Truyện Teen - Tình yêu là một lần cảm cúm
... em... – Một cơn gió lớn thổi đến khiến cánh cửa kính ở đại sảnh vang lên loảng xoảng, cả người cô như rơi vào một kho đá lạnh buốt.
Lạnh lẽo, ấm ức, thất vọng.
Sống mũi cay cay, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên hai gò má lạnh buốt, giọng nói của anh xé rách cả cái lạnh và sự cô độc, khiến cô cảm thấy mình vẫn còn đang sống.Tình yêu là một lần cảm cúm - Chương 11
Ân Tá lúc này đang ngồi uống cacao nóng trong quán sô cô la mà mình mở, nghe thấy tiếng gió vù vù ở đầu dây bên kia, anh lên tiếng hỏi:
- Em đang ở đâu?
- Dưới lầu, không vào được nhà.
- Khóa hỏng rồi hả?
- Không, trong nhà có người... – Anh nghe thấy bên kia có tiếng khóc nho nhỏ, tiếng khóc hòa lẫn với tiếng gió rít vù vù. – Bởi vì họ đều ở nhà nên em không tiện vào.
Tiếng nói nghẹn ngào, tiếng khóc ấm ức như muốn xé tim anh ra. Anh chỉ cảm thấy tim mình đau nhói. Một đêm có bão cấp 8, từng hạt mưa lớn xối xả trút xuống. Sao cô lại ở ngoài một mình?
- Chờ ở đó, anh tới ngay. – Nói xong, Ân Tá vội vàng khoác áo khoác rồi lao ra khỏi cửa.
Mưa gió đua nhau gào thét. Khi đi qua biển, sóng biển không ngừng vỗ bờ, ở mấy khúc cua, suýt chút nữa thì xe anh lao xuống vực... Anh đang trên đường chạy tới với cô gái đó.
Cho tới khi thân hình gầy bé của cô xuất hiện trong tầm mắt anh. Cô run rẩy co mình trong đại sảnh rộng mênh mông, giống như một chú chim nhỏ không có nơi để về. Thấy anh tới, hai mắt cô ươn ướt, không rõ là nước mưa hay nước mắt. Anh không nhịn được lao tới ôm chầm lấy cô.
- Có lạnh không? – Anh dịu dàng hỏi, ôm chặt cô vào vòng tay của mình.
Anh muốn bảo vệ cô. Bảo vệ cô thật cẩn thận.
Vào lúc cái lạnh đã lên tới cực điểm, ý thức dần dần mất đi. Bảo Lam không nhớ rõ làm thế nào mà cô lại mặc áo khoác của Ân Tá, rồi được anh bế lên xe. Chiếc xe đi thẳng về tiệm sô cô la.
Tiệm sô cô la có tên "Hồi ức" này là một cửa hàng rất nổi tiếng trong thành phố, nghe nói ông chủ là một người nổi tiếng, rất đẹp trai, có thể đích thân làm ra những chiếc kẹo sô cô la dành cho khách hàng. Mỗi một loại sô cô la đều có tên riêng của nó.
"Margaret" là loại sô cô la có nhiều sữa, thích hợp với những cô gái nhỏ nhắn đáng yêu, ăn một miếng có cảm giác như đang được đắm mình trongtình yêu;
"Chú người gỗ ở Edinburgh", vị đắng nhưng lại khiến người ta không thể không thích, chuyên dành cho những người đang say đắm trong tình yêu
"Ánh sáng thành Viên" là sô cô la trắng, vị đậm, rất thơm, tràn đầy sức mạnh, dành cho những người có tâm hồn tự do và dũng cảm.
Một cửa hàng sang trọng, nghe nói chỉ có một số ít những người nổi tiếng hoặc thuộc giới thượng lưu mới có tư cách làm hội viên cao cấp ở cửa hàng này, mới có may mắn được nếm thử các loại sô cô la ở đây.
-... Chờ một chút. – Cô kéo nhẹ vạt áo anh, ghé vào tai anh thì thầm. – Em không phải là hội viên ở đây.
- Không sao, anh là chủ cửa hàng.
- Hả?
Anh kéo cô vào trong lúc mà cô vẫn còn đang kinh ngạc tột độ, quả nhiên, các nhân viên trong cửa hàng đều lễ phép cúi đầu chào anh.
