Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
g quảng trường, bên ngoài quảng trường di chuyển cũng khó khăn, hy vọng có thể tìm thấy một khoảnh nhỏ để ngồi, lại sợ làm phiền những người đang chăm chú xem phim, trong lòng anh cảm thấy có chút lo lắng.
Đột nhiên nghe thấy có tiếng gọi nhỏ của một người: “Ở đây, ở đây!”
Mấy ngày nay, Vũ Văn Hạo không nghe thấy ai nói tiếng Trung lưu loát như vậy, trong lòng thấy ấm áp. Khi cúi đầu nhìn, dưới ánh trăng quả nhiên nhìn thấy có một khuôn mặt phương Đông ở gần, trong vô vàn khuôn mặt thâu Âu góc cạnh rõ nét, thì khuôn mặt đó thật nhẹ nhàng, thanh thoát, anh đột nhiên cảm động như “gặp tri ân nơi tha hương” vậy.
Đây chính là lần gặp đầu tiên của anh và Liễu My, ở quảng trường nơi đất khách, cùng xem phim ngoài trời, dưới ánh trăng.
1h sáng khi phim kết thúc, mọi người bắt đầu ra về, Vũ Văn Hạo đưa danh thiếp và số phòng khách sạn cho Liễu My. Lúc đó anh vẫn không biết cô tên là Liễu My.
Ngày 11 tháng 8, chiếu phim “Điều riêng tư” của đạo diễn người Ý – Saverio Costanzo, từ sáng sớm, anh đã bị điện thoại đánh thức.
Giọng nói rất nhẹ, khiến anh chợt nhớ đến ánh trăng ở quảng trường ngày 8 tháng 8. Do đó khi Liễu My để anh đoán cô là ai, anh ồ lên một tiếng, sau đó cười. Liễu My nói buổi tối phải hơi muộn mới đến được, hy vọng anh giành chỗ cho cô ở quảng trường.
Saverio Costanzo là đạo diễn mà Vũ Văn Hạo thích nhất, thấy Liễu My cũng thích, anh càng phấn chấn, huống hồ mình lại đã nhận ân huệ của cô, đương nhiên không thể từ chối.
Vũ Văn Hạo là một người đàn ông rất có trách nhiệm, được người khác ủy thác nên từ sớm đã đến quảng trường, lúc đó cách giờ chiếu còn sớm, anh dễ dàng tìm hai vị trí cực đẹp.
Sau hoàng hôn, quảng trường đông dần, chỗ ngồi dần dần kín, ngay cả lối qua lại cũng ngồi kín người.
Anh tuy giả vờ chuyên tâm nghe nhạc, song lại cảm giác rõ ràng mọi người đang chỉ trích anh một mình chiếm hai chỗ, mặt anh như bị nướng nóng bừng lên.
Cuối cùng, anh chỉ còn cách cầm quyển sách đặt sang chỗ ngồi bên cạnh.
9h 30phút tối, sau khi phim đã chiếu, Liễu My mới vội vàng đến. Anh đứng lên, nhường chỗ ngồi cho cô, sau đó anh ngồi xuống mặtđdường bên cạnh ghế của Liễu My.
Trong lòng anh cảm thấy vui vì còn có mặt đường có thể ngồi.
Liễu My cười khoái chí, không từ chối và ngồi xuống ghế.
Đây là lần thứ hai anh gặp cô, vẫn ở quảng trường nước bạn, im lặng xem phim ngoài trời, dưới bầu trời đầy ánh trăng sao.
Lần này anh chú ý quan sát cô, cô mặc một chiếc gile bó màu cà phê sẫm, chiếc váy dài giống như hoa anh túc đang nở trong đêm, mái tóc dài đen dùng châm cài sau đầu, không trang điểm.
1h 30phút sáng buổi chiếu phim kết thúc, cô mời anh cùng đến quầy bar uống rượu. Hai người đi trên phố của Locarno, không thể tìm thấy một quầy bar nào còn mở cửa. Ngay cả siêu thị cũng đóng cửa, thậm chí không mua nối bia nữa.
Cuối cùng hai người đành về ngồi ở quầy bar của khách sạn nơi Liễu My ở.
Tửu lượng của anh không tốt, uống vài ngụm là hai má đã ừng hòng. Cô vừa uống vừa ngân nga, vẫn là bài hát Trung Quốc quen thuộc, khi ở nước ngoài nghe được thấy rất cảm động. Khi cô hát bài “Hoa nhài”, trong anh lại thấy mềm nhũn, đổ xuống cứng đờ như say rượu, có một cảm giác thoải mái dễ chịu.
