Mình thích cậu đồ rắc rối
a khi phát hiện đó không phải là xác chết. Cứ ngỡ nhỏ Son gọi cô đến để dọn dẹp cái xác cơ chứ…Hú vía…
Người kia bổng lật người một cái, cái tướng đau khổ khi nằm trên khuôn viên bó hẹp như vậy thật là buồn cười…
Ánh đèn vàng rọi vào khuôn mặt của người đó khi anh ta trở người…Cái sống mũi cao quen thuộc, hàng long mi dài và cong, hàng long mày khẽ nhíu lại không hài lòng cái gì đó và bờ môi nhếch lên bướng bỉnh, mấy sợi tóc trước phủ xuống gò má…Tất cả dần định hình…quá quen thuộc…quen thuộc đến nổi cô muốn bỏ chạy…
….
-Cậu đến rồi đấy à?_Giọng nói phía sau lưng cô cất lên.
-Cậu…_Cô quay người nhìn cô bạn mới bước từ cửa vào._Miệng lắp bắp.
-Tớ mới đi phòng vệ sinh._Son mỉm cười rồi chìa tay ra trước mặt cô.
-Đây này!_Cô đặt chiếc ví của mình vào tay cô bạn.
-Giao cậu cái đó!_Son quay người chỉ về phía người nằm trên sofa.
-Đừng đùa như vậy?_Cô khẽ nhăn mặt nhìn Son. Son là một người luôn nghiêm túc cô không nghĩ lần này cô ấy lại làm vậy.
-Tớ đâu phải đùa! Do cậu nên cậu ấy mới như vậy! Nên cậu tự lo liệu đi…_Son mỉm cười nhìn Di.
-Nhưng…_Cô định nói gì đó thì Son đã trả lại ví cho cô rồi mỉm cười bước ra khỏi cửa. Chỉ để lại một cậu:
-Tớ nghĩ! Hai cậu cần nói chuyện.
…
Cô lặng lẽ và bất lực nhìn anh chàng nằm trên sofa…Cái tướng anh vẫn vậy, không khác gì tám năm trước vẫn cái vẻ trẻ con và cực khổ khi nằm trên một chiếc ghế bó hẹp về chiều dài…Hình như anh có gầy đi thì phải…Cô lặng người…
“Phương Di…”_Giọng khàn ấm cất lên…
Cô giật mình tóm chặt lấy vạt áo. Quay lưng định bước đi…
“Đừng đi…”_Giọng anh nghẹn ngào…
Tay cô run run bám chặt vào lớp áo dạ dày côm…
Rất lâu sau không thấy anh nói thêm gì cô quay người lại…
Thì ra anh nằm mơ…Mơ mà cũng gọi tên cô ư…Ngốc quá…Cô run run đưa tay hạm vào hơi tóc bám vào má của anh hất chúng sang một bên…Đã lâu lắm…lâu lắm rồi cô không nhìn thấy anh, không gần anh như vậy và không được nghe giọng nói của anh…
Cô tham lam đưa ngón tay nhẹ chạm vào chóp mũi của anh sau đó vô thức di chuyển xuống khóe môi hơi nhếch lên của anh…nhón tay cô run run…khóe môi anh ấm nóng đến độ làm tim cô nhói lên như có hàng mũi kim nhỏ đâm vào…
Cô rụt tay lại. Quay người, giọt nước mắt cầm cự bao năm chảy ra…Anh bảo đợi anh về vậy mà khi anh về thì cô và anh mãi mãi không bao giờ có thể quay lại được…Tại sao anh lại đi lâu như vậy, tại sao lại bắt cô đợi quá lâu, tại sao lại cho cô chứng kiến gia đình hạnh phúc của anh…Tay cô run lên túm lấy miệng để cầm tiếng nấc phát ra…Cô vụt đứng dậy bước nhanh ra nhờ người nhân viên gọi một chiếc taxi và nhờ mấy người dìu anh ra xe.
Khi anh đã ngồi vào trong xe cô tư lự đứng giữ cửa taxi bên ngoài nhìn vào…
-Cô gì ơi! Lên xe đi chứ!_Bác tài sế hơi nhăn nhó vì khí lạnh tràn vào trong xe.
