Đọc Truyện Ma - Bóng Ma Học Đường
g nhận ra ánh mắt và nụ cười nham hiểm ấy cũng đủ làm người khác giật mình. Thái độ khác hẳn so với lúc cậu ta tỏ tình. Cô bé cầm gói quà, quay lại và nhoẻn cười. Cậu ta cũng cười lại nhưng tất nhiên là nụ cười khác. Bất chợt cô bé ấy quay ra đúng phía chỗ Trang và nhìn lên. Như kiểu cô ta biết rằng Trang đang nhìn vậy...
Vừa lúc đó, Trang giật mình, cô tỉnh giấc. Hóa ra mọi thứ là giấc mơ. Cô vẫn nằm trong chăn, nến vẫn đang bập bùng cháy. Cô toát mồ hôi nhiều nên vội bật tung cái chăn ra cho đỡ nóng. Cô toan định đưa tay ra mở cửa nhưng lại thôi. Điện bật sáng. Cô nhẹ người và bắt đầu tắt nến. Cô định hé môithổi ngọn nến thứ nhất thì chúng bắt đầu tự vụt tắt hết mặc dù cửa sổ vẫn đóng. Cô không sợ nữa vì dù sao ảo giác ban nãy cũng không làm cô rùng mình như mọi lần trước. Cô nghĩ vẩn vơ. Chỉ vì khuôn mặt mình giống một người đã chết mà cô phải chịu đựng tất cả những điều này sao? Sóng gió xô đến quá mạnh với cô. Dường như một lúc cơn sóng ấy muốn xé tan cô ra làm trăm mảnh. Chính ảo giác ban nãy cũng làm cô nhớ tới mối tình vừa qua của cô. Đúng là SHOCK. Nói vậy, nhưng chuyện tình của cô cũng đẹp không kém gì như trong các phim ảnh và truyện tranh tình cảm. Nhưng khác với ảo giác này thì cô hôn anh ta ở bãi biển chỉ giống nhau ở cảnh hoàng hôn mà thôi. Mẹ Trang về. Bà không ghé qua phòng ngủ của cô mà đi ngủ luôn. Trang cũng ngủ, cô ngủ ngon lành, êm sâu và nhẹ nhàng nhưng cũng vì thế mà cô không biết cái quạt trần đang lững thững chạy kia có một người chết đang treo cổ mình trên đó với một sợi dây thừng.
Sáng thứ 5, Trang mệt nhoài người khi phải đến trường. Cô dậy muộn. Cô hấp tấp vồn vã muốn chạy thật nhanh vào trường trước khi cái cổng trường kia đóng lại.
- May quá! Suýt thì muộn.
Cô vội vào lớp, cuống cuồng đến nỗi va phải một người khiến cả hai cùng ngã ra. Trang vội đứng dậy xin lỗi còn anh chàng kia thì càu nhàu. Khi anh ta ngước mặt lên nhìn Trang thì tiếng càu nhàu bớt đi và bắt đầu nhẹ nhàng hơn:
- Em...phải cẩn thận chứ!
- Vâng...vâng!
Trang cúi xuống nhặt cặp sách thì anh chàng kia đã nhặt lên giúp cô. Hai người đối mặt nhau. Trang thấy sợ. Đôi mắt ấy, khuôn mặt ấy cô đã nhìn thấy ở đâu rồi. Cô nhận lại cặp cảm ơn và bước vào lớp học. Anh chàng kia cũng đi. Nhưng rồi Trang đứng khựng lại, cô vội nhớ ra anh chàng cô vừa đụng phải chính là người ở trong ảo ảnh của cô ngày hôm qua. Cô quay lại nhìn thì vừa lúc anh ta tiến đến và hỏi cô:
- Em học lớp nào vậy?
Trang vừa sợ, vừa bối rối:
- Em...Em phải đi rồi! Muộn học mất!
Cô chạy vụt vào lớp. Bỏ lại đằng sau kia là ánh mắt và nụ cười đáng sợ ấy.
Giờ ra chơi, cô ngồi nghỉ ở ghế đá. Cô duỗi thẳng chân ra rồi vươn vai. Cô ngắm đôi chân trắng nõn và xin xắn của mình. Ngồi chán nên cô ngồi đo xem chân mình dài bao nhiêu. Một gang, hai gang, ba gang...Đang đếm thì Vũ đi tới vừa nói vừa cười:
- Chân dài được bao nhiêu mà đếm mặt có vẻ mãn nguyện thế?
