Tiểu Thuyết Hay - Vì Sao Đông Ấm Full Chap
i này đã hoàn toàn mất hết hy vọng.
Có lẽ, nhưng đã chẳng còn gì để nói nữa rồi…em sẽ coi anh như một bóng hình đã xen vào cuộc đời em suốt sáu năm, quét đi tất cả những mảng màu xám xịt, với anh, chỉ giữ lại đơn thuần sáu năm kia, để sau này ngày nào đó nhớ lại, sẽ mỉm cười, như vậy cũng đủ rồi.
Ngày hôm sau, bắt đầu lục tục thu dọn một ít hành lý, cô nói sẽ đích thân tới đón, nhưng tôi nghĩ sáu năm ở đây cũng có đến cả trăm cả ngàn thứ lỉnh kỉnh, thực sự một chiếc xe không chở hết được, cho nên nhân lúc còn thời gian rảnh rỗi đem soạn lại, thứ vô dụng thì thẳng tay vứt luôn, nếu còn có ích thì đi quyên góp cho giáo hội.
Dụng cụ vẽ có lẽ sau này không cần nữa, bởi tự mình cũng cảm thấy gần đây vẽ càng lúc càng khó khăn; một đống đĩa hình của Christine, quyên góp thôi, giáo hội chắc cũng gần thiên đường; gấu bông, à, quà sinh nhật Phác Tranh tặng, lớn quá, không biết vứt đi có bị mắng không nữa; găng tay màu phấn hồng cô tặng, dường như hơi trẻ con, tặng cho đứa bé nào ở giáo hội luôn cho rồi…Sửa soạn qua lại được chừng hai mươi phút, mà thực ra nhoáng một cái đã tới đáy tủ quần áo để lộ ra một chiếc áo, nhíu mày cầm lên…Thật xa lạ, một chiếc áo vest màu đen tuyền, không có hoa văn hay họa tiết gì đặc biệt, thương hiệu lớn nên chắc là đắt tiền lắm…
… Ký ức mơ mồ, một cơn mưa xối xả, ngã tư đường bụi bặm, không sao nhớ được đường về, đứng dưới mưa hai tiếng liền rốt cuộc thể lực cũng không chịu nổi mã ngã xuống, khi ấy mơ hồ nhớ rằng có ai đó ôm lấy mình, rồi đưa tới bệnh viện… (A Tuyết: là anh ý rồi :”>)
Chiếc áo này hẳn là của người ấy để lại, đắp lên người tôi mà quên lấy về… nghĩ ngợi một hồi quyết định để lại vào trong tủ quần áo, lại vô tình nhận ra trong túi áo bên phải hình như có cái gì đó, dừng lại một chút vẫn không kìm được tò mò lôi ra, là mấy tờ Euro và hai cái thẻ tín dụng… người ấy có phải bất cẩn quá không, còn có một tờ giấy được gấp rất gọn gàng, nghĩ một chút rồi cũng mở ra…
“…quảng trường Châtelet (A Tuyết: =.=” đa tạ ss Charon), buổi chiều mùa hè, đài phun nước, chim bồ câu, người đi đường, quán cà phê ngoài trời…”
Chương 24
Mấy ngày sau đó bề bộn nhiều việc, giáo sư Bernard của môn tâm lý học vẫn muốn khuyên tôi ở lại đại học René Descartes tiếp tục đào tạo chuyên sâu, tất nhiên là tôi cũng kiên trì cự tuyệt, đã nhận lời cô rồi thì không nên đổi ý. Giữa trưa giành ra một chút thời gian chạy tới phòng trưng bày của cung điện để xem triển lãm tranh, cái việc nhàn nhã này trước kia cũng làm không ít, hôm qua nghe nói trong các tác phẩm trưng bày sẽ có một bức của Monet thời kỳ đầu, cứ phập phồng háo hức cả một đêm, bởi tôi rất yêu thích Monet. Từ phòng triển lãm đi ra đã là năm giờ chiều, theo lối cũ mà về, khu vực này tập trung một lượng lớn các quán cà phê cao cấpvà bar chính thống, dạo trước Christine thích uống rượu, tôi cũng từng đi theo mấy lần, giờ phút này không biết vì sao nhìn thấy quán bar trước mắt lại rất muốn vào mua rượu, cho dù tâm trạng mình lúc này thực bình tĩnh cũng thực rõ ràng, cho dù biết rõ rằng mình không thể uống được rượu.
