Truyện Teen - Tình yêu là một lần cảm cúm
nó xuống đất rồi định bước đi. Ai ngờ Tiểu Báo lặng lẽ theo sau rồi bám chặt lấy chân cô.
Nó tưởng cô định đi, tưởng cô không còn cần nó nữa.
Tiểu Báo sợ hãi ôm chặt lấy chân Bảo Lam, nó không biết rằng những móng vuốt sắc nhọn của nó đã cào rách da cô. Bảo Lam kêu lên đau đớn, Ân Tá vội vàng ôm Tiểu Báo lại:
- Em đừng trách nó, nó không nhìn thấy gì cả, không biết là mình làm em bị thương. Nó rất thích em, hình như sợ mất em.
Nó chỉ đang cố hết sức để giữ cô lại.
Bảo Lam lại đón Tiểu Báo từ tay anh, bỗng dưng bật khóc nức nở,không thể nào nín được. Ân Tá vuốt tóc cô, dịu dàng như khi vuốt lông Tiểu Báo.
- Em có tâm sự gì hả?
- Thi thoảng cảm thấy mình là người thất bại, cả tình yêu lẫn công việc đều thất bại.
- Vậy sao? – Anh cười, cầm lên một hộp sô cô la khác, đưa cho cô. – Nếm thử cái này xem.
Bảo Lam lấy một viên bỏ vào miệng, vị đắng tan trên đầu lưỡi. Cô cau mài:
- Sao mà đắng thế... – Nhưng còn chưa nói xong, khi lớp vỏ đắng bên ngoài của viên sô cô la tan hết, một vị ngọt dịu dàng lan khắp miệng.
Mùi vị hạnh phúc tới mức khiến người ta phải rơi lệ.
- Ừm, chính là mùi vị này. – Cô thốt lên hài lòng.
Ân Tá xoa nhẹ lên mái tóc của cô.
- Thích không? Nó cũng giống như tình yêu của em, lúc bắt đầu thì đắng, nhưng sau đó sẽ tốt dần lên, khi em tìm thấy một người thích hợp và một cách yêu thích hợp.
- Ừm... – Cô hình như đã hiểu rồi, mặc kệ khóe mắt còn đang ướt, cô vẫn nhoẻn miệng cười rạng rỡ. Cô luôn như vậy, không biết rằng mình thu hút người khác chính bởi nụ cười trong sáng.
Ân Tá nhìn cô say đắm.
- Sao thế?
- Không có gì, không có gì. – Ân Tá vốn luôn lạnh lùng phát hiện mình nói quá nhiều trước mặt cô nhóc này, thi thoảng lại còn ngẩn ngơ, bất giác hai tai nóng bừng lên. Chuyện gì vậy nhỉ? Bảo Lam nghiêng đầu nhìn Ân Tá. Anh chàng này dịu dàng hơn rất nhiều so với tưởng tượng của cô, điểm tốt của anh chỉ dần dần bộc lộ ra sau khi tiếp xúc một thời gian dài. >Tình yêu là một lần cảm cúm - Chương 12
Hai người đều ôm tâm sự riêng của mình. Tiểu Báo nằm trong lòng Bảo Lam, thở đều đều, chìm đắm vào giấc mơ của riêng mình.
Vận may rồi cũng có ngày kết thúc. Không phải người nào cũng nhìn lầm người và có "kinh nghiệm" bị người đàn ông mà mình yêu tha thiết bỏ rơi; cũng không phải mọi người đều không cần phải dựa vào bố mẹ khi còn trẻ, luôn dũng cảm, kiên cường. Trắc trở chưa chắc đã là một liều thuốc tốt. Bảo Lam đã dần hiểu ra điều đó trong những khó khăn liên miên, nút thắt trong lòng cũng dần dần lỏng ra...
Ân Tá bảo một nhân viên nữ trong cửa hàng tìm mộtbộ quần áo ấm áp sạch sẽ cho Bảo Lam thay, còn đích thân pha cho cô một ly cacao nóng, đặt vào tay cô.
Cô như một đứa trẻ khó khăn lắm mới nắm được chút hơi ấm, sợ nóng, nhưng lại không nỡ buông tay ra, cẩn thận uống từng ngụm nhỏ. Anh dịu dàng bóp trán cho cô.