Trang hơi ngượng liền đốp lại:
- Kệ tôi!
Hai người ngồi yên một lúc. Rồi Trang quay sang phía Vũ và nói:
- Này! Hôm qua tôi lại mơ
- Như thế nào?
- Một giấc mơ câu chuyện tỏ tình của hai người.
- Đẹp thế còn gì nữa!
- Nhưng người con trai trong giấc mơ đó tôi vừa gặp hôm nay xong.
- Ai vậy?
- Tôi không biết! Hôm nay đi học muộn mải chạy nên tôi va phải cậu ta.
- À ừ. Cô có duyên va phải con trai nhỉ?
Trang quay ra lườm Vũ một cái rồi nói:
- Tôi có linh cảm xấu về chuyện này! Một chuỗi sự việc. Nếu ghép lại với nhau thì...
Vũ định trêu nhưng khi thấy khuôn mặt nghiêm túc của Trang thì cậu lại im. Trang quay ra hỏi VŨ:
- Này tôi hỏi thật! Cậu thấy tôi trông có ấy không?
- Àk xét về mặt toàn diện thì cậu cũng ấy!
Trang nhìn VŨ. Cậu lại nói:
- Cô hỏi hay nhỉ? Ấy là cái gì?
- Xinh ý!
Vũ nhìn từ đầu đến chân Trang cậu ta soi xét một lúc rồi nói:
- Ờ! Cô trông cũng được.
- Vậy thì tốt rồi! Tôi biết kẻ giết người nên lần này tôi sẽ bới tung sự việc.
Vũ ngơ ngác rồi Vũ cũng hiểu ra ý trong câu nói của Trang.
- Nếu cô muốn bới tung sự việc! Tôi sẽ giúp cô. Vì một chuỗi sự việc như cô nói tôi cũng xâu nó lại từ lâu rồi. Mọi thứ...tôi đều biết hết!
Hai người nhìn nhau một hồi lâu. Trong đầu họ bắt đầu có một kế hoạch. Một kế hoạch bí ẩn để làm rõ mọi sự việc. Chỉ một lần trong đời Trang muốn làm điều gì đó cô chưa từng làm và cô sẽ làm...
...Vào cuộc
Sau cuộc nói chuyện ở trường, Trang và Vũ đã định hướng sẵn kế hoạch của họ. Cô về nhà và ngẫm nghĩ điều gì đã khiến mọi chuyện trở nên rắc rối và bi kịch đến như vậy. Cô bị lôi vào cái vòng xoáy ma quái của câu chuyện này, cô là tâm điểm, cô là mọi rắc rối hay sao?. Trang lên mạng, cô online và chơi mấy trò game vớ vẩn. Bỗng có một nick lạ nhảy vào và gửi cho cô một đường link. Cô bật link lên! Lúc đầu chỉ là mấy dòng chữ và nhạc đang chạy...thì có hình một con ma hiện ra đang cười. Cô giật bắn người tắt ngay đi. Đồng thời nick chat vừa rồi đưa ra hình mặt cười phá lên.
- Sợ không? - Hóa ra đó là Vũ
- Tên khốn! Làm tôi giật hết cả mình!
- Muộn rồi còn online cho một phát! hê hê
- kệ tôi
- Bà chuẩn bị đi! Kế hoạch cứ như thế mà làm!
- RỒi tôi biết rồi mà!
Xong Trang out nick ra luôn. Trang trùm chăn kín đầu rồi ngủ...
