café có cái tên Sắc Tím. Khi nghe cái tên đó người ta sẽ dễ dàng đoán ra được cách bài trí của không gian nơi đây và dường như có thể đôi chút biết về tính cách của người chủ tiệm café này.
Nhưng người ta không thể đoán ra được và có lẽ sẽ bị bất ngờ bời khi nhìn thấy và biết về người chủ của tiệm café này…Đó là một người đàn ông. Anh năm nay vừa tròn 30 tuổi, khuôn mặt điển trai và vóc dáng cao lớn làm anh rất được mọi vị khách nữ chú ý.<
Giọng nói cứ lấp lửng bên tai cô: “Bố mẹ xin lỗi ! Bởi vì…”
*****************
Trong giấc ngủ cô cảm thấy mình được đi máy bay rồi cả người được đặt xuống một chỗ rất mềm mại rất ấm áp có mùi hương quen thuộc…Mùi hương ấy bao bộc lấy cô nhẹ nhàng cô khẽ động đậy rồi lại cảm giác có tiếng gì đó như tiếng trông cứ đánh thình thịch lúc nhanh lúc chậm. Có vẻ như cô đang ở một lễ hội nào đó, cô khẽ mỉm cười rồi cuộn tròn người lại trong chiếc chăn bông nép sát người nào mùi hương và hơi thở quen thuộc…Quên hết tất cả và ngủ yên như cô mèo nhỏ…
***************
-Mày có thể giúp tao…!!!Lần này tao chắc chắn.
Khuôn mặt có vẻ khốn khổ của chàng trai trong rất đàn ônng, anh ta cúi thấp đầu xuống vẻ hối lỗi nhìn cậu bạn ngồi ở ghế đối diện.
-Cậu muốn tôi giúp cậu?_Chàng trai có vẻ mặt tuấn tú nhưng ma mãnh vs ánh mắt sắc nhọn nhìn người bạn trước mặt có vẻ mỉa mai trong câu nói.
-Tại lúc đó tao chỉ ham vui…Tao không biết cô ấy lại có…Mày giúp tao lần này thôi. Tao nói với cô ấy nhưng cô ấy không chịu_Chàng trai trước vẻ mặt hớn hở chỉ chờ câu nói này của bạn là tuôn ra hết.
-Tôi nghĩ cậu nên xem lại mình đi. Cái gì mà lúc đó ham vui…Ham vui tới độ để cô ấy ở lại Đức mà đi khắp nơi vậy hả, trong lúc con bé còn có._Anh lắc đầu nhìn thằng bạn vẻ ngán ngẩm. Vừa sáng nay khi mới định dậy trổ tài nấu nướng cho cô thì cái thằng bạn không biết từ nước nào bay về nói phải giúp đỡ nó . Cuối cũng đi chỉ để lại co cô mảnh giấy…
-Bây giờ bố tao bắt phải dẫn cô ấy và nhóc con về …Nhưng cô ấy không chịu. Nếu cô ấy không chịu về thì ông già giết tao ra làm trăm mảnh…
-Lúc con bé cần cậu nhất sao cậu không nói vậy? Bây giờ để lão gia gia nhà cậu biết thì cậu lại mò đến đây xin xỏ…_anh đưa mắt khó chịu nhìn thằng bạn chẳng ra gifcuar mình.
-Lúc ấy chỉ là tao không biết cô ấy có thai. Đến khi đến đó mới biết vậy làm sao mà về được. Ông già chuyến này bảo nếu không được thì tao phai quay về công ty học làm tổng giám đốc…Còn nếu được…_Anh chàng cụp mắt xuống nói điều khó nói. Làm ra vẻ buồn nhưng thật ra trong lòng rất vui…
-Cậu định đem con bé về để thay cậu tiếp quản cái ông ty đó còn cậu thì được tha bổng chắc._Anh nhìn trừng thằng bạn, vẻ cảnh cáo.
-Thật ra thì cũng không phải tao chuyến này về luôn. Vì cậu nhóc lớn rồi mà cứ cái giấy khai sinh đính tên may vào là tao thấy ngứa mắt nên tao quyết định thay tên đổi họ cho cậu nhóc._anh chàng nó vs vẻ mặt có vẻ khí thế lắm…
-Cậu gặp con bé bao giờ?_Anh lắc đầu cười oái ăm…Anh biết cậu t không xấu chỉ có cái tật ra lúc nào cũng muốn đi ngao du trên biển. Yêu con bé kiểu gì mà một năm về một lần còn lại thì đi tất…Dấu bố cậu t chuyện có con để khỏi dính lứu đến cái công ty mà mình sắp được thừa hưởng. Hại anh vì nể tình thằng bạn nên phải làm giấy khai sinh cho mọt cậu nhóc không phải là con mình…
-Gặp tối qua! Tao bảo cô ấy về! Nhưng cô ấy lại bướng bỉnh…Khiến tối đó tao đứng lạnh ngoài hiên…_Mặt nhăn nhó anh bạn lại tiếp lời.