Liễu My buông cốc, nhìn anh, nói: “Mình hôn nhé!”
Ánh sáng trong mắt cô giống vì sao trong đêm tối, trong giây lát, viễn cảnh đẹp giống như nước lũ trào dâng trong đầu anh.
Chương 1: Vạt áo xanh
Tôi run rẩy, quay đầu nhìn, là Vũ Văn Hạo. Bạn bè đã sợ hãi bỏ chạy toán loạn như khói, bỏ lại mình tôi.
Sự thất vọng
Giống như chúng ta trong đêm trắng kéo dài ngày mùa hạ,
Mắt im lìm,
Miên man trong một giấc mơ trắng.
Ngày 23 tháng 8 năm 2004, trưa ngày thứ hai tại Vũ Hán.
Tôi ra sân bay đón Vũ Văn Hạo “khải hoàn trở về”.
Vũ Văn Hạo cuối cùng cũng trở về trước ngày khai giảng.
Tôi và anh quen nhau gần ba năm. Năm đó anh đang làm nghiên cứu sinh, tôi mới là sinh viên đại học năm thứ hai. Anh là tiến sỹ trẻ nhất của khóa đó, tuấn tú, hoạt bát, “Diễn đàn nhân văn” trong Trường đặc biệt mời anh giảng dạy mấy chuyên đề. Mỗi lần anh giảng tôi đều đi nghe, thực ra tôi không phải là người chăm học mà chỉ là đi học để khám phá con người khá thú vị là anh; mỗi lần có học sinh gọi: “Thầy Vũ, thầy Vũ” là mặt anh lại đỏ lên, sau đó lại thật thà sửa lại: “Tôi họ Vũ Văn, không phải là thầygiáo.”
Mỗi lần khi thầy giảng xong tôi liền chen đến trước mạt anh nói: “Thầy Vũ, em có câu hỏi”, sau đó đắc ý nhìn mặt anh từ trắng bệch chuyển sang đỏ ửng, nghe anh uốn nắn, trong lòng thấy vui sướng.
Cứ vậy vài lần, mỗi lần anh đều không quên uốn nắn tôi “tôi họ Vũ Văn, không phải thầy”, sau đó mới bắt đầu nhẫn nại trả lời vô vàn vấn đề kỳ quái của tôi.
Tôi dựa vào đó đoán được anh rất cổ hủ nhưng rất đáng yêu.
Lần giảng cuối cùng, tôi như ngộ ra vấn đề, trong lòng mãn nguyện. Sau khi kết thúc bài giảng, trên đường về ký túc xá, tôi và vài người bạn đắc ý kể lại chuyện trêu chọc Vũ Văn Hạo. Đang lúc cao hứng, bỗng vang lên một tiếng gọi động trời “Ninh Khả!”
Tôi run rẩy, quay đầu nhìn, là Vũ Văn Hạo. Bạn bè đã sợ hãi bỏ chạy toán loạn như khói, bỏ lại mình tôi.
Hai mắt anh tức giận, đã tức đỏ cả mặt, chỉ là không biết nên bùng nổ như thế nào. Tôi sợ hãi, may là vẫn lanh lợi, nhân lúc anh chưa nói ra lời, chuồn thẳng luôn.
Từ sau lần đó, tôi đều cố gắng tránh tất cả những nơi anh có mặt.
Để tránh gặp trong sân trường, tôi từ bỏ những bộ quần áo màu mè có thể thu hút người khác, đi đứng rón rén như chuột ra ngoài ban ngày, chỉ dám mon men theo chân tường.
Năm đó qua đi, không thấy anh tìm tôi gây khó dễ, tôi cũng dần dần nới lỏng cảnh giác. Trong lòng nghĩ, người ta là nam tử hán, tính toán gì với mình chứ, có lẽ anh ta sớm đã quên lần đó, tôi chỉ là tự mình dọa mình mà thôi.
Lần thi đầu tiên cuối kỳ, tôi ngẩng cao đầu sải bước đến phòng thi, chút nữa thì ngã bổ nhào, thấy anh hiên ngang ngồi trên bục giảng, bình tĩnh nhìn chằm chằm vào tôi. Nhưng tôi biết nếu ánh mắt có sức mạnh thì trên người tôi sớm đã bị anh
Đột nhiên nghe thấy có tiếng gọi nhỏ của một người: “Ở đây, ở đây!”
