Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
trong trường đại học, là con đường tốt nhất củng cố quan hệ giữ tôi và Văn Hạo, cũng là tương lai rất tốt cho tôi.
Thế là tôi kìm nén lại ý muốn phản đối từ trong nội tâm: “Vậy, mình thuê nhà ở khu đô thị của Hàn Văn Hinh.”
Văn Hạo nghe xong, vui mừng hớn hở: “Việc này giao cho anh, em không phải phải về nhà sao? Đợi em lên có thể chuyển vào nhà mới của chúng ta rồi!”
Tôi gật gật đầu, không hề nói suy nghĩ thực sự của tôi về việc thi tiến sỹ, vì trước mắt tôi vẫn dao động, không biết nên đi theo con đường rộng đã mở ra trước mắt hay í on đường nhỏ thần bí nhưng hấp dẫn kia, quyết định này ảnh hưởng cả cuộc đời tôi, tôi thật khó quyết định.
Về nhà, tôi hỏi ý kiến bố mẹ về vấn đề học tiếp nghiên cứu sinh – Tiến sỹ hay đi làm. Họ không biết quan hệ của tôi và Văn Hạo nên thoải mái nói cả hai phương hướng đó đều được, vấn đề là tôi có thực sự hứng thú với học thuật, có quyết tâm kiên trì tiếp không.
Nhưng bố lại đùa thêm vài câu: “Làm tiến sỹ đương nhiên là lựa chọn khó khăn hơn, còn chưa nói mọi người bây giờ coi nữ tiến sỹ là loại giới tính thứ ba ngoài hai loại nam, nữ, hoàn thành toàn bộ luận văn tiến sỹ khó hơn nhiều so với tốt nghiệp thạc sỹ, rất nhiều người nghiên cứu năm năm thậm chí tám năm .vẫn chưa lấy được bằng tiến sỹ. Không cần nói đến việc hy sinh cuộc sống cá nhân trong thời gian này, có thể chịu đựng được sự cô độc hay không mới là mấu chốt. Khả Khả tương lai làm nghiên cứu sinh chắc chắn cũng sẽ như vậy. Bố mẹ không đặt ra yêu cầu quá cao cho con gái, đơn giản, bình an, hạnh phúc cũng là đủ rồi.”
Tôi hiểu ra ẩn ý của bố, ông sợ con gái yêu quá chú ý vào việc học, để lỡ hạnh phúc cả đời mình. Nhưng tôi tạm thời chưa định kể với họ việc của Văn Hạo, dù sao việc lần chia tay trước cũng ảnh hưởng đến họ, tôi vẫn hổ thẹn trong lòng, tất cả đợi sau khi bảo vệ thạc sỹ xong rồi tính.
Những ngày thoải mái ở nhà qua mau, Văn Hạo liên tục nhắn tin, khéo léo giục tôi về trường, nói đã tìm được nhà thích hợp, đã mấy ngày nay trang trí và chuyển nhà, giờ chỉ đợi nữ chủ nhân vào ở thôi.
Dù trời nắng to, tôi lên tàu, đến thẳng thành phố nổi tiếng với biệt danh “lò lửa”, đi thẳng đến khu đô thị nơi tôi đã đến đó không biết bao nhiêu lần.
Văn Hạo đợi tôi ở cổng khu đô thị, sau đó kéo tay tôi vào trong. Cuối khu đô thị là một hàng lan can bao quanh bằng sắt màu đen, hoa khiên ngưu leo kín, trên màu xanh lục của cả mảng tường điểm xuyết bông hoa màu đỏ, tím như một tấm vải hoa diễm lệ, Văn Hạo chỉ tòa nhà trước lan can bao quanh: “Là ở đây”.
Tôi vui mừng, cảm động nhìn anh.
Lên tầng 3, tôi nhảy cẫng lên khi anh mở cửa căn hộ. Đây đúng là căn hộ nhỏ còn đẹp hơn nhà của Hàn Văn Hinh! Phòng khách nhỏ, hai giá sách lớn chiếm cứ nửa mặt tường, sách của Văn Hạo đều đã xếp lên, trước nửa mặt tường xếp một bàn máy tính hình L, có thể đồng thời đặt một chiếc máy tính bàn và một laptop, đối diện có một chiếc ghế sofa bọc vải lớn dành cho ba người ngồi.