Mồ hôi ướt đẫm người cô. Cô có thể cảm nhận được cái bàn tay lạnh giá đến tê người luồn vào trong cơ thể mình, như mơn trớn. Cô không dám kêu ca hay nhúc nhích một chút nào. Da mặt cô tê lại, cổ họng cô nghẹn ắng lại. Bàn tay ấy vuốt lên mặt cô. Một giọng nói đến ghê người văng vẳng bên tai cô: " Giết hắn đi! Cô sẽ được tự do". Trang bật dậy, cô toát hết mồ hôi, cô bật tung chăn chạy ra mở cửa sổ. Cái cơn gió đêm của mùa hè ùa vào trong cô. Cô thở vội, gấp gáp...Bất chợt cửa sổ đóng lại. Trang bị hất vào tường. Trước khi cô ngất đi, cô chỉ nghe được tiếng gào mạnh lên tường. Sáng hôm sau tỉnh dậy, Trang giật mình khi thấy ở tường có một hình rất lạ. Một cái móc...Cô mặc đồng phục và vội đến trường không kịp ăn bữa sáng mà mẹ cô đã chuẩn bị. Cô đến gặp Vũ:
- Hôm qua cô ta cho m
Vừa lúc đó, Trang giật mình, cô tỉnh giấc. Hóa ra mọi thứ là giấc mơ. Cô vẫn nằm trong chăn, nến vẫn đang bập bùng cháy. Cô toát mồ hôi nhiều nên vội bật tung cái chăn ra cho đỡ nóng. Cô toan định đưa tay ra mở cửa nhưng lại thôi. Điện bật sáng. Cô nhẹ người và bắt đầu tắt nến. Cô định hé môithổi ngọn nến thứ nhất thì chúng bắt đầu tự vụt tắt hết mặc dù cửa sổ vẫn đóng. Cô không sợ nữa vì dù sao ảo giác ban nãy cũng không làm cô rùng mình như mọi lần trước. Cô nghĩ vẩn vơ. Chỉ vì khuôn mặt mình giống một người đã chết mà cô phải chịu đựng tất cả những điều này sao? Sóng gió xô đến quá mạnh với cô. Dường như một lúc cơn sóng ấy muốn xé tan cô ra làm trăm mảnh. Chính ảo giác ban nãy cũng làm cô nhớ tới mối tình vừa qua của cô. Đúng là SHOCK. Nói vậy, nhưng chuyện tình của cô cũng đẹp không kém gì như trong các phim ảnh và truyện tranh tình cảm. Nhưng khác với ảo giác này thì cô hôn anh ta ở bãi biển chỉ giống nhau ở cảnh hoàng hôn mà thôi. Mẹ Trang về. Bà không ghé qua phòng ngủ của cô mà đi ngủ luôn. Trang cũng ngủ, cô ngủ ngon lành, êm sâu và nhẹ nhàng nhưng cũng vì thế mà cô không biết cái quạt trần đang lững thững chạy kia có một người chết đang treo cổ mình trên đó với một sợi dây thừng.
Sáng thứ 5, Trang mệt nhoài người khi phải đến trường. Cô dậy muộn. Cô hấp tấp vồn vã muốn chạy thật nhanh vào trường trước khi cái cổng trường kia đóng lại.
- May quá! Suýt thì muộn.
Cô vội vào lớp, cuống cuồng đến nỗi va phải một người khiến cả hai cùng ngã ra. Trang vội đứng dậy xin lỗi còn anh chàng kia thì càu nhàu. Khi anh ta ngước mặt lên nhìn Trang thì tiếng càu nhàu bớt đi và bắt đầu nhẹ nhàng hơn:
- Em...phải cẩn thận chứ!
- Vâng...vâng!
Trang cúi xuống nhặt cặp sách thì anh chàng kia đã nhặt lên giúp cô. Hai người đối mặt nhau. Trang thấy sợ. Đôi mắt ấy, khuôn mặt ấy cô đã nhìn thấy ở đâu rồi. Cô nhận lại cặp cảm ơn và bước vào lớp học. Anh chàng kia cũng đi. Nhưng rồi Trang đứng khựng lại, cô vội nhớ ra anh chàng cô vừa đụng phải chính là người ở trong ảo ảnh của cô ngày hôm qua. Cô quay lại nhìn thì vừa lúc anh ta tiến đến và hỏi cô:
- Em học lớp nào vậy?
Trang vừa sợ, vừa bối rối:
- Em...Em phải đi rồi! Muộn học mất!
Cô chạy vụt vào lớp. Bỏ lại đằng sau kia là ánh mắt và nụ cười đáng sợ ấy.
Giờ ra chơi, cô ngồi nghỉ ở ghế đá. Cô duỗi thẳng chân ra rồi vươn vai. Cô ngắm đôi chân trắng nõn và xin xắn của mình. Ngồi chán nên cô ngồi đo xem chân mình dài bao nhiêu. Một gang, hai gang, ba gang...Đang đếm thì Vũ đi tới vừa nói vừa cười:
- Chân dài được bao nhiêu mà đếm mặt có vẻ mãn nguyện thế?
Trang hơi ngượng liền đốp lại:
- Kệ tôi!
Hai người ngồi yên một lúc. Rồi Trang quay sang phía Vũ và nói:
- Này! Hôm qua tôi lại mơ
- Như thế nào?
- Một giấc mơ câu chuyện tỏ tình của hai người.
- Đẹp thế còn gì nữa!