Lúc này trong bar chỉ có lác đác vài người, ngoài mấy bartender(A Tuyết: là người pha chế rượu ấy, từ này vẫn được dùng nguyên gốc thế này :">) và bồi bàn, chỉ có vài ba gã khách quen không biết vì sao ban ngày ban mặt đi uống rượu cũng như tôi. Ngồi trên chiếc ghế cao gọi một ly Martini, loại này rất dễ say, mà cũng rất mau tỉnh.
“Người Trung Quốc? Hay người Nhật Bản?” – Bartender rót rượu cho tôi là một thanh niên ngoại quốc tóc nâu mắt xanh.
“Người Trung Quốc.”
“Hey! Ông chủ của chúng tôi cũng là người Trung Quốc đấy.”
Tôi liếc mắt nhìn anh ta một cái cũng chẳng trả lời, chuyện này có gì lạ đâu.
“Jeff, đến từ Mexico.” – Như không để ý tôi trầm mặc ra sao, vẫn nhiệt tình tự giới thiệu với tôi.
“Anatasia.” - Ở nước ngoài tôi rất ít khi dùng ba chữ ‘Giản An Kiệt’.
“Dành cho Anatasia xinh đẹp.” – Jeff lập tức pha một ly Tequila Mexico đưa đến trước mặt tôi – “Cô có một đôi mắt đẹp động lòng người, rất động lòng.”
“Cám ơn.”
“Không thích sao?” – Một lúc lâu sau Jeff thấy tôi không có ý định uống rượu bèn lên tiếng hỏi.
“Không, không phải.” – Tôi cười ảm đạm – “Tôi không uống được rượu.”
Mắt Jeff thoáng cái trợn to – “Trời ạ! Tiểu thư cô không uống được rượu mà cũng vào bar sao?” – Phản ứng của Jeff rất phóng đại, mà cũng thật buồn cười.
Tôi cười – “À ừ, cho nên tôi cũng định đi đây.” – Thực ra lúc nãy đi vào cũng chỉ là tùy hứng mà thôi, cũng không phải thực lòng muốn uống rượu, chỉ muốn thử cảm giác say rượu, mà tiếp tục cũng chỉ làm chuyện vô bổ.
“Tôi nghĩ tôi có thể pha cho cô một ly không cồn.” – Jeff đề nghị.
“Đấy đâu phải là rượu.”
“Có lý.
…Anatasia…” – Anh ta bỗng như nhớ ra điều gì – “Anatasia cái tên này hình như tôi nghe ở đâu rồi…” – Trầm tư một lát – “Có lần ông chủ say rượu…” (A Tuyết: dự cảm… dự cảm nha…)
“Tôi nghĩ cái tên Anatasia này cũng không ít người dùng…” – Tên người nước ngoài đảo tới đảo lui cũng chỉ có vậy.
“Ừ, cũng phải.” – Jeff tỏ vẻ đồng ý.
“Cám ơn ly rượu của anh.” – Nhấp một ngụm coi như phép lịch sự tối thiểu, đặt tiền lên mặt quầy rồi đứng dậy rời đi.
“Quý cô Anatasia, lần sau tới tôi sẽ mời cô nước trái cây.” – Tiếng nói trong sáng của Jeff từ phía sau truyền tới.
Lần sau? Tôi nghĩ tôi hẳn sẽ không đến nữa.
*****************************
Tiếng chuông nhà thờ vang lên, đánh động một bầy chim câu trắng trên quảng trường. Ánh mắt nhìn theo chúng, lướt qua mấy ngọn tháp theo phong cách Gothic, giờ phút này tự dưng tôi rất muốn tự do đi tham quan Paris, một mình.