- Em bị sốt hả? – Đúng thật, trán hơi nóng. – Đúng là cô nhỏ yếu đuối. – Ân Tá thở dài, lấy ra một viên thuốc giảm sốt đưa cho cô, rồi lại sờ lên má cô, hình như đang lẩm bẩm điều gì đó.
- Bảo Lam là một cô bé cần có người khác thương yêu. – Anh nói. Ánh mắt anh lúc này như ánh mắt của một người anh trai, một người bố. Đây không phải lần đầu tiên Bảo Lam đọc được chữ "bố" trên người anh.
Vì sự chu đáo, dịu dàng và vững chãi của anh không giống như những chàng trai trẻ tuổi khác. Sự dịu dàng của anh là một ly cacao nóng, là một câu nói quan tâm, là một chỗ dựa vững chắc. Sự dịu dàng của anh luôn luôn rất hữu hiệu.
Một chàng trai như thế này chắc rất thích hợp để làm chồng.
Trong ánh sáng của buổi hoàng hôn, cô bắt đầu sốt nhẹ, ngốc nghếch nghĩ. Căn phòng trong cửa hàng sô cô la này được bài trí thật là ấm áp, sàn gỗ màu nâu đỏ và những vật dụng trong căn phòng đều tỏa mùi hương thoang thoảng. Cà phê đang sôi ùng ục trong ấm.
Nghe nói tối nay bão đổ bộ về đất liền, các nhân viên trong cửa hàng lần lượt ra về, cả cửa hàng trong phút chốc chỉ còn lại Bảo Lam và Ân Tá.
- Tối nay em ngủ ở phòng bên cạnh. – Ân Tá mở cửa căn phòng bên cạnh, Bảo Lam đi vào trong, thì ra ở đây còn một căn phòng khác, nhỏ hơn, chăn gối ngay ngắn, sạch sẽ, một ngọn đèn nhỏ khiến căn phòng càng trở nên đẹp hơn.
Chờ một chút, chỉ có một cái giường?
- Thế anh ngủ ở đâu. – Bỗng dưng nghĩ tới điều này, hai má cô đỏ hồng.
Ân Tá nhìn ra ngoài trời mưa mù mịt.
- Anh lái xe về, sáng mai tới đón em. Em cứ yên tâm ngủ một giấc đi.
- Một mình em hả? – Lời vừa nói ra, cô đã cảm thấy không ổn. Không ngủ một mình, chẳng nhẽ cô muốn Ân Tá ở lại đây cả đêm? Anh là con trai mà. Nhưng... Nghĩ tới việc phải ở một nơi xa lạ suốt một đêm, ngoài trời thì đang bão, cô lại thấy sợ hãi.
Anh nhận ra sự lo lắng của cô.
- Em sợ hả?
- Dạ... có một chút. – Cô cúi đầu nhìn đôi giày của mình. Gió ngoài cửa càng lúc càng lớn, tiếng cành cây gãy, tiếng biển quảng cáo bị gió thổi phát ra những âm thanh thật đáng sợ.
- Thưa các bạn, tâm cơn bão lần này đã đổ bộ vào đất liền... – Tín hiệu truyền hình trực tiếp trên tivi đột nhiên bị ngắt, màn hình biến thành hàng vạn những điểm nhỏ trắng đen nhấp nháy.
Chắc là dây dẫn bị gió thổi đứt. Bảo Lam bất giác lại lo lắng, lúc này Ân Tá lái xe về nhà liệu có nguy hiểm không? Vừa nãy trên tivi còn cảnh cáo mọi người không nên ra đường.
- Hay là anh ở lại đi? – Bảo Lam nghĩ ngợi. – Anh ngủ ở phòng này đi, em làm phiền anh quá rồi, ngủ ở sôfa ngoài phòng khách cũng được.
- Ừm, nhóc con ngoan thật. – Ân Tá nhét chiếc gối vào tay cô, đẩy cô tới sát mép giường, người anh áp sát vào người cô.
Gần quá, gần quá!
Có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, trong tiếng gào thét của gió bão, một sự dịu dàng len vào giữa hai người.
Bỗng dưng cô cảm thấy sẽ xảy ra điều gì đó, hai gò má đỏ ửng. Tới lúc định thần lại, Ân Tá đã nhoài
Nó tưởng cô định đi, tưởng cô không còn cần nó nữa.