Mấy ngày nay, Vũ Văn Hạo không nghe thấy ai nói tiếng Trung lưu loát như vậy, trong lòng thấy ấm áp. Khi cúi đầu nhìn, dưới ánh trăng quả nhiên nhìn thấy có một khuôn mặt phương Đông ở gần, trong vô vàn khuôn mặt thâu Âu góc cạnh rõ nét, thì khuôn mặt đó thật nhẹ nhàng, thanh thoát, anh đột nhiên cảm động như “gặp tri ân nơi tha hương” vậy.
Đây chính là lần gặp đầu tiên của anh và Liễu My, ở quảng trường nơi đất khách, cùng xem phim ngoài trời, dưới ánh trăng.
1h sáng khi phim kết thúc, mọi người bắt đầu ra về, Vũ Văn Hạo đưa danh thiếp và số phòng khách sạn cho Liễu My. Lúc đó anh vẫn không biết cô tên là Liễu My.
Ngày 11 tháng 8, chiếu phim “Điều riêng tư” của đạo diễn người Ý – Saverio Costanzo, từ sáng sớm, anh đã bị điện thoại đánh thức.
Giọng nói rất nhẹ, khiến anh chợt nhớ đến ánh trăng ở quảng trường ngày 8 tháng 8. Do đó khi Liễu My để anh đoán cô là ai, anh ồ lên một tiếng, sau đó cười. Liễu My nói buổi tối phải hơi muộn mới đến được, hy vọng anh giành chỗ cho cô ở quảng trường.
Saverio Costanzo là đạo diễn mà Vũ Văn Hạo thích nhất, thấy Liễu My cũng thích, anh càng phấn chấn, huống hồ mình lại đã nhận ân huệ của cô, đương nhiên không thể từ chối.
Vũ Văn Hạo là một người đàn ông rất có trách nhiệm, được người khác ủy thác nên từ sớm đã đến quảng trường, lúc đó cách giờ chiếu còn sớm, anh dễ dàng tìm hai vị trí cực đẹp.
Sau hoàng hôn, quảng trường đông dần, chỗ ngồi dần dần kín, ngay cả lối qua lại cũng ngồi kín người.
Anh tuy giả vờ chuyên tâm nghe nhạc, song lại cảm giác rõ ràng mọi người đang chỉ trích anh một mình chiếm hai chỗ, mặt anh như bị nướng nóng bừng lên.
Cuối cùng, anh chỉ còn cách cầm quyển sách đặt sang chỗ ngồi bên cạnh.
9h 30phút tối, sau khi phim đã chiếu, Liễu My mới vội vàng đến. Anh đứng lên, nhường chỗ ngồi cho cô, sau đó anh ngồi xuống mặtđdường bên cạnh ghế của Liễu My.
Trong lòng anh cảm thấy vui vì còn có mặt đường có thể ngồi.
Liễu My cười khoái chí, không từ chối và ngồi xuống ghế.
Đây là lần thứ hai anh gặp cô, vẫn ở quảng trường nước bạn, im lặng xem phim ngoài trời, dưới bầu trời đầy ánh trăng sao.
Lần này anh chú ý quan sát cô, cô mặc một chiếc gile bó màu cà phê sẫm, chiếc váy dài giống như hoa anh túc đang nở trong đêm, mái tóc dài đen dùng châm cài sau đầu, không trang điểm.
1h 30phút sáng buổi chiếu phim kết thúc, cô mời anh cùng đến quầy bar uống rượu. Hai người đi trên phố của Locarno, không thể tìm thấy một quầy bar nào còn mở cửa. Ngay cả siêu thị cũng đóng cửa, thậm chí không mua nối bia nữa.
Cuối cùng hai người đành về ngồi ở quầy bar của khách sạn nơi Liễu My ở.
Tửu lượng của anh không tốt, uống vài ngụm là hai má đã ừng hòng. Cô vừa uống vừa ngân nga, vẫn là bài hát Trung Quốc quen thuộc, khi ở nước ngoài nghe được thấy rất cảm động. Khi cô hát bài “Hoa nhài”, trong anh lại thấy mềm nhũn, đổ xuống cứng đờ như say rượu, có một cảm giác thoải mái dễ chịu.