- Chẳng phải mọi người nói ông chủ cửa hàng này là một người nổi tiếng sao? – Bảo Lam nhìn anh. – Anh là?
- Ngốc thế. Chỉ là tin đồn thôi. – Ân Tá dẫn cô vào phòng trong. Căn phòng này được bài trí rất trang nhã, thể hiện sự trầm ổn của một người đàn ông nhưng vẫn không bị "lạc mốt". – Em ngồi đi. – Anh lấy ra một hộp sô cô la rất đẹp từ trong tủ.
- Ăn thử xem.
Những viên sô cô la màu trắng tỏa hương thơm quyến rũ, chỉ mới nhìn đã biết chắc chắn là rất ngon. Cô thận trọng nhón một viên nhỏ cho vào miệng.
Đầu tiên là mùi sữa rất đậm tan trên đầu lưỡi, phảng phất như mùi nước hoa cao quý, in sâu vào lòng người, sau đó cô cảm thấy như có mùi thơm của hoa, hình như là mùi hoa hồng, nhưng cũng có cảm giác như mùi thơm nhẹ nhàng của bách hợp, hình như còn cả mùi hoa nhài, cảm giác thật kỳ diệu. Cô kinh ngạc ngẩng đầu lên, những buồn rầu lúc nãy đều đã tan biến hết.
- Vị này là...? Có phải mỗi loại sô cô la đều có tên phải không? – Cô hỏi.
- Tên thì chưa nói cho em biết được, mang về đi, coi như là lời xin lỗi anh dành cho em. – Sắc mặt của Ân Tá trở nên phức tạp, hình như bị bao bọc bởi một lớp sương mù dày đặc.
- ... Xin lỗi? – Bảo Lam không hiểu. – Anh làm gì có lỗi với em sao? Giúp em nhiều như vậy, em cảm ơn anh còn không kịp.
Anh lắc đầu, chỉ mỉm cười mà không nói gì.
Cô gái ngốc nghếch này vẫn không hiểu nguyên nhân vì sao anh lại đối xử với cô như thế. Nếu cô biết sự thực rồi, chỉ sợ cô sẽ không thèm nhìn anh lần nào nữa, chỉ muốn xé xác anh ra thành hàng ngàn mảnh.
Ân Tá chăm chú nhìn khuôn mặt cô, bất giác nghĩ, khuôn mặt này thật là đẹp.
Mềm mại, ấm áp, như một đóa hoa cúc nhỏ khiến ai cũng phải yêu mến.
- Meo... – Một chú mèo mướp nhỏ nằm dưới chân ghế salon lười nhác kêu lên một tiếng.
Ân Tá ôm nó lên. Nó rất nhỏ, chỉ bằng một nắm tay.
- Chú mèo đáng yêu quá, anh nuôi hả?
- Coi như là thế. Nó tên là Tiểu Báo, ngày trước cứ nằm ở trước cửa hàng anh không chịu đi, thế là giữ nó lại. – Ân Tá dùng tay chỉ nhẹ lên khuôn mặt nhỏ của nó. Tiểu Báo bị mù, hai con mắt hoàn toàn không nhìn thấy gì, ánh mắt nó trong sáng tới mức khiến người ta cảm thấy nó không thuộc về thế giới này. Nó không nhìn thấy Ân Tá, nhưng có thể nghe được giọng nói của anh, cảm nhận được ngón tay anh, bởi vậy nó cứ ra sức rúc vào lòng anh.
Ân Tá nói:
- Em thấy nó đấy, không cha không mẹ, lại không nhìn thấy gì, nhưng nó vẫn cố gắng để tồn tại. – Anh đặt Tiểu Báo vào tay Bảo Lam.
Tiểu Báo cảm nhận được hơi ấm từ tay Bảo Lam, bèn chầm chậm ngẩng đầu lên, nhìn cô.
Nó không nhìn thấy gì cả, nhưng hình như nó có linh cảm rất nhạy bén, thò cái chân nhỏ ra vẫy vẫy về phía cô. Một sinh mệnh nhỏ bé và yếu ớt cũng đang cố gắng để dành lấy một hơi ấm cho cuộc đời mình.
Bảo Lam sợ nó bị ngã bèn đặt
Lạnh lẽo, ấm ức, thất vọng.