Tiểu Báo sợ hãi ôm chặt lấy chân Bảo Lam, nó không biết rằng những móng vuốt sắc nhọn của nó đã cào rách da cô. Bảo Lam kêu lên đau đớn, Ân Tá vội vàng ôm Tiểu Báo lại:
- Em đừng trách nó, nó không nhìn thấy gì cả, không biết là mình làm em bị thương. Nó rất thích em, hình như sợ mất em.
Nó chỉ đang cố hết sức để giữ cô lại.
Bảo Lam lại đón Tiểu Báo từ tay anh, bỗng dưng bật khóc nức nở,không thể nào nín được. Ân Tá vuốt tóc cô, dịu dàng như khi vuốt lông Tiểu Báo.
- Em có tâm sự gì hả?
- Thi thoảng cảm thấy mình là người thất bại, cả tình yêu lẫn công việc đều thất bại.
- Vậy sao? – Anh cười, cầm lên một hộp sô cô la khác, đưa cho cô. – Nếm thử cái này xem.
Bảo Lam lấy một viên bỏ vào miệng, vị đắng tan trên đầu lưỡi. Cô cau mài:
- Sao mà đắng thế... – Nhưng còn chưa nói xong, khi lớp vỏ đắng bên ngoài của viên sô cô la tan hết, một vị ngọt dịu dàng lan khắp miệng.
Mùi vị hạnh phúc tới mức khiến người ta phải rơi lệ.
- Ừm, chính là mùi vị này. – Cô thốt lên hài lòng.
Ân Tá xoa nhẹ lên mái tóc của cô.
- Thích không? Nó cũng giống như tình yêu của em, lúc bắt đầu thì đắng, nhưng sau đó sẽ tốt dần lên, khi em tìm thấy một người thích hợp và một cách yêu thích hợp.
- Ừm... – Cô hình như đã hiểu rồi, mặc kệ khóe mắt còn đang ướt, cô vẫn nhoẻn miệng cười rạng rỡ. Cô luôn như vậy, không biết rằng mình thu hút người khác chính bởi nụ cười trong sáng.
Ân Tá nhìn cô say đắm.
- Sao thế?
- Không có gì, không có gì. – Ân Tá vốn luôn lạnh lùng phát hiện mình nói quá nhiều trước mặt cô nhóc này, thi thoảng lại còn ngẩn ngơ, bất giác hai tai nóng bừng lên. Chuyện gì vậy nhỉ? Bảo Lam nghiêng đầu nhìn Ân Tá. Anh chàng này dịu dàng hơn rất nhiều so với tưởng tượng của cô, điểm tốt của anh chỉ dần dần bộc lộ ra sau khi tiếp xúc một thời gian dài. >Tình yêu là một lần cảm cúm - Chương 12
Hai người đều ôm tâm sự riêng của mình. Tiểu Báo nằm trong lòng Bảo Lam, thở đều đều, chìm đắm vào giấc mơ của riêng mình.
Vận may rồi cũng có ngày kết thúc. Không phải người nào cũng nhìn lầm người và có "kinh nghiệm" bị người đàn ông mà mình yêu tha thiết bỏ rơi; cũng không phải mọi người đều không cần phải dựa vào bố mẹ khi còn trẻ, luôn dũng cảm, kiên cường. Trắc trở chưa chắc đã là một liều thuốc tốt. Bảo Lam đã dần hiểu ra điều đó trong những khó khăn liên miên, nút thắt trong lòng cũng dần dần lỏng ra...
Ân Tá bảo một nhân viên nữ trong cửa hàng tìm mộtbộ quần áo ấm áp sạch sẽ cho Bảo Lam thay, còn đích thân pha cho cô một ly cacao nóng, đặt vào tay cô.
Cô như một đứa trẻ khó khăn lắm mới nắm được chút hơi ấm, sợ nóng, nhưng lại không nỡ buông tay ra, cẩn thận uống từng ngụm nhỏ. Anh dịu dàng bóp trán cho cô.
- Em bị sốt hả? – Đúng thật, trán hơi nóng. – Đúng là cô nhỏ yếu đuối. – Ân Tá thở dài, lấy ra một viên thuốc giảm sốt đưa cho cô, rồi lại sờ lên má cô, hình như đang lẩm bẩm điều gì đó.