- Nhưng người con trai trong giấc mơ đó tôi vừa gặp hôm nay xong.
- Ai vậy?
- Tôi không biết! Hôm nay đi học muộn mải chạy nên tôi va phải cậu ta.
- À ừ. Cô có duyên va phải con trai nhỉ?
Trang quay ra lườm Vũ một cái rồi nói:
- Tôi có linh cảm xấu về chuyện này! Một chuỗi sự việc. Nếu ghép lại với nhau thì...
Vũ định trêu nhưng khi thấy khuôn mặt nghiêm túc của Trang thì cậu lại im. Trang quay ra hỏi VŨ:
- Này tôi hỏi thật! Cậu thấy tôi trông có ấy không?
- Àk xét về mặt toàn diện thì cậu cũng ấy!
Trang nhìn VŨ. Cậu lại nói:
- Cô hỏi hay nhỉ? Ấy là cái gì?
- Xinh ý!
Vũ nhìn từ đầu đến chân Trang cậu ta soi xét một lúc rồi nói:
- Ờ! Cô trông cũng được.
- Vậy thì tốt rồi! Tôi biết kẻ giết người nên lần này tôi sẽ bới tung sự việc.
Vũ ngơ ngác rồi Vũ cũng hiểu ra ý trong câu nói của Trang.
- Nếu cô muốn bới tung sự việc! Tôi sẽ giúp cô. Vì một chuỗi sự việc như cô nói tôi cũng xâu nó lại từ lâu rồi. Mọi thứ...tôi đều biết hết!
Hai người nhìn nhau một hồi lâu. Trong đầu họ bắt đầu có một kế hoạch. Một kế hoạch bí ẩn để làm rõ mọi sự việc. Chỉ một lần trong đời Trang muốn làm điều gì đó cô chưa từng làm và cô sẽ làm...
...Vào cuộc
Sau cuộc nói chuyện ở trường, Trang và Vũ đã định hướng sẵn kế hoạch của họ. Cô về nhà và ngẫm nghĩ điều gì đã khiến mọi chuyện trở nên rắc rối và bi kịch đến như vậy. Cô bị lôi vào cái vòng xoáy ma quái của câu chuyện này, cô là tâm điểm, cô là mọi rắc rối hay sao?. Trang lên mạng, cô online và chơi mấy trò game vớ vẩn. Bỗng có một nick lạ nhảy vào và gửi cho cô một đường link. Cô bật link lên! Lúc đầu chỉ là mấy dòng chữ và nhạc đang chạy...thì có hình một con ma hiện ra đang cười. Cô giật bắn người tắt ngay đi. Đồng thời nick chat vừa rồi đưa ra hình mặt cười phá lên.
- Sợ không? - Hóa ra đó là Vũ
- Tên khốn! Làm tôi giật hết cả mình!
- Muộn rồi còn online cho một phát! hê hê
- kệ tôi
- Bà chuẩn bị đi! Kế hoạch cứ như thế mà làm!
- RỒi tôi biết rồi mà!
Xong Trang out nick ra luôn. Trang trùm chăn kín đầu rồi ngủ...
Mồ hôi ướt đẫm người cô. Cô có thể cảm nhận được cái bàn tay lạnh giá đến tê người luồn vào trong cơ thể mình, như mơn trớn. Cô không dám kêu ca hay nhúc nhích một chút nào. Da mặt cô tê lại, cổ họng cô nghẹn ắng lại. Bàn tay ấy vuốt lên mặt cô. Một giọng nói đến ghê người văng vẳng bên tai cô: " Giết hắn đi! Cô sẽ được tự do". Trang bật dậy, cô toát hết mồ hôi, cô bật tung chăn chạy ra mở cửa sổ. Cái cơn gió đêm của mùa hè ùa vào trong cô. Cô thở vội, gấp gáp...Bất chợt cửa sổ đóng lại. Trang bị hất vào tường. Trước khi cô ngất đi, cô chỉ nghe được tiếng gào mạnh lên tường. Sáng hôm sau tỉnh dậy, Trang giật mình khi thấy ở tường có một hình rất lạ. Một cái móc...Cô mặc đồng phục và vội đến trường không kịp ăn bữa sáng mà mẹ cô đã chuẩn bị. Cô đến gặp Vũ:
- Hôm qua cô ta cho m
»Tag: Trang 4 - Đọc Truyện Ma - Bóng Ma Học Đường ,Truyện Ma »
» Bạn Đã Xem Chưa?
Khác


Mr.Ngố 