Có lẽ, nhưng đã chẳng còn gì để nói nữa rồi…em sẽ coi anh như một bóng hình đã xen vào cuộc đời em suốt sáu năm, quét đi tất cả những mảng màu xám xịt, với anh, chỉ giữ lại đơn thuần sáu năm kia, để sau này ngày nào đó nhớ lại, sẽ mỉm cười, như vậy cũng đủ rồi.
Ngày hôm sau, bắt đầu lục tục thu dọn một ít hành lý, cô nói sẽ đích thân tới đón, nhưng tôi nghĩ sáu năm ở đây cũng có đến cả trăm cả ngàn thứ lỉnh kỉnh, thực sự một chiếc xe không chở hết được, cho nên nhân lúc còn thời gian rảnh rỗi đem soạn lại, thứ vô dụng thì thẳng tay vứt luôn, nếu còn có ích thì đi quyên góp cho giáo hội.
Dụng cụ vẽ có lẽ sau này không cần nữa, bởi tự mình cũng cảm thấy gần đây vẽ càng lúc càng khó khăn; một đống đĩa hình của Christine, quyên góp thôi, giáo hội chắc cũng gần thiên đường; gấu bông, à, quà sinh nhật Phác Tranh tặng, lớn quá, không biết vứt đi có bị mắng không nữa; găng tay màu phấn hồng cô tặng, dường như hơi trẻ con, tặng cho đứa bé nào ở giáo hội luôn cho rồi…Sửa soạn qua lại được chừng hai mươi phút, mà thực ra nhoáng một cái đã tới đáy tủ quần áo để lộ ra một chiếc áo, nhíu mày cầm lên…Thật xa lạ, một chiếc áo vest màu đen tuyền, không có hoa văn hay họa tiết gì đặc biệt, thương hiệu lớn nên chắc là đắt tiền lắm…
… Ký ức mơ mồ, một cơn mưa xối xả, ngã tư đường bụi bặm, không sao nhớ được đường về, đứng dưới mưa hai tiếng liền rốt cuộc thể lực cũng không chịu nổi mã ngã xuống, khi ấy mơ hồ nhớ rằng có ai đó ôm lấy mình, rồi đưa tới bệnh viện… (A Tuyết: là anh ý rồi :”>)
Chiếc áo này hẳn là của người ấy để lại, đắp lên người tôi mà quên lấy về… nghĩ ngợi một hồi quyết định để lại vào trong tủ quần áo, lại vô tình nhận ra trong túi áo bên phải hình như có cái gì đó, dừng lại một chút vẫn không kìm được tò mò lôi ra, là mấy tờ Euro và hai cái thẻ tín dụng… người ấy có phải bất cẩn quá không, còn có một tờ giấy được gấp rất gọn gàng, nghĩ một chút rồi cũng mở ra…
“…quảng trường Châtelet (A Tuyết: =.=” đa tạ ss Charon), buổi chiều mùa hè, đài phun nước, chim bồ câu, người đi đường, quán cà phê ngoài trời…”
Chương 24
Mấy ngày sau đó bề bộn nhiều việc, giáo sư Bernard của môn tâm lý học vẫn muốn khuyên tôi ở lại đại học René Descartes tiếp tục đào tạo chuyên sâu, tất nhiên là tôi cũng kiên trì cự tuyệt, đã nhận lời cô rồi thì không nên đổi ý. Giữa trưa giành ra một chút thời gian chạy tới phòng trưng bày của cung điện để xem triển lãm tranh, cái việc nhàn nhã này trước kia cũng làm không ít, hôm qua nghe nói trong các tác phẩm trưng bày sẽ có một bức của Monet thời kỳ đầu, cứ phập phồng háo hức cả một đêm, bởi tôi rất yêu thích Monet. Từ phòng triển lãm đi ra đã là năm giờ chiều, theo lối cũ mà về, khu vực này tập trung một lượng lớn các quán cà phê cao cấpvà bar chính thống, dạo trước Christine thích uống rượu, tôi cũng từng đi theo mấy lần, giờ phút này không biết vì sao nhìn thấy quán bar trước mắt lại rất muốn vào mua rượu, cho dù tâm trạng mình lúc này thực bình tĩnh cũng thực rõ ràng, cho dù biết rõ rằng mình không thể uống được rượu.