Sống mũi cay cay, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên hai gò má lạnh buốt, giọng nói của anh xé rách cả cái lạnh và sự cô độc, khiến cô cảm thấy mình vẫn còn đang sống.Tình yêu là một lần cảm cúm - Chương 11
Ân Tá lúc này đang ngồi uống cacao nóng trong quán sô cô la mà mình mở, nghe thấy tiếng gió vù vù ở đầu dây bên kia, anh lên tiếng hỏi:
- Em đang ở đâu?
- Dưới lầu, không vào được nhà.
- Khóa hỏng rồi hả?
- Không, trong nhà có người... – Anh nghe thấy bên kia có tiếng khóc nho nhỏ, tiếng khóc hòa lẫn với tiếng gió rít vù vù. – Bởi vì họ đều ở nhà nên em không tiện vào.
Tiếng nói nghẹn ngào, tiếng khóc ấm ức như muốn xé tim anh ra. Anh chỉ cảm thấy tim mình đau nhói. Một đêm có bão cấp 8, từng hạt mưa lớn xối xả trút xuống. Sao cô lại ở ngoài một mình?
- Chờ ở đó, anh tới ngay. – Nói xong, Ân Tá vội vàng khoác áo khoác rồi lao ra khỏi cửa.
Mưa gió đua nhau gào thét. Khi đi qua biển, sóng biển không ngừng vỗ bờ, ở mấy khúc cua, suýt chút nữa thì xe anh lao xuống vực... Anh đang trên đường chạy tới với cô gái đó.
Cho tới khi thân hình gầy bé của cô xuất hiện trong tầm mắt anh. Cô run rẩy co mình trong đại sảnh rộng mênh mông, giống như một chú chim nhỏ không có nơi để về. Thấy anh tới, hai mắt cô ươn ướt, không rõ là nước mưa hay nước mắt. Anh không nhịn được lao tới ôm chầm lấy cô.
- Có lạnh không? – Anh dịu dàng hỏi, ôm chặt cô vào vòng tay của mình.
Anh muốn bảo vệ cô. Bảo vệ cô thật cẩn thận.
Vào lúc cái lạnh đã lên tới cực điểm, ý thức dần dần mất đi. Bảo Lam không nhớ rõ làm thế nào mà cô lại mặc áo khoác của Ân Tá, rồi được anh bế lên xe. Chiếc xe đi thẳng về tiệm sô cô la.
Tiệm sô cô la có tên "Hồi ức" này là một cửa hàng rất nổi tiếng trong thành phố, nghe nói ông chủ là một người nổi tiếng, rất đẹp trai, có thể đích thân làm ra những chiếc kẹo sô cô la dành cho khách hàng. Mỗi một loại sô cô la đều có tên riêng của nó.
"Margaret" là loại sô cô la có nhiều sữa, thích hợp với những cô gái nhỏ nhắn đáng yêu, ăn một miếng có cảm giác như đang được đắm mình trongtình yêu;
"Chú người gỗ ở Edinburgh", vị đắng nhưng lại khiến người ta không thể không thích, chuyên dành cho những người đang say đắm trong tình yêu
"Ánh sáng thành Viên" là sô cô la trắng, vị đậm, rất thơm, tràn đầy sức mạnh, dành cho những người có tâm hồn tự do và dũng cảm.
Một cửa hàng sang trọng, nghe nói chỉ có một số ít những người nổi tiếng hoặc thuộc giới thượng lưu mới có tư cách làm hội viên cao cấp ở cửa hàng này, mới có may mắn được nếm thử các loại sô cô la ở đây.
-... Chờ một chút. – Cô kéo nhẹ vạt áo anh, ghé vào tai anh thì thầm. – Em không phải là hội viên ở đây.
- Không sao, anh là chủ cửa hàng.
- Hả?
Anh kéo cô vào trong lúc mà cô vẫn còn đang kinh ngạc tột độ, quả nhiên, các nhân viên trong cửa hàng đều lễ phép cúi đầu chào anh.
- Chẳng phải mọi người nói ông chủ cửa hàng này là một người nổi tiếng sao? – Bảo Lam nhìn anh. – Anh là?