-Vâng!_Cô giật mình rồi gật đầu một cái rụt rè bước vào xe rồi đống cửa xe lại.
-Đi đâu hả cô?_Bác tài nhìn cô qua kính chiếc hậu rồi lại liếc sang anh đang say ngồi bên cạnh cô. Có lẽ bác nghĩ hai người là vợ chồng hay sao mà chỉ mỉm cười lắc đầu khi thấy anh cứ vong tay ôm lấy vai cô. Còn cô thì giật mình đẩy anh trúi đập đầu vào cửa kinh.
-Bác đi đến đường XX khu tập thể C._Cô lặng nhìn anh rồi nói khẽ. Quả thật ngoài nhà cô ra thì cô cũng chẳng biết cho anh ở chỗ nào.
-Vâng!_Bác tài gật đầu rồi cho xe chạy vút đi nhanh trên đường.
*************************
Khó khăn lắm cô mới đặt anh nằm lên trên giường được. Cũng may lúc đó bác tài phụ đưa anh lên chứ không thì cô cho anh ngủ dưới gara nhà xe của khu tập thể mất.
Cô cởi chiếc áo khoác ngoài ra móc vào tủ. Xong đưa tay lau mồ hôi rồi đi vào phòng tắm lấy chiếc khăn mặt trắng giặt sạch rồi đem vào phòng mình.
Người con trai nằm trên giường cô miệng vẫn lẩm bẩm cái gì đó rồi lại chìm vào giấc ngủ khi chiếc khăn nhẹ thấm vào mặt.
Cô đưa tay gơ chiếc cavat trên cổ anh ra, gỡ đôi giày xuống rồi lấy chăn đắp lại cho anh. Cô lặng người nhìn khuôn mặt trẻ con lúc này của anh. Không biết nên khóc hay nên cười…Cô lặng lặng bước đi trong lòng nặng trĩu…
“Em đừng đi có được không?”_Giọng ấm ấm của người con trai sau lưng nghẹn ngào cất lên. Cô chỉ lắc đầu cười cười rồi lại bước đi tiếp cứ nghĩ chắc anh đang nói mớ. Cho đến khi có vòng tay ôm lấy eo cô và mớ tóc dụi dụi vào cổ cô nhột nhột thì cô mới biết…Anh không nói mớ…
Anh đã tỉnh từ bao giờ…Khóe môi cô run run chỉ lắp bắp mỗi từ…
“Anh…”
Chap35: Có thể…
Tim cô nhói lên. Cái cảm giác vòng tay của anh đã được cô chôn sâu trong một góc nào đó lại hiện về rõ nét…Ấm áp và dịu dàng, có mùi thơm quen thuộc từ người anh tỏa ra, vòm ngực anh vẫn rắn chắc bướng bỉnh kiểu trẻ con như vậy mang đến cho cô cảm giác sợ hãi…
Cô khẽ rùng mình một cái cố gắng thoát khỏi vòng tay của anh nhưng tất cả mọi cố gắng chỉ là con số không. Anh ôm lấy cô quá chặt. Cô vùng vẫy rồi cố gằng từng chữ…
-Buông tôi ra…
-Em đừng đi…đừng đi được không?_Giọng anh nghẹn ngào như cầu khẩn, hơi thở nóng rực kèm theo hơi cồn nặng phả vào phía sau vành tai cô, cô có cảm giác tai mình đã bắt đầu đỏ lên.
Những sợi tóc con của anh chạm nhẹ vào tai cô nhột nhột…Cô thấy tim mình như bị úng thủy, không thở được…
-Buông tôi ra!_Cô cố gắng giữ bình tĩnh, gằng ra từng từ một. Hai tay cô nắm chặt vạt áo cố gắng không cho bản thân mình run lên…
-Anh đã bảo em chờ anh về…Anh đã cầu xin em nhớ điều đó…_Giọng anh có vẻ trách móc rồi lại nhỏ đi và tan vào hư vô nào đó…Anh đang nói với cô hay đang nói với chính bản thân mình…
-…_Cô không nói gì. Đồng từ mắt giật giật và khóe môi đỏ trắng bạch ra…
-Anh đã bảo hãy nhớ rằng anh luôn yêu em cho dù có cái sự thật chết thiệt nào đó đi chăng nữa…_Giọng nói anh có vẻ tức giận nhưng vẫn không dấu nổi sự h
Người kia bổng lật người một cái, cái tướng đau khổ khi nằm trên khuôn viên bó hẹp như vậy thật là buồn cười…
Ánh đèn vàng rọi vào khuôn mặt của người đó khi anh ta trở người…Cái sống mũi cao quen thuộc, hàng long mi dài và cong, hàng long mày khẽ nhíu lại không hài lòng cái gì đó và bờ môi nhếch lên bướng bỉnh, mấy sợi tóc trước phủ xuống gò má…Tất cả dần định hình…quá quen thuộc…quen thuộc đến nổi cô muốn bỏ chạy…
….