Tuyệt hơn là phòng khách và phòng ngủ thông nhau, giữa chỉ treo một tấm rèm satanh màu tím đậm, tấm rèm đã kéo ra một nửa, che một nửa. Chiếc giường rộng trong phòng ngủ trải tấm ga màu tím đậm kết hợp với tím nhạt, thoạt nhìn đã thấy thích mắt rồi.
“Trời ạ, sao anh thuê được căn hộ tuyệt đẹp như thế này?”
“Ha ha, dùng từ rất hay. Em nghĩ là chủ nhà có thể bỏ thời gian, tỉ mỉ bài trí một căn hộ sẽ cho thuê sao? Lúc anh đến xem phòng, ở đây chỉ có tủ áo và chiếc giường này, mình dọn đồ đến mới trang trí thành như thế này đấy chứ. Theo anh nào, còn có điều tuyệt diệu hơn ở phía sau cơ.” Nói xong anh mở một cửa khác ở phòng khách.
Tôi nhảy lên, ôm lấy cổ anh.
Đứng trên ban công, trước mặt tôi là một hồ nước gợn sóng màu ngọc bích, dưới ánh mặt trời tỏa ra những ánh vàng, mặt hồ có gió nhẹ thổi qua, một làn gió nhẹ xuyên
qua cả gian phòng. Lúc này tôi mới hiểu lý do anh chọn chỗ này, đứng dưới tầng bị tường hoa che nên không nhìn thấy đối diện có hồ nước, phải lên trên mới biết phong cảnh ở đây thật tuyệt vời.
“Sao nào, rất hài lòng đúng không?” Anhđắc ý hỏi.
“Đương nhiên rồi, hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của em! Thật cám ơn anh!” Tôi chân thành nói.
“Ha ha, em đừng vui mừng quá sớm, căn phòng này không phải thập toàn thập mỹ đâu, em xem phòng khách đặt nhiều sách như vậy không còn chỗ đặt bàn ăn, sau này mình chỉ có thể ăn ở đây.” Vừa nói anh vừa chỉ ra ban công.
“Không phải càng tuyệt sao? Anh không biết là ăn cơm ở nhà hàng muốn chọn vị trí nhìn được phong cảnh khó thế nào sao?”
“Ha ha, đúng vậy. Em à, mau chuyển đồ từ trường vào, chủ yếu là quần áo và sách, còn lại đồ đạc ở đây đều có rồi. Còn anh, chiều vẫn còn phải đi đến cửa hàng nội thất, mua bàn ăn. Tối mình có thể cụm ly rồi.”
4
Nhân lúc anh đến cửa hàng nội thất, tôi đi tìm Hàn Văn Hinh.
Khang Minh Huân đã tìm được một công việc toàn thời gian, mỗi ngày từ 9h sáng đến 5h chiều, Hàn Văn Hinh cả ngày ở nhà một mình, chán đến muốn nổ tung. Cô bạn nhắn tin cho tôi như vậy.
Nhìn thấy tôi, Hàn Văn Hinh vui mừng vừa hét vừa nhảy cẫng lên, tôi cẩn thận sờ bụng hơi nhô lên của bạn và hỏi: “Gần đây ăn uống thế nào? Có nghén nhiều không?”
Cô bạn đắc ý lắc đầu: “Cơ bản đã không còn nghén, ăn uống cũng ngon miệng. Cậu xem mình gần đây béo lên nhiều!” Vừa nói vừa khoe cánh tay cho tôi xem.
Tôi cười lớn: “Phụ nữ mang thai đều như vậy, sinh con xong tự nhiên sẽ gầy đi.”
“ừ, nhưng Khang Minh Huân cả ngày đi làm, mình không biết nấu cơm, trưa chỉ có thể ra ngoài ăn, cậu cũng biết một mình ra gọi món cứ kỳ kỳ. Mình muốn chuyển về nhà ở hai tháng hoặc gọi mẹ lên chăm sóc mình, lại sợ Khang Minh Huân suy nghĩ, cậu biết tính anh ấy, lòng tự trọng rất lớn. May là cậu đến rồi, bọn mình có thể cùng đi (lạo phố và cùng ăn cơm!” Hàn Văn Hinh vui mừng nói. “Được, được, dù sao mình cũng rảnh, hôm nay đi với cậu!” “Cậu và Văn Hạo sẽ sống cùng sao?”
“Cậu đều biết rồi sao? Lát nữa đưa cậu đến đó chơi, bữa tối ăn ở chỗ bọn mình nhé!”