- Bảo Lam là một cô bé cần có người khác thương yêu. – Anh nói. Ánh mắt anh lúc này như ánh mắt của một người anh trai, một người bố. Đây không phải lần đầu tiên Bảo Lam đọc được chữ "bố" trên người anh.
Vì sự chu đáo, dịu dàng và vững chãi của anh không giống như những chàng trai trẻ tuổi khác. Sự dịu dàng của anh là một ly cacao nóng, là một câu nói quan tâm, là một chỗ dựa vững chắc. Sự dịu dàng của anh luôn luôn rất hữu hiệu.
Một chàng trai như thế này chắc rất thích hợp để làm chồng.
Trong ánh sáng của buổi hoàng hôn, cô bắt đầu sốt nhẹ, ngốc nghếch nghĩ. Căn phòng trong cửa hàng sô cô la này được bài trí thật là ấm áp, sàn gỗ màu nâu đỏ và những vật dụng trong căn phòng đều tỏa mùi hương thoang thoảng. Cà phê đang sôi ùng ục trong ấm.
Nghe nói tối nay bão đổ bộ về đất liền, các nhân viên trong cửa hàng lần lượt ra về, cả cửa hàng trong phút chốc chỉ còn lại Bảo Lam và Ân Tá.
- Tối nay em ngủ ở phòng bên cạnh. – Ân Tá mở cửa căn phòng bên cạnh, Bảo Lam đi vào trong, thì ra ở đây còn một căn phòng khác, nhỏ hơn, chăn gối ngay ngắn, sạch sẽ, một ngọn đèn nhỏ khiến căn phòng càng trở nên đẹp hơn.
Chờ một chút, chỉ có một cái giường?
- Thế anh ngủ ở đâu. – Bỗng dưng nghĩ tới điều này, hai má cô đỏ hồng.
Ân Tá nhìn ra ngoài trời mưa mù mịt.
- Anh lái xe về, sáng mai tới đón em. Em cứ yên tâm ngủ một giấc đi.
- Một mình em hả? – Lời vừa nói ra, cô đã cảm thấy không ổn. Không ngủ một mình, chẳng nhẽ cô muốn Ân Tá ở lại đây cả đêm? Anh là con trai mà. Nhưng... Nghĩ tới việc phải ở một nơi xa lạ suốt một đêm, ngoài trời thì đang bão, cô lại thấy sợ hãi.
Anh nhận ra sự lo lắng của cô.
- Em sợ hả?
- Dạ... có một chút. – Cô cúi đầu nhìn đôi giày của mình. Gió ngoài cửa càng lúc càng lớn, tiếng cành cây gãy, tiếng biển quảng cáo bị gió thổi phát ra những âm thanh thật đáng sợ.
- Thưa các bạn, tâm cơn bão lần này đã đổ bộ vào đất liền... – Tín hiệu truyền hình trực tiếp trên tivi đột nhiên bị ngắt, màn hình biến thành hàng vạn những điểm nhỏ trắng đen nhấp nháy.
Chắc là dây dẫn bị gió thổi đứt. Bảo Lam bất giác lại lo lắng, lúc này Ân Tá lái xe về nhà liệu có nguy hiểm không? Vừa nãy trên tivi còn cảnh cáo mọi người không nên ra đường.
- Hay là anh ở lại đi? – Bảo Lam nghĩ ngợi. – Anh ngủ ở phòng này đi, em làm phiền anh quá rồi, ngủ ở sôfa ngoài phòng khách cũng được.
- Ừm, nhóc con ngoan thật. – Ân Tá nhét chiếc gối vào tay cô, đẩy cô tới sát mép giường, người anh áp sát vào người cô.
Gần quá, gần quá!
Có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, trong tiếng gào thét của gió bão, một sự dịu dàng len vào giữa hai người.
Bỗng dưng cô cảm thấy sẽ xảy ra điều gì đó, hai gò má đỏ ửng. Tới lúc định thần lại, Ân Tá đã nhoài
»Tag: Trang 13 - Truyện Teen - Tình yêu là một lần cảm cúm,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác


Mr.Ngố 