-Cậu đến rồi đấy à?_Giọng nói phía sau lưng cô cất lên.
-Cậu…_Cô quay người nhìn cô bạn mới bước từ cửa vào._Miệng lắp bắp.
-Tớ mới đi phòng vệ sinh._Son mỉm cười rồi chìa tay ra trước mặt cô.
-Đây này!_Cô đặt chiếc ví của mình vào tay cô bạn.
-Giao cậu cái đó!_Son quay người chỉ về phía người nằm trên sofa.
-Đừng đùa như vậy?_Cô khẽ nhăn mặt nhìn Son. Son là một người luôn nghiêm túc cô không nghĩ lần này cô ấy lại làm vậy.
-Tớ đâu phải đùa! Do cậu nên cậu ấy mới như vậy! Nên cậu tự lo liệu đi…_Son mỉm cười nhìn Di.
-Nhưng…_Cô định nói gì đó thì Son đã trả lại ví cho cô rồi mỉm cười bước ra khỏi cửa. Chỉ để lại một cậu:
-Tớ nghĩ! Hai cậu cần nói chuyện.
…
Cô lặng lẽ và bất lực nhìn anh chàng nằm trên sofa…Cái tướng anh vẫn vậy, không khác gì tám năm trước vẫn cái vẻ trẻ con và cực khổ khi nằm trên một chiếc ghế bó hẹp về chiều dài…Hình như anh có gầy đi thì phải…Cô lặng người…
“Phương Di…”_Giọng khàn ấm cất lên…
Cô giật mình tóm chặt lấy vạt áo. Quay lưng định bước đi…
“Đừng đi…”_Giọng anh nghẹn ngào…
Tay cô run run bám chặt vào lớp áo dạ dày côm…
Rất lâu sau không thấy anh nói thêm gì cô quay người lại…
Thì ra anh nằm mơ…Mơ mà cũng gọi tên cô ư…Ngốc quá…Cô run run đưa tay hạm vào hơi tóc bám vào má của anh hất chúng sang một bên…Đã lâu lắm…lâu lắm rồi cô không nhìn thấy anh, không gần anh như vậy và không được nghe giọng nói của anh…
Cô tham lam đưa ngón tay nhẹ chạm vào chóp mũi của anh sau đó vô thức di chuyển xuống khóe môi hơi nhếch lên của anh…nhón tay cô run run…khóe môi anh ấm nóng đến độ làm tim cô nhói lên như có hàng mũi kim nhỏ đâm vào…
Cô rụt tay lại. Quay người, giọt nước mắt cầm cự bao năm chảy ra…Anh bảo đợi anh về vậy mà khi anh về thì cô và anh mãi mãi không bao giờ có thể quay lại được…Tại sao anh lại đi lâu như vậy, tại sao lại bắt cô đợi quá lâu, tại sao lại cho cô chứng kiến gia đình hạnh phúc của anh…Tay cô run lên túm lấy miệng để cầm tiếng nấc phát ra…Cô vụt đứng dậy bước nhanh ra nhờ người nhân viên gọi một chiếc taxi và nhờ mấy người dìu anh ra xe.
Khi anh đã ngồi vào trong xe cô tư lự đứng giữ cửa taxi bên ngoài nhìn vào…
-Cô gì ơi! Lên xe đi chứ!_Bác tài sế hơi nhăn nhó vì khí lạnh tràn vào trong xe.
-Vâng!_Cô giật mình rồi gật đầu một cái rụt rè bước vào xe rồi đống cửa xe lại.