“George Trần thì sao?”
Thế là tôi kìm nén lại ý muốn phản đối từ trong nội tâm: “Vậy, mình thuê nhà ở khu đô thị của Hàn Văn Hinh.”
Văn Hạo nghe xong, vui mừng hớn hở: “Việc này giao cho anh, em không phải phải về nhà sao? Đợi em lên có thể chuyển vào nhà mới của chúng ta rồi!”
Tôi gật gật đầu, không hề nói suy nghĩ thực sự của tôi về việc thi tiến sỹ, vì trước mắt tôi vẫn dao động, không biết nên đi theo con đường rộng đã mở ra trước mắt hay í on đường nhỏ thần bí nhưng hấp dẫn kia, quyết định này ảnh hưởng cả cuộc đời tôi, tôi thật khó quyết định.
Về nhà, tôi hỏi ý kiến bố mẹ về vấn đề học tiếp nghiên cứu sinh – Tiến sỹ hay đi làm. Họ không biết quan hệ của tôi và Văn Hạo nên thoải mái nói cả hai phương hướng đó đều được, vấn đề là tôi có thực sự hứng thú với học thuật, có quyết tâm kiên trì tiếp không.
Nhưng bố lại đùa thêm vài câu: “Làm tiến sỹ đương nhiên là lựa chọn khó khăn hơn, còn chưa nói mọi người bây giờ coi nữ tiến sỹ là loại giới tính thứ ba ngoài hai loại nam, nữ, hoàn thành toàn bộ luận văn tiến sỹ khó hơn nhiều so với tốt nghiệp thạc sỹ, rất nhiều người nghiên cứu năm năm thậm chí tám năm .vẫn chưa lấy được bằng tiến sỹ. Không cần nói đến việc hy sinh cuộc sống cá nhân trong thời gian này, có thể chịu đựng được sự cô độc hay không mới là mấu chốt. Khả Khả tương lai làm nghiên cứu sinh chắc chắn cũng sẽ như vậy. Bố mẹ không đặt ra yêu cầu quá cao cho con gái, đơn giản, bình an, hạnh phúc cũng là đủ rồi.”
Tôi hiểu ra ẩn ý của bố, ông sợ con gái yêu quá chú ý vào việc học, để lỡ hạnh phúc cả đời mình. Nhưng tôi tạm thời chưa định kể với họ việc của Văn Hạo, dù sao việc lần chia tay trước cũng ảnh hưởng đến họ, tôi vẫn hổ thẹn trong lòng, tất cả đợi sau khi bảo vệ thạc sỹ xong rồi tính.
Những ngày thoải mái ở nhà qua mau, Văn Hạo liên tục nhắn tin, khéo léo giục tôi về trường, nói đã tìm được nhà thích hợp, đã mấy ngày nay trang trí và chuyển nhà, giờ chỉ đợi nữ chủ nhân vào ở thôi.
Dù trời nắng to, tôi lên tàu, đến thẳng thành phố nổi tiếng với biệt danh “lò lửa”, đi thẳng đến khu đô thị nơi tôi đã đến đó không biết bao nhiêu lần.
Văn Hạo đợi tôi ở cổng khu đô thị, sau đó kéo tay tôi vào trong. Cuối khu đô thị là một hàng lan can bao quanh bằng sắt màu đen, hoa khiên ngưu leo kín, trên màu xanh lục của cả mảng tường điểm xuyết bông hoa màu đỏ, tím như một tấm vải hoa diễm lệ, Văn Hạo chỉ tòa nhà trước lan can bao quanh: “Là ở đây”.
Tôi vui mừng, cảm động nhìn anh.
Lên tầng 3, tôi nhảy cẫng lên khi anh mở cửa căn hộ. Đây đúng là căn hộ nhỏ còn đẹp hơn nhà của Hàn Văn Hinh! Phòng khách nhỏ, hai giá sách lớn chiếm cứ nửa mặt tường, sách của Văn Hạo đều đã xếp lên, trước nửa mặt tường xếp một bàn máy tính hình L, có thể đồng thời đặt một chiếc máy tính bàn và một laptop, đối diện có một chiếc ghế sofa bọc vải lớn dành cho ba người ngồi.
Tuyệt hơn là phòng khách và phòng ngủ thông nhau, giữa chỉ treo một tấm rèm satanh màu tím đậm, tấm rèm đã kéo ra một nửa, che một nửa. Chiếc giường rộng trong phòng ngủ trải tấm ga màu tím đậm kết hợp với tím nhạt, thoạt nhìn đã thấy thích mắt rồi.