-…_anh hơi do dự nhìn thằng bạn.
-Tao hứa sau này không làm thế nữa! Nếu tao có làm thì mày cứ đánh vào đầu tao đến khi hả giận…
-Cậu nhớ đấy!_Anh đứng dậy. Ném hộp thuốc lá rỗng không về phía thằng bạn. Quay người bỏ ra ngoài cửa phóng xe lao vút đi…
*********************
Ánh nắng chiếu xuyên qua cửa kính và xèm cửa màu xanh tạo ra một màu dịu nhẹ chói vào mắt cô…Cô dịu mắt rồi từ từ mở mắt ra…
Cô với lấy chiếc đồng hồ bên cạnh và tờ lịch theo thói quen…”Hôm nay không đi làm” miệng cô lẩm bẩm…kéo chăn ra khỏi người cô ngáp ngắn ngáp dài uể oải…
Vừa đặt hân xuống đất thì cô lại tự động rụt chân lên quay mặt nhìn xung quanh nhìn cái gối bên cạnh, nhìn chiếc chăn nhăn nhó, nhìn ga trải giường quen thuộc của mình…OMG …Cô đang ở trên giường…
Cô mở to mắt cố nhớ lại chuyện tối qua…Tối qua cô nằm trên sooffa sao bây giờ lại nằm trên giường…
Cô vội lao vút xuống giường đi chậm vào phòng tắm…nhưng không có chỉ có hơi ấm bóc lên vì đã có người tắm truwocs đó, cái mùi sữa tắm oải hương thoang thoảng…
Cô đi xuống bếp trên cửa tủ lạnh có một hàng chử quen thuộc “CHúng ta sẽ nói chuyện”…Cô gỡ tờ giấy ra, nhìn trân vào đó rồi khẽ thở dài…Chuyện gì đến rồi sẽ đến…
Cô tự rót cho mình một cốc nước khi cổ hộng đã khô khốc.
“Reng….reng…” chuông cửa vang lên làm cô giật thót tim. Chẳng nhẽ anh quay lại…Tim cô đập nhanh…Cô đống cửa tủ lạnh lại…Hít vào thở ra…hít vào rồi thở ra…hít thở hít thở…
Cánh cửa mở bên ngoài là một người đàn ông trung niên trẻ hơn bố cô, với bộ áo vét trong lịch sự, đường may được cắt tỉa rất gọn gàn, vẻ mặt có vẻ rất giống…mỉm cười với cô…
-Phương Di!_ông ấy khàn giọng nói. Nụ cười nhẹ như gió thoãng…
-Chú là…!_Cô ngập ngừng…
-Chú Đức đây!!!_Ông gật đầu rồi lại mỉm cười vs cô.
-Chú mới về ạ!_Cô hơi giật mình…Sau đó lại mỉm cười đáp lại…
Chap36: Tiệm café Sắc tím và chàng bác sĩ tâm lí…
Ánh mắt kì lạ mang theo chút dư vị nỗi buồn của cô gái xinh đẹp nhìn ra xa xăm, như lúc này chỉ có mỗi mình cô mà thôi.
Cô mặc một chiếc váy trắng liền than đơn giản nhưng với kiểu tóc bối cao làm lộ chiếc cổ trắng ngần làm cô trở nên sang trọng mang vẻ tinh khiết đến kì lạ.
Cô ngồi một mình bên chiếc bàn tròn gần cửa sổ trong tiệm café có cái tên Sắc Tím. Khi nghe cái tên đó người ta sẽ dễ dàng đoán ra được cách bài trí của không gian nơi đây và dường như có thể đôi chút biết về tính cách của người chủ tiệm café này.
Nhưng người ta không thể đoán ra được và có lẽ sẽ bị bất ngờ bời khi nhìn thấy và biết về người chủ của tiệm café này…Đó là một người đàn ông. Anh năm nay vừa tròn 30 tuổi, khuôn mặt điển trai và vóc dáng cao lớn làm anh rất được mọi vị khách nữ chú ý.<
»Tag: Trang 72 - Mình thích cậu đồ rắc rối,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 