- Ngốc thế. Chỉ là tin đồn thôi. – Ân Tá dẫn cô vào phòng trong. Căn phòng này được bài trí rất trang nhã, thể hiện sự trầm ổn của một người đàn ông nhưng vẫn không bị "lạc mốt". – Em ngồi đi. – Anh lấy ra một hộp sô cô la rất đẹp từ trong tủ.
- Ăn thử xem.
Những viên sô cô la màu trắng tỏa hương thơm quyến rũ, chỉ mới nhìn đã biết chắc chắn là rất ngon. Cô thận trọng nhón một viên nhỏ cho vào miệng.
Đầu tiên là mùi sữa rất đậm tan trên đầu lưỡi, phảng phất như mùi nước hoa cao quý, in sâu vào lòng người, sau đó cô cảm thấy như có mùi thơm của hoa, hình như là mùi hoa hồng, nhưng cũng có cảm giác như mùi thơm nhẹ nhàng của bách hợp, hình như còn cả mùi hoa nhài, cảm giác thật kỳ diệu. Cô kinh ngạc ngẩng đầu lên, những buồn rầu lúc nãy đều đã tan biến hết.
- Vị này là...? Có phải mỗi loại sô cô la đều có tên phải không? – Cô hỏi.
- Tên thì chưa nói cho em biết được, mang về đi, coi như là lời xin lỗi anh dành cho em. – Sắc mặt của Ân Tá trở nên phức tạp, hình như bị bao bọc bởi một lớp sương mù dày đặc.
- ... Xin lỗi? – Bảo Lam không hiểu. – Anh làm gì có lỗi với em sao? Giúp em nhiều như vậy, em cảm ơn anh còn không kịp.
Anh lắc đầu, chỉ mỉm cười mà không nói gì.
Cô gái ngốc nghếch này vẫn không hiểu nguyên nhân vì sao anh lại đối xử với cô như thế. Nếu cô biết sự thực rồi, chỉ sợ cô sẽ không thèm nhìn anh lần nào nữa, chỉ muốn xé xác anh ra thành hàng ngàn mảnh.
Ân Tá chăm chú nhìn khuôn mặt cô, bất giác nghĩ, khuôn mặt này thật là đẹp.
Mềm mại, ấm áp, như một đóa hoa cúc nhỏ khiến ai cũng phải yêu mến.
- Meo... – Một chú mèo mướp nhỏ nằm dưới chân ghế salon lười nhác kêu lên một tiếng.
Ân Tá ôm nó lên. Nó rất nhỏ, chỉ bằng một nắm tay.
- Chú mèo đáng yêu quá, anh nuôi hả?
- Coi như là thế. Nó tên là Tiểu Báo, ngày trước cứ nằm ở trước cửa hàng anh không chịu đi, thế là giữ nó lại. – Ân Tá dùng tay chỉ nhẹ lên khuôn mặt nhỏ của nó. Tiểu Báo bị mù, hai con mắt hoàn toàn không nhìn thấy gì, ánh mắt nó trong sáng tới mức khiến người ta cảm thấy nó không thuộc về thế giới này. Nó không nhìn thấy Ân Tá, nhưng có thể nghe được giọng nói của anh, cảm nhận được ngón tay anh, bởi vậy nó cứ ra sức rúc vào lòng anh.
Ân Tá nói:
- Em thấy nó đấy, không cha không mẹ, lại không nhìn thấy gì, nhưng nó vẫn cố gắng để tồn tại. – Anh đặt Tiểu Báo vào tay Bảo Lam.
Tiểu Báo cảm nhận được hơi ấm từ tay Bảo Lam, bèn chầm chậm ngẩng đầu lên, nhìn cô.
Nó không nhìn thấy gì cả, nhưng hình như nó có linh cảm rất nhạy bén, thò cái chân nhỏ ra vẫy vẫy về phía cô. Một sinh mệnh nhỏ bé và yếu ớt cũng đang cố gắng để dành lấy một hơi ấm cho cuộc đời mình.
Bảo Lam sợ nó bị ngã bèn đặt
»Tag: Trang 12 - Truyện Teen - Tình yêu là một lần cảm cúm,Truyện Teen »
» Bạn Đã Xem Chưa?
► 2014-06-03 / 13:40:40
► 2014-06-03 / 13:40:35
Khác



Mr.Ngố 