“Trời ạ, sao anh thuê được căn hộ tuyệt đẹp như thế này?”
“Ha ha, dùng từ rất hay. Em nghĩ là chủ nhà có thể bỏ thời gian, tỉ mỉ bài trí một căn hộ sẽ cho thuê sao? Lúc anh đến xem phòng, ở đây chỉ có tủ áo và chiếc giường này, mình dọn đồ đến mới trang trí thành như thế này đấy chứ. Theo anh nào, còn có điều tuyệt diệu hơn ở phía sau cơ.” Nói xong anh mở một cửa khác ở phòng khách.
Tôi nhảy lên, ôm lấy cổ anh.
Đứng trên ban công, trước mặt tôi là một hồ nước gợn sóng màu ngọc bích, dưới ánh mặt trời tỏa ra những ánh vàng, mặt hồ có gió nhẹ thổi qua, một làn gió nhẹ xuyên
qua cả gian phòng. Lúc này tôi mới hiểu lý do anh chọn chỗ này, đứng dưới tầng bị tường hoa che nên không nhìn thấy đối diện có hồ nước, phải lên trên mới biết phong cảnh ở đây thật tuyệt vời.
“Sao nào, rất hài lòng đúng không?” Anhđắc ý hỏi.
“Đương nhiên rồi, hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của em! Thật cám ơn anh!” Tôi chân thành nói.
“Ha ha, em đừng vui mừng quá sớm, căn phòng này không phải thập toàn thập mỹ đâu, em xem phòng khách đặt nhiều sách như vậy không còn chỗ đặt bàn ăn, sau này mình chỉ có thể ăn ở đây.” Vừa nói anh vừa chỉ ra ban công.
“Không phải càng tuyệt sao? Anh không biết là ăn cơm ở nhà hàng muốn chọn vị trí nhìn được phong cảnh khó thế nào sao?”
“Ha ha, đúng vậy. Em à, mau chuyển đồ từ trường vào, chủ yếu là quần áo và sách, còn lại đồ đạc ở đây đều có rồi. Còn anh, chiều vẫn còn phải đi đến cửa hàng nội thất, mua bàn ăn. Tối mình có thể cụm ly rồi.”
4
Nhân lúc anh đến cửa hàng nội thất, tôi đi tìm Hàn Văn Hinh.
Khang Minh Huân đã tìm được một công việc toàn thời gian, mỗi ngày từ 9h sáng đến 5h chiều, Hàn Văn Hinh cả ngày ở nhà một mình, chán đến muốn nổ tung. Cô bạn nhắn tin cho tôi như vậy.
Nhìn thấy tôi, Hàn Văn Hinh vui mừng vừa hét vừa nhảy cẫng lên, tôi cẩn thận sờ bụng hơi nhô lên của bạn và hỏi: “Gần đây ăn uống thế nào? Có nghén nhiều không?”
Cô bạn đắc ý lắc đầu: “Cơ bản đã không còn nghén, ăn uống cũng ngon miệng. Cậu xem mình gần đây béo lên nhiều!” Vừa nói vừa khoe cánh tay cho tôi xem.
Tôi cười lớn: “Phụ nữ mang thai đều như vậy, sinh con xong tự nhiên sẽ gầy đi.”
“ừ, nhưng Khang Minh Huân cả ngày đi làm, mình không biết nấu cơm, trưa chỉ có thể ra ngoài ăn, cậu cũng biết một mình ra gọi món cứ kỳ kỳ. Mình muốn chuyển về nhà ở hai tháng hoặc gọi mẹ lên chăm sóc mình, lại sợ Khang Minh Huân suy nghĩ, cậu biết tính anh ấy, lòng tự trọng rất lớn. May là cậu đến rồi, bọn mình có thể cùng đi (lạo phố và cùng ăn cơm!” Hàn Văn Hinh vui mừng nói. “Được, được, dù sao mình cũng rảnh, hôm nay đi với cậu!” “Cậu và Văn Hạo sẽ sống cùng sao?”
“Cậu đều biết rồi sao? Lát nữa đưa cậu đến đó chơi, bữa tối ăn ở chỗ bọn mình nhé!”
“George Trần thì sao?”
»Tag: Full
" title="Trang 24 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
">Trang 24 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 