Liễu My buông cốc, nhìn anh, nói: “Mình hôn nhé!”
Ánh sáng trong mắt cô giống vì sao trong đêm tối, trong giây lát, viễn cảnh đẹp giống như nước lũ trào dâng trong đầu anh.
Chương 1: Vạt áo xanh
Tôi run rẩy, quay đầu nhìn, là Vũ Văn Hạo. Bạn bè đã sợ hãi bỏ chạy toán loạn như khói, bỏ lại mình tôi.
Sự thất vọng
Giống như chúng ta trong đêm trắng kéo dài ngày mùa hạ,
Mắt im lìm,
Miên man trong một giấc mơ trắng.
Ngày 23 tháng 8 năm 2004, trưa ngày thứ hai tại Vũ Hán.
Tôi ra sân bay đón Vũ Văn Hạo “khải hoàn trở về”.
Vũ Văn Hạo cuối cùng cũng trở về trước ngày khai giảng.
Tôi và anh quen nhau gần ba năm. Năm đó anh đang làm nghiên cứu sinh, tôi mới là sinh viên đại học năm thứ hai. Anh là tiến sỹ trẻ nhất của khóa đó, tuấn tú, hoạt bát, “Diễn đàn nhân văn” trong Trường đặc biệt mời anh giảng dạy mấy chuyên đề. Mỗi lần anh giảng tôi đều đi nghe, thực ra tôi không phải là người chăm học mà chỉ là đi học để khám phá con người khá thú vị là anh; mỗi lần có học sinh gọi: “Thầy Vũ, thầy Vũ” là mặt anh lại đỏ lên, sau đó lại thật thà sửa lại: “Tôi họ Vũ Văn, không phải là thầygiáo.”
Mỗi lần khi thầy giảng xong tôi liền chen đến trước mạt anh nói: “Thầy Vũ, em có câu hỏi”, sau đó đắc ý nhìn mặt anh từ trắng bệch chuyển sang đỏ ửng, nghe anh uốn nắn, trong lòng thấy vui sướng.
Cứ vậy vài lần, mỗi lần anh đều không quên uốn nắn tôi “tôi họ Vũ Văn, không phải thầy”, sau đó mới bắt đầu nhẫn nại trả lời vô vàn vấn đề kỳ quái của tôi.
Tôi dựa vào đó đoán được anh rất cổ hủ nhưng rất đáng yêu.
Lần giảng cuối cùng, tôi như ngộ ra vấn đề, trong lòng mãn nguyện. Sau khi kết thúc bài giảng, trên đường về ký túc xá, tôi và vài người bạn đắc ý kể lại chuyện trêu chọc Vũ Văn Hạo. Đang lúc cao hứng, bỗng vang lên một tiếng gọi động trời “Ninh Khả!”
Tôi run rẩy, quay đầu nhìn, là Vũ Văn Hạo. Bạn bè đã sợ hãi bỏ chạy toán loạn như khói, bỏ lại mình tôi.
Hai mắt anh tức giận, đã tức đỏ cả mặt, chỉ là không biết nên bùng nổ như thế nào. Tôi sợ hãi, may là vẫn lanh lợi, nhân lúc anh chưa nói ra lời, chuồn thẳng luôn.
Từ sau lần đó, tôi đều cố gắng tránh tất cả những nơi anh có mặt.
Để tránh gặp trong sân trường, tôi từ bỏ những bộ quần áo màu mè có thể thu hút người khác, đi đứng rón rén như chuột ra ngoài ban ngày, chỉ dám mon men theo chân tường.
Năm đó qua đi, không thấy anh tìm tôi gây khó dễ, tôi cũng dần dần nới lỏng cảnh giác. Trong lòng nghĩ, người ta là nam tử hán, tính toán gì với mình chứ, có lẽ anh ta sớm đã quên lần đó, tôi chỉ là tự mình dọa mình mà thôi.
Lần thi đầu tiên cuối kỳ, tôi ngẩng cao đầu sải bước đến phòng thi, chút nữa thì ngã bổ nhào, thấy anh hiên ngang ngồi trên bục giảng, bình tĩnh nhìn chằm chằm vào tôi. Nhưng tôi biết nếu ánh mắt có sức mạnh thì trên người tôi sớm đã bị anh
»Tag: Full
" title="Trang 2 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
">Trang 2 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino Full
, Truyện Tiểu Thuyết »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 