-Đi đâu hả cô?_Bác tài nhìn cô qua kính chiếc hậu rồi lại liếc sang anh đang say ngồi bên cạnh cô. Có lẽ bác nghĩ hai người là vợ chồng hay sao mà chỉ mỉm cười lắc đầu khi thấy anh cứ vong tay ôm lấy vai cô. Còn cô thì giật mình đẩy anh trúi đập đầu vào cửa kinh.
-Bác đi đến đường XX khu tập thể C._Cô lặng nhìn anh rồi nói khẽ. Quả thật ngoài nhà cô ra thì cô cũng chẳng biết cho anh ở chỗ nào.
-Vâng!_Bác tài gật đầu rồi cho xe chạy vút đi nhanh trên đường.
*************************
Khó khăn lắm cô mới đặt anh nằm lên trên giường được. Cũng may lúc đó bác tài phụ đưa anh lên chứ không thì cô cho anh ngủ dưới gara nhà xe của khu tập thể mất.
Cô cởi chiếc áo khoác ngoài ra móc vào tủ. Xong đưa tay lau mồ hôi rồi đi vào phòng tắm lấy chiếc khăn mặt trắng giặt sạch rồi đem vào phòng mình.
Người con trai nằm trên giường cô miệng vẫn lẩm bẩm cái gì đó rồi lại chìm vào giấc ngủ khi chiếc khăn nhẹ thấm vào mặt.
Cô đưa tay gơ chiếc cavat trên cổ anh ra, gỡ đôi giày xuống rồi lấy chăn đắp lại cho anh. Cô lặng người nhìn khuôn mặt trẻ con lúc này của anh. Không biết nên khóc hay nên cười…Cô lặng lặng bước đi trong lòng nặng trĩu…
“Em đừng đi có được không?”_Giọng ấm ấm của người con trai sau lưng nghẹn ngào cất lên. Cô chỉ lắc đầu cười cười rồi lại bước đi tiếp cứ nghĩ chắc anh đang nói mớ. Cho đến khi có vòng tay ôm lấy eo cô và mớ tóc dụi dụi vào cổ cô nhột nhột thì cô mới biết…Anh không nói mớ…
Anh đã tỉnh từ bao giờ…Khóe môi cô run run chỉ lắp bắp mỗi từ…
“Anh…”
Chap35: Có thể…
Tim cô nhói lên. Cái cảm giác vòng tay của anh đã được cô chôn sâu trong một góc nào đó lại hiện về rõ nét…Ấm áp và dịu dàng, có mùi thơm quen thuộc từ người anh tỏa ra, vòm ngực anh vẫn rắn chắc bướng bỉnh kiểu trẻ con như vậy mang đến cho cô cảm giác sợ hãi…
Cô khẽ rùng mình một cái cố gắng thoát khỏi vòng tay của anh nhưng tất cả mọi cố gắng chỉ là con số không. Anh ôm lấy cô quá chặt. Cô vùng vẫy rồi cố gằng từng chữ…
-Buông tôi ra…
-Em đừng đi…đừng đi được không?_Giọng anh nghẹn ngào như cầu khẩn, hơi thở nóng rực kèm theo hơi cồn nặng phả vào phía sau vành tai cô, cô có cảm giác tai mình đã bắt đầu đỏ lên.
Những sợi tóc con của anh chạm nhẹ vào tai cô nhột nhột…Cô thấy tim mình như bị úng thủy, không thở được…
-Buông tôi ra!_Cô cố gắng giữ bình tĩnh, gằng ra từng từ một. Hai tay cô nắm chặt vạt áo cố gắng không cho bản thân mình run lên…
-Anh đã bảo em chờ anh về…Anh đã cầu xin em nhớ điều đó…_Giọng anh có vẻ trách móc rồi lại nhỏ đi và tan vào hư vô nào đó…Anh đang nói với cô hay đang nói với chính bản thân mình…
-…_Cô không nói gì. Đồng từ mắt giật giật và khóe môi đỏ trắng bạch ra…
-Anh đã bảo hãy nhớ rằng anh luôn yêu em cho dù có cái sự thật chết thiệt nào đó đi chăng nữa…_Giọng nói anh có vẻ tức giận nhưng vẫn không dấu nổi sự h
»Tag: Trang 70 - Mình thích cậu đồ rắc rối,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 