Lúc này trong bar chỉ có lác đác vài người, ngoài mấy bartender(A Tuyết: là người pha chế rượu ấy, từ này vẫn được dùng nguyên gốc thế này :">) và bồi bàn, chỉ có vài ba gã khách quen không biết vì sao ban ngày ban mặt đi uống rượu cũng như tôi. Ngồi trên chiếc ghế cao gọi một ly Martini, loại này rất dễ say, mà cũng rất mau tỉnh.
“Người Trung Quốc? Hay người Nhật Bản?” – Bartender rót rượu cho tôi là một thanh niên ngoại quốc tóc nâu mắt xanh.
“Người Trung Quốc.”
“Hey! Ông chủ của chúng tôi cũng là người Trung Quốc đấy.”
Tôi liếc mắt nhìn anh ta một cái cũng chẳng trả lời, chuyện này có gì lạ đâu.
“Jeff, đến từ Mexico.” – Như không để ý tôi trầm mặc ra sao, vẫn nhiệt tình tự giới thiệu với tôi.
“Anatasia.” - Ở nước ngoài tôi rất ít khi dùng ba chữ ‘Giản An Kiệt’.
“Dành cho Anatasia xinh đẹp.” – Jeff lập tức pha một ly Tequila Mexico đưa đến trước mặt tôi – “Cô có một đôi mắt đẹp động lòng người, rất động lòng.”
“Cám ơn.”
“Không thích sao?” – Một lúc lâu sau Jeff thấy tôi không có ý định uống rượu bèn lên tiếng hỏi.
“Không, không phải.” – Tôi cười ảm đạm – “Tôi không uống được rượu.”
Mắt Jeff thoáng cái trợn to – “Trời ạ! Tiểu thư cô không uống được rượu mà cũng vào bar sao?” – Phản ứng của Jeff rất phóng đại, mà cũng thật buồn cười.
Tôi cười – “À ừ, cho nên tôi cũng định đi đây.” – Thực ra lúc nãy đi vào cũng chỉ là tùy hứng mà thôi, cũng không phải thực lòng muốn uống rượu, chỉ muốn thử cảm giác say rượu, mà tiếp tục cũng chỉ làm chuyện vô bổ.
“Tôi nghĩ tôi có thể pha cho cô một ly không cồn.” – Jeff đề nghị.
“Đấy đâu phải là rượu.”
“Có lý.
…Anatasia…” – Anh ta bỗng như nhớ ra điều gì – “Anatasia cái tên này hình như tôi nghe ở đâu rồi…” – Trầm tư một lát – “Có lần ông chủ say rượu…” (A Tuyết: dự cảm… dự cảm nha…)
“Tôi nghĩ cái tên Anatasia này cũng không ít người dùng…” – Tên người nước ngoài đảo tới đảo lui cũng chỉ có vậy.
“Ừ, cũng phải.” – Jeff tỏ vẻ đồng ý.
“Cám ơn ly rượu của anh.” – Nhấp một ngụm coi như phép lịch sự tối thiểu, đặt tiền lên mặt quầy rồi đứng dậy rời đi.
“Quý cô Anatasia, lần sau tới tôi sẽ mời cô nước trái cây.” – Tiếng nói trong sáng của Jeff từ phía sau truyền tới.
Lần sau? Tôi nghĩ tôi hẳn sẽ không đến nữa.
*****************************
Tiếng chuông nhà thờ vang lên, đánh động một bầy chim câu trắng trên quảng trường. Ánh mắt nhìn theo chúng, lướt qua mấy ngọn tháp theo phong cách Gothic, giờ phút này tự dưng tôi rất muốn tự do đi tham quan Paris, một mình.
»Tag: Trang 27 - Tiểu Thuyết Hay - Vì Sao Đông Ấm Full